Làm sao đuổi được chồng ra khỏi nhà?

13 Tháng Năm 20192:34 CH(Xem: 561)

Làm sao đuổi được chồng ra khỏi nhà?

blank
Chồng đắm chìm vào facebook không biết trời trăng là gì. (Hình minh họa: Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email:conguyetnga@gmail.com.


Thưa cô, em không làm sao chịu nổi chồng em, dù một ngày. Em đã nói anh đi đâu thì đi, nhưng ảnh vẫn có vẻ như không thèm quan tâm đến lời yêu cầu của em. Ảnh ở lì trong nhà.

Khi đến với em, anh ấy đã một lần bị vợ bỏ. Họ có với nhau một con, đứa con ở với bà nội, trong khi chị vợ đi tuốt không về. Ban đầu em cũng thấy người vợ trước quá đáng, ảnh là người có học, tính tình cương trực, có hiếu với cha mẹ. Điều mà em thích nhất ở ảnh là ảnh không hề tham lam. Khi cha chồng em mất, mẹ chồng em chia đều gia tài cho các con. Ảnh từ chối không nhận phần chia, cho rằng, gia tài là nhà cửa, ruộng đất của người chồng sau của mẹ, tức là cha của các em anh, nên anh không nhận phần chia. Thật sự em rất hài lòng về việc này, em thấy ảnh tự trọng và đầy nhân cách.

Trong thời gian đầu lấy nhau, em thật yêu và tôn trọng anh. Anh cũng yêu em lắm, không có một Sinh Nhật hay ngày lễ Valentine nào không mua hoa cho em. Cũng không ít lần em thắc mắc tại sao người vợ trước bỏ ảnh mà đi. Nhưng năm tháng trôi qua, em hiểu tại sao. Em thấy chị ấy đã thoát nạn và may mắn, còn em bây giờ mới là kẻ đáng thương.

Ba năm nay, từ ngày ảnh không đi làm, thì ảnh cũng đã 3 năm không nhúng tay bất cứ vào việc lớn nhỏ trong nhà, kể cả chuyện đưa đón con. Trong khi đó em cày hai jobs, mới đủ cho chi tiêu trong nhà. Ban đầu em tỏ thương yêu chìu chuộng anh hơn, vì nghĩ chắc anh buồn lắm khi mất việc. Em cũng không nỡ nói anh đi xin việc làm. Nhưng tháng rồi một năm, hai năm, ba năm… ảnh đắm chìm vào facebook không biết trời trăng là gì. Phần em túi bụi với việc nhà, việc sở, việc làm thêm, nấu nướng, giặt giũ, đón con… tối đến em ngã lăn ra giường mệt rã rời, và chỉ muốn ngủ một giấc không dậy nữa vì nghĩ đến ngày mai cuộc sống lại lập lại. Em quá sợ hãi “ngày mai”.

Em nghĩ đến người vợ trước của ảnh, mà không muốn làm như chị ấy. Em không muốn bỏ nhà di, vì đây là nhà của em, do tiền em dành dụm mà mua nó. Em muốn ảnh ra khỏi nhà, em nói nhiều lần, nhưng ảnh không đi. Em không muốn li hôn vì mẹ chồng em sẽ buồn ghê lắm, vì có lần em nói ý li hôn thì mẹ chồng em nói: “Trời ơi! Rồi ăn nói làm sao với bà con xóm giềng đây, đã một lần bị vợ bỏ rồi!”. Em cũng lo ảnh hưởng đến con em. Thật lòng em chỉ muốn ảnh ra khỏi nhà một thời gian như một hình phạt, khi nào tu tĩnh làm ăn thì quay lại.

Em phải làm sao đây, thưa cô?

Thùy D.

*Góp ý của độc giả:

-Tran:

Cô Thùy D.

Cô nói là không nỡ nói anh đi xin việc làm mà lại muốn đuổi anh ra khỏi nhà thì cũng hơi mâu thuẫn đó. Phải nói anh đi kiếm việc chứ, không kiếm được nhiều tiền thì kiếm ít tiền, xứ Mỹ là xứ đi làm để trả “bill” mà không đi làm thì chịu sao nổi, lên facebook hoài làm cho mình say đắm lắm và nghiền luôn đó với lại ăn ở không làm cho mình làm biếng lắm, ai lại để cho vợ đi cày 2 jobs bao giờ. Vợ nói mà chồng không nghe thì chỉ có cách ly hôn thôi, ly hôn thì cứ ly hôn hơi đâu mà nghe lời mẹ chồng làm chi. Thật tội nghiệp cho cô.

Con cò lặn lội bờ sông.
Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non

-Ollie:

Một người được coi là “tự trọng và đầy nhân cách” tự dưng lại trở thành như vậy – không biết là vì trước kia anh ta đóng kịch giỏi hay tính tình anh ta đã thay đổi rồi nhỉ?

*Vấn đề mới:

Thưa cô, chuyện đã qua, nhưng cháu cũng muốn đặt ra đây để hỏi, xem thử cháu nên giải quyết như thế nào nếu có trường hợp tương tự xảy ra. Quả thật cho đến giờ, chuyện đã qua mấy ngày rồi, vẫn không ra khỏi trí của cháu, và cháu nghĩ nếu nó lập lại chắc nhiều phần cháu cũng không biết làm gì.

Hôm Chủ Nhật tuần rồi, cháu đưa con đi chơi ở  một công viên gần nhà. Con gái của cháu chưa đầy hai tuổi, chạy chơi với mấy đứa bé. Cạnh chỗ con cháu chạy chơi là hai đứa bé, chắc là hai anh em. Đứa anh khoảng 7, 8 tuổi, đứa em khoảng 2 tuổi. Bỗng dưng cháu thấy đứa anh tát em một cái. Đứa em khóc thét lên, nghe tiếng khóc một người phụ nữ, có lẽ là mẹ, chạy lại hỏi:

-Con đánh em phải không?

-Không.

-Vậy ai đánh em?

Thằng Bé chỉ tay vào con gái của cháu. Người phụ nữ giận dữ nhìn cháu rồi nhìn con gái cháu, sau đó vùng vằng ẵm đứa nhỏ lên, tay kia lôi xềnh xệch thằng anh, miệng nói to:

-Chơi với em mà cũng để cho con người ta đánh em, đồ vô tích sự.

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

Tất cả những câu trên cháu ghi lại rõ nguyên văn.

Sự việc xảy ra nhanh quá, cháu sững người không mở miệng được.

Thưa cô, mình chẳng có bằng chứng gì chứng minh không phải con mình đánh người ta. Chung quanh thì toàn người ngoại quốc, họ cũng chẳng để ý gì câu chuyện xảy ra. Cháu cứ ngớ người và không biết làm gì hết. Hình như cháu mới là người vô tích sự chứ không phải thằng bé kia!

Tina

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc conguyetnga@gmail.com
Nguoi Viet

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Sáu 2012 (Xem: 5279) Thứ Năm là Ngày Của Lá Cờ Mỹ, một ngày lễ không chính thức để đánh dấu việc chấp nhận lá cờ sao sọc làm cờ của quốc gia, mà ý nghĩa của nó vẫn còn nhiều người Mỹ chưa biết.
Nhân chuyến về Việt Nam, gặp cô em cũng về chơi. Tôi mua một Iphone7 giá 10 triệu đồng của cô em, con người cô ruột. Lúc đem về Mỹ, cháu tôi cầm chơi không biết sao đó, phone bị khóa. Tôi đem phone tới Apple Store, họ cho biết cần ID mới mở khóa được, hoặc nếu có số điện thoại sử dụng máy thì khả năng tìm ID là 50%. Nếu có receipt cũng được. Tôi liên lạc với cô em bán phone, mới hay rằng phone đó không phải của cô ta, mà cô ta mua lại của một người khác (người này lại là bạn của bạn cô ta.)
“Giữa trưa nghe vọng tiếng gà, Bỗng dưng nhớ quá quê nhà xa xôi.” (Khiếu Long) Maurice là tên một con gà trống đang sống trên một hòn đảo mang tên Oléron, ngoài khơi bờ biển phía Tây nước Pháp. Maurice bị ra trước “vành móng ngựa” vì tội cất tiếng gáy mỗi buổi sáng, làm phiền đến một đôi vợ chồng già mới dọn đến nghỉ hưu ở đây, nên họ đã đâm đơn “thưa kiện.” Corinne Fesseau, chủ của gà trống Maurice, đã trình bày tại phiên tòa rằng từ lâu nay, không một ai phàn nàn về tiếng gáy của con gà trên hòn đảo, trừ một đôi vợ chồng khó tính này. Nếu tòa ra phán quyết chống lại Maurice, chủ của con gà sẽ có 15 ngày để chuyển con gà trống đi nơi khác hoặc phải tìm cách làm cho nó im lặng. Chủ nhân đã làm đủ mọi cách để cho Maurice ngưng tiếng gáy, nhưng làm sao để cho một con gà trống thôi gáy khi mặt trời bắt đầu ló dạng ở phương Đông được?
Còn sống xứ người mà hồn ở Việt nam thì nên về bên sống. Không nên tận dụng cái ưu điểm nơi mình định cư rồi lại làm lợi cho nước... bỏ ra đi! Cuối đời, lại quay về tận dụng chính sách ưu đãi người già xứ người thì chẳng khác nào tự vả vào mặt mình. Hãy gắng sống chân thành bằng cái tâm của mình thì cuộc đời sẽ luôn mỉm cười với bạn.
Khi cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam được thành lập để che mắt quốc tế (1960), một quân đội đi kèm theo tổ chức khủng bố này cũng được hình thành. Về thực chất, đây chỉ là một tổ chức thân Cộng trá hình, có liên hệ chặt chẽ với chính quyền Cộng Sản miền Bắc. Để phân biệt, người ta gọi lính của quân đội miền Bắc là lính Bắc Việt
Thật sự không phải người Tàu nào đang sống dưới chế độ của Tàu cộng cũng đều ngu dốt, mù quáng và theo nịnh bợ, ủng hộ, ngưỡng mộ lãnh đạo của họ một cách điên cuồng. Rất nhiều giới trí thức nhìn ra sự hoang tưởng bá vương bá đạo của Tập Cập Bình và phe nhóm của ông ta, nhưng với sự độc ác, tàn bạo và sẵn sàng thủ tiêu mạng sống của bất cứ ai nói lên sự thật sai trái của lãnh đạo đất nước có 1.4 tỷ người này, nên họ đành phải “bó tay”, câm miêng cầu an.
SpaceX - tập đoàn vận chuyển không gian của Mỹ ... vừa phóng thành công tên lửa Falcon 9 mang theo 60 vệ tinh từ căn cứ không quân Cape Canaveral ở Florida tối thứ Năm, ngày 23/5 ... trong một chiến dịch vận chuyển khổng lồ của Mỹ - để đưa 12.000 vệ tinh lên vũ trụ ... tạo ra một mạng lưới intenet TỐC ĐỘ CAO, MẠNH HƠN CẢ 5G, phóng thẳng từ vũ trụ xuống .... phủ kín hành tinh !
Thiên Tử sẽ xuất hiện cứu nguy, Thiên Tử ở đây ngoài Hoa Kỳ ra thì còn ai nữa. Chúng ta không cần đánh cũng sẽ thắng. Cuối cùng Ngài kết luận 2 câu : Biển Đông vạn dặm dang tay giử Nước Việt muôn năm vững trị bình Nước Việt muôn đời là của người Việt Nam. Không có một thế lực ngoại bang nào có thể xâm chiếm được
Nhiều năm nay, người Trung Quốc được đội lên chiếc mũ “ta là trung tâm, tham lợi ích nhỏ nhoi, yêu tiền bạc, thích dọa nạt, thích dùi vào sơ hở của pháp luật, lời nói hành động bất nhất, to tiếng ở nơi công cộng”. Một tờ báo nước Anh đã tiến hành phân tích về hiện tượng này, đồng thời hình dung những hình tượng phụ diện này đã thấm vào máu của người Trung Quốc, khiến cho tính cách của họ biến đổi thành quái dị.
Thưa cô, em sống ở Mỹ nhưng không phải thường trú nhân, em chỉ là sinh viên du học. Dĩ nhiên là em mơ ước được trở thành thường trú nhân nhưng không phải vì thế mà em quơ quào cho có tấm giấy hợp pháp để ở lại. Gia đình em cũng được người giới thiệu cho những nơi làm giấy tờ, nhưng em không đồng ý, vì muốn giữ danh dự và lòng tự trọng của mình.
Bảo Trợ