Chiều Tuyết Ven Rừng

11 Tháng Ba 20194:41 CH(Xem: 2650)

Chiều Tuyết Ven Rừng

tuyet gia thuydien voaRừng đầy tuyết này của ai tôi biết
Ông ấy tuy chỉ ở miệt làng đây
Sẽ chẳng nghi chiều lạnh tối nhất này
Tôi lại ngắm ngàn cây nằm phủ trắng

Con ngựa nhỏ nghe tôi ghìm cương thắng
Chắc ngỡ ngàng nên hắn lắc lư đầu
Sao lại dừng tại một chỗ đâu đâu
Nơi mà phải còn lâu tới nông trại

Rồi con vật như tỏ lòng ái ngại
Khẻ động chuông như hỏi lại cùng tôi
Chủ tớ mình sao cảnh vắng đơn côi
Lại tìm đứng ven đồi bên hồ lạnh

Nơi đây thật tĩnh yên và cô quạnh
Cõi lòng ta thoáng chạnh nghĩ vô cùng
Gió dịu dàng làm bông tuyết nhẹ rung
Rừng thẳm đẹp kêu người chung tâm tưởng...

Tuy tân khổ ngọt bùi đà nếm hưởng
Nhưng còn đây ngất ngưởng việc phải làm
Đời nhẹ nhàng hay mệt nhọc cũng kham.
Lời tạm biệt để chiều lam gió cuốn...

Thái Huy Long

Trong bài thơ Stopping by Woods on a Snowy Evening, câu “ The woods are lovely, dark and deep.” cho ta thấy Frost nhìn thiên nhiên là một nơi đẹp yên lặng trong lành nhưng cũng là nơi bí hiểm sâu thẳm đón chờ. Cảm nghĩ tương phản trong con người vẫn thế muôn đời.
Những câu cuối bài thơ có vẻ như tác giả gần muốn nói lời tạm biệt đời(tôi không dám dùng chữ quyên sinh căn cứ trên chứng bịnh trầm cảm và những bất hạnh trong gia đình Frost) và không dùng chữ thoát tục vì đó là chữ nhà Phật. Nhưng ràng buộc cuộc sống (But I have promises to keep, And miles to go before I sleep” đã làm ông trở về với sinh hoạt hàng ngày và sống thêm 40 năm nữa....
Trong đoạn đầu, Frost dùng chi tiết làm tăng vẻ đột ngột sự kiện là người quen biết trong làng sẽ chẳng thấy ông dừng lại bên rừng (vì chẳng bao giờ thoáng có ý nghĩ này để trông ra phía đó)
Và con ngựa dừng lại chưng hững, lắc nhẹ chuông như hỏi chủ mình có nhầm không khi đứng lại chổ vắng lạnh này….
Con người dù bình thường cũng có đôi lúc “xua hồn đi hoang” và những phút yếu lòng ai ngờ được khi bị ngoại cảnh chi phối vào nội tâm u uất bị đè nén đã lâu …..
Không phải nói ra để nhìn đời bi quan mà chỉ mong chút thức tỉnh tự hiểu mình hơn thôi trong hướng tích cực.
“Ít ra” cũng trở về với trách nhiệm và thiên chức của con người như Frost trong bài thơ này.
Khi được hỏi bài thơ này có phải về ý nghĩ tự tử không thì Frost (America ‘s best- loved poet) chỉ vỏn vẹn “Không” . Và để độc giả tự suy diễn cho mình.
Cũng có thể chỉ là một buổi chiều lạnh ra đi ngắm cảnh, sống với cảm nghĩ riêng tư, thả hồn tự do khỏi những ràng buộc áp lực hàng ngày trước khi về nhà nghỉ, nệm ấm chăn êm thế thôi.

Stopping by Woods on a Snowy Evening – Robert Frost
Whose woods these are I think I know.
His house is in the village though;
He will not see me stopping here
To watch his woods fill up with snow.
My little horse must think it queer
To stop without a farmhouse near
Between the woods and frozen lake
The darkest evening of the year.
He gives his harness bells a shake
To ask if there is some mistake.
The only other sound’s the sweep
Of easy wind and downy flake.
The woods are lovely, dark and deep.
But I have promises to keep,
And miles to go before I sleep,
And miles to go before I sleep.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Em gửi thơ : giờ phải tháng Năm ?- Gù cô chim mái , nhạn ba lăm- Đến khi nhạn ghé, đà qua tháng- Tháng Sáu đây rồi, đã nửa năm !- Em cứ nhắc hoài tới tháng Năm- Về Ngày Của Mẹ em thương nhớ- Mẹ chiều con rễ đó là anh
Mỗi mùa thu trước, mỗi hoàng hôn- nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn- nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc- tôi chờ người đến với yêu đương- người ấy thường hay ngắm lạnh lùng- giải đường xa vút bóng chiều phong- và phương trời thẳm mờ sương, cát- tay vít dây hoa trắng cạnh long
Em đi trong nắng mùa Xuân- Mây trời bát ngát Mai vàng thắm tươi- Xuân ơi em đã đi rồi- Còn đâu tuổi mộng một trời yêu thương- Em đi bỏ lại bên đường- Cỏ hoa héo úa quê hương chợt buồn- Mắt ai hoen ướt lệ vương/13 Tháng Hai 2013(Xem: 5643) Đặng Xuân Hường /
Lỡ khuya, đành ở lại quên về - Lấp lánh ngàn sao thắp suối khe - Tinh tú quây quần về dạ hội - Thần tiên cưới hỏi trọn lời thề - Nặng vai, mục tử mơ huyền ảo
Tên cho con. Tên của con là tất cả hồn thơ, Tên của con niềm mong ước đợi chờ. Ba ấp-ủ từ khi vừa gặp mẹ, Ngọn gió lòng thổi tới trọn niềm vui, Con đã sống trong ba từ ngày đó, Đến hôm nay biết mấy tháng ngày rồi Con mở mắt chào đời trong tiếng khóc, Ba sung-sướng vô cùng gọi "con ơi". Con có biết tên con sao lại thế, Vì tên mẹ hoa đào nở cuối đông, Tên của ba hồng thắm tận cõi lòng, Ba đặt tên con mùa hoa nhiều nhất, Để tình ba với mẹ cả tình con, Đều nở thắm bên nhau một tâm hồn. Con có biết mùa nào hoa nhiều nhất, Mùa nào trời đất rộn tiếng chim vang, Là tên của con đó, mùa Xuân Sang. Tên của con là tất cả hồn thơ, Tên của con, niềm mong ước đợi chờ. Bốn mùa rộn rã vang ca trời đất Tên của con những mùa Xuân Diệu kỳ. ĐXH 1986
Nhớ về quê cũ nhớ Mẹ già,- Một sương hai nắng tháng ngày qua,- Trăng thanh gạo trắng đàn con nhỏ,- Lòng Mẹ bao la thật không bờ.- Nhớ về quê cũ mùa Xuân xưa,- Quây quần thân tộc đón Giao thừa,- Thơm hương rượu nếp quê đầm ấm,- Tình nghĩa quê nhà! Ôi! Thiết tha./10 Tháng Hai 2013(Xem: 6122) Đặng Xuân Hường/
Em chào anh buổi tối, em chào anh buổi sáng- Em chào anh buổi chiều, say hello buổi trưa- Em gặp anh ban đêm, em từ giã ban ngày- Ban đêm ngắm những nụ quỳnh đang nở- Không gian đêm thật êm đềm dễ thở- Bóng tối mời chào gió mơn trớn lả lơi!.
Lời Cho Con Ngày xưa con mới chào đời Mẹ cha bồng ẵm ru lời ca dao Tình sâu nghĩa nặng dạt dào Đêm thâu thức trắng con đau, xót lòng Trời thu, nắng hạ, chiều đông Cơm no, áo ấm vui lòng mẹ cha Dầu cho thời cuộc bôn ba Nuôi con khôn lớn đi ra với đời Những mong con sẽ thành người Thành công, thành đạt như lời mẹ cha Giờ đây ba tuổi đã già Dựa vào bóng mẹ, nương nhờ tay con Ngày xưa con khóc từng cơn Mẹ dành ba dỗ cạn nguồn kinh thi Ngày xưa từng bước tập đi Mẹ đưa ba đẩy con thì cười vui Ngày nay ba đã già rồi Chân đi không vững, đứng ngồi không yên Gió đưa, sóng đẩy con thuyền Con, người có hiếu báo đền công cha Mai này đến mẹ cũng già Các con dìu bước mẹ cha đến cùng Đất trời khắc cốt ghi công Người con có hiếu động lòng Thiên cung. (30/8/2021 Viết cho các con) Đặng Xuân Hường
Nàng đi mãi mà không trở lại - Gió bên đường kéo liễu hát trong mưa - Và mặt nước bi bô lời than thở - Chiều buông rèm tàn tạ nắng buồn mơ. - Anh ngắm liễu bên hồ càng nhớ bóng - Ai ru mình trong trăng sáng nép vào anh
Bên nớ chiều nay nắng có vơi - Bên ni cháy bỏng một khung trời - Màu hoa rực lửa lòng nao nức - Cứ ngỡ ngày xưa thuở thiếu thời .- Gió lặng hàng cây ve réo rắt - Lâm ly nhạc khúc lệ sầu khơi
Bảo Trợ