Cậu Bé 7 Tuổi Trở Thành Niềm Hy Vọng Của Cả Gia Đình Ăn Xin

13 Tháng Tư 20191:40 SA(Xem: 1044)

Farmaan, cậu bé 7 tuổi với đôi mắt to và mái tóc rối bù luôn là niềm hy vọng của bố mẹ và các em bởi theo lời nói của bố mẹ cậu, một ngày nào đó, cậu sẽ cứu cả gia đình.

Ấn Độ

Bé Farmaan, 7 tuổi. (Ảnh: AP / Altaf Qadri)

“Tôi sẽ đánh nhau [với anh]”, mẹ của Farmaan từng nói với chồng như vậy khi chồng cô bắt con trai họ nghỉ học và đi ăn xin. Mẹ của Farmaan hứa với Farmaan rằng em sẽ vẫn tiếp tục đi học, sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Hơn 20 năm trước, Ruby Khan và chồng cô, Nisar, đến New Delhi, Ấn Độ với hy vọng tìm được công việc và tương lai ở mảnh đất này. Họ rất nghèo và hầu như không được học hành.

Ấn Độ
Ảnh chụp ngày 18/1/2019. Ruby Khan, mẹ của 5 đứa con, đang bế cô con gái 3 tháng Razia xin bố thí gần nhà thờ Hồi giáo Jama ở New Delhi, Ấn Độ. (Ảnh: AP / Altaf Qadri)

Ruby đã học hết lớp 5. Nisar chưa bao giờ đến trường, nhưng anh đã học đọc và học làm các phép toán cơ bản. Thêm vào đó, đôi chân của Nisar rất yếu và xoắn lại. Khi bố mẹ Nisar qua đời, anh chị em của anh yêu cầu anh và vợ phải ra khỏi nhà.

Vì vậy, họ đã đến New Delhi. Nhưng những gì họ có là một cuộc sống ngoài lề xã hội, sống cùng với một nhóm người ăn xin ở trung tâm thành phố. Đôi vợ chồng và 5 đứa con sống chủ yếu dựa vào những thứ mà Ruby xin được. Gia đình hiếm khi có nhiều hơn một vài đô la. Người con trai lớn nhất, Armaan, 17 tuổi, bỏ học để cố gắng tìm việc làm. Con trai thứ 2, Ajmeri, 13 tuổi, cũng bỏ học. Cô con gái Mehendi, 16 tuổi, thường dành thời gian để giúp đỡ tại một ngôi trường tạm dành cho những đứa trẻ vô gia cư. Con gái út mới được 3 tháng tuổi.

Ấn Độ
Bức ảnh chụp vào ngày 1/2/2019. Bé Farmaan, 7 tuổi, ngủ thiếp đi trên một đống đồ đạc của gia đình em được đặt trên chiếc xe đẩy tự chế. (Ảnh: AP / Altaf Qadri)

Chính quyền thành phố New Delhi thường xuyên dọn dẹp nhóm người ăn xin. Và nếu nhà chức trách đến, gia đình nhanh chóng chất toàn bộ vật dụng mà họ có lên chiếc xe đẩy tự chế và đẩy đi.

“Chúng tôi bị săn lùng hàng ngày. Ngay cả những con chó còn sống thoải mái hơn chúng tôi”, anh Nisar chia sẻ với AP.

Ấn Độ
Ảnh chụp ngày 18/1/2019. Bé Farmaan đang đi học. (Ảnh AP / Altaf Qadri)

Tất cả hy vọng của gia đình đều đổ dồn vào Farmaan, một đứa trẻ 7 tuổi với đôi mắt to và mái tóc rối bù. Farmaan rất thích đi học. Khi được hỏi về việc mới đây Farmaan đã được dạy những gì ở lớp, cậu bé vui vẻ liệt kê tất cả các bài học của mình. Cậu bé còn đọc thuộc theo chiều xuôi và ngược lại bảng chữ cái tiếng Anh.

Ấn Độ
Ảnh chụp ngày 24/1/2019. Farmaan đang học tại Salaam Baalak Trust, một tổ chức phi chính phủ dạy học cho trẻ em lang thang, ở New Delhi, Ấn Độ. (Ảnh AP / Altaf Qadri)

Với niềm đam mê dành cho việc học, Farmaan trở thành hy vọng và ước mơ của gia đình. Bố mẹ đều cố gắng giúp Farmaan làm bài tập về nhà trong khả năng của họ, và giờ đây bố Nisar đồng ý rằng Farmaan không nên bỏ học và đi ăn xin.

Ấn Độ
Ảnh chụp ngày 16/1/2019. Cô Ruby Khan và chồng, anh Nisar Khan đang xem con trai 7 tuổi Farmaan làm bài tập về nhà. (Ảnh: AP / Altaf Qadri)

Bố mẹ Farmaan ước mơ một tương lai tốt đẹp sẽ đến với con trai của mình: tốt nghiệp trung học, có một công việc và kiếm được tiền. Bé Farmaan là niềm hy vọng cho tương lai của họ.

“Thằng bé phải làm nên một cái gì đó. Sau đó, nó có thể chăm sóc chúng tôi”, Ruby chia sẻ.

Băng Thanh DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bị chìm trong một vũng bùn cứ lún dần, lún dần có lẽ là cảm giác không hề dễ chịu đối với con người cũng như những loài động vật. Hoang mang, sợ hãi và tuyệt vọng là những tính từ thích hợp nhất để diễn tả trạng thái cảm xúc của một sinh mệnh sống trong hoàn cảnh nguy hiểm này. Nicole Graham, nữ nhân vật chính trong câu chuyện cổ tích đời thường này đã cùng con gái và Astro – chú ngựa 18 năm tuổi của gia đình dạo chơi trên bờ biển Avalon, miền nam nước Úc.
Không phải mục tiêu nào cũng hoàn thành trọn vẹn. Không phải công việc nào cũng đều kết thúc thành công. Không phải nỗ lực nào cũng được đền đáp xứng đáng. Không phải mối quan hệ nào cũng giữ được bền lâu./post 04 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4129)/
Một tử tù đang chờ thi hành án, anh cầu xin một điều ước cuối cùng là một cây bút chì và một tờ giấy. Sau khi viết trong một vài phút, anh nhờ nhân viên bảo vệ nhà tù gửi giúp bức thư này cho người mẹ ruột của mình. Trong thư anh viết : Mẹ, nếu có công lý trong thế giới này, con và mẹ nên bị kết án từ hình cùng nhau. Mẹ cũng có tội như con vì những gì con đã làm.
Trên đời, có nhiều người lạ lắm. Bạn giúp họ 7 phần. Họ lại nghĩ: bạn còn nợ họ 3 phần. Có những người đã quen với việc được cho mà dễ dàng quên ơn huệ. Cho dù bạn sở hữu cả chục cái tốt, cái hay nhưng chỉ cần có một lần không giúp họ, nó sẽ là cái cớ để xóa sạch sẽ mọi cố gắng nỗ lực của bạn.
Con yêu! Mẹ luôn tin rằng mỗi một người đều có ít nhất một Thiên sứ đang lặng lẽ bảo hộ cho mình. Con có tin không? Họ, có khi sẽ hóa thành người thân, luôn bên cạnh chúng ta, đưa bờ vai cho ta dựa vào bất cứ lúc nào ta cần đến, và lau khô những giọt nước mắt đau khổ của ta. Họ, có khi lại hóa thành bạn bè, đem đến cho chúng ta những nụ cười rạng rỡ, hoặc sớt chia cùng ta những âu lo cuộc đời. Nhưng cũng rất có thể, Thiên sứ ấy sẽ hóa thành người bạn đời, mang đến cho chúng ta tình yêu chân thành tha thiết, khiến ta vương vấn, nặng lòng chốn nhân gian.
Câu chuyện xảy ra cách đây đã hơn 2 năm nhưng khi đọc lại là thấy cay khóe mắt..! Trong đợt chăm sóc Răng cho trẻ ở vùng sâu của Hội Sự Nghiệp Từ Thiện Minh Đức tại xã H' Bông, huyện Chư Sê, Gia Lai ngày 01/10/2017 Khi khám và chỉ định nhổ 2 chân răng cho một bé gái đang học lớp 3, khuôn mặt em buồn lớn hơn tuổi, có lẽ hầu hết các trẻ dân tộc Tây Nguyên nơi đây đều như thế. Bác sĩ đưa cho cháu một gói thuốc rồi bảo cháu phải uống trong vòng 5 ngày với lời dặn dò thật kỹ: Con nhớ uống thuốc mỗi loại một viên, sáng và chiều sau khi đã ăn no nhé con!
"Simon và Perot" - Bức tranh sơn dầu của Rubens. Những người lần đầu tiên bước vào viện bảo tàng đã cảm thất kinh ngạc khi nhìn thấy bức tranh này, có người còn cười và chế nhạo. Sao có thể treo bức tranh như vậy ngay cửa chính viện bảo tàng chứ? Nhưng người dân nước Puerto Rico thì rất kính trọng bức tranh này, hoặc cảm động rơi nước mắt. Cô gái trẻ để lộ bầu ngực là con gái của ông, ông lão chính là cha cô gái. Simon trong bức tranh chính là người anh hùng đã đấu tranh đòi độc lập cho nước Puerto Rico, nhưng bị bắt giam vào ngục và bị kết tội "cấm thực". Ông già chết dần chết mòn, lúc lâm chung con gái ông vừa sinh con đến thăm cha. Nhìn thấy cơ thể suy nhược của cha, không muốn cha chết thành con ma đói. Cô đã cởi áo, đưa dòng sữa của mình cho cha bú. Cùng một bức tranh, có người cười nhạo, có người cảm động. Người không biết được câu chuyện thật sự đằng sau bức tranh sẽ chế giễu, người biết sẽ cảm thấy đau lòng.
Hãy mai táng chính mình (Bài suy niệm TUẦN THÁNH)...Một vị linh mục nọ đã có một sáng kiến rất ngộ nghĩnh để đánh động giáo dân trong giáo xứ. Một buổi sáng Chúa Nhật nọ, dân chúng bỗng nghe một lời rao báo như sau: “Một nhân vật trong giáo xứ vừa qua đời. Tang lễ sẽ được cử hành vào sáng thứ Tư tới”. Nghe lời loan báo ấy, cả giáo xứ nhốn nháo lên. Người nào cũng muốn biết con người quan trọng ấy là ai.
Một nhóm 50 người đang tham dự một seminar, đột nhiên diễn giả ngừng lại và đề nghị nhóm tham gia một hoạt động, ông ta đưa cho mỗi người một quả bóng bay và yêu cầu từng người viết tên của mình lên quả bóng bay. Sau đó, những quả bóng bay được đưa tới một căn phòng khác. Những người tham dự bước vào căn phòng có những quả bóng và phải tìm ra quả bóng có tên của họ trong vòng 5 phút. Mọi người đều cố gắng tìm quả bóng có tên của mình, xô đẩy những người khác và đẩy các quả bóng khác sang một bên. Khung cảnh rất hỗn độn. Sau 5 phút không ai tìm được quả bóng có tên của họ.
Một thanh niên nhìn thấy người thầy thời tiểu học của mình tại một đám cưới. Anh ta đến chào người thầy với tất cả sự kính ngưỡng: -Thầy có nhớ em không ạ? Thầy giáo nói: - Thầy không nhớ lắm, hãy nói về em xem nào. Người học trò nói: Em đã học lớp 3 của thầy hồi đó, em đã ăn cắp chiếc đồng hồ của một bạn trong lớp. Em chắc là thầy nhớ chuyện đó mà.
Bảo Trợ