Hà Nội: Cổ Kính, Cổ Xưa Và Buồn

14 Tháng Ba 201912:42 SA(Xem: 1427)

Hà Nội: Cổ Kính, Cổ Xưa Và Buồn

(Doctruyenngan.mobi) Tôi không ở Hà Nội, chỉ là thực đơn của quán cà phê này viết bằng giấy xi măng, thô ráp nhưng rất dịu dàng. Tôi không ở Hà Nội, chỉ là trên bàn có lọ hoa khô tím nhạt, bám bụi và cũ kĩ. Anh không hề ở đây, anh đang lọt thỏm giữa bình yên Hà Nội…
hoguomhnoi

***

Tôi lướt ngang quán vào một buổi sẩm tối đầu tháng Tám. Quán khuất trong con hẻm nhỏ u tối, chỉ là vô tình rẽ qua. Tôi đã phì cười khi nhìn thấy dòng chữ ” Đây là quán cà phê”, nhưng ai đề ra nó cũng hay đấy chứ vì chính tôi còn lầm tưởng đó là khu nhà trọ sinh viên heo hút nào.

Vẳng ra ngoài cánh cổng sắt hờ hững khép là tiếng dương cầm du dương. Quán bài trí theo lối châu Âu cổ xưa, có máy đánh chữ, ảnh trắng đen dán tường; có dây leo, hoa khô, piano và sách. Tôi đã mơ một ngày mình gầy lại, tôi sẽ mặc một chiếc váy trắng tinh, thu mình nơi bàn nhỏ ở góc tường, uống trà và đọc sách. Ánh đèn vẫn cứ vàng nhàn nhạt, tưởng chợt tan biến. Khắp không gian, mùi trà, cà phê rang và sữa quyện lại, nồng nàn đến ám ảnh. Cầm menu bám một màu thời gian xa năm tháng, tiếng nhạc vẫn cứ trầm bổng, lắng sâu như kéo tuột trái tim trôi về miền hoang hoải xa xôi nào. Đã quên tự rất lâu…

– Chúng mình mở một quán cà phê em nhé?! Anh sẽ đàn còn em ngồi nhìn anh và hát tình ca.

– Thế còn khách khứa thì sao?

– Ừ thì…

– Đồ ngốc!

Đó là khi con người ta còn trẻ, còn mơ mộng và chỉ thấy thế giới tràn ngập trong tình yêu . Năm đó tôi là cô học sinh cấp hai ngây ngô đến lạ. Năm đó, anh là chàng sinh viên điển trai mang vẻ trí thức ở trọ sát nhà tôi. Từ lan can nhà tôi có thể nhìn sang căn gác nơi anh trọ. Tôi thường nghe thấy anh đàn, thi thoảng anh cũng có hát theo. Ấm áp và dịu dàng. Một đêm sáng trăng, man mác buồn. Tôi ra lan can hát vu vơ đôi câu nghe được mỗi tối. Hình như anh không ở nhà thì phải, đêm nay phòng trọ vắng tiếng đàn của anh.

– Lần đầu thấy em đó, mới đến trọ sao?

Anh ngồi trên mái, trăng rọi rõ vào chiếc sơ mi trắng gọn ghẽ. Anh và tôi, đôi mắt nheo nheo sau lớp kính và đôi mắt tròn xoe đang ươn ướt chạm nhau hồi lâu.

– Em không hay ra khỏi phòng lắm. Mà đêm nào anh cũng làm ồn, phiền chết đi được! Đêm nay yên tĩnh quá, em không quen.

Anh cười. Ngón tay gầy guộc miết nhẹ lên lớp ngói nâu :

– Có những ngày cần khoảng lặng.

Sau này có đôi lần, những ngón tay ấy đan vào kẽ tay tôi, nhột nhột, không sao cưỡng lại được.

Anh toàn hát về Hà Nội. Anh bảo:

– Hà Nội: cổ xưa, cổ kính và buồn.

Chúng tôi chẳng bao giờ hỏi han về tình đầu tình cuối của nhau. Nhưng tôi chắc, Hà Nội trong anh, từng ngỏ hẻm, góc phố đều phủ theo bóng hình một ai đó. Anh bạn cùng phòng luôn say khướt của anh từng buông lời cảnh báo tôi:

– Thích nó à, cũng đúng thôi. Nếu tao là con gái cũng xiêu lòng nữa là. Nhưng tệ lắm cưng ạ, cứ mong nhớ con bé nào ấy, còn lồng ảnh vào khung kính để bàn nữa cơ. Từ bỏ sớm đi cô bé, trai như thế tốt đấy nhưng không yêu được đâu.

Người ta bảo lời nói của kẻ say luôn rất thật lòng.

Kể từ đấy, tôi cảm thấy cái nhìn của anh cứ mãi xa xăm. Nhất là những lúc cười, cứ như nhìn xuyên qua tôi, tìm kiếm đường nét nào đó từng làm anh vui.

Không khẳng định bất cứ điều gì, mối quan hệ của chúng tôi rất đỗi mơ hồ và cả hai cũng chẳng bận tâm gì về điều đó. Chỉ là một buổi nọ, anh đột ngột ngừng tiếng đàn, nhìn qua lan can tôi:

– Cô bé yêu anh nhé?

– Không vui đâu. Em sẽ không được cùng anh lê la quán xá, đi dạo phố phường, không như mấy anh chị sinh viên sáng sáng đèo nhau đi học, đi làm, cũng không…

– Chẳng phải đủ rồi sao? Cứ nhìn nhau thế này.

Anh lại đàn, lại hát về Hà Nội, cổ xưa, cổ kính và buồn. Điệu buồn ám ảnh tôi mỗi đêm, ám ảnh lan đẫm gối…

* * *

– Anh xem đi!

– Gì đấy?

– Là thơ em viết

– Không có Hà Nội nhưng cứ làm anh day dứt thế nào ấy. Em không thấy nó buồn quá sao?

Bởi khung trời anh nhìn thấy luôn là xa xăm nơi Hà Nội, nên anh chẳng để ý những vệt buồn đọng trong đôi mắt cô bé lan can…

Rồi anh chép lại thơ tôi vào một tờ giấy nâu thô ráp, gọi là giấy xi măng gì đấy. Anh bảo cầm nó lên, tưởng chừng có thể cảm thấy lớp bụi cũ kĩ bay ra, lan tỏa.

– Em rồi sẽ thành lớp bụi cũ kĩ của anh, đúng không?

“Tháng năm trôi, bản tình ca dang dở
Tìm lại được gì yêu dấu những vần thơ”

Bẵng đi một dạo, tôi không nghe anh đàn nữa. Anh cũng không ngồi trên mái nhà, nhìn qua lan can tôi. Tiếng hát, tiếng đàn thay bằng tiếng cười nói. Trong veo. Hóa ra “chị Hà Nội” về. Tôi đã tự bao giờ đặt trong lòng cái tên người con gái anh hằng mong nhớ: Chị Hà Nội. Chị và anh đều là người miền trong nhưng duyên nợ va vào nhau nơi đất thủ đô ấy. Là duyên nợ…

– Tốt nghiệp rồi anh sẽ ra Hà Nội cùng chị, mở một quán cà phê. Nhỏ thôi, chỉ cần nằm bình yên, lọt thỏm vào trong lòng Hà Nội. Anh sẽ viết thực đơn bằng giấy xi măng nhé, à mà nên dùng hoa khô hay hoa tươi em nhỉ?

– Hoa khô ấy!

– Vì sao?

– Bởi nó dễ bám bụi và cũ kĩ.

Anh và chị rời đi. Điện thoại tôi mỗi đêm vẫn phát hai, ba bài gì đấy về Hà Nội. Anh chẳng lưu lại thứ gì, kể cả tên anh, chúng tôi vẫn chưa biết tên nhau. Anh đem theo cả mảnh thơ tôi viết:

“Tháng năm trôi bản tình ca dang dở
Tìm lại được gì, yêu dấu những vần thơ”.

Thứ duy nhất làm anh bảo buồn, dù không có Hà Nội.

* * *

Tiếng đàn lại réo rắt. Tôi không ở Hà Nội, chỉ là thực đơn của quán cà phê này viết bằng giấy xi măng, thô ráp nhưng rất dịu dàng. Tôi không ở Hà Nội, chỉ là trên bàn có lọ hoa khô tím nhạt, bám bụi và cũ kĩ. Anh không hề ở đây, anh đang lọt thỏm giữa bình yên Hà Nội, chỉ là anh chàng ngồi đàn mặc sơ mi trắng gọn ghẽ… Quán cà phê ấy như một miền kí ức thăm thẳm nào, chạm tay vào bất cứ đâu cũng bắt gặp một vệt tháng năm tuổi trẻ. Dường như, tôi vừa thổi đi lớp bụi bám mãi nơi ngực trái. Có chút nhói lên. Quán cà phê cổ xưa, có đông đúc bao nhiêu cũng thấy bình yên lạ. Tôi đến bên anh chàng sơ mi trắng vừa đàn xong:

– Hôm nay anh đàn về Hà Nội nhé!

Theo Doctruyenngan
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
1. Lương tâm . Con ốm, nhập viện. Làm thủ tục, bác sĩ mặt lạnh tanh. Biết ý, tay mẹ run run dúi trăm nghìn vào túi “lương y”… Bác sĩ thân mật: “Nằm giường này cháu, đừng lo có bác!”. Biết đâu mẹ đang xỉu dần vì bán máu cho con. Lương tâm? 2. Xứ lạ quê người . Qua xứ người được vài năm thì ông anh họ của tôi bắt đầu gởi tiền về, giục các con lo học tiếng Anh và vi tính đẻ mai mốt qua đó có thể dễ dàng kiếm việc làm. Hôm vừa rồi, anh gọi điện về thăm gia đình chúng tôi, tôi hỏi anh có địa chỉ eMail chưa để tiện liên lạc, giọng anh chùng hẳn xuống: ”Suốt ngày tích- cực lao-ôộng, làm thêm "over time", đâu rảnh để chơi internet!" 3. Chung Riêng. Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên… Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung t
Phòng phi cơ lúc ấy gần như hoàn toàn yên tĩnh. Mọi người như đã đắm mình trong một giấc ngủ êm đềm. Một vài tiếng cựa mình của hành khách. Mấy tiếng mút tay chùn chụt đều đều của vài chú bé. Tiếng nhac vẫn nhẹ nhẹ loãng ra. Tất cả đều nương nhẹ, như không muốn làm tan mất làn không khí tĩnh mịch./post 20 Tháng Giêng 2013(Xem: 1690) Huyền Nga - TỦ SÁCH TUỔI HOA /
Khó khăn lắm anh mới có thể nói với chị điều anh muốn nhờ cậy. Chị cũng khó khăn lắm mới có thể trả lời từ chối anh, nhưng mà gia đình đang yên lành, nếu đưa con bé về e rằng sẽ chẳng còn được bình yên./post 15 Tháng Mười Một 2012 (Xem: 2990) Nguon Suonglam/
Phùng gia Lộc quê Thanh Hoá, ông từng là giáo viên day văn Ông mất đã lâu, nhưng để lại 4 truyện ngắn cũng với những chủ đề thời sự gai góc khá nổi tiếng nhưng cũng rất khó tìm đọc. Bài viết " Cái đêm hôm ấy ..đêm gì " xuất hiện kể về câu chuyện xãy ra ở Xã Phú Yên, Huyện Thọ Xuân, Tỉnh Thanh Hoá, cũng là quả bom bùng nổ... /POST Cái Đêm Hôm Ấy...Đêm Gì ? 02 Tháng Tám 2012 (Xem: 4051) Phùng Gia Lộc - Yahoovanhoaviet/
Tôi gởi xe Honda 72 trên tàu lửa, từ ga Đà Nẵng, trở về Huế. Gặp Bà Cụ già bán thơm miếng, tôi nói láo để được giúp Bà: ''Mệ (3) ơi, ngày trước, mạ con cũng đi bán khoai, chuối, thơm như Mệ để nuôi con ăn học. Chừ, Mệ cho con bán thơm giùm Mệ để con thấy khổ ra răng, mà gắng học thành tài. Được không, Mệ?'' Bà Cụ nhìn tôi, mỉm cười, từ chối: ''Dáng thư sinh, sạch sẽ như rứa, đi bán thơm, ai tin! Thiên hạ cười cho chừ!'' Tôi năn nỉ. Bà Cụ miễn cưởng để tôi bưng rổ thơm lát đi mời bà con mua. Ai dè, thơm bán nhanh là nhờ hành khách thấy tôi vui tính! Bà Cụ mừng, gọt, xẻ thêm thơm để tôi ''rao hàng'' tiếp. Khi xe lửa qua khỏi Lăng Cô, tôi nghỉ ''giải lao'' ở toa thứ sáu để hút thuốc.
Tôi xin nhắc lại: Tôi không theo đạo Thiên Chúa, và điều ấy có thể đã làm cho tôi sống được đến hôm nay, năm 1994. Vì những người Cộng Sản căm những người theo đạo Thiên Chúa nhất nên tất cả mũi nhọn của nền chuyên chính đều chĩa vào họ./post2 Tháng Bảy 2012 (Xem: 4982) Kiều Duy Vĩnh - Vantuyen /
*** Toa hạng nhất chẳng có mấy hành khách. Pierre Joli chọn cho mình một cupe trống. Hắn hy vọng sẽ được ngồi một mình, không ai quấy rầy trong suốt cuộc hành trình. Thế nhưng khi tàu bắt đầu chuyển bánh thì cửa cupe bật mở và một cô gái tóc vàng lịch sự, tay xách chiếc va-li da, bước vào.Cô ta cố kiễng chân nâng chiếc va-li lên giá để hành lý, tuy nhiên việc đó rõ ràng là quá sức đối với cô , Pierre đứng dậy nhiệt tình giúp cô gái.
Chuyện kể rằng: Ngày xửa ngày xưa ở một Vương quốc nọ, có một gã lang băm, Gã chẳng có tài cán gì nhưng giỏi nịnh hót, luồn lách, Gã đã leo từ thấp lên cao tới chức Thừa tướng, thâu tóm mọi quyền lực của cả một Vương quốc rộng lớn trong tay./post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 2007) Lê Huỳnh Thanh Tâm - Vanchuongviet.org/
Đã mấy tuần lễ nay, đôi cánh của vợ chồng chim Lạc không hề ngưng nghỉ. Họ đã trải qua một cuộc hành trình thật dài: từ ruộng đồng này đến rừng núi khác với hy vọng tìm ra một nơi định cư vĩnh viễn, và chuẩn bị cho những đứa con đầu lòng của họ sắp sửa ra đời. Sáng hôm đó, giữa khi sức lực tưởng như mỏi mòn, và niềm tin cũng gần cạn kiệt thì trước mắt họ, ở phía Nam, dưới đám mây bạc hiện ra một cánh rừng cây cối xanh tươi, hoa nở ngát hương và trĩu đầy những trái chín. / post 29 Tháng Tám 2012(Xem: 5581) Sâm Thương - Vanchuongviet/
Tại kinh thành Constantinople có một người Do Thái nghèo sinh sống bằng phế liệu. Suốt ngày dài, hắn lê chân từ nhà này sang nhà khác của người theo đạo Do Thái, đạo Islam, đạo Kitô, mua quần áo cũ, bình cũ, nồi niêu soong chão cũ và đủ thứ giẻ rách cùng đồ phế thải. /post 30 Tháng Tám 2012 (Xem: 6889)/
Bảo Trợ