Chiều Tuyết Ven Rừng

11 Tháng Ba 20194:41 CH(Xem: 393)

Chiều Tuyết Ven Rừng

tuyet gia thuydien voaRừng đầy tuyết này của ai tôi biết
Ông ấy tuy chỉ ở miệt làng đây
Sẽ chẳng nghi chiều lạnh tối nhất này
Tôi lại ngắm ngàn cây nằm phủ trắng

Con ngựa nhỏ nghe tôi ghìm cương thắng
Chắc ngỡ ngàng nên hắn lắc lư đầu
Sao lại dừng tại một chỗ đâu đâu
Nơi mà phải còn lâu tới nông trại

Rồi con vật như tỏ lòng ái ngại
Khẻ động chuông như hỏi lại cùng tôi
Chủ tớ mình sao cảnh vắng đơn côi
Lại tìm đứng ven đồi bên hồ lạnh

Nơi đây thật tĩnh yên và cô quạnh
Cõi lòng ta thoáng chạnh nghĩ vô cùng
Gió dịu dàng làm bông tuyết nhẹ rung
Rừng thẳm đẹp kêu người chung tâm tưởng...

Tuy tân khổ ngọt bùi đà nếm hưởng
Nhưng còn đây ngất ngưởng việc phải làm
Đời nhẹ nhàng hay mệt nhọc cũng kham.
Lời tạm biệt để chiều lam gió cuốn...

Thái Huy Long

Trong bài thơ Stopping by Woods on a Snowy Evening, câu “ The woods are lovely, dark and deep.” cho ta thấy Frost nhìn thiên nhiên là một nơi đẹp yên lặng trong lành nhưng cũng là nơi bí hiểm sâu thẳm đón chờ. Cảm nghĩ tương phản trong con người vẫn thế muôn đời.
Những câu cuối bài thơ có vẻ như tác giả gần muốn nói lời tạm biệt đời(tôi không dám dùng chữ quyên sinh căn cứ trên chứng bịnh trầm cảm và những bất hạnh trong gia đình Frost) và không dùng chữ thoát tục vì đó là chữ nhà Phật. Nhưng ràng buộc cuộc sống (But I have promises to keep, And miles to go before I sleep” đã làm ông trở về với sinh hoạt hàng ngày và sống thêm 40 năm nữa....
Trong đoạn đầu, Frost dùng chi tiết làm tăng vẻ đột ngột sự kiện là người quen biết trong làng sẽ chẳng thấy ông dừng lại bên rừng (vì chẳng bao giờ thoáng có ý nghĩ này để trông ra phía đó)
Và con ngựa dừng lại chưng hững, lắc nhẹ chuông như hỏi chủ mình có nhầm không khi đứng lại chổ vắng lạnh này….
Con người dù bình thường cũng có đôi lúc “xua hồn đi hoang” và những phút yếu lòng ai ngờ được khi bị ngoại cảnh chi phối vào nội tâm u uất bị đè nén đã lâu …..
Không phải nói ra để nhìn đời bi quan mà chỉ mong chút thức tỉnh tự hiểu mình hơn thôi trong hướng tích cực.
“Ít ra” cũng trở về với trách nhiệm và thiên chức của con người như Frost trong bài thơ này.
Khi được hỏi bài thơ này có phải về ý nghĩ tự tử không thì Frost (America ‘s best- loved poet) chỉ vỏn vẹn “Không” . Và để độc giả tự suy diễn cho mình.
Cũng có thể chỉ là một buổi chiều lạnh ra đi ngắm cảnh, sống với cảm nghĩ riêng tư, thả hồn tự do khỏi những ràng buộc áp lực hàng ngày trước khi về nhà nghỉ, nệm ấm chăn êm thế thôi.

Stopping by Woods on a Snowy Evening – Robert Frost
Whose woods these are I think I know.
His house is in the village though;
He will not see me stopping here
To watch his woods fill up with snow.
My little horse must think it queer
To stop without a farmhouse near
Between the woods and frozen lake
The darkest evening of the year.
He gives his harness bells a shake
To ask if there is some mistake.
The only other sound’s the sweep
Of easy wind and downy flake.
The woods are lovely, dark and deep.
But I have promises to keep,
And miles to go before I sleep,
And miles to go before I sleep.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
* Hiệp thông Lễ Khai Mạc Năm Thánh Kỷ niệm 60 năm Mẹ Tà-Pao - 8/12/1959- 2019 – Giáo Phận Phan Thiết. *Năm Thánh dâng Mẹ Tà Pao, Lòng con tràn ngập biết bao ân tình, Lời thơ thay tiếng cầu kinh, Vinh danh Mẹ Chúa hiển vinh muôn đời. *Thương nhớ làm sao Mẹ Tà- Pao, Nỗi lòng cách biệt thấy nôn nao, ........
“Anh hãy về cưới em, khi em mười tám tuổi…” Giọt lệ nàng rơi vào lòng tôi nóng hổi Giọng nghẹn ngào xúc động trong đêm Ngỡ trời đất nghiêng mình lặng lẽ nghe em… Em có biết con tim anh vừa nứt vỡ Lòng ngổn ngang buông trĩu trái sầu thương
Tặng TT. (cảm xúc về nàng với buổi tình chiều, tôi đã viết nên bài thơ này) Em nói với tôi rằng muốn có một đứa con… Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm Năm tháng dáng hình em hiển hiện Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi! Người thục nữ tôi yêu những năm cuối cuộc đời Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
Mình hãy tìm phim Mẹ Vắng Nhà Người tù bất khuất tiếng gần xa Liều thân vào ngục đương đầu quỷ Thọ nạn để con ở với bà Yêu nước thương nòi bêu phản động Trôn luồn đất nhượng gật đầu ta
Con xin gửi đôi dòng tâm huyết Là những lời khẩn thiết trong con Dù cho sông cạn, núi mòn Công ơn trời biển con còn khắc ghi Người suốt đời sống vì con cái
Ta còn để lại gì không Kìa non đá lở, này sông cát bồi Lang thang từ độ luân hồi U minh nẻo trước xa xôi dặm về
Nhà thơ Vương Trọng... Gửi các Đại biêu Quốc hội / BẤM NÚT = ẤN NÚT - Ấn nút B52 có thể tan nửa làng Ấn nút nguyên tử, hạt nhân có thể thủ tiêu hoàn toàn thành phố Nút ấn hồng hào, xinh xinh, nho nhỏ Sức mạnh khôn lường
LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA GIÊSU.. Con xin cảm tạ ơn Ngài đã hy sinh thân mình để nuôi đoàn con nơi thế trần dồi dào nguồn ân thánh ,vững bước nơi thế trần trên hành trình đi về quê hương đích thật ..
Trong ''Ngày của Nhật'', đông người Sông Rhein nhộn nhịp, tiếng cười, xôn xao Ai buồn, nhớ đến hôm nào Cùng Em dạo bước biết bao là tình?
Em bẻ gẫy mũi tên thời gian Thách thức vẻ kiêu sang thánh thần Bỏ trong lồng ngực Mặt trời Mãi mãi được tôn vinh
Bảo Trợ