Làm Bạn Thôi Anh Nhé

27 Tháng Ba 201911:56 CH(Xem: 1060)

LÀM BẠN THÔI ANH NHÉ

Tôi nhắn cho anh 1 sms khi anh chưa kịp nói những câu tôi cần nghe...vì tôi biết rằng có những thứ tình cảm thầm lặng thật khó nói, và cũng thật khó lý giải như một bí mật bị chôn dưới đáy đại dương sâu thẳm...và chúng tôi vẫn là bạn rất thân của nhau...

***yeu - canhdep

Tôi và Kha quen nhau trên cơ sở một tình bạn chân thành, đơn giản vì Kha đã có bạn gái, còn tôi thì chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành một kẻ thứ ba xen vào cuộc sống của người khác.

Có thể khó có thể tin việc trai gái quan tâm nhau chỉ vì tình bạn, nhưng có lẽ cuộc sống này chuyện gì cũng có thể xảy ra, thì chuyện quan tâm nhau theo kiểu như thế âu cũng bình thường. Với tôi, Kha là một người biết lo cho gia đình và biết nghĩ cho tương lai, và tôi may mắn khi làm bạn với một người như thế, Kha giúp tôi nhìn nhận giá trị của bản thân, sống tích cực hơn và ít suy nghĩ phức tạp hơn.

Trong số những người bạn thân nhất của tôi, có lẽ Kha là người trở thành bạn thân của tôi trong thời gian ngắn nhất. Bạn có tin không? Tình bạn cũng giống như tình cảm khác, lí trí khó có thể giải thích được cho hết, tôi sống bằng cảm tính khá nhiều, và cảm giác giúp tôi tin Kha.

Kha thường tâm sự với tôi, chia sẻ với tôi những gì vui buồn, cho tôi cái cảm giác được chở che thật sự. Càng ngày, tôi càng thấy Kha giống một người anh hơn là một người bạn. Đôi khi thấy mình thật là bé nhỏ trong vòng tay của người anh ấy...Có lúc ước gì tôi và Kha là anh em ruột thật sự thì hay biết nhường nào.

Một lần đi chơi cùng bạn gái Kha, thấy tôi chạy xe một mình, anh bảo: "tìm một người "đưa đón" đi em, đừng đi một mình nữa". Có lẽ một người anh thật sự cũng không muốn em gái mình cô đơn mãi, trong khi tôi cũng đã bước qua cái tuổi 24 tròn trịa, nhưng thật khó hiểu, dường như với tôi cuộc sống như vậy đã là quá trọn vẹn...Tôi chỉ biết mỉm cười mỗi khi Kha đề cập đến việc tôi có bạn trai, thời gian cứ thế rồi cũng trôi qua...và chúng tôi vẫn là bạn rất rốt của nhau...

***

Tôi thích đi dạo, ăn thức ăn lề đường, uống café bệt ở Hàn Thuyên, ngồi ngoài trời hóng gió thay vì thích những thứ ở những không gian đắt tiền, cũng có thể nói tôi là một người biết hưởng thụ cái đẹp của cuộc sống xung quanh mình. Kha giống tôi có lẽ cũng một số chỗ vì cái cách hưởng thụ ấy...Hay thơ thẩn trước những cơn mưa, hay im lặng hàng giờ để sống chậm lại 1 chút trước những thứ hối hả của cuộc sống hiện tại, dường như đối với một người sống quá tình cảm thì họ không thiếu thứ gì cả, vui cũng nhiều mà đau khổ cũng không ít, như con sóng cứ mãi xô vào bờ rồi lại bị đẩy ra xa khuất, liên tục như vậy cho đến khi không còn tồn tại gió và biển...

Hôm nay tôi cũng đi dạo trên con đường quen thuộc, có cơn mưa lất phất rơi, từng hạt bé li ti khe khẽ chạm tà áo mỏng, len lõi vào da thịt, không lạnh mà có cảm giác gì đó vu vơ đến lạ...Cũng lâu rồi, vì công việc, vì nhiều lí do mà tôi với Kha không gặp nhau, nhưng vẫn quan tâm nhau qua sms khá thường, Kha kể chuyện về bạn gái mình, chị ấy là một cô gái khá tốt và yêu Kha bằng những tình cảm chân chất nhất của mối tình đầu ở người con gái, tôi thầm hạnh phúc, cái thứ hạnh phúc của một đứa em gái khi thấy anh mình có được một tỉnh yêu chân thành...

Có lần tôi còn hứa với chị rằng khi hai người kết hôn mình sẽ làm dâu phụ cho chị, cùng với một chút đùa vui rằng sẵn tiện tôi sẽ tìm luôn một anh chú rể phụ xứng đôi.

Tôi mân mê tách café sữa trong tay, ngồi trên chiếc cầu thang cao ở hồ con rùa, thả chân xuống dòng nước đầy rêu xanh. Một bàn tay vỗ vào vai kèm theo tiếng gọi quen thuộc "Lan khùng" khiến tôi giật mình quay lại, là Kha.

Tôi khá bất ngờ vì việc anh xuất hiện ở nơi này, bất ngờ hơn lả Kha và tôi gặp mặt một cách ngẫu hứng như thế. Mấy tháng không gặp, công việc khiến Kha gầy đi và già hơn, nhưng nụ cười thì vẫn như ngày nào, tôi thích nhất ở anh cái nụ cười ấy, có khi anh cười chỉ khiến tôi cười theo trong những lúc tôi buồn, chứ thật ra anh cũng không vui vẻ gì. Tôi mua thêm một ly café cho anh, lần đầu tiên tôi và Kha ngồi cùng nhau ở cái nơi tôi thích, nơi mà ngày trước Kha vẫn hay nói chỉ toàn là khói bụi.

Hôm nay Kha nói chuyện ít đi, mặt trầm trầm, tôi hỏi chuyện của anh và chị ấy, anh ấy im lặng 1 lúc...

- Em hiểu anh được bao nhiêu?

- Không nhiều, có thể nói anh rất khó hiểu.

- Vì sao?

- Vì em không có khả năng hiểu anh như chị ấy, nhưng có 1 điều em có thể chắc chắn. Đó là em luôn tin anh là người bạn tốt nhất của em.

- Em tin không có cơ sở à?

- Em có niềm tin mà - tôi cười

- Ừ, niềm tin quan trọng em nhỉ!

- Tất nhiên! Nếu không có niềm tin thì làm sao có thể có những mối quan hệ lâu dài được, anh không thấy mình làm bạn cũng đã hơn bốn năm rồi sao?

- Bốn năm là dài hả em?

- Không thể nói là dài, chỉ có thể nói là đủ để bền vững... một tình bạn.

Tôi chợt thấy tim mình lỗi nhịp, mỗi lần ngồi cạnh Kha tim tôi đều lỗi nhịp, nhưng lí trí không hề cho phép tôi làm bất cứ điều gì quá đáng với người khác được. Tôi có những rào cản, những nguyên tắc sống để giúp mình tỉnh táo và xác định mình là ai, để rồi hành động đúng với nghĩa lí của cuộc đời này. Kha nhìn tôi bằng đôi mắt trong vắt, tôi né ánh mắt đó bằng cách quay mặt sang hướng khác, vì tôi biết rằng dẫu thân thiết thế nào thì tôi và Kha cũng chỉ là bạn bè mà thôi. Tự nhủ chỉ là bạn mà thôi...

Tôi và Kha chia tay, Kha đứng dậy trước. Chân tôi bị tê cóng, anh nắm lấy tay tôi kéo tôi đứng lên... Tôi đột ngột lặng người, không cử động được trong vòng tay người ấy, anh đang ôm chặt lấy tôi, tay tôi buông lỏng, người cứng đơ như pho tượng giữa sa mạc.

Đột nhiên nước mắt rơi xuống, tình cảm tôi cố giấu giờ đây sắp bật dậy sau những cơn ngủ sâu suốt 4 năm ròng rã. Kha vẫn im lặng ôm tôi thật chặt, giây phút ấy tôi dường như đánh mất tất cả lí trí của mình, nhưng rồi cũng có 1 lực đẩy từ trong người tôi ngăn lại. Tôi nhẹ nhàng kéo chiếc khăn giấy trong túi ra lau khô mắt, từ từ đẩy anh ra khỏi tôi.

- Rồi chị ấy sẽ hiểu anh, tình cảm không phải lúc nào cũng là nụ cười mà, thế này là đã an ủi lắm rồi đấy nhé, về ngủ 1 giấc thật sâu, sáng hôm sau mọi chuyện sẽ đâu vào đấy thôi.

Kha vẫn im lặng không nói, còn tôi thì cố bước đi thật nhanh, rời khỏi tầm mắt con người ấy, có lẽ đây là một kỉ niệm khó quên trong cuộc đời tôi. Một tình cảm thật đẹp đẽ, nhưng như thế là quá đủ với tôi, một con người biết sống đủ...

- Em muốn anh và Thư có một kết thúc đẹp?

Tôi sựng người lại khoảng 4 giây.

- Uhm, em muốn thế, có những thứ lâu dài lúc nào cũng đáng trân trọng hơn những thứ chỉ nhất thời, nhất thời như lúc nãy càng không đáng nhớ...

Tôi lại tiếp tục bước đi, thoát khỏi cơn mưa lất phất, thoát khỏi Kha như một con thỏ đầy nhút nhát...

***

Tôi vẫn âm thầm làm việc, lo lắng và chăm sóc cho những người mình yêu thương, và vẫn liên lạc với Kha với tư cách một người bạn. Hai năm nữa lại trôi qua, Kha và Thư cũng đã chia tay, tôi không cảm thấy vui, chỉ thấy một cái gì đó đáng tiếc, cho cả hai, và cho cả ba...

"Mình mãi mãi là bạn tốt của nhau, anh nhé!"

Tôi nhắn cho anh 1 sms khi anh chưa kịp nói những câu tôi cần nghe...vì tôi biết rằng có những thứ tình cảm thầm lặng thật khó nói, và cũng thật khó lý giải như một bí mật bị chôn dưới đáy đại dương sâu thẳm...và chúng tôi vẫn là bạn rất thân của nhau...

Phan Thị Thùy Linh

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Mối tình đầu (Premier amour) là một trong những tác phẩm quan trọng đầu tiên của Samuel Beckett. Ông khởi sự viết truyện ngắn này, có thể nói là truyện thật ngắn đầu tiên, năm 1945, nhưng có nhiều tư liệu – như của nhà Grove Press ở New York chẳng hạn, là nơi hầu như toàn bộ tác phẩm của Beckett đã được xuất bản – ghi là 1946. /post 28 Tháng Sáu 2012 (Xem: 3828) Samuel Beckett - Bản dịch Hoàng Ngọc Biên - vietmessenger /
Mẹ tôi yêu hoa thiên lý như yêu chồng con. Chả biết mầu xanh dìu dịu của lá vả hương thơm nhẹ nhàng của hoa thiết tha là bao mà mẹ tôi âu yếm nó thế. Thường thường mẹ tôi trồng từng khóm. Mẹ bắc khum khum một cái giàn. Chiều chiều mẹ xách nước tưới vào gốc cho cây chóng lớn./POST 26 Tháng Sáu 20122(Xem: 4566) Duyên Anh - Vantuyen /
Ngày nào cũng vậy, cứ vào lúc mây chiều ngả sang màu đỏ thẫm, mặt trời sắp lặn dưới mấy ngọn đồi xa xa, anh Lũy dọn dẹp hết mọi thứ vào cái giỏ cũ kỹ, vác cái cuốc lên, anh chuẩn bị dẫn con bò về nhà./post 23 Tháng Bảy 2012 (Xem: 6173)/
Anh bạn cùng quê vô Bà Rịa dạy học từ thời bao cấp. Hôm qua anh về quê và vợ chồng anh ghé đến nhà thăm tôi. Ngồi nói chuyện, bất giác anh nhìn lên bàn thờ cha tôi và hỏi: – Ba mày hồi trước là ngụy quân hay ngụy quyền vậy?. Tôi hỏi: – Ngụy quân là sao? Ngụy quyền là sao? Anh ngạc nhiên: – Ơ, mày không biết à? Ngụy quyền là người làm trong chính quyền ngụy, ngụy quân là lính trong chính quyền ngụy. Có thế mà không biết à? Tôi lắc đầu trả lời: Cha tui chỉ là một công chức của chính phủ Miền Nam thôi, chứ ổng có theo Cộng Sản đâu mà ngụy quân với ngụy quyền!. Anh đưa mắt nhìn sang vợ rồi ngước mặt lên trần nhà cười lớn: – Mày nói cái gì thế? Ngụy là chính phủ Miền Nam đó! Những người làm việc cho Miền Nam là ngụy quyền, ai đi lính là ngụy quân. Hiểu chưa?.
Vương Long là con nhà nông, cả đời sống trong làng sát thành phố Nam Kinh. Hàng ngày anh đi bán rau cải ở chợ nên anh cũng được mở mang. Cho nên anh là người đầu tiên trong làng hay tin hoàng đế thoái vị. Biến cố này không hề xảy ra trước đó một năm. Chàng Vương liền báo tin cho cha anh và cha anh học lại chú anh làm biện trong làng, thế rồi những ai đến nhà viết thơ đều hay tin này. Trong thời gian ngắn, ai cũng biết tin nhà vua thoái vị. Trong ít nhất là ba ngày, dân làng chỉ nói thì thầm. Người ta buồn rầu, lo ngại sẽ có tai biến xảy ra. Cố nhiên là trong làng, không có ai trông thấy nhà vua. Nhưng ai cũng xem nhà vua là một sức mạnh muôn đời. Thiên Tử là người sắp đặt mọi việc với các thần thánh trên trời. Tóm lại, người ta có thể giao tất cả tài sản quốc gia và những tội lỗi nho nhỏ vào tay Thánh thượng trong khi họ lo công việc riêng nhờ bán hàng bông vào mùa xuân, bán vịt vào mùa thu. <Post 18 Tháng Tư 2019 (Xem: 870)>
Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi. So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến. Nhưng mà, người mẹ ngoài 50 tuổi của tôi cần có một người bầu bạn, mà yêu cầu của người già đã ngoài 50 đối với một nửa kia chỉ cần phẩm cách tốt là được rồi. Về mặt này ông ấy có đủ điều kiện, bởi ông là người tốt nổi tiếng gần xa, là người thật thà chất phác. Cái hôm gặp gỡ lần đầu tiên với mẹ tôi, ông rất bối rối. Bởi ông biết rất rõ rằng mọi phương diện của mình đều không có ưu thế: nhà thì chật hẹp, tiền lương thì ít, ông chỉ là một công nhân phổ thông nghỉ hưu, hơn nữa nhà của cậu con trai vừa mới kết hôn cũng cần đến sự giúp đỡ của ông.
1. Hành lý chẳng có gì, vài ba bộ quần áo và một mớ đồ lụn vụn, lặt vặt. Hai ngày trước tôi đã nhét vội vàng vào túi xách, lập cập kéo khóa và chực phi thẳng ra khỏi cửa nhà không thèm ngoái đầu nhìn lại. Đi. Sẽ đi. Không từ biệt. Không luyến tiếc.
21 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4328)...Được tin chú Thế mời uống cà phê ở quán Thanh Mai vào chủ nhật, tôi cảm thấy rất vui. Vậy là chủ nhật này nhóm tôi có thể về lại vùng quê của chú, một vùng quê nghèo mà yên ả, thanh bình nằm dọc theo bờ của con sông Trường Thủy quanh năm nước chảy êm đềm; bồi đắp – nuôi dưỡng, hình thành nên cư dân hiền hòa, hiếu khách từ bao đời.
Mộc Châu mùa này đang vào mùa hoa mận, hoa mơ. Hoa nở trắng trời nơi mảnh đất cao nguyên làm xao xuyến bao kẻ đến người đi. Nhưng trước khi lên đường thăm Mộc Châu, bạn hãy đọc câu chuyện về sự tích cây mơ, để chuyến đi trở nên thi vị và ý nghĩa hơn nhé! Xưa lắm, có một chàng trai trẻ tuổi rất có tài làm thơ. Bố của anh là một thầy thuốc giỏi, Anh được truyền nghề bốc thuốc chữa bệnh.
04 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4897)....Quê tôi cách Hà Nội chừng 5 cây số. Khi cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ thì gia đình tôi tản cư lên Nhã Nam thuộc huyện Yên Thế, Bắc Giang. Đến năm 1948 khi cậu tôi từ Vĩnh Yên lên thăm chúng tôi lần đầu thì toàn thể gia đình...
Bảo Trợ