Cha Xứ Và Con Chiên

14 Tháng Ba 20194:15 SA(Xem: 2052)

Cha xứ và con chiên

blank

Có lẽ không hình ảnh nào đẹp bằng người chăn chiên và đàn chiên khi nói về tương quan giữa cha xứ và giáo dân. Bởi thế trong khi rao giảng Nước Trời, Đức Giêsu thường ví mình là mục tử tốt lành, và những người tin theo Người là những con chiên cần được bảo vệ chăm sóc. Chính Đức Giêsu đến để cho từng con chiên được sống và sống dồi dào. (Ga10, 10). Rồi sau khi về trời, Đức Giêsu trao đoàn chiên là Giáo Hội cho các Tông đồ tiếp tục sứ mạng ấy. Lời căn dặn của Đức Giêsu dễ thương và quan trọng vô cùng. Thương vì trước khi trao sứ mạng, Đức Giêsu hỏi ông Phêrô đến ba lần “con có yêu mến Thầy không?”, sau ba lần ông thưa có, Đức Giêsu tin tưởng trao cho ông sứ mạng: “Hãy chăm sóc chiên con của Thầy.” (Ga21, 15-17). Bởi đó sau này người ta thường gọi những người tin theo Đức Giêsu là những con chiên. Quan trọng vì đó là chương trình cứu độ của Thiên Chúa.

Nhiều bạn trẻ thắc mắc sao lại lấy hình ảnh con chiên để biểu tượng cho giáo dân? Trước hết, giáo dân là những ai đã lãnh nhận bí tích rửa tội, nhưng không chịu chức thánh, họ ở trong Hội Thánh và tin vào Thiên Chúa. Giáo sĩ hay linh mục (mục tử) là những người có chức thánh. Cũng giống như người Việt vốn là “con rồng, cháu tiên”, người giáo dân là “con chiên, đàn chiên của Chúa”.

Nếu các bạn có dịp đi đến Đất Thánh, nơi đó chúng ta dễ bắt gặp những người chăn chiên và những đàn chiên. Con chiên thuộc vào loài động vật hiền từ và luôn nghe theo tiếng chủ. Chúng hiền đến nỗi dễ bị sói giữ rình rập ăn thịt. Bởi đó, vai trò của người chăn chiên hay mục tử thật quan trọng biết bao. Không chỉ bảo vệ, người mục tử biết chỗ nào có đồng cỏ xanh, suối nước mát để dẫn đàn chiên của mình đến nghỉ ngơi. Từ thời xa xưa trong Cựu Ước, dân Do Thái xem Đức Chúa như là mục tử chăn dắt họ, và họ không còn thiếu thốn chi. (Tv 22).

Một hình ảnh thật đẹp khi ta có dịp về những làng quê Công giáo Việt Nam, nơi đó có người mục tử và đoàn chiên. Con chiên luôn tin tưởng và cộng tác với mục tử của Chúa để làm cho đoàn chiên ngày càng lớn mạnh. Họ đoàn kết và yêu thương nhau, nhờ đó con chiên có sức chống lại những bách hại của thế lực bài xích đạo. Chúng ta xúc động nghe lại câu nói của Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp trước quan lính: “Tôi sống giữa đàn chiên và nếu có chết cũng chết giữa đàn chiên, không đi đâu cả”. Đức Giêsu, vị mục tử tốt lành luôn cần những mục tử như thế, dám hy sinh mạng sống để cho chiên được sống dồi dào.

Đó là câu chuyện của nhiều năm về trước, của thế hệ ông bà chúng ta. Hoàn cảnh hôm nay dường như khác xưa rất nhiều. Người mục tử cần tìm nhiều cách thế phù hợp để chăm sóc con chiên của mình. Số là đoàn chiên sống giữa nền kinh tế trị trường, giữa thế giới phẳng, nên không thể quy tụ thành một đoàn nhỏ hẹp nơi giáo xứ mình nữa. Người trẻ theo dòng người tha phương kiếm sống, để lại nơi nhiều giáo xứ thôn quê người mục tử cùng với người già và trẻ em. Từ đó, dường như mọi sinh hoạt giáo xứ cũng khó khăn. Khi con chiên ra khỏi môi trường xóm đạo, đương nhiên họ sẽ gặp những thách đố trong đời sống đức tin. Cuộc sống xô bồ cướp mất thời gian để con chiên phụng thờ Thiên Chúa. Không ít bạn trẻ như những con chiên đi lạc giữa cuộc sống thị thành. Đó là thực trạng luôn khiến các mục tử của Chúa canh cánh trong lòng. Làm sao để giúp cho con chiên xa xứ luôn có được sức sống thần linh?

Trước câu hỏi trên đây, như Giáo Hội mời gọi: “Người giáo dân có ơn gọi sống dấn thân trong đời sống xã hội để làm cho Nước Thiên Chúa lớn mạnh nơi trần thế.” Hơn nữa, Giáo Hội nhắc nhở những người trẻ cần suy nghĩ đến địa vị, vai trò mà Thiên Chúa muốn họ phải đảm nhiệm trong Giáo Hội. Thiết tưởng dù sống nơi đâu, họ luôn có giáo xứ để tìm về, để sinh hoạt. Xin đừng sợ những linh mục của Chúa. Một trong những nhu cầu của con người là thuộc về một nhóm nào đó. Khi tách ra khỏi giáo xứ, người trẻ có nguy cơ bơ vơ đến khủng hoảng trong đời sống đức tin. Tôi biết không ít bạn trẻ chẳng màng gì đến đạo nghĩa. Họ để Thiên Chúa ở lại nhà xứ. Dĩ nhiên vắng Chúa, vắng mục tử, họ quay cuồng mất định hướng trong chốn thị thành. Ước gì người trẻ chúng ta đừng rơi vào con đường ấy. Ngược lại mình cần giữ liên lạc với vị mục tử để được chăm sóc chở che. 

Hơn nữa, là mục tử tốt lành, các ngài muốn chăm sóc đời sống thiêng liêng của con chiên. Về phần các linh mục, chúng ta thấy các ngài đã, đang và sẽ có nhiều sáng kiến để giúp đoàn chiên của mình. Có lần ĐTC Phanxicô “yêu cầu những mục tử hãy mang nặng mùi con chiên của mình”. Để được như thế, mục tử phải là con người của cầu nguyện, có kinh nghiệm về Thiên Chúa để hướng dẫn đoàn chiên đến với nguồn sống là Đức Giêsu. Hơn nữa, trong hoàn cảnh hiện nay, nhiều người cần mục tử nuôi dưỡng đoàn chiên bằng những lương thực của Lời Chúa, của bí tích và ủi an.

Con chiên cần những mục tử có trái tim đồng cảm và lắng nghe. Hơn nữa, con chiên phấn khởi khi nghe ĐTC Phanxicô chia sẻ với những mục tử của thời đại hôm nay với những cụm từ đầy ý nghĩa: cầu nguyện, tiến bước, chia sẻ, đừng khó tính, giảng ngắn lại, nên linh mục đường phố, gần gũi với những người trẻ, nên khí cụ của lòng thương xót của Thiên Chúa. Tóm lại, người mục tử lý tưởng theo Đức Thánh Cha Phanxicô là “người gần gũi với dân chúng, là người cha, người anh em, với sự hiền dịu, kiên nhẫn và thương xót. Là những người yêu sự khó nghèo, sự khó nghèo nội tâm như sự tự do trước mặt Chúa, cũng như sự khó nghèo bên ngoài như sự đơn sơ và khắc khổ của cuộc sống.”

Như thế thật thách đố cho cả con chiên và mục tử biết bao. Nhưng nhờ ơn Chúa và nỗ lực của con người, chúng ta ước mong Giáo Hội luôn có nhiều mục tử tốt lành và đoàn chiên có nhiều sức sống.  

 Giuse Phạm Đình Ngọc SJ
Dongten VN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ./22 Tháng Tám 2013(Xem: 6491)/
Một ngày nọ tại thành Athens cổ đại, các học trò của triết gia Plato thảo luận với nhau về một câu hỏi hóc búa: “Con người là gì?” Sau khi chưng ra rất nhiều lí lẽ, họ tiến đến một kết luận thế này: “Con người là động vật có hai chân và không có lông.” Dường như ai cũng lấy làm hài lòng về định nghĩa này, mãi cho đến khi Diognens bước vào cuộc tranh luận với một con gà tuy còn sống nhưng bị vặt trụi lông. Ông này la lớn lên rằng: “Nhìn đi thưa quí vị! Tôi gửi đến quí vị này đây một con người!” Ai ai trong cuộc họp cũng sửng sốt bàn tán xôn xao. Đợi đến khi không khí cuộc thảo luận tạm lắng xuống, các triết gia của chúng ta mới ngồi lại với nhau để cùng đưa ra một định nghĩa tốt hơn. Lần này, họ khẳng định: Con người là động vật có hai chân, không có lông nhưng có móng khá lớn.
Người chăm chú theo dõi câu chuyện của anh nhất là cô cháu bé chưa tròn 10 tuổi. Khi anh vừa chấm dứt thì cô bé đã bất thần đặt một câu hỏi như sau: “Thưa cậu, cháu đã thấy cậu làm được nhiều việc vĩ đại... Thế cậu đã làm được gì cho Thiên Chúa chưa?”//12 Tháng Mười Một 2012(Xem: 5092) Nguon XudoanThanhTam
Mẹ của con, ôi cao vời khôn sánh Dạy dỗ con nào ai biết bao điều Nên con viết cho Mẹ biết bao nhiêu Cầu xin Chúa ban ơn lành cho Mẹ./12 Tháng Năm 2012(Xem: 9682)/
Ngày còn nhỏ, tôi rất mê đọc truyện kiếm hiệp, và hình ảnh một môn sinh hoàn tất công việc học hỏi, bái tạ thầy để xuống núi luôn luôn là một hình ảnh gây xúc cảm. Người môn sinh sau một thời gian rất dài theo thọ giáo đã được vị thầy khả kính truyền hết bí quyết võ thuật, kiếm thuật...đôi khi cả những tuyệt chiêu mà chỉ có những môn sinh tài đức vẹn toàn mới được thầy thương mến truyền cho/24 Tháng Bảy 2012(Xem: 6420) Đặng Xuân Hường/
Khi cuộc sống trở nên phức tạp, hãy tìm sự an ủi nội tâm nơi Lời Chúa. Dưới đây là tuyển tập các đoạn Thánh Kinh nhằm thêm sức mạnh trong những lúc khó khăn của cuộc đời. 1 - “Đừng sợ, vì Ta đã chuộc ngươi về, đã gọi ngươi bằng chính tên ngươi: ngươi là của riêng Ta! " (Is 43, 1). 2 - “Kẻ cậy chiến xa, người nhờ chiến mã, phần chúng tôi, chỉ kêu cầu danh CHÚA là Thiên Chúa chúng tôi” (Tv 20,8). 3 - “Và toàn thể đại hội này sẽ biết rằng không phải nhờ gươm, nhờ giáo mà ĐỨC CHÚA ban chiến thắng, vì chiến đấu là việc của ĐỨC CHÚA và Người sẽ trao các người vào tay chúng ta!” (1 Sm 17, 47). 4 – “Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào ĐỨC CHÚA, và có ĐỨC CHÚA làm chỗ nương thân.” (Gr 17,7)
Ngày nay nền móng gia đình, tế bào cơ bản của xã hội nhân loại, đang càng ngày càng bị xói mòn một cách khủng khiếp bởi những trào lưu tự do luyến ái thái quá, nam nữ sống chung không cần hôn thú hay kiểu sống “tiền dâm hậu thú” mà gọi là “sống thử”.../11 Tháng Sáu 2012 (Xem: 6477) /
Ở Việt Nam hiện nay, nhiều cơ sở Giáo Hội sử dụng giáo dân làm nhân viên thường trực có trả lương, để đảm nhiệm nhiều công việc càng ngày càng đa dạng. Hình thức nhân dụng này đã trở thành phổ biến trong các Giáo Hội Tây Phương, nhất là Hoa Kỳ. Hiện Giáo Hội Hoa kỳ đang được coi là định chế tôn giáo sử dụng nhiều nhân viên giáo dân hơn cả, có lẽ chỉ thua Chính Phủ Liên Bang. Hiện tượng này có những hệ luận tốt xấu, được Francis Maier đề cập tới trong một tham luận đăng trên www.frinstitute.org của Viện Đức Tin và Lý Trí./ 20 Tháng Tám 2012(Xem: 6980) /
Mẹ ơi! Hãy để con ra đời sống với Mẹ, con chính là hình ảnh của Mẹ, là hình ảnh của Thượng Đế, đừng giết con, đừng xoá đi thân xác con, là hình ảnh Thượng Đế trong lòng Mẹ. Mẹ giết sự sống của con là Mẹ đã giết Thượng Đế, Đấng ban sự sống cho Mẹ và cho con, Đấng đã sinh ra Linh hồn của Mẹ và của con! Linh hồn con đang run rẩy, thể xác con đang âu lo, con mong muốn được gặp Mẹ trên cõi đời Mẹ đang sống!/08 Tháng Bảy 2012 (Xem: 5805)/
Ơn gọi luôn luôn phải đến từ hai phía: Chúa gọi và tôi đáp trả. Vậy trong đời sống dâng hiến đâu là yếu tố quyết định: Chúa (chọn) gọi hay tôi (chọn) đáp trả? Câu trả lời quá rõ ràng rồi: Chúa gọi. Nếu Chúa không gọi thì tôi đâu biết đáp trả ai hay đáp trả cái gì. Chúa luôn là người đi bước trước. Thế nhưng vẫn còn một câu hỏi khác nữa cần phải đặt ra đó là “Có phải ý Chúa muốn tôi đi tu hay không?” Nghe hơi kỳ kỳ rồi đấy, đã bảo là Chúa gọi tôi rồi mà bây giờ còn hỏi lại tôi đi tu có phải là ý Chúa hay không. Cứ từ từ suy nghĩ, một vấn đề nghe có vẻ vô lý như vậy nhưng thực ra vẫn có cái lý của nó. Chúng ta biết rằng chữ “ơn gọi” ngày nay không còn được dùng để chỉ riêng cho đời sống dâng hiến nữa. Một người không đi tu thì họ có ơn gọi lập gia đình hoặc là ơn gọi độc thân.
Bảo Trợ