Con Hoang Đàng

31 Tháng Ba 20199:18 SA(Xem: 938)

CON HOANG ĐÀNG

Tôi là thằng con trai mất nết,
Sản nghệp cha tôi quyết đòi cha,
con hoangXin cha chia sản nghiệp ra,
Cho tôi một nửa, nó là phần tôi.

Người cha nghe tôi đòi ráo riết,
Sản nghiệp này cha biết của cha,
Chết rồi mới được chia ra,
Nay cha còn sống của cha toàn quyền.

Tôi nhận tiền đi tiêu hết sạch,
Lại xảy ra đói rách khắp miền,
Tôi đành ở đợ kếm tiền,
Chăn heo bụng đói tôi thèm rau heo.

Chẳng được ăn thèo lèo của nó,
Nhục nhã, không bằng thợ nhà cha,
Đắng cay! tôi trở về nhà,
Xin cha đối xử như là người thuê.

Cha thấy tôi trở về mừng rỡ,
Chưa kịp xin, cha đỡ nâng tôi,
Tim tôi rạo rực rối bời,
Cha thương đón nhận ôm người con hư.

Ôi lạy Chúa nhân từ tha thứ,
Đầy khoan dung Chúa xử công bằng,
Thành tâm con quyết ăn năn,
Trở về cùng Chúa con hằng tín trung.

Nữ tu M.Madalena Nguyễn Thị Mến.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Cảm tạ hồng ân Chúa Ngài đã gọi con vào đời Cho con nhìn thấy ánh mặt trời Và muôn điều kỳ diệu Của địa cầu đầy sức sống Thật tuyệt vời Lời mời gọi của Ngài là hồng ân - Ngài chỉ cho con những con đường- Đàng sau những cánh cửa- Và con đã chọn lựa- Trong tình yêu thương- Trong hồng phúc lạ thường. 1/6/2013
TRỐNG TRẢI Em ạ, đêm nay phố vắng người Mình ta đếm bước dưới mưa rơi Ở nơi xa ấy em có biết? Cô độc mình ta với cuộc đời ! Lòng ta trống trải lắm- đêm nay, Ai đem trăng giấu dưới trời mây ? Ai làm cho phố đêm nay vắng ? Ai vừa chuốc rượu để ta say ? Ta đứng tựa lưng với cột đèn, Thoáng nghĩ mình như một gã điên Đèn kia soi sáng bao chỗ khuất Chỗ khuất lòng ta - thiếu ánh đèn ! Hồ Văn Lành
Phạm Ngọc Bảo (7.3.1992 - 22.7.2019) 49 ngày rồi đó, con yêu ! Đời con nào hưởng đã bao nhiêu ? Lòng cha những nuối thương con trẻ Thân già ngày tháng bước liêu xiêu Cha lại ngồi đây ngẫm sự đời ? Bảy mươi xuân lẻ của cha rồi Dẫu từng nếm trải bao đau đớn Vẫn bàng hoàng khi con chết, con ơi ! Con người sướng, khổ trong Cõi Thế Thảy đều muốn sống để sinh con Cha, mẹ vui mừng trông con lớn Ai ngờ sắp khuất lại héo hon Con đi để lại hận cho cha
CHÙM THƠ KHÓC CON (2) - Phạm Ngọc Thái - Phạm Ngọc Bảo ( 7.3.1992 - 22.7.2019 ) RU CON Muốn nhắn nhủ gì với cha không ? Giữa trời đất rộng, gió mênh mông Không sao ngăn được dòng nước mắt Xót đứa con trai sụp đáy lòng. Đã mấy mươi ngày, con đi xa (*) Hỡi ôi ! Vũ trụ vẫn bao la Ngẩn ngơ bố tưởng không chỗ đứng
Ru con mòn cả vành nôi, măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam! - Trong ủ lửa, ngoài nở hoa Tiếng mẹ cha, tiếng nói ta giữa đời! Ru con mòn cả vành nôi Măng tre trúc thẳng dáng người Việt Nam!
Chợ họp trên sông trời đứng bóng Dãy xuồng nhô nhấp nước sông xuôi Chợ Vàm tháng Tám lơ thơ khách Con nước ươn từ buổi sớm mai Chèo ghe đi chợ trên sông nước Man mác tình quê mấy bến bờ Ai biết phù sa chia mấy nhánh ? Mấy giòng trong đục đất quê xưa
Nhưng bóng tối vẫn bao trùm loài người trên mặt đất- Vì con người không nhìn ra ánh sáng của mặt trời- Chính là nguồn ánh sáng của Thượng Đế cao vời- Cũng là ánh sáng của ngọn nến Phục sinh Cứu độ- Đã được thắp lên và sáng mãi cho địa cầu
Quán tên Cổ Lũy quê người Gọi don bánh tráng ai cười mặc ai Hến thì xơi tạm anh hai Khá ngon gợi nhớ chuyện dài tình xưa Tháng ngày niên kỷ đẩy đưa Tuổi đời nay tóc đã vừa muối tiêu
Con nhìn trắng tinh khôi Màu hoa lòng cao thượng Suốt một đời con thương Sâu nặng tình mẹ cha Con vui vẻ hát ca Dâng hoa thơm cho đời Xin nhớ mãi muôn đời Bông hoa ngày Vu Lan Trần Ngọc Vinh 01:39' Trăng 15/7
Bảo Trợ