Tiến Hóa Có Thể Giải Thích Về Đạo Đức Không?

10 Tháng Ba 20194:21 CH(Xem: 783)

Tiến hóa có thể giải thích về đạo đức không?

Mỗi khi có những cuộc thảo luận về vấn đề đạo đức (luân lý), một số người vô thần cho rằng sự tiến hóa thì đủ để giải thích về đạo đức.

Họ nói, “Đạo đức chỉ đơn thuần là sản phẩm của quá trình tiến hóa—những kiểu hành vi mà chúng ta gọi là đạo đức chỉ là sự lựa chọn tự nhiên cho việc tồn tại của loài người chúng ta.”

Phải chăng tiến hóa là đủ để giải thích cho vấn đề đạo đức? Chúng ta có cần phải gạt bỏ Thiên Chúa khi nói về đạo đức không?

Câu trả lời là “không”, và đây là các lý do tại sao.

Giả như lý do họ đưa ra là đúng, rằng đạo đức chỉ đơn thuần là sản phẩm của tiến hóa. Vẫn còn một câu hỏi bỏ ngỏ là tại sao tôi phải hành động theo hướng có lợi cho sự tồn tại của nhân loại?

Hay nói cách khác nghĩa vụ đạo đức của chúng ta là phải làm những điều tốt cho nhân loại đến từ đâu?

Tự nhiên không thể đưa ra một nền tảng bắt buộc như là nghĩa vụ, vì tự nhiên không thể xác định điều gì là tốt và tốt cho cái gì.

Nhưng nếu gạt bỏ Thiên Chúa như là căn nguyên của tự nhiên, thì sự tiến hóa tự nhiên của chúng ta sẽ không diễn tả được trí thông minh hay ý chí của bất kỳ hữu thể có lý trí nào siêu vượt hơn loài người.

Nhưng nếu như vậy, thì làm thế nào mà đạo đức là sản phẩm từ một quá trình phi lý ngẫu nhiên và hỗn loạn lại ràng buộc chúng ta?

Điều đó thật vô lý.

Như Thánh Tô-Ma A-qui-nô đã viết trong sách Tổng Luận Thần Học, luật lệ là “một sự bó buộc của lý trí để hướng đến thiện ích chung, khiến cho một người biết quan tâm đến cộng đồng” và “áp đặt người khác tuân theo một nguyên tắc và một chuẩn mực.”

Nhưng điều này lại cần có một sự giả định về việc tồn tại một hữu thể có trí thông minh và ý chí biết về những nguyên lý đó và có thể áp đặt nó.

Do vậy, nếu trật tự tiến hóa của bản tính con người quy định những gì tốt cho chúng ta là một luật lệ ràng buộc chúng ta về đạo đức, thì phải tồn tại một hữu thể trỗi vượt hơn loài người, Đấng có trí thông minh và ý chí có thể hoạch định cho cộng đồng nhân loại.

Nếu không tồn tại hữu thể như thế, giống như Thiên Chúa, thì những nghĩa vụ đạo đức cũng không xuất hiện.

Vậy, trừ khi người ta sẵn sàng nói rằng nghĩa vụ đạo đức không tồn tại, thì nên từ bỏ ý tưởng rằng tiến hóa là câu trả lời đầy đủ cho vấn đề đạo đức.

Nếu bạn muốn biết thêm về vấn đề này cũng như những vấn đề đức tin khác, hãy truy cập catholic.com. cũng như trang catholicanswersspeakers.com nếu muốn mời tôi đến diễn thuyết trong một sự kiện nào đó mà bạn tổ chức.

Từ chuyên mục Catholic Answers, Tôi là Karlo Broussard.

Cảm ơn đã theo dõi.

Chuyển ngữ: Nguyễn Danh
Hiệu đính và phụ đề: Thiên Kính, SJ.
Dongten.net

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chúng ta đã điểm qua những văn kiện của Giáo hội về đời sống tu trì. Lý tưởng đời tu được định nghĩa qua ba thuật ngữ: đi theo Đức Kitô, thánh hiến, đặc sủng. Ba thuật ngữ này dựa trên căn bản của Tân ước, nhắm nêu bật mối tương quan giữa đời tu trì với Thiên Chúa Ba ngôi: Thiên Chúa kêu gọi con người hãy theo gương Đức Kitô dâng hiến trót đời để phụng sự Nước Trời; con người ý thức ơn gọi ấy và đáp trả nhờ đặc sủng của Thánh Linh. Lý tưởng tổng quát được diễn tả cụ thể qua việc tuyên giữ ba lời khuyên Phúc âm. Đây là đặc trưng của sự thánh hiến của các tu sĩ, khác với những sự thánh hiến khác trong Giáo hội, như tông huấn Vita consecrata đã trình bày ở số 30. Nói khác đi, ba lời khuyên Phúc âm là yếu tố cốt yếu của đời thánh hiến.
Cầu nguyện hay cầu xin là hai động tác mới nghe qua tưởng như giống nhau, nhưng trong thực tế, hai hành động này hoàn toàn khác nhau về ý nghĩa tu đức và thần học. Tuy nhiên, có thể nói cho đến nay, phần đông giáo dân Việt Nam vẫn cho rằng cầu nguyện là đọc các kinh và xin ơn.
WGPSG-- Ngày nay, dường như người ta có thể mất lòng tin ở bất cứ nơi nào, dù nơi đó có thể gọi là nhà thương hay trường học. Đơn giản là vì ngay cả những nơi cần có lòng nhân hay là nơi đào tạo con người trở thành nhân lại là nơi sát nhân.-28/4/2018
Trong nghi thức mặc áo và khấn dòng của Anh em Giảng thuyết, vị chủ sự hỏi thỉnh sinh nằm giang tay phủ phục dưới đất: “Anh xin gì?” (Quid petis?). Thỉnh sinh đáp lại: “Lòng lân tuất của Chúa và của anh em” (Misericordiam Dei et vestram). Chúng ta đã nhiều lần được nghe giải thích ý nghĩa của cuộc đối đáp này, vì thế tôi xin miễn lặp lại, nhưng tôi chỉ xin mạn phép vạch ra một kẽ hở, đó là câu trả lời quá khái quát, và nhà dòng không có cơ hội để điều tra ý định của thỉnh sinh cách thấu đáo hơn.
Nhật báo L’Osservatore Romano ngày 27/4/2019 cho biết Ủy ban thần học quốc tế vừa công bố văn kiện về “Tự do tín ngưỡng” được Đức Thánh Cha Phanxicô phê chuẩn ngày 21 tháng 3 vừa qua. Có lẽ vì là văn kiện của một “cơ quan nghiên cứu” (chứ không phải “cơ quan quản trị”) của Tòa Thánh[1], cho nên không có buổi họp báo để ra mắt với báo giới. Trong số báo vừa nói, chỉ có một bài giới thiệu vắn tắt của cha Serge-Thomas Bonino O.P., Thư ký của ủy ban.
Đức ông (Monsignor) là một tước vị danh dự do Đức Thánh Cha ban theo đề nghị của các giám mục địa phương cho một số linh mục có công trạng trong việc phục vụ Giáo hội tại các giáo phận trên toàn thế giới, hoặc cho các linh mục nhân viên của Tòa Thánh làm việc trong các cơ quan trung ương tại Giáo triều Rôma hoặc trong các phái bộ ngoại giao của Tòa Thánh ở các quốc gia trên thế giới.
Nếu so sánh Đạo Tin Lành và Công giáo về các phương diện như : Giáo lý, Luật pháp, Lễ nghi, và Tổ chức thì chúng ta thấy có những điểm tương đồng và những điểm dị biệt kể ra sau đây:
Trong một số báo dành cho phụng vụ sau công đồng Vaticanô II, đề tài về Satan có thể chỉ giới hạn vào việc phân tích “Nghi thức trừ tà” được duyệt lại và phát hành năm 1998. Tuy nhiên, chúng tôi muốn lợi dụng cơ hội này để trình bày một đề tài thần học rộng lớn hơn, đó là: phụng vụ như một chứng tích của đức tin Hội thánh về sự hiện hữu của Satan.
Tại Hoa Kỳ, vào dịp này trong năm, thường có các buổi phong chức cho các tân linh mục. Và do đó, là dịp nhiều linh mục mừng kỷ niệm ngày mình được phong chức, một ơn phúc thật vĩ đại và là một thừa tác hệ trọng. Vào dịp này, Sách Lễ Rôma dự liệu việc các ngài được đọc thêm các lời nguyện cầu cho chính mình (Pro seipso sacerdote).
Phong trào Phụng vụ nảy sinh từ ước vọng muốn cho hành động phụng vụ được đích thực hơn, và từ nhu cầu lôi cuốn tín hữu tham dự một cách trực tiếp hơn vào việc cử hành phụng vụ, vì cho tới lúc bấy giờ họ thường tham dự một cách thụ động.
Bảo Trợ