Ave Maria

16 Tháng Tư 201910:10 CH(Xem: 1166)

Ave Maria

Như song lộc triều nguyên: ơn phước cả, 
Dâng cao dâng thần-nhạc sáng hơn trăng. maria vonhiemNT
Thơm-tho bay cho đến cõi Thiênđdàng 
Huyềnđiệu biến thành muôn kinh trọng-thể. 
Và Tổng-lãnh Thiên-thần quỳ lạy Mẹ 
Tung-hô câu đường-hạ ngớp châu sa. 
Hương xông lên lời ca ngợi sum-hòa: 
Trí miêuđuệ của muôn vì rất thánh. 

Maria! Linh-hồn tôi ớn lạnh, 

Run như run thần-tử thấy long-nhan, 
Run như run hơi thở chạm tơ vàng... 
Nhưng lòng vẫn thấm-nhuần ơn trìu-mến. 

Lạy Bà là Đấng tinh tuyền thánh vẹn 
Giàu nhânđdức, giàu muôn hộc từ-bi, 
Cho tôi dâng lời cảm-tạ phò nguy 
Cơn lâm-lụy vừa trải qua dưới thế. 
Tôi cảmđdộng rưng-rưng hai dòng lệ: 
Dòng thao-thao như bất-tuyệt của nguồn thơ. 
Bút tôi reo như châu ngọc đền vua, 
Trí tôi hớp bao nhiêu là khí-vị... 
Và trong miệng ngậm câu ca huyền-bí, 
Và trong tay nắm một vạn hào-quang... 

Tôi no rồi ơn võ-lộ hòa chan. 
Tấu lạy Bà, Bà rất nhiều phép lạ, 
Ngọc Như-Ý vô-tri còn biết cả, 
Huống chi tôi là Thánh-thể kết tinh 
Tôi ưa nhìn Bắcđdẩu rạng bình minh, 
Chiếu cùng hết khắp ba ngàn thế-giới... 
Sáng nhiều quá cho thanh-âm vời-vợi, 
Thơm dường bao cho miệng lưỡi khong-khen. 
Hỡi Sứ-thần Thiên-Chúa Gabriel, 
Khi người xuống truyền tin cho Thánh-nữ, 
Người có nghe xôn-xao muôn tinh-tú, 
Người có nghe náođdộng cả muôn trời? 
Người có nghe thơ mầu nhiệm ra đời 
Để ca-tụng, -- bằng hương hoa sáng-láng, 
Bằng tràng hạt, bằng Sao Mai chiếu rạng, 
Một đêm xuân là rất đỗi anh-linh? 

Đây rồi! Đây rồi! Chuỗi ngọc vàng kinh. 
Thơ cầu-nguyện là thơ quân-tử ý, 
Trượng-phu lời là Tôngđdồ triết-lý, 
Là Nguồn Trăng yêu-mến Nữ Đồng-Trinh 

Là Nguồn Đau chầu lụy Nữ Đồng-Trinh. 

Cho tôi thắp hai hàng cây bạch-lạp, 
Khói nghiêm-trang sẽ dân lên tràn ngập 
Cả Hàn-giang và màu sắc thiên-không, 
Lút trí khôn và ám-ảnh hương lòng 
Cho sốt-sắng, cho đe-mê nguyền-ước... 

Tấu lạy Bà, lạy Bà đầy ơn-phước, 
Cho tình tôi nguyên-vẹn tợ trăng rằm, 
Thơ trong-trắng như một khối băng-tâm, 
Luôn luôn reo trong hồn, trong mạch máu, 
Cho vỡ-lở cả muôn ngàn tinhđdẩu, 
Cho đê-mê âm-nhạc và thanh-hương, 
Chim hay tên ngọc, đá biết tuổi vàng, 
Lòng vua chúa cũng như lòng lê-thứ 
Sẽ ngây-ngất bởi chưng thơ đầy ứ 
Nguồn thiêng-liêng yêu-chung Mẹ Sầu-Bi 
Phượng Trì! Phượng Trì! Phượng Trì! Phượng Trì! 
Thơ tôi bay suốt một đời chưa thấu, 
Hồn tôi bay đến bao giờ mới đậu 
Trên triều-thiên ngời chói vạn hào-quang?
Hàn Mặc Tử
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Đêm khuya trăng rớt mặt sông Chiều nay em đã theo chồng về dinh Con chim sáo đậu sân đình Sáo bay sao nỡ tội tình bỏ tôi? Lục bình líu ríu mãi trôi
Chuột kêu chút chít trên cây Muốn chi anh nói đừng ngây mãi nhìn Cho em chiếc nhẫn làm tìn Về thưa thầy mẹ anh xin em rồi Chuột kêu rúc rích từng hồi Em ngừng facebook đứng ngồi không yên Chúng kêu ra rả liên miên Anh ơi! Muốn nhéo anh hiền quá đi Đời em có thuở có thì Hâm đi hâm lại còn gì nữa đâu Tiếc chi Bà Điểm cau trầu Đôi bên cha mẹ bàn câu chuyện mình Anh ơi lấy nghĩa lấy tình Phu thê trọng đạo bóng hình với nhau Người đời lẫn lộn vàng thau Làm sao cho xứng tình đầu của em… Lóng rày me dốt em thèm Học đừng thức quá nửa đêm em chờ Thái Huy Long
Nhà giàu chỉ một cậu trai Tảo hôn nối dõi lúc vài tuổi thơ Vợ đà nên gái đang tơ Ngày ngày ẳm cậu ầu ơ dí dầu Đút ăn tắm rửa chăm hầu Tối nằm ru ngủ gối đầu ấm êm
15 Tháng Hai 2013(Xem: 1854) Đầu năm dâng Mẹ lời kinh,- Mừng xuân mới đến tâm tình Mẹ con.- Bao năm an mạnh xác hồn,- Mẹ Hằng Cứu Giúp muôn vàn tri ân.- Nguyện xin Ân thánh đổ tràn,- Trên đoàn con Mẹ gian trần tha phương
Anh về thăm Bình Giã đi anh Về để thấy quê mình đang đổi mới Bên thềm nhà có mẹ già đứng đợi Nhiều đêm mơ – mừng khấp khởi : Anh về !
25 Tháng Mười Hai 2012 (Xem: 3616) Đêm lạnh giá nhưng tình yêu nồng ấm Giữa đất trời hoan hiệp khúc tình ca Đêm nay sẽ mãi mãi vang xa Tiếng đàn của những vị Thiên sứ Và tiếng hát của vạn loài hoa Đất trời trong giây phút giao hoà Cả vạn vật đắm chìm trong ân thánh
ĐỪNG TƯỞNG Thi sĩ Bùi Giáng Thi sĩ Bùi Giáng (1926-1998)- là nhà thơ, dịch giả và là nhà nghiên cứu văn học xuất sắc của Việt Nam. Các bút danh khác của ông là: Trung niên thi sĩ, Thi sĩ, Bùi Bàn Dúi, Bùi Văn Bốn, Vân Mồng..... Ông Sinh tại Quảng Nam. Đừng tưởng cứ núi là cao Cứ sông là chảy cứ ao là tù Đừng tưởng cứ dưới là ngu
Đầu cành chết tuổi lá non Vui chưa thế giới buồn còn quê hương Đất chưa nổi dậy hồn đường Xóm âm u nhớ phố phường nghìn sao Ngó thương nhau, vẫn nghẹn ngào Còn nghe biển đập phương nào mênh mông Đêm đen chưa trở ngày hồng Đời chưa vô hạn cho lòng tự do
28 Tháng Mười Hai 2014 (Xem: 2659)....Con chẳng được như là căn lều nhỏ- Cho Chúa Hài đồng nghỉ đỡ giữa đêm đông- Gió rét căm căm lạnh lẽo nơi cánh đồng- Nhưng cũng đủ ấm lòng Hài nhi thơ bé- Con chẳng được như là căn lều vắng- Giữa đêm trường đợi Chúa đến nghỉ chân
Bảo Trợ