Cuộc chiến giữ đất của dân oan - Cán bộ trại giam có mưu đồ hãm hại TS. Cù Huy Hà Vũ ?

26 Tháng Mười Một 20123:00 CH(Xem: 2098)

Cuộc chiến giữ đất của dân oan

Thanh Quang, phóng viên RFA
2012-11-26

Có lẽ một trong những nan đề trong nước hiện nay – mà nói đúng hơn là “thảm cảnh dân oan" – là nạn cưỡng chiếm đất đai khiến diễn ra cuộc chiến giữ đất triền miên của dân oan.

blank

Photo courtesy of danoanblogspot

Dân oan Nam định biểu tình tại trụ sở tiếp dân Nhà nước

Không đi tới đâu

Nói theo blogger Nguyễn Hữu Vinh – “có đầy đủ đoạn trường gian nan vất vả, có đạn dược và quân lính, có súng nổ và bạo lực rồi đổ máu”, với phía thua thiệt oan khuất “vẫn là người nông dân muốn giữ lại mảnh đất cha ông của mình đã bao đời kiến tạo và giữ gìn” bằng mồ hôi, nước mắt và thậm chí cả sinh mạng người thân – như trường hợp dân oan Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng.

Nhưng “cuộc chiến giữ đất” của dân oan khắp nước đang chứng tỏ không đi tới đâu, mà còn gây mất mạng oan nghiệt như trường hợp cụ Hà Thị Nhung mới đây, khiến blogger Nguyễn Anh Dũng - nhà giáo, cựu chiến binh trong nước - “Xin thắp một nén nhang" khi ông nhìn những tấm ảnh chụp cụ bà Hà Thị Nhung 76 tuổi, quê Thanh Hóa, “nằm chết dưới đất mà mắt vẫn không nhắm được bởi sự oan ức, tại vườn hoa Lý Tự Trọng, nơi được coi là trung tâm quyền lực của chế độ CS”.

Vẫn theo blogger Nguyễn Anh Dũng thì “người bình thường cũng khó cầm lòng, xót thương cho một con người có công với chế độ, đã phải chịu một cái chết tức tưởi của một dân oan”.

Cũng “cuộc chiến giữ đất” ấy khiến dân oan Trần Ngọc Anh cùng nhiều người khác đồng cảnh ngộ đã phải lặn lội ra Bắc để kêu oan, nhưng bị đáp trả bằng hành động đe doạ, đánh đập của giới cầm quyền, khiến bà Ngọc Anh trong nhiều ngày nay phải nhập viện từ bệnh viện huyện Đông Anh tới bệnh viện Saint Paul, Hà Nội vì chấn thương sọ não – bệnh tình mà công an nói là “không, chị bị nhẹ thôi”. Dân oan Trần Ngọc Anh than rằng:

Họ cho người dân đi khiếu kiện là đối kháng với họ, nên lúc nào cũng sẵn sàng dùng đòn nham hiểm để đối phó. Lúc nào họ cũng nhân danh là đảng viên của đảng CS học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Hồ Chí Minh. Nhưng tôi nghĩ tôi quá xấu hổ sống trên một đất nước gọi là độc lập, tự do, hạnh phúc; một đất nước gọi là có đảng vinh quang lãnh đạo mà vô chính phủ như vầy. Tôi quá là đau khổ khi có hai người anh liệt sĩ đã hy sinh cho nhà cầm quyền cộng sản VN này (khóc). Nhưng cuối cùng, đến giờ phút này, họ đàn áp, đánh đập tôi như thế (khóc). Họ còn tung tin xuyên tạc rằng tôi là phản động.

Dân oan Trần Ngọc Anh, cũng như bao nhiêu dân oan khác khắp nước, khăn gói ra Hà Nội khiếu kiện đề tìm lại “nguồn sống cùng quyền con người”. Nhưng họ cho biết là không ngờ bị giới cầm quyền “đàn áp, đánh đập, đưa vào trại giam…”. Bà Trần Ngọc Anh giải thích:

Chúng tôi đi khiếu kiện là nghe theo lời động viên của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Chủ tịch nước nói là đi chống tham nhũng. Đúng ra chúng tôi phải được nhà nước hoan nghênh, được thưởng. Nhưng chẳng những không được thưởng mà cuối cùng còn đàn áp, đánh đập chúng tôi dã man, tống vào trại giam Đồng Dầu. Đây là hành động nói lên tội ác của một chính quyền lừa gạt người dân. Đây là một sự lừa đảo trắng trợn. Từ chỗ đó, tôi không thể nào về quê của tôi được. Nếu sau khi bình phục, tôi sẽ tiếp tục đấu tranh đòi lại tài sản mà nhà cầm quyền này đã tước đoạt nguồn sống và quyền con người của chúng tôi.

Người dân lâm cảnh bần cùng

 

hungyen-hanoi-04272011-250.jpg
Người dân Hưng Yên phản đối việc lấy đất của dân cho dự án Eco Park. AFP photo
Tình cảnh của dân oan Trần Ngọc Anh quê ở Bà Rịa-Vũng Tàu thuộc trong vô vàn bi cảnh dân oan khác khắp nước hiện nay, trong đó có 4 người từng chung sống an vui dưới mái ấm gia đình trong diện tích đất 50m2, cho đến khi – theo blogger Đào Tuấn trích dẫn lời Uỷ viên Uỷ ban Tư pháp Quốc Hội Trần Ngọc Vinh tại nghị trường hôm thứ Ba tuần rồi – “mảnh đất mồ hôi nước mắt ấy bị thu hồi để phục vụ ‘phát triển kinh tế xã hội’”. Hậu quả là gia đình khốn khổ đó “phải chọn hoặc vay tiền xây nhà hoặc bán lúa non mảnh đất mới để có thể xây nhà”, qua đó, “lựa chọn thế nào thì điểm cuối cùng là ‘cái hố bần cùng hoá’ ”.

 

Bài “Bần cùng hoá” của blogger Đào Tuấn báo động rằng “ Chưa bao giờ cơ chế thu hồi, ít nhất là đối với những dự án khoác chiếc áo mỹ miều ‘phát triển kinh tế’, lại bị nhân dân la ó, đại biểu ném gạch như trong kỳ họp này”.

Bài blog mở đầu rằng cơ chế bồi thường, hỗ trợ theo Luật Đất đai hiện giờ khiến nhiều người dân bị mất đất phải lâm cảnh “bần cùng hoá”, bởi vì từ tình trạng có nhà, có đất, có tư liệu sản xuất lại trở thành trắng tay, cũng đồng nghĩa với “mất nghề, không sinh kế”. Sau khi lưu ý về tình trạng “bần cùng hoá” như từng xảy ra qua các biến cố ở Hải Phòng, Hưng Yên, Hà Nội hay “bất cứ đâu đó có dự án (gọi là) ‘phát triển kinh tế, xã hội’ ”, blogger Đào Tuấn nhắc lại:

Có thời, báo chí đưa ra những “nghịch cảnh nước mắt” khi những người bị thu hồi đất bây giờ đang “vỡ hoang” các khu đô thị mới, đang trồng lậu cây trái trong những khu công nghiệp. Bởi quá trình thu hồi đất ồ ạt vừa qua đã đẻ ra sự lãng phí trầm trọng với nhà máy bỏ hoang, khu công nghiệp đắp chiếu, sân golf phục vụ chỉ vài chục người có tiền, khu du lịch biến thái thành biệt thự… Trụ sở bị sử dụng lãng phí, cho thuê, bỏ trống. Các dự án bị bỏ hoang… Tất cả những sự hoang phí và tràn đầy bất công đó, được khoác dưới chiếc áo “phát triển kinh tế xã hội”.

Tác giả nêu lên câu hỏi rằng liệu có một dự án lấy đất của dân nào lại không có ý nghĩa “phát triển kinh tế xã hội” không? Phát triển kinh tế xã hội là gì? Và sự phát triển đó mang lại lợi ích cho bao nhiêu người? cho ai? Nhà văn Đào Tuấn nhấn mạnh rằng hiện đã tới lúc luật Đất đai sửa đổi phẩi chấm dứt nạn “vinh thân phì da của một nhóm lợi ích” qua những dự án mỹ miều “phát triển kinh tế xã hội”, như Ngân hàng Thế giới từng khuyến nghị rằng “Trong tất cả dự án phát triển, mọi người đều phải được hưởng lợi ích chứ không thể để những người bị thu hồi trở thành nạn nhân của sự phát triển”.

Đối xử với dân như kẻ thù

 

nuvuongcongly-250.jpg
Cảnh đàn áp người dân trong một vụ cưỡng chế đất.
Trước cảnh nhiễu nhương cưỡng chiếm đất dân oan để “phát triển kinh tế, xã hội”, blogger Nguyễn Hữu Vinh lưu ý rằng quan chức Hà Nội nói riêng và quan chức VN nói chung luôn quy trách mọi chuyện phức tạp đều do dân, hay nói cụ thể hơn là do “thế lực thù địch” từ dân mà ra, trong khi các quan chức thì lúc nào cũng “tuyệt vời”, ngoại trừ “một bộ phận không nhỏ” biến chất, hư hỏng khiến thành “cả bầy sâu” đục khoét, tước đoạt đất đai của dân. Blogger Nguyễn Hữu Vinh lưu ý:

 

Nếu như dân cứ im lặng, nhà nước muốn lấy bao nhiêu đất, dù là đất hương hỏa ngàn đời, mồ mả cha ông, dù là mảnh ruộng cày cuối cùng nuôi đàn con dại, dù là nơi an nghỉ cuối cùng của người chết hay đất nhà thờ, tu viện, nơi thờ tự… dân cứ thế câm miệng mà chấp nhận. Nếu nhà nước hô hào góp vàng, góp bạc, góp cửa nhà hay mạng sống, cứ thế mà góp, đừng một lời kêu ca, đói ráng chịu, khổ đừng kêu… thì đâu có những chuyện biểu tình, làm “xấu hình ảnh thủ đô”.

Tiếc rằng, dân cũng là con người, cũng cần sống, cần ăn, cần ở, cũng cần nuôi con cái. Cũng chính vì dân là con người, nên mới có thể làm lụng, chắt chiu, chịu thương chịu khó đổ mồi hôi sôi nước mắt làm nên của cải vật chất nuôi một bầy sâu không nhỏ”. Chính vì vậy mà họ có nhận thức, họ biết phân biệt đúng, sai, ân, oán và họ hiểu được ai vì họ và ai đang nô lệ hóa cuộc đời họ. Và chính cũng vì vậy, từ chỗ được coi là liên minh của giai cấp tiên tiến, là cha mẹ của quan chức, nuôi nấng quan chức, người nông dân bỗng nhiên được chuyển đổi thành thế lực thù địch rất nhanh chóng và bị đối xử như thù địch.

Theo blogger Đoan Trang thì trong các biến cố đất đai từ Tiên Lãng đến Văn Giang, điều mà giới cầm quyền ngại nhất chính là luật pháp. Blogger này dẫn chứng rằng lâu nay họ đâu bao giờ làm theo luật mà chỉ dùng phương cách khủng bố, đàn áp qua việc huy động hệ thống công an, an ninh, dân phòng và cả bộ máy truyền thông cùng nhau đưa dân oan vào “bước đường cùng” – thậm chí bị mất mạng, như trường hợp cụ bà Hà Thị Nhung. Vẫn theo blogger này thì “họ làm vậy bởi vì, và để che đậy một điều, rằng điểm yếu của họ, cái khiến họ khó đấu lại được với xã hội, là luật pháp”.

Nhưng xem chừng như không sao, vì các quan chức, ngoài quyền hành, còn có một “rừng luật để lách luật”. Qua bài “Rừng luật để lách luật”, blogger Đào Tuấn lưu ý tới tình trạng “quá nhiều văn bản luật liên quan đất đai” chính là “nguyên nhân của mọi nguyên nhân” dẫn tới khiếu tố triền miên và vô vọng của người dân. Hay nói cách khác, đó là một “rừng luật”. Tác giả phân tích:

Từ chỗ được coi là liên minh của giai cấp tiên tiến, là cha mẹ của quan chức, nuôi nấng quan chức, người nông dân bỗng nhiên được chuyển đổi thành thế lực thù địch rất nhanh chóng và bị đối xử như thù địch.
Blogger Nguyễn Hữu Vinh

Với một rừng luật, cái nọ xung đột với cái kia, cái nọ “chỏi nhau” với cái kia, người dân không “lạc” trong đó mới là lạ. Bởi nhiều văn bản luật không có nghĩa là sẽ có một hành lang luật thông thoáng. Bởi trong “cánh rừng luật” âm u vừa thừa vừa thiếu đó, người có thể “lách luật” lại là những người về danh nghĩa đang thực thi pháp luật. Sự lách luật biểu hiện trong thứ mà Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Văn Hiện từng nói “Thích thì giải quyết, không thích thì thôi”. Hoặc đó là những quyết định “không hợp lòng dân” từ “bệnh vô cảm” mà Chủ nhiệm UB Quốc phòng – An ninh Nguyễn Kim Khoa từng lấy câu chuyện cưỡng chế đất đai ở Tiên Lãng để chỉ ra. Thậm chí, kinh điển hơn là phát ngôn nổi tiếng một thời về án dân sự: Xử thế nào cũng được.

Nhà văn Đào Tuấn nhân tiện nhắc lại lời ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng qua một hội nghị trực tuyến toàn quốc rằng để phát triển kinh tế xã hội, VN “xác định củng cố cơ sở hạ tầng là khâu đột phá, tất nhiên phải thu hồi đất theo quy hoạch”. Nhưng mặt khác, ông Dũng khẳng định “phải làm hài hoà đừng để nảy sinh thêm khiếu kiện đất đai, có mâu thuẫn phải giải quyết thoả đáng, phù hợp”.

Blogger Đào Tuấn cho rằng sự “làm hài hoà” ấy của ông Dũng có lẽ phải bắt đầu bằng việc “phát quang rừng luật” vừa nói, vốn lâu nay gây ra vô số vụ khiếu kiện của dân oan, tạo điều kiện phát sinh thêm “sự lũng đoạn, nhân danh luật pháp”.



Cán bộ trại giam có mưu đồ hãm hại TS. Cù Huy Hà Vũ ?

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2012-11-26

Một bức thư yêu cầu khẩn trương điều tra về việc cán bộ trại giam số 5 có ý hãm hại ông Cù Huy Hà Vũ xuất hiện trên mạng Internet. Bức thư đề ngày 25 tháng 11 và do bà Nguyễn thị Dương Hà, vợ và luật sư của ông Cù Huy Hà Vũ ký tên.

blank

Ảnh do trại viên cung cấp/basam

Bức ảnh hiếm hoi của TS Cù Huy Hà Vũ trong trại giam (tháng 2, 2012)

Gia Minh hỏi chuyện bà Nguyễn thị Dương Hà về bức thư đó và trước hết bà nêu lại nguyên nhân gửi bức thư đến cho giám thị Lương Văn Tuyến, Trại giam số 5, Bộ Công An.

Bà Nguyễn thị Dương Hà: Hôm ngày 16 tháng 11 vừa rồi tôi có vào thăm anh Cù Huy Hà Vũ với hai tư cách đồng thời: vợ đến thăm chồng và luật sư làm việc với thân chủ. Trong buổi thăm gặp hôm đó thì chồng tôi nói có gửi một đơn tố cáo đến ông giám thị trại giam Lường Văn Tuyến để tố cáo ông cán bộ quản giáo Lê Văn Chiến, người thường xuyên trực phòng giam của anh Vũ, buổi sáng đến làm thường mở toan cửa ra để gió thổi xộc vào làm cho anh Vũ bị đau đầu.

Năm ngoái khi anh Vũ mới vào trại giam Thanh Hóa thì anh Vũ cũng như gia đình tôi đã có đơn thư buổi sáng không mở xộc cửa buồng giam, vì buồng giam anh Vũ rất nhỏ, cái bệ nằm chỉ cách cửa có 30 cm thôi, nên mỗi lần mở cửa như thế, gió xộc thẳng vào đầu, vào người rất nguy hiểm cho tính mạng của anh Vũ vì anh ấy bị bệnh tim bẩm sinh. Khi vào tù lại bị cao huyết áp và đau nửa đầu bên trái. Anh Vũ đã rất nhiều lần kêu về vấn đề này; nhưng cán bộ Lê Văn Chiến thường xuyên làm như thế.

Do đó vào ngày 11 tháng 11 năm 2012, anh Vũ bị ‘vụt’ huyết áp lân cao, bị đau đầu mà trong khi đó chỉ có một người duy nhất bị biệt giam chung là ông Nguyễn Đình Dặm. Ông ấy kêu lên để gọi cấp cứu mà suốt cả buối sáng không có ai đến cả. Mãi đến chiều người đến lấy đồ để đưa cơm mới có thể nhắn được để bác sĩ vào thăm bệnh.

Anh Vũ bị ‘vụt’ huyết áp lân cao, bị đau đầu mà trong khi đó chỉ có một người duy nhất bị biệt giam chung là ông Nguyễn Đình Dặm. Ông ấy kêu lên để gọi cấp cứu mà suốt cả buối sáng không có ai đến cả

bà Nguyễn thị Dương Hà

Anh Vũ có làm đơn đề nghị vợ đồng thời là luật sư phải giám sát xem việc đó thế nào.

Ngay lúc đó thì ông Trung tá Bùi Duy Vân có hứa trước mặt tôi và một trung tá khác là Nguyễn Hiếu Lượng và cả anh Vũ nữa rằng việc thuyển chuyển cán bộ Lê Văn Chiến không làm ở buồng giam anh Vũ nữa chỉ là trong tầm tay của ông ấy thôi; yên tâm về không cần đơn thư gì nữa. Ông hứa vào ngày hôm sau sẽ không để cán bộ Lê Văn Chiến đến sớm để mở toang cửa ra như vậy. Tôi rất yên tâm về lời hứa của một vị trung tá trước mặt một trung tá khác cùng làm việc như thế.

Tôi không ngờ vào ngày hôm qua, 25 tháng 11, chồng tôi gọi điện về, sau nhiều lần xin được gọi điện ( vì tiêu chuẩn chỉ được mỗi tháng gọi về 5 phút); anh ấy hỏi đã làm đơn chưa vì đơn tố cáo của anh ấy chắc chắn không được giải quyết. Dù có lời hứa nhưng ông Lê Văn Chiến ngày nào đến làm việc cũng mở cửa toang như thế. Tôi mới hoảng lên, không thể tin là lời hứa của ông Trung tá Bùi Duy Vân có thể ‘quên’ ngay như thế được. Thành ra tôi phải gửi ngay đơn đề nghị khẩn trương điều tra việc cán bộ trại giam số 5 cố ý hãm hại chồng tôi, tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ.

Gia Minh: Qua nhiều sự việc, nhiều đơn khiếu nại rồi, lần này bà có hy vọng gì đơn của bà được giải quyết hay không?

Bà Nguyễn thị Dương Hà: Biết nói thế nào, khi mà hai năm rồi- tính đến ngày 5 tháng 11 vừa rồi là hai năm rồi, hôm nay là hai năm hai mươi ngày rồi mà tất cả những đơn thư chúng tôi kêu cứu, tố cáo tất cả đều lặng thinh. Nhưng việc của chúng tôi là những người dân, mà là những người dân rất biết pháp luật và tôn trọng pháp luật thì cũng chỉ biết làm đơn thư kêu cứu thôi; chứ không biết làm gì hơn cả.

Gia Minh: Qua những động thái như việc Quốc hội họp gần đây, bà thấy có triển vọng gì tiếng nói của người dân như bà được nghe ngóng hay không?

Bà Nguyễn thị Dương Hà: Thực ra bao nhiêu năm nay rồi: Quốc hội họp vẫn cứ họp, dân kêu vẫn cứ kêu. Cá nhân tôi từ trước đến nay chưa nhìn thấy gì sáng sủa cả, còn từ nay trở đi- tôi cũng như bao người dân Việt Nam khác cũng hy vọng có cái gì đó tốt đẹp hơn, tương lai tốt đẹp hơn cho người dân.

Bây giờ nói không, thì chẳng nhẽ sao đây? Nếu không tin, mà cứ ngồi im không đơn, không thư gì cả để mà những người thân của mình bị hành hạ đầy đọa cho đến có thể xảy ra những cái đau lòng. Thế còn bảo rằng có tin cũng không biết thế nào, bởi vì qúa khứ mình đã nhìn thấy thì chưa có sự tiến bộ nào; còn tương lai chưa đến.

Gia Minh: Cám ơn luật sư Dương Hà đã có những chia xẻ về trường hợp mới nhất của tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
HÀ NỘI (NV) - Giới chuyên môn và người dân cho rằng giải thích đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông “uốn lượn” được thiết kế theo nguyên tắc “vào ga lên dốc, ra khỏi ga xuống dốc” là ngụy biện.
Việt Nam, ngành điện lực do nhà nước quản lý, hay nói cách khác là ngành độc quyền của nhà nước, mọi sự biến thiên tăng hay giảm về giá điện đều liên quan đến đời sống của người dân. Trong đợt thu tiền điện trên toàn quốc vừa qua, giá điện đột ngột gia tăng lên gấp rưỡi, gấp đôi, thậm chí có nhiều gia đình phải trả gấp ba số tiền trước đây mặc dù mức độ sử dụng điện không hề thay đổi.
QUẢNG NGÃI (NV) .- Từ đầu năm đến nay, 34 tàu đánh cá của Việt Nam đã bị tàu tuần Trung Quốc”uy hiếp, tấn công”, trong đó có 23 tàu của tỉnh Quảng Ngãi.
Một nhà sư Khmer Krom cùng tham gia đoàn kiểm tra biên giới cho biết một nhóm bộ đội và một nhóm người Việt mặc thường phục dùng vũ lực ngăn cản không cho họ đến kiểm tra đường biên giới. Sư chia sẽ: “Bộ đội biên phòng khoảng hai chục người, và mấy người mặc đồ thường khoảng từ năm chục đến sáu chục người.
Sài Gòn với một thuở mệnh danh hòn ngọc viễn đông, một thuở mà ông Lý Quang Diệu đã từng mơ một ngày nào đó sẽ biến quốc đảo Singapore thành một Sài Gòn khác. Thế rồi câu chuyện về Sài Gòn hoa lệ cũng nhanh chóng đi vào quá khứ, thay vào đó là một Sài Gòn chằng chịt đường dây điện, nhà cửa chồng chất lên nhau, những con đường kẹt xe luôn cho cảm giác Sài Gòn là một tổ mối quá tải và khi mùa mưa đến
Chưa năm nào giống như năm nay, người Hà Nội phải liên tục chứng kiến hàng loạt tại ương về môi sinh do con người và thiên nhiên gây ra. Trong đó, những tai ương môi sinh do con người chiếm phần lớn, những tai ương do thiên nhiên gây ra vốn không đáng kể nhưng do sự cẩu thả, vô tâm của con người lại hóa thành trầm trọng.
Nguyên thứ trưởng thứ nhất Bộ Ngoại giao Việt Nam Trần Quang Cơ vừa qua đời tối hôm thứ Năm 25/6 ở tuổi 89. Lễ tang ông sẽ được tổ chức tại Nhà tang lễ Quốc gia, số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội, sáng ngày 1/7.
ĐỒNG NAI (NV) - Hàng trăm hecta đất gần khu vực dự kiến xây phi trường Long Thành đã được nhiều chủ đầu tư chuẩn bị sẵn để đợi “sóng” bất động sản. Khảo sát của VNExpress, cách phi trường quốc tế Long Thành từ vài km đến 30km (cây số) có hàng chục doanh nghiệp chạy đua săn cơ hội ở “vùng đất hứa” này.
Người Thượng mình hiện nay ở Thái Lan nếu gom lại thì có khoảng hơn 300 người. Chạy sang đây tỵ nạn vì mình không có tự do tín ngưỡng về tôn giáo, còn về đất đai của mình thì chính quyền họ đã cướp đi. Họ còn đàn áp những người có niềm tin tôn giáo, có người bị bắt bỏ tù và cũng có người đã chết trong tù. -Ông R’Ma B’Lie
Cục trưởng Điện lực thành phố Đông Quản, tỉnh Quảng Đông, định hối lộ công an Việt Nam khi bị bắt, theo truyền thông trong nước. Theo truyền thông Việt Nam, ông này, bị Trung Quốc truy nã về tội nhận hối lộ, đã đề nghị hối lộ hàng tỉ đồng cho công an Việt Nam khi bị bắt.
Bảo Trợ