‘Not made in China’

17 Tháng Tư 201911:15 SA(Xem: 512)

‘Not made in China’

Huy Phương

blank
Sữa dành cho trẻ sơ sinh được bày bán trong một siêu thị ở Trung Quốc. (Hình: Getty Images)

blank“Hiện nay, mọi thứ hàng hóa được sản xuất tại Trung Quốc đều được đánh giá kém phẩm chất, nếu có một sản phẩm nào đó được ghi là “không làm tại Trung Quốc,” đương nhiên sẽ được người tiêu dùng chú ý đến.”

Người đại diện của một công ty nước đóng chai, có trụ sở tại Durban, Nam Phi đã nói như vậy! Công ty này mấy năm về trước đã cho sản xuất một loại nước uống với nhãn hiệu “Still Water. It’s not made in China” (Vẫn là nước. Không làm tại Trung Quốc.) Phải chăng nó xuất xứ từ đâu cũng được miễn là không phải từ cái đất chuyên môn sản xuất các loại thực phẩm nhiễm độc!

Nhưng mãi đến nay, loại nước uống này mới bị Trung Quốc phản đối dữ dội, cho rằng đây là một sự kỳ thị chủng tộc: “Người Trung Quốc đang làm việc chăm chỉ để cải thiện đất nước và cuộc sống của họ, họ không có thời gian cho bạn. Người phân biệt chủng tộc lúc nào cũng có!” Người Trung Quốc hứa sẽ tẩy chay loại nước uống này.

Hàng hóa Trung Quốc đã có thành tích khiến cả thế giới kinh hoàng.

Tòa án Trung Quốc ngày 22 Tháng Giêng, 2008, đã kết án tử hình ba bị cáo bị buộc tội liên quan vụ sữa nhiễm độc melamine, trong khi cựu chủ tịch tập đoàn Tam Lộc (Sanlu) bị kết án tù chung thân và 19 bị cáo khác liên quan cũng bị tuyên án tù từ 5 năm đến chung thân trong phiên xét xử.

Hãng sữa này đã bán 900 tấn sữa giả, đầu độc 8 trẻ sơ sinh thiệt mạng và 300,000 trẻ bị bệnh. Vụ sữa nhiễm độc này không chỉ hủy hoại danh tiếng của ngành sản xuất sữa của Trung Quốc mà còn gần như tất cả những sản phẩm “Made in China” đều khiến người ta lo ngại, tránh xa.

Reuters đưa tin, dân Trung Quốc, lo ngại an toàn thực phẩm trong nước và tin tưởng vào các sản phẩm sản xuất từ châu Âu, khách du lịch Trung Quốc ồ ạt tới các siêu thị ở Đan Mạch để mua sữa bột dành cho trẻ sơ sinh, các nhân viên siêu thị đã chứng kiến việc mỗi khách du lịch Trung Quốc một lần mua tới hơn 40 hộp sữa và gần như “vét sạch” sữa trên kệ. Trong khi đó nguồn lợi của du học sinh là buôn hàng xách tay mang sữa từ Châu Âu về nước.

Theo một báo cáo của Liên Hợp Quốc công bố hồi năm 2013, trong giai đoạn 2008 đến 2010 có gần 70% hàng hóa giả mạo bị thu giữ trên toàn thế giới có nguồn gốc từ Trung Quốc. Ở Mỹ, tỷ lệ đó là 87%. Trong đó giá trị hàng giả nhập cảng từ Đông Á, đa phần là từ Trung Quốc, vào Mỹ và Âu Châu mỗi năm ước tính đã lên đến $25 tỷ.

Trên đất Mỹ, chúng ta đã nghe chuyện một cái ghế nôi kẹp cổ một đứa bé đến chết, một cái điện thoại phát nổ làm nát bàn tay một người dùng hay ngôi nhà bốc cháy vì một mạch điện từ một cái quạt máy. Tất cả vật dụng này đều xuất phát từ Trung Quốc và chúng ta chỉ đơn giản nghĩ đây là lối làm ăn dối trá, tắc trách của những công ty vô đạo đức từ bên Tàu, và chỉ vì giá rẻ, mà chúng ta mang mối họa về nhà.

Sản phẩm bị làm giả nhiều và gây hậu quả nghiêm trọng ở Trung Quốc là thuốc tây. Thống kê cho thấy một lượng lớn được bán ở Trung Quốc là thuốc giả. Bộ Y Tế Trung Quốc thực hiện cho thấy có đến hơn 80% số liệu được sử dụng trong 1,622 thử nghiệm đối với các loại thuốc tây mới ở nước này đã bị làm giả.

Một số liệu thống kê được công bố năm 2013 ở nước này cho thấy ở Trung Quốc mỗi năm có đến 300,000 người chết do thuốc giả. Ít người biết đến chuyện những viên thuốc bệnh chúng ta dùng hàng ngày, từ viên Tylenol, Aspirin đến viên Vitamin chứa đầy chất arsenic! Và thuốc giả Trung Quốc tràn ngập thế giới, Imanitib, một thứ thuốc trị bệnh ung thư, làm chết người ở Palestine, chỉ có nước, pha với một ít đường, phẩm màu và một tí aspirin.

Theo cuốn “Dead By China” của Giáo sư Peter W. Navarro, một người nghiên cứu về Trung Quốc, cũng là cố vấn của Tổng Thống Donald Trump hiện nay, thế giới này sẽ chết vì chất độc của Trung Quốc: melamine, heparin, arsen, chì… trong trà, nước táo, sữa, thủy sản, đậu xanh và trong tất cả mọi thứ. Hàng hóa rác rưởi của Trung Quốc tuồn đi khắp thế giới. Thành tích kinh hãi của Trung Quốc về an toàn sản xuất là: “Nhập cảng từ Trung Quốc, tiết kiệm tiền nhưng mất mạng sống!”

Chính các đời Tổng Thống từ Clinton, George W. Bush đến Obama đã mở cửa dành mọi sự dễ dàng cho hàng hóa Trung quốc tràn vào Mỹ. Hiện hệ thống Walmart ở Mỹ có hơn 5,000 cửa hàng trên toàn quốc, tạo ra hơn 1 triệu việc làm cho dân Mỹ, nhưng họ không nói đến việc hàng hóa Trung Quốc nhập vào Mỹ cho Walmart tổng cộng ít nhất là $49.1 tỷ chỉ tính riêng năm 2013, điều này cũng có nghĩa là Walmart đã làm mất 400,000 việc làm của dân Mỹ trong thời gian đó.

Có lẽ mọi sự đều đã quá chậm. Chỉ nói trong phạm vi một gia đình người Việt ở Mỹ. Với đàn ông, từ cái búa đóng đinh, cái cào cỏ ngoài vườn đến cái máy computer, điện thoại, sợi dây charge đều “made in China.” Với đàn bà, từ mỹ phẩm đến con dao, cái thớt, chai xì dầu, củ tỏi, con tôm, mớ ốc… đều là hàng Trung Quốc. Nhiều lúc không phải vì ham rẻ, mà tìm mỏi mắt không ra cái thứ hàng nào “Not made in China.”

Ở Việt Nam hiện nay thực phẩm Trung Quốc đang giết dần mòn dân tộc, biến đất nước thành “cường quốc” ung thư. Thực phẩm, rau cỏ, trái cây tẩm đầy hóa chất, phụ gia thực phẩm, từ hương liệu, nước cốt cà phê, chất tạo bọt, tạo dẻo, tạo mùi trong chế biến xà phòng, phẩm màu, chất tẩy rửa, chất làm tươi thịt ôi, chất nấu cơm gạo nở gấp đôi, chất làm trái cây mau chín, chất giữ rau xanh lâu ngày… đến cả trăm loại hóa chất, chủ yếu là hóa chất phụ gia thực phẩm, công nghiệp.

Một loại mặt hàng gọi là hương liệu cho đủ thứ mùi vị, dùng trong việc chế biến thực phẩm. Không cần lấy xương thịt của bò cho phở, không cần xương heo cho bún, không cần cua cho tô bún riêu… tất cả đều là hóa chất hay hương liệu, tất cả đều là món độc dược mà người Việt đang cắn, nhai, húp, nuốt hàng ngày.

Phải chi, từ nay không có thứ sản phẩm nào làm từ Trung Quốc “not made in China” nữa, phải chi mà trái đất này không có một nước mang tên China, thì thiên hạ an toàn, hòa bình biết mấy, và dân tộc Việt Nam cũng đâu có khốn cùng như ngày hôm nay! 
Huy Phương NV

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Sáu 2012 (Xem: 5279) Thứ Năm là Ngày Của Lá Cờ Mỹ, một ngày lễ không chính thức để đánh dấu việc chấp nhận lá cờ sao sọc làm cờ của quốc gia, mà ý nghĩa của nó vẫn còn nhiều người Mỹ chưa biết.
Nhân chuyến về Việt Nam, gặp cô em cũng về chơi. Tôi mua một Iphone7 giá 10 triệu đồng của cô em, con người cô ruột. Lúc đem về Mỹ, cháu tôi cầm chơi không biết sao đó, phone bị khóa. Tôi đem phone tới Apple Store, họ cho biết cần ID mới mở khóa được, hoặc nếu có số điện thoại sử dụng máy thì khả năng tìm ID là 50%. Nếu có receipt cũng được. Tôi liên lạc với cô em bán phone, mới hay rằng phone đó không phải của cô ta, mà cô ta mua lại của một người khác (người này lại là bạn của bạn cô ta.)
“Giữa trưa nghe vọng tiếng gà, Bỗng dưng nhớ quá quê nhà xa xôi.” (Khiếu Long) Maurice là tên một con gà trống đang sống trên một hòn đảo mang tên Oléron, ngoài khơi bờ biển phía Tây nước Pháp. Maurice bị ra trước “vành móng ngựa” vì tội cất tiếng gáy mỗi buổi sáng, làm phiền đến một đôi vợ chồng già mới dọn đến nghỉ hưu ở đây, nên họ đã đâm đơn “thưa kiện.” Corinne Fesseau, chủ của gà trống Maurice, đã trình bày tại phiên tòa rằng từ lâu nay, không một ai phàn nàn về tiếng gáy của con gà trên hòn đảo, trừ một đôi vợ chồng khó tính này. Nếu tòa ra phán quyết chống lại Maurice, chủ của con gà sẽ có 15 ngày để chuyển con gà trống đi nơi khác hoặc phải tìm cách làm cho nó im lặng. Chủ nhân đã làm đủ mọi cách để cho Maurice ngưng tiếng gáy, nhưng làm sao để cho một con gà trống thôi gáy khi mặt trời bắt đầu ló dạng ở phương Đông được?
Còn sống xứ người mà hồn ở Việt nam thì nên về bên sống. Không nên tận dụng cái ưu điểm nơi mình định cư rồi lại làm lợi cho nước... bỏ ra đi! Cuối đời, lại quay về tận dụng chính sách ưu đãi người già xứ người thì chẳng khác nào tự vả vào mặt mình. Hãy gắng sống chân thành bằng cái tâm của mình thì cuộc đời sẽ luôn mỉm cười với bạn.
Khi cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam được thành lập để che mắt quốc tế (1960), một quân đội đi kèm theo tổ chức khủng bố này cũng được hình thành. Về thực chất, đây chỉ là một tổ chức thân Cộng trá hình, có liên hệ chặt chẽ với chính quyền Cộng Sản miền Bắc. Để phân biệt, người ta gọi lính của quân đội miền Bắc là lính Bắc Việt
Thật sự không phải người Tàu nào đang sống dưới chế độ của Tàu cộng cũng đều ngu dốt, mù quáng và theo nịnh bợ, ủng hộ, ngưỡng mộ lãnh đạo của họ một cách điên cuồng. Rất nhiều giới trí thức nhìn ra sự hoang tưởng bá vương bá đạo của Tập Cập Bình và phe nhóm của ông ta, nhưng với sự độc ác, tàn bạo và sẵn sàng thủ tiêu mạng sống của bất cứ ai nói lên sự thật sai trái của lãnh đạo đất nước có 1.4 tỷ người này, nên họ đành phải “bó tay”, câm miêng cầu an.
SpaceX - tập đoàn vận chuyển không gian của Mỹ ... vừa phóng thành công tên lửa Falcon 9 mang theo 60 vệ tinh từ căn cứ không quân Cape Canaveral ở Florida tối thứ Năm, ngày 23/5 ... trong một chiến dịch vận chuyển khổng lồ của Mỹ - để đưa 12.000 vệ tinh lên vũ trụ ... tạo ra một mạng lưới intenet TỐC ĐỘ CAO, MẠNH HƠN CẢ 5G, phóng thẳng từ vũ trụ xuống .... phủ kín hành tinh !
Thiên Tử sẽ xuất hiện cứu nguy, Thiên Tử ở đây ngoài Hoa Kỳ ra thì còn ai nữa. Chúng ta không cần đánh cũng sẽ thắng. Cuối cùng Ngài kết luận 2 câu : Biển Đông vạn dặm dang tay giử Nước Việt muôn năm vững trị bình Nước Việt muôn đời là của người Việt Nam. Không có một thế lực ngoại bang nào có thể xâm chiếm được
Nhiều năm nay, người Trung Quốc được đội lên chiếc mũ “ta là trung tâm, tham lợi ích nhỏ nhoi, yêu tiền bạc, thích dọa nạt, thích dùi vào sơ hở của pháp luật, lời nói hành động bất nhất, to tiếng ở nơi công cộng”. Một tờ báo nước Anh đã tiến hành phân tích về hiện tượng này, đồng thời hình dung những hình tượng phụ diện này đã thấm vào máu của người Trung Quốc, khiến cho tính cách của họ biến đổi thành quái dị.
Thưa cô, em sống ở Mỹ nhưng không phải thường trú nhân, em chỉ là sinh viên du học. Dĩ nhiên là em mơ ước được trở thành thường trú nhân nhưng không phải vì thế mà em quơ quào cho có tấm giấy hợp pháp để ở lại. Gia đình em cũng được người giới thiệu cho những nơi làm giấy tờ, nhưng em không đồng ý, vì muốn giữ danh dự và lòng tự trọng của mình.
Bảo Trợ