Tổ Quốc Ghi Ơn

27 Tháng Năm 20194:01 CH(Xem: 578)

Tổ quốc ghi ơn

Bùi Bích Hà

blank
Tôi đang phải chứng kiến ứng xử tồi tệ của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đối với cựu chiến binh đất nước tôi. (Hình: Flickr manhhai)

blankTin tức báo chí cho biết đương kim Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump trao tặng tiền lương hằng năm của ông vào quỹ bảo trì các nghĩa trang quân đội quốc gia. Dưới mắt quần chúng, với tư cách một tổng tư lệnh lực lượng quân sự của cả nước, trong đời thường, còn là một doanh nhân tỷ phú thành công trên thương trường trước khi tham chính ở vị thế quyền lực cao nhất, quyết định này của ông khiến ông được ngưỡng mộ nhưng không làm ai ngạc nhiên.

Riêng tôi, theo dõi công việc ông làm nhân danh nước Mỹ trong hai năm qua, ngoài hai ưu thế kể trên ở Trump, tôi đặc biệt lưu ý đến tình yêu nước Mỹ hơn bản thân mình của ông. Một nước Mỹ hùng cường, vĩ đại, là lá cờ đầu trên toàn thế giới xây dựng và bảo vệ các giá trị nhân bản cao quý của nhân loại. Một nước Mỹ là giấc mơ đẹp nhất trong tâm khảm ông, cho phép ông ngẩng cao đầu trên mỗi bước chân. Một nước Mỹ có câu trả lời cho lương tâm, cho những người đã nằm xuống để nước Mỹ đứng lên. Một nước Mỹ hướng về tương lai với lòng biết ơn quá khứ thể hiện qua từng ngày hiện tại.

Tôi muốn nói đến cách Hoa Kỳ đối xử với các cựu chiến binh và tử sĩ của họ trong mọi cuộc chiến tranh mà họ chủ trương hay dính líu vì nhiều lý do. Nói điều này vì tôi đang phải chứng kiến ứng xử tồi tệ của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đối với cựu chiến binh đất nước tôi.

Trong mọi cuộc chiến tranh, nội chiến hay ngoại chiến, người chiến binh ở hai phòng tuyến đối nghịch, ra trận vì lợi ích của tổ quốc họ. Cho dẫu giữa họ có nhiều quan điểm khác nhau về lợi ích ấy nhưng tổ quốc là chung như ai đó đã viết: “Lịch sử luôn phải tôn trọng sự thật về những đóng góp cao cả của những công dân đã từng chiến đấu bảo vệ các giá trị làm người, cho tổ quốc và hy sinh cho quê hương.”

Sau cuộc chiến tranh Nam Bắc đẫm máu hậu bán thế kỷ 19, chiến binh của hai miền nước Mỹ, sống hay chết, được đối xử tử tế như nhau. Tàn cuộc binh đao, cởi bỏ chinh y, ai đâu về đấy, tự do làm lại cuộc đời, tái thiết ruộng vườn, làng mạc, không ai bị tù đày sỉ nhục.

Hàng trăm bảo tàng viện lớn nhỏ là chứng nhân cuộc chiến, được thành lập tại những nơi mặt trận đã diễn ra, trung thực ghi lại mọi dấu ấn được xem là những bài học lịch sử và văn hóa cần ghi nhớ tới muôn đời sau. Trong số này, nổi tiếng nhất là bảo tàng viện Appomattox Court House ở Virginia, thiết lập tại chính ngôi nhà nơi Tướng Lee của miền Nam đã thân chinh đến ký văn bản đầu hàng ngày 9 Tháng Tư, 1865, và được phe thắng trận long trọng nghênh đón với đầy đủ lễ nghi quân cách.

Được biết Appomattox Court House lưu giữ nhiều hình ảnh hào hùng của miền Nam bại trận hơn cả miền Bắc. Toàn thể nước Mỹ hiểu rằng dân tộc là một khối duy nhất. Khi một người Mỹ bị nhục, tất cả dân Mỹ cùng cảm thấy bị nhục. Theo tôi, thời hậu chiến, đây là cách nhìn hợp lý, văn minh, thẩm mỹ và nhân bản nhất. Để may vá lại những vết thương. Để mạnh mẽ hơn sau trận thử lửa với rất nhiều hy sinh và mất mát. Để cảm ơn những người đã nằm xuống cho một mục tiêu tốt đẹp thành hình.

Mặc dầu kinh nghiệm chiến tranh của nhân loại văn minh ngày nay thấy ở nhiều nơi nhưng chỉ ở đất nước tôi, có lịch sử hàng ngàn năm văn hiến, một thời được mệnh danh là viên minh châu rạng ngời dưới trời Đông Á, mới có cảnh nhà cầm quyền phe thắng cuộc cày xới nghĩa trang của phe thua cuộc, vứt thương binh phe thua cuộc ra đường và đày ải họ trong đói nghèo, bệnh tật, tủi nhục.

Chỉ ở đất nước tôi sau cuộc chiến mang danh nghĩa chống Mỹ cứu nước, mới có cảnh những kẻ thời cơ làm giàu bằng chiến tranh, ăn ở còn thua cả loài thú, đã lột da đồng loại làm chăn áo ấm cho mình.

Chỉ ở đất nước tôi sau cuộc chiến mang danh nghĩa chống Mỹ cứu nước mới có cảnh các cựu chiến binh phe thua cuộc, nay đã già, xương da gầy guộc, râu tóc trắng phơ, tàn phế vì nghĩa vụ trai thời loạn, lê lết tấm hình hài tật nguyền của họ trên khắp hang cùng, ngõ hẹp, nhặt những hạt cơm rơi bên cạnh các tượng đài Tổ Quốc Ghi Ơn dành riêng cho phe thắng cuộc, thực chất cũng chỉ là những bình phong sơn phết mỹ miều che đậy cho cả một thể chế phi nhân và bạo liệt.

Chỉ ở đất nước tôi sau cuộc chiến mang danh nghĩa chống Mỹ cứu nước mới có cảnh vì chính phủ đã không quan tâm nên tổ chức tư nhân hay tôn giáo mới lựa thời cơ, ghé vai vào gánh vác số phận những kẻ không may thì liền bị chính phủ làm khó bằng trăm phương, ngàn kế, thậm chí lạnh lùng đóng cửa văn phòng, ngưng mọi hoạt động cứu trợ chỉ nhằm mục đích giúp các cựu chiến binh bị bỏ rơi gìn giữ phẩm giá của họ.

Chưa hết, những phận người không may này, nếu không thế, thì cũng bị nhà cầm quyền thay đổi căn cước, biến họ từ những chiến binh từng vào sinh ra tử, sống chết vì lý tưởng bảo vệ quyền làm người, trở thành nạn nhân chiến tranh, ngửa tay nhận đồng tiền bố thí của thập phương như trường hợp dàn cảnh tiếp đón phái đoàn Thương Viện Hoa Kỳ do Thượng Nghị Sĩ Patrick Leahey hướng dẫn thăm viếng Việt Nam mới đây.

Những cựu chiến binh ấy không là nạn nhân chiến tranh mà họ tham gia/tiến hành chiến tranh, cống hiến tuổi thanh niên và máu xương để ngăn làn sóng đỏ. Dù thất trận vì thời cuộc, họ vẫn là những công dân ưu tú, không sống hèn nhát khi tổ quốc kêu gọi, vẫn hiên ngang và thách đố gian lao khi lỡ bước, sa cơ. Họ xứng đáng được đối xử với phẩm cách bởi tất cả những ai từng chiến đấu như họ, từng là chiến binh như họ vì ngoài thắng thua là chuyện thường tình, mọi chiến binh không khác gì nhau trước và sau trận địa.

blank
Một đất nước bạc đãi, coi rẻ những người cầm súng buông khí giới, về từ các chiến địa đã im hơi, sẽ không xứng đáng nói tới lòng ái quốc… (Hình: Flickr manhhai)

Điều này không hề mang tính lộng ngôn mà là thực tế nếu chúng ta đã biết tới khu tượng đài ghi ơn tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam xây dựng trên rặng Rocky Mountains hùng vĩ của tiểu bang Colorado. Khu tượng đài này do một trung tá lục quân Hoa Kỳ hồi hưu, Stuart Allen Beckley, đã ray rứt sống nốt hai thập niên còn lại trong đời sau cuộc chiến Việt Nam chỉ với quyết tâm bày tỏ tâm tình quý trọng ông dành tặng các chiến binh từng chiến đấu anh dũng và kiên cường dưới mắt ông để bảo vệ an nguy cho quê hương của họ. Đối với tôi, ông đúng là một chiến binh sống và chết với nguyên vẹn cốt cách ấy bất luận sự khác biệt ở bộ quân phục và màu cờ ông thuộc về.

Một đất nước bạc đãi, coi rẻ những người cầm súng buông khí giới, về từ các chiến địa đã im hơi, sẽ không xứng đáng nói tới lòng ái quốc; sẽ không có những tấm gương anh hùng nghĩa khí và sẽ không giải thích được chiến tranh khi lâm nguy.

Cuộc chiến tranh ý thức hệ tại Việt Nam (hay còn cách gọi khác là cuộc chiến tranh ủy nhiệm) được coi là đã chấm dứt giữa trưa ngày 30 Tháng Tư, 1975, bằng dư vị chua chát và cay đắng nhưng hậu quả đến nay vẫn còn kéo dài.

Tuyệt đại đa số hàng ngũ sĩ quan cựu quân nhân quân lực VNCH chịu đựng tù “cải tạo” từ ba năm trở lên, được Hoa Kỳ chuộc lỗi bằng chính sách bảo trợ tái định cư ở hải ngoại. Lên tiếng hay im lặng, mỗi vị có lựa chọn riêng để suy nghiệm quá khứ. Tôi tin chắc mỗi vị đều sống nhiều hơn một thân phận mình khi nhớ về đồng đội. Chỉ có bọn lính đánh thuê, khi xong việc, trút bỏ bộ y trang sắm tuồng, sẽ không còn gì để nhận ra nhau nữa.

Cựu Tổng Bí Thư đảng Cộng Sản Việt Nam Lê Duẩn, lúc sinh thời có một lời thú tội trắng trợn: “Chúng ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô và Trung Quốc.” Đảng Cộng Sản Việt Nam nên tìm một danh xưng xứng hợp với chức năng này hầu phong tặng cho quân đội nhân dân của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Nhân ngày lễ Chiến Sĩ Trận Vong sắp tới, 27 Tháng Năm, và cũng nhân chuyến đi về nơi xa lắm của một thân hữu có nhiều sáng tác văn học cho quê hương, nhà thơ Trần Mộng Tú đã cảm khái dịch bài “For Whom the Bell Tolls” (Chuông Gọi Hồn Ai), nguyên tác của John Donne, để hãnh diện vinh danh những cuộc đời nhiều ý nghĩa ấy:

Chuông Gọi Hồn Ai

“Tôi không hoàn toàn
một mình trên ốc đảo
trong tất cả
tôi chỉ là mảnh nhỏ của càn khôn
là một phần của cõi toàn phần

Nếu mỏm đất kia bị sóng biển cuốn đi
cả Âu Châu sẽ trở thành nhỏ bé
ngay cả những pháo đài kiên cố
ngay cả chủ nhân của những pháo đài
và bạn hữu của các chủ nhân này

Cái chết sẽ xóa đi tất cả

Bởi tôi chỉ là một con người
Trong tất cả loài người
Nên chuông gọi hồn ai
Chính là chuông gọi hồn tôi.
(Trần Mộng Tú dịch)

Nguyên tác:

For Whom the Bell Tolls

“No man is an island,
Entire of itself.
Each is a piece of the continent,
A part of the main.
If a clod be washed away by the sea,
Europe is the less.
As well as if a promontory were.
As well as if a manor of thine own
Or of thine friend’s were.
Each man’s death diminishes me,
For I am involved in mankind.
Therefore, send not to know
For whom the bell tolls,
It tolls for thee.”
(John Donne)

Mỗi cá nhân là một mảnh của nhân loại, chia nhau buồn vui, khổ đau, hạnh phúc và ngay cả nỗi chết. Những ai ở ngoài lẽ thường này, hẳn là thuộc về một chủng loại nào khác? 
Bùi Bích Hà NV

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Mỹ là nơi đầu tiên nuôi tôm hùm đất nhưng Trung Quốc là nơi nó trở thành "bát cơm" cho hơn 5 triệu nông dân và hàng nghìn nhà hàng. Những ngày cuối tuần, hàng dài người xếp hàng ngoài nhà hàng Huda ở Bắc Kinh, chờ tới lượt thưởng thức món ăn đang gây sốt khắp thành phố là tôm hùm đất xào ớt cay và tỏi.
Sau đây là 8 lý do vì sao nền kinh tế CNXH không thể hoạt động và phát triển được: 1. Không cho phép quyền sở hữu cá nhân. 2. Sự tham gia tự nguyện và tham gia bắt buộc. 3. ...
Nhà văn Bá Dương phàn nàn rằng đồng bào của ông bị “dị ứng” với hai chữ cám ơn: “Tôi nghi rằng để có thể móc trong mồm một người Trung Quốc ra cái câu cám ơn, thì e rằng nếu không dùng đến cái cào cỏ năm răng của ông bạn Trư Bát Giới của chúng ta thì không thể được.” “Cây quýt này vốn mọc ở một địa phương nọ thì rất to và ngọt, đem trồng ở một nơi khác, không hợp thủy thổ, thì vừa nhỏ vừa chua.” (Bá Dương) Ngoài cái bệnh dị ứng với chuyện ơn nghĩa, vẫn theo như lời của tác giả Người Trung Quốc Xấu Xí (The Ugly Chinaman) dân Tàu còn mắc cái tật hơi lớn tiếng:
Trong tháng vừa qua, Notre Dame de Paris vừa bị hỏa hoạn lớn, do đó rất nhiều người đã nhắc lại đại tác phẩm của Victor Hugo và nhân vật Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà. Bây giờ ở Việt Nam, rất ít người bị gù lưng vì cố tật mà thảy đều bị gù lưng vì thời đại, chẳng qua là vì cúi lưng, lom khom quá độ, lâu ngày biến thành tật, mà không ai biết mình đang bị gù lưng.
Trương Thị Hà (Facebook Trương Thị Hà) Một năm trước, vào những ngày này, đêm nào tôi cũng ngồi ở Hồ Con Rùa hoặc Nhà thờ Đức Bà hóng gió, và ăn bánh tráng nướng. Đêm Sài Gòn những ngày tháng ấy sao đông vui vậy. Hình như tụi “phản động” kéo về Sài Gòn ngày một đông hơn. Biểu tình đã nổ ra khắp nơi trên trang cá nhân của các nhà hoạt động nhân quyền, người cầm biểu ngữ, người viết bài, người gửi tin nhắn kêu gọi biểu tình.
Luật sư / Cựu chiến binh Dennis L. Guthrie chống đối bà chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi Thưa bà Pelosi:Tôi viết cho bà hoàn toàn do sự khinh bỉ! Bà đáng khinh và phi dân tộc Mỹ nhưkẻ phản bội tên là Jane Fonda. Tôi sẽ sớm được 75 tuổi, đã từng bỏ phiếu trong mọi cuộc bầu cử tiểu bang và địa phương từ năm 1966. Tôi đã bỏ phiếu cho cả hai đảng Cộng hòa và Dân chủ. Tôi đã làm việc trong các chiến dịch tranh cử cho cả hai đảng Cộng hòa và Dân chủ, trắng và đen.
du học sinh đã mang văn hóa Việt Nam sang tận Mỹ để dạy người Mỹ phải biết cảnh giác. Nhiều học sinh mà tôi quen đã mua tivi xịn về xem World Cup tới hết mùa (hơn 1 tháng) rồi đem trả, thậm chí mua mỹ phẩm, nước hoa dùng gần hết rồi đem trả lại mà họ vẫn nhận. Người Mỹ thật “ngây thơ”!
Người Trung Quốc không còn xấu xí - Nhưng đã trở nên thô bỉ - Bá Dương - nhà thơ, nhà văn, nhà báo và sử gia được tờ The New York Times mệnh danh là "Voltaire của Trung Quốc" bởi tác phẩm “Người Trung Quốc xấu xí” xuất bản năm 1985 tại Đài Bắc, và chỉ 4 năm sau chính Trung Quốc đại lục đã cho phép ấn hành tác phẩm này cũng như những tác phẩm khác của ông.
Hiện nay ở trong nước, hai chữ “văn hóa” được dùng tràn lan, sai nghĩa và trở nên dị hợm khi nói: văn hóa nói dối, văn hóa tham nhũng, văn hóa đi trễ, văn hóa chen lấn, văn hóa chửi thề, văn hóa ỉa bậy, văn hóa phong bì, nền văn hóa giao thông…. Hai chữ “văn hóa” ở đây được dùng với ý xấu, ám chỉ cái gì đã trở thành cố tật thấm sâu vào não trạng và không sao thay đổi được nữa và được cả xã hội chấp thuận và làm theo. Trong khi “văn hóa” biểu tượng cho cái gì tốt đẹp đã được gạn lọc theo thời gian và là niềm hãnh diện vì là đặc trưng của một quốc gia.
Cha mẹ là người sinh ra chúng ta, nuôi dưỡng chúng ta nên người, hy sinh tất cả cho chúng ta. Hai người “ngốc” nhất trên thế gian chính là cha và mẹ! Họ có thể không có tiền, nhưng sẽ không bao giờ để cho chúng ta bị đói. Họ có thể không có thế lực, chỉ là những người bình thường, nhưng họ sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ chúng ta không bị ức hiếp
Bảo Trợ