Vĩnh Biệt 'phây-búc'

30 Tháng Ba 20193:32 CH(Xem: 1604)

VĨNH BIỆT 'PHÂY-BÚC'


Nguyễn Đông Thức, nhà văn

Thằng con trai 28 tuổi ế chỏng ế chơ của tôi một hôm bỗng tuyên bố giữa bữa cơm:
- Chủ nhật này con đưa bạn gái con về giới thiệu với ba mẹ được không?
Vợ tôi tròn mắt:
- Con? Có bạn gái?
Thằng khỉ làm bộ mặt nghiêm nghị:
- Mẹ làm gì vậy? Tại con chưa muốn thôi, chứ muốn là… 30 giây! Xếp hàng cả đống!
- Thì con cứ đưa về đi - tôi có ý kiến - Nhà mình thoải mái!
Vợ tôi lườm tôi:funny_lady
- Thoải mái gì? Không phải ai muốn vô nhà này cũng được đâu! Bạn trước đã! Thấy được rồi mới muốn gì muốn nha!

Thằng con tôi cười hehe:
- Không phải được mà là quá được! Mẹ thấy là chịu liền cho coi! Công dung ngôn hạnh đầy!
- Nó tên gì? Mấy tuổi? Làm gì? - vợ tôi thăm dò.
- Dạ tên Trang, 24 tuổi, làm phòng kế toán cùng công ty với con.
- Vậy là tuổi con ngựa?
- Dạ.
Vợ tôi tính trong 10 giây:
- Dần với Ngọ… Nằm trong “tam hợp”. Cũng hợp với mẹ luôn. Được!
- Em thiệt tình! - tôi nhăn nhó - Giờ này mà cứ mê tín! Thử nó mê đứa nào “tứ hành xung” coi em có cản được không?
- Sao không? - vợ tôi trừng mắt - Không phải vụ tuổi nhưng phải có chuẩn đàng hoàng chứ! Nhà này không có chuyện con đặt đâu cha mẹ ngồi đó đâu!
Con tôi tỉnh bơ:
- Con bảo đảm mẹ thấy là chịu liền mà!
Đến lượt tôi sực nhớ:
- Con nói nó tên Trang?
- Dạ. Sao ba?
- Trời! Ba lo nhứt chuyện này, sao lại dính đúng luôn vậy?
- Gì vậy anh? - vợ tôi hỏi.
Tôi thở dài:
- Thì thằng con mình tên Nghĩa! Tên hai đứa gộp lại…
Con tôi ngoác miệng cười:
- Nghĩa Trang! Hehe! Tụi bạn con chọc rồi! Càng vui! Đích đến cuối cùng của mọi người mà!
Rồi nó nghiêm lại, chốt hạ:
- Vậy trưa chủ nhật nha ba mẹ! Trang sẽ đi chợ rồi tới đây sớm để phụ làm cơm với mẹ…

--------

Mới chín giờ sáng chủ nhật, Trang chạy xe máy tới, phía trước vừa treo vừa chất mấy bịch hàng mới mua ở siêu thị. Tiêu chuẩn “công” và “dung” có vẻ đúng. Con nhỏ mặt mày dễ coi, sáng sủa, tướng tá gọn gàng, ăn mặc lịch sự. Đi chợ nhanh nhẹn thế kia, chắc là chuyện thường làm. Nó vui vẻ chào tôi và vợ tôi rồi ào ào xách đồ vào nhà và bất chợt… rú lên:
- Trời! Đẹp quá!
Thì ra đó là cái bình hoa vợ tôi lo đi mua cắm từ sáng sớm để trên bàn ăn để chuẩn bị tiếp khách đặc biệt. Trang móc ngay điện thoại, chụp hình lia lịa, rồi nhí nhoáy bấm tới bấm lui một lúc mới cười khì:
- Xong!
Nó bắt đầu bày biện các thứ vừa mua đầy mặt bàn trong bếp. Vợ tôi mon men tới gần, bị nó mời:
- Bác để con làm đi! Có gì thì anh Nghĩa phụ. Con làm hai món thôi, nhanh lắm! Bún chả giò, xúp mì ngôi sao nấu thịt bằm. Bảo đảm ngon, no!
- Để bác rửa rau cho? - vợ tôi rụt rè.
- Dạ không!
Sau lời tuyên bố chắc nịch, Trang nhào qua rửa rau. Nó vặn một chậu nước đầy, thảy rau vô và cứ vừa xả nước ào ào vừa kỳ cọ từng cọng rau. Tôi biết chắc bà vợ mình đang xót cho cái đồng hồ nước đang quay kim vèo vèo nhưng rất lạ là bà lại im ru, làm như đang bị khớp trước nàng dâu tương lai hậu hiện đại.
- Rửa rau dưới vòi nước đang chảy mới tốt nha bác! - Trang quay qua nói với vợ tôi, rồi mặc cho vòi nước chảy xối xả, nó lại móc điện thoại ra bấm bấm, vừa coi vừa chỉ đạo thằng con tôi làm này làm nọ, điều mà chưa bao giờ thằng khỉ làm cho mẹ.
Vợ tôi len lén đi tới nhìn vô cái điện thoại coi có gì trong đó. Trang cười:
- Con coi lại Gu-gồ chỉ làm chả giò cho chắc bác ơi!
Bữa ăn rồi cũng được dọn ra, bày biện đẹp mắt. Thằng Nghĩa mặt tươi rói xoa tay mời ba mẹ vào bàn. Vợ chồng tôi vừa cầm đũa thì Trang đưa tay cản lại:
- Hai bác chờ con xíu!
Nó lại cầm điện thoại chụp xạch xạch xạch, lại nhoay nhoáy bấm bấm một lúc. Vợ tôi không thể không thắc mắc:
- Con làm gì vậy?
- Dạ con pốt Phây-búc (*).
- Là cái gì?
- Dạ là mạng xã hội đó bác! Vui lắm! Con pốt cho các bạn biết con đang èn-choi trưa nay cho tụi nó thèm chơi. Đó, đó, tụi nó còm lia lịa rồi nè! - Trang đưa điện thoại qua cho Nghĩa coi. Thằng nhỏ vừa đọc vừa cười tủm tỉm.
- Hai bác lớn tuổi nên chơi Phây-búc cho đỡ buồn. Ngồi một chỗ trò chuyện, trao đổi thông tin, hình ảnh khắp thế giới với cùng lúc cả ngàn người bạn. Lại được thoải mái nói tâm trạng của mình, bình luận chuyện người khác, chém gió, chơi games, nghe nhạc, xem phim thoải mái… Cả gia đình, dòng họ ngồi một chỗ vẫn biết hết nhứt cử nhứt động của nhau. Anh Nghĩa! Sao anh không chỉ hai bác chơi Phây-búc vậy? - Trang cự Nghĩa.
- Sợ ba mẹ nói mất thời giờ! Ba mẹ hay la anh mỗi lần anh thức khuya để chat - Nghĩa nói.
- Trời, vậy mà còn không biết chỉ hai bác chơi! Ba má em cũng cự em, em chỉ xong là mỗi người ôm một cái điện thoại, hết la hehehe! Vui lắm hai bác ơi!

--------

Bạn bè tôi cũng chơi Phây-búc lâu nay, có rủ tôi nhưng tôi giấu dốt, làm bộ chê là trò vớ vẩn, mất thì giờ. Sau buổi gặp Trang, thằng Nghĩa bắt đầu hướng dẫn tôi vào cuộc. Từng bước một, tôi dần dần bị cuốn hút vào trò chơi mới. Cũng động chút là chụp hình, pốt, ghi sì-ta-tớt, like, còm… cả ngày.
Bạn bè đông dần, trong đó bạn ngoài đời càng ngày càng ít hơn bạn ảo. Các bạn ảo này mới là vui, vì chả quen biết gì, thậm chí cái tên cũng ảo, thí dụ Loài hoa bé dại, Ai thèm nhớ anh, Thiên thần mắc đọa, Cá mập chết đuối... Hầu hết không biết mặt mũi thế nào. Có người đưa con chim, bông hoa, cờ nước... làm ảnh đại diện. Kể cả họ có đưa ảnh chân dung thì cũng không có gì bảo đảm là thật. Bạn ảo thì khỏi úy kỵ, bình luận ào ào, khen chê chửi rủa vung vít. Nói chung dù là một thế giới ảo, Phây-búc đúng là vui ra phết, y lời con dâu tương lai đã nói, tha hồ tán dóc. Tôi còn thấy sở dĩ nó được thiên hạ khoái như điên vì còn là một phương tiện tự sướng vô địch về mặt tinh thần. Từ đó lúc nào tôi cũng kè kè cái điện thoại bên cạnh, đến mức đi ngủ cũng để một bên, thấy rung báo có tin là lại mở ra bấm bấm nhấn nhấn.
Vợ tôi nổi điên:
- Anh cười thằng Nghĩa con Trang rồi bây giờ còn lậm hơn tụi nó! Anh vừa phải thôi nha! Toàn trò chuyện với mấy đứa con gái thôi phải không?
- Con gái đâu mà con gái! - tôi chống chế.
- Hôm nọ anh nằm bấm, tôi nhìn thấy rồi! Toàn hình con gái! Mê quá há! Anh coi chừng tôi, lộn xộn tôi cho anh lên đường ngay tức khắc!
Khi vợ xưng “tôi” là biết có chuyện rồi! Tôi kêu trời:
- Không có đâu em ơi. Bạn ảo thôi, có gặp đâu! Chơi cho vui thôi mà! Em cũng chơi đi cho vui? Bạn của anh cũng là bạn của em - tôi đề nghị.
- Không! Tôi không có rảnh! Mà tưởng tôi ngu hả, mấy người tạo group riêng, có trời mới biết đang nói gì với nhau!
Tôi sửng sốt nhìn vợ. Sao nàng lại biết cả vụ này nữa trời? Vợ tôi như hiểu cái nhìn ấy, cười:
- Vợ anh không ngu đâu nha! Coi chừng đó! Bạn gái ảo thôi phải không? Nhất định không gặp phải không?
- Đúng rồi! Em tin anh đi! - Tôi nói chắc như bắp.
---------

Bất ngờ có một cô gái với gương mặt đẹp như mơ và cái tên cũng quá thơ mộng - Giọt nắng bên thềm - xuất hiện xin làm bạn với tôi, cùng dòng nhắn tin: “Qua bạn bè, em rất thích những lời bình của anh. Xin anh cho em được làm bạn. Có thêm một người bạn tốt, cảm thông, chia sẻ, cuộc sống của mình sẽ nhẹ nhàng hơn”. Trời, hay như vậy làm sao tôi từ chối?

Giọt nắng bên thềm tỏ ra là một cô gái rất thông minh, tinh tế, đặc biệt qua những câu chat riêng tỏ ra rất hiểu tôi. Em nói mới 30 nhưng đã một lần dang dở. Em nói mới chơi Phây nên rất ngại việc phơi bày rộng rãi cảm xúc riêng tư. Không hiểu sao em lại tin tôi và rất thích trò chuyện với tôi, nên xin được tạo group riêng hai người. Thấy không hại gì, tôi... nhận lời. Từ đó thỉnh thoảng tôi lại được xem những tâm trạng buồn vui của Giọt nắng , những tấm hình Giọt nắng thật đẹp trong những bộ quần áo thời trang, kể cả bikini gợi cảm trên bãi biển... Tôi bắt đầu chat thường xuyên với Giọt nắng , điều lạ là em chỉ chat vào ban ngày, lúc tôi đi làm. Em xin lỗi tôi, nói là ban đêm không tiện, sẽ giải thích với tôi sau. Càng ngày em càng tỏ ra có tình cảm với tôi, hôm nào em không lên Phây, tôi cũng thấy thiêu thiếu, nhơ nhớ.

Một hôm bất ngờ em nhắn: “Chắc em không chơi Phây nữa, hoặc sẽ bỏ group của mình và lock anh luôn. Em nghĩ đến anh nhiều quá! Mà anh thì đã có gia đình... Em rất ngại... ”. Tôi hốt hoảng: “Đừng em! Không sao đâu, không có chuyện gì đâu. Mình chỉ là bạn trên Phây thôi mà...”. “Nhưng em cứ nghĩ đến anh và muốn gặp anh. Em không thích chỉ làm bạn ảo của anh. Anh có cho em gặp không? Em muốn mời anh ăn sáng uống cà phê, từ nay mình sẽ trò chuyện ngoài đời thỏa thích với nhau...”.
Bạn nghĩ tôi có thể từ chối lời mời ấy được không?

Và tại quán cà phê Chiều tà thơ mộng, tôi đã gặp Giọt nắng bên thềm. Đó chính là... vợ tôi!

Hix! Với sự hướng dẫn tích cực của cô dâu tương lai tuổi Ngọ, nàng đã sử dụng Phây-búc thành thạo và cho tôi một vố nhớ đời...
Vĩnh biệt Phây-búc!

NGUYỄN ĐÔNG THỨC, nhà văn

 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Để dư luận thế giới chú ý đến nạn đói đang hoành hành ở nhiều nước thuộc thế giới thứ ba, Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp (FAO) của Liên Hiệp Quốc quyết định mở cuộc thi vẽ lớn với đề tài: cảnh đói khát khủng khiếp nhất. Nhiều hoạ sĩ nổi tiếng thuộc các nước nghèo sôi nổi tham gia cuộc thi. Họ cố mô tả thật sắc nét tình trạng đói khát cùng cực ở đất nước mình, đặng tranh thủ sự trợ giúp của các nước giàu. Tuy nhiên, lọt vào vòng chung kết chỉ có tranh của hoạ sĩ ba nước: Ấn Độ, Campuchia và Việt Nam. Ba bức tranh này được đưa ra xét kỹ tại một hội đồng giám khảo quy tụ nhiều hoạ sĩ bậc thầy.
Giai đoạn 1: Năm 20 - 30 tuổi - Chồng em chẳng thích ăn quà - Ngày nào cũng chỉ về nhà ăn cơm - Cơm nhà rất dẻo rất thơm - Chồng em chỉ thích ăn cơm ở nhà- Giai đoạn 2: Năm 30 - 40 tuổi - Chồng em đã biết ăn quà - Bây giờ thi thoảng về nhà ăn cơm...//
CƯỜI CHÚT CHƠI Đời Dài Lê Thê - Có đúng là những người có vợ sống lâu hơn những người độc thân không? - Không, họ chỉ cảm thấy cuộc sống dài lê thê mà thôi. Sự Kiện Lớn Giáo sư hỏi cả lớp: > - Ai có thể nêu hai sự kiện lớn trong cuộc đời của nhà thơ Anh John Milton? Một nam sinh viên nhanh nhẩu phát biểu: - Sau khi kết hôn, nhà thơ viết tác phẩm "Thiên đường đã mất". - Đến khi vợ ông mất, ông viết tác phẩm "Thiên đường trở lại". Phụ nữ đáng yêu ... Phụ nữ cũng như phần mềm máy tính. Giao diện đẹp chưa chắc đã chạy ổn định. Chạy ổn định chưa chắc đã xử lý thông minh. Xử lý thông minh chưa chắc dễ bảo trì. Mà nếu một phần mềm có đủ hết các yêu cầu trên thì chắc gì mua được, mà dù có mua được đi nữa thì chưa chắc gì chúng ta có đủ trình độ quản lý, nếu có đủ trình độ quản lý... thì cũng luôn phập phồng lo sợ mấy thằng hacker nó... hack mất!
Bắc thang mà hỏi ông Trời Trai không mê gái trên đời có không? Trời cười: Chỉ có... Công Công Hay đàn ông bị... xụi nòng, liệt dương! Đàn ông dê - chuyện bình thường Đó là nghề nghiệp, sở trường con ơi! Còn dê còn thấy tuyệt vời Nghỉ dê là biết cuộc đời... sắp xong!😭 Lỡ sinh làm kiếp đàn ông Tránh sao gặp được "Má hồng" chẳng mê?! Mèo nào thấy mỡ mà chê Trai mà thấy gái hổng mê mới kì Có người dê dạn, dê lì Có người dê kín thầm ghi vào lòng NÓI CHUNG CHÍNH HIỆU ĐÀN ÔNG CŨNG VÌ CÁI NGHIỆP BUỘC LÒNG PHẢI DÊ ! Dê sao đừng để mình quê Dê mà bị chửi bị chê mới kì Dê nào có tội tình gì Đúng người đúng cảnh vậy thì... cứ dê 😂 Đàn ông mà hổng biết dê Quý nàng chắc cũng hổng mê hổng thèm Hỏi lòng mình lại mà xem Phải chăng cũng muốn cũng thèm được dê? Có người chọc ghẹo thì mê Không ai nhìn tới ê chề tủi thân😭 Thích mình được gọi mỹ nhân Nghe qua thì khoái xa gần cũng mê! Vậy thì đừng vội trách chê Mà nên thông cảm "cái nghề" đàn ông
Luận về Chữ "Bất" Không lấy được người yêu là bất khả thi Cưới vợ lấy chồng chọn nhà giàu là phi thương bất phú Cưới hay lấy người cùng phái là nam nữ thọ thọ bất thân Vợ chửa trước khi làm đám cưới là bất cẩn Vợ cưới về rồi mà không con là bất thành chánh quả Bỏ vợ con hay bỏ chồng con là đồ bất nhơn thất đức Chồng già vợ trẻ là bất cân xứng Vợ già chồng trẻ là bất cân bằng Vợ khôn chồng dại là bất bình thường Chồng làm vợ shop là bất quân bình Vợ xấu là chồng bất tài Vợ đẹp là chồng bất hạnh Vợ bỏ là chồng bất lực Ế vợ là chàng bất trí Vợ bé là chồng bất nhân Bỏ vợ, lấy vợ khác, bị vợ sau bỏ, là trời bất dung gian Chồng hiền vợ đanh đá là bất nhẫn Giựt vợ là bất lương Vì vợ thi rớt là bất đạt Vì vợ bỏ bạn là bất tín Vì vợ chửi cha là bất hiếu Vì tiền phụ vợ là bất nghĩa Nhậu bạn bỏ bê vợ là bất công Vì tiền khi dễ cha mẹ vợ là bất kính Vợ chồng hay gây gỗ là bất hoà
1. Là học trò giỏi điểm cao trong lớp. 2. Môn học chính là: Y Khoa, Kỹ Thuật hay Kế Toán.. 3. Có nhiều bằng Đại Học, hay ít nhất một bằng. 4. Nếu học nhạc sẽ học piano. 5. Bàn ăn ở nhà phủ bằng tấm nhựa. 6. Bếp ở nhà bọc bằng giấy nhôm. 7. Bếp núc lúc nào cũng dính mỡ. 8. Đánh trứng bằng đũa. 9. Để giầy ngoài cửa. 10. Máy rửa chén dùng để đựng bát đĩa. 11. Nhà lúc nào cũng có bình thuỷ trữ nước nóng. 12. Đun nước sôi để nguội để dành uống. 13. Ăn trong bếp để tránh làm dơ bàn ăn. 14. Nấu ăn không đo, mà lường bằng mắt. 15. Để dành túi đựng grocery để bỏ rác. 16. Nấu cơm bằng nồi điện. 17. Xào bằng chảo. 18. Dành nhau trả tiền trong tiệm ăn. 19. Vo gạo ít nhất là hai lần trước khi nấu cơm. 20. Húp canh sùm sụp. 21. Không sấy khô áo quần trong máy mà phơi. 22. Ủi lấy quần áo của mình. 23. Thích cháo tiều mìn tản (hột vịt vạn niên). 24. Nấu lấy cơm ăn dù ghét vào bếp.
Theo các nhà khoa học thì trên thế giới có tới hơn 270.000 loài hoa. Thật khó để xác định xem đâu là loại hoa hiếm nhất trên thế giới và dựa vào những đặc điểm như thế nào để phân loại. Theo Topten thì những loài hoa dưới đây được xếp vào danh sách 10 loài hoa hiếm gặp trên thế giới.../29 Tháng Năm 20122:00 CH(Xem: 3543) Phạm Trung st - Saigonecho/
Có một người đàn ông có vợ, tâm sự rằng, anh ấy và vợ lấy nhau đã 5 năm, có với nhau 2 mặt con. Vợ anh nói chung không có điểm gì đáng trách. Song, anh ấy vẫn thấy phải có bồ. Nói về cô bồ thì không có gì hơn vợ. Nhưng không có thì anh cảm thấy thiếu. Anh ta nói chuyện gì cũng có lý do của nó. Và dưới đây là một vài trong số những lý do đó: - Hai vợ chồng lấy nhau lúc còn khó khăn. Khi đó, cả 2 cùng phải tiết kiệm nhiều thứ. Tằn tiện nuôi con. Sau này, khi cuộc sống khá giả hơn, vợ anh dường như vẫn giữ thói quen tiết kiệm. Mà đối với điều kiện kinh tế hiện tại, có thể được xem là… ki bo. Muốn hai vợ chồng đi ăn nhà hàng: Vợ chỉ chọn nhà hàng tầm trung. Muốn gọi rượu vang, vợ chỉ gọi 1 ly. Vợ bảo: Đồ ăn cũng chỉ vào miệng rồi trôi đi. Ăn ngon đâu cần đắt, ăn no là được. Tiền bạc không được lãng phí, phải để dành lo cho tương lai các con. Còn bồ thì sao?
Chuyện Tình Yêu … Hai người bạn ngồi nói chuyện về tình yêu. Một người nói: - Tôi đã ba lần tưởng rằng mình đã yêu. 5 năm trước tôi để ý đến một người phụ nữ, người đó không ưa tôi một chút nào hết !! - Thế mà là tình yêu ư ? - Không, đó chỉ là sự mê muội. 2 năm sau, tôi lại chú ý tới một cô gái rất quyến rũ, nhưng cô ấy lại không hiểu tôi.
Sự khác nhau giữa Bộ Y Tế và Bộ Giáo Dục? Thầy: Em hãy cho biết sự khác nhau giữa Bộ Y Tế và Bộ Giáo Dục? Trò: Dạ, Bộ Y Tế thì bán thuốc giả cho người nghèo, còn Bộ Giáo Dục thì bán điểm giả cho người giàu ạ. Thầy: Chuẩn. Thầy: Hãy nêu sự khác biệt giữa bán dâm và bán nước? Trò: Dạ, bán dâm là bán cái của mình có, bán nước là bán cái không phải của mình, bán dâm có 99 phút còn bán nước là 99 năm ạ. Thầy: Quá chuẩn. Thầy: Em hiểu thế nào về câu: "Ý Đảng - Lòng dân"? Trò: Dạ, muốn xem ý Đảng thì đọc báo nhân dân, còn muốn biết lòng dân thì xem phây búc ạ. Thầy: Cực chuẩn, không cần chỉnh.
Bảo Trợ