Nhu cầu nước ở California ngày càng gặp khó khăn

23 Tháng Mười Một 20123:00 CH(Xem: 2235)

Hôm Thứ Ba, Hoa Kỳ và Mexico đã ký thỏa thuận quy định quyền sử dụng nước sông Colorado, sửa lại bản hiệp ước cũ có từ năm 1944.

blank

Đoạn kênh ở Mendota trong hệ thống đường dẫn nước từ Bắc xuống Nam California. (Hình: Robyn Beck/AFP/Getty Images)


Sông Colorado là con sông lớn thứ nhất ở miền Tây-Nam Hoa Kỳ và Tây-Bắc Mexico, chiều dài 2,330 km, từ nguồn ở cao độ 3,104 mét trên dãy núi Rockies tiểu bang Colorado cho tới cửa sông tại vịnh California thuộc Mexico giữa Baja California và Sonora.

Con sông này được biết đến về mặt thiên nhiên với nhiều ghềnh thác và hẻm núi trong đó nổi tiếng nhất là Grand Canyon. Một hệ thống những đập trên sông Colorado và những phụ lưu kiểm soát dòng chảy, khai thác thủy điện lực và tạo thành những hồ chứa nước dùng cho nông nghiệp và sinh hoạt của 40 triệu dân chúng trong và ngoài lưu vực. Từ giữa thế kỷ 20, lượng nước tiêu thụ đã lên đến mức hạ lưu dòng sông khô cạn và không còn nước chảy ra biển ngoại trừ những năm mưa rất nhiều.

Hầu hết những đập nước được xây dựng trong nửa đầu thế kỷ 20 và đập thủy điện quan trọng nhất, Hoover Dam (tên cũ Boulder Dam), hoàn thành năm 1935 với hồ chứa nước Lake Mead thuộc tiểu bang Arizona gần thành phố Las Vegas. Do sự tận lực khai thác và sử dụng nước như vậy nên sông Colorado trở thành con sông được điều hành chặt chẽ và cũng nhiều tranh chấp nhất thế giới.

Sông Colorado cung cấp nước cho các tiểu bang Colorado, Wyoning, Utah, New Mexico, Nevada, Arizona và California. Năm 2007 qua 8 năm ít mưa, ba tiểu bang Arizona, Nevada và California đã phải thỏa thuận hạn chế sử dụng nước từ hồ chứa Lake Mead. Nhưng miền Tây Bắc Mexico cũng rất cần nước vì không có sông ngòi lớn nào khác và Hoa Kỳ cùng Mexico đã thỏa thuận thương lượng để cùng đối phó với tình trạng thiếu nước. Thỏa hiệp ký kết hôm Thứ Ba có giá trị thử nghiệm trong 5 năm và chắc chắn sẽ có những điều chỉnh thay đổi trong tương lai.

Nước là nhu cầu căn bản cho đời sống của mọi loại sinh vật, và nếu ở một thiên thể nào đó ngoài Trái Đất mà sự sống có thể tồn tại thì điều kiện thiết yếu là phải có nước. Nhưng nước sẽ không mãi mãi là một nguồn cung cấp vô tận cho nhân loại nếu không có phương cách bảo vệ và sử dụng thích đáng.

Nước bao phủ phần lớn bề mặt Trái Đất, chiếm 71% diện tích, nhưng 95.6% là nước mặn, 1.7% là nước ngầm, 1.7% khác là nước đóng băng ở hai cực và các băng hà. Chỉ có 2.5% nước ngọt trong đó 98.8% ở dạng băng hay nước ngầm, nước ở sông hồ chỉ chiếm 0.3%. Cũng phải kể tới khoảng 0.001% nước trong không khí dưới dạng hơi và góp phần quan trọng cho việc phân phối bồi hoàn lại lượng nước lỏng cho đời sống dưới hình thức mưa hay tuyết rơi. Nước ngọt ở thể lỏng là cái mà loài người cần tới như vậy không phải nhiều, chưa kể 0.003% nước không sử dụng được do nhiễm độc tố tự nhiên hay ô nhiễm vì hóa chất hay chất thải công nghiệp.

Nông nghiệp là ngành hoạt động cần tới nước nhiều nhất. Nước dùng cho nông nghiệp chiếm khoảng 70%, tại những nước đang phát triển tới 90% và ở Hoa Kỳ là khoảng 30% không kể nước sử dụng cho cây cỏ công viên và tư gia. Để có lương thực dùng trong một ngày cho mỗi người, trung bình cần khoảng 3,000 lít nước, một con số rất lớn so với nước uống mỗi ngày trên dưới 3 lít. Như vậy để sản xuất đủ lương thực cho 7 tỷ người trên thế giới, nước nông nghiệp chứa đầy một con kênh sâu 10 mét, rộng 100 mét và dài 7 triệu km.

Chỉ mới 50 năm trước, không mấy ai quan tâm đến việc nhân loại sẽ thiếu nước và lúc đó tổng lượng nước cần thiết cho toàn thế giới mới chỉ bằng 1/3 hiện nay. Nhu cầu sẽ ngày một gia nước tăng vì dân số tăng lên và thêm nhiều hoạt động khác cần đến nước.

Theo một nghiên cứu năm 2007 của viện điều hành sử dụng nước quốc tế thì 1/5 nhân loại, nghĩa là 1.2 tỷ sống ở những vùng không đủ nước dùng cho sinh hoạt, 1.6 tỷ người khác không được đảm bảo đầy đủ về cung cấp nước. Để tránh khỏi khủng hoảng trầm trọng về nước, nông nghiệp cũng như công kỹ nghệ cần áp dụng những biện pháp dùng nước một cách có hiệu quả hơn.

Trong sinh hoạt hàng ngày, vấn đề tiết kiệm nước trở thành thiết thực ở tất cả các quốc gia và còn là nghĩa vụ của mọi người đối với thế hệ tương lai.

California là tiểu bang có nền nông nghiệp quan trọng và do đó tiêu thụ rất nhiều nước. Riêng miền Nam California không có sông ngòi đáng kể, hầu hết là vùng khí hậu sa mạc, ít mưa, lượng nước ngầm trong lòng đất không đủ nhiều để có thể khai thác đủ cho nhu cầu nông nghiệp và sinh hoạt của dân chúng. California phải mua nước từ các nơi khác dẫn về bằng kênh hay đường ống vì nguồn nước trong tiểu bang không đủ dùng

California Aqueduct là một hệ thống kênh, đường hầm và ống dẫn, thu nước từ rặng núi Sierra Nevada và các thung lũng vùng Bắc, Trung tiểu bang, dẫn nước về khu nông nghiệp thung lũng trung ương và miền Nam. California Aqueduct có chiều dài tổng cộng 701.5 dặm (1,129 km) khởi đầu từ đồng bằng San Joaquin-sông Sacramento với một hệ thống các nhà máy bơm nước, phối hợp cùng các đoạn kênh chảy tự nhiên nhờ độ dốc. Hai nhà máy thủy điện cung cấp năng lượng hoạt động cho các máy bơm là Castaic trên đèo Tejon Pass và Gianelli bên cạnh đập San Louis Resevoir trên đường 152 từ 5 đến Gilroy. Hệ thống này phân ra ba nhánh chính đưa nước về Los Angeles County, San Bernardino County và Santa Barbara County.

Khởi công xây dựng từ 1963 và bắt đầu hoạt động từ 1997, hệ thống dẫn thủy California Aqueduct có lưu lượng 370 m3 (13,000 feet khối) một giây. Vào những năm nhiều mưa và tuyết rơi đủ trên núi Sierra Nevada, có đủ nước cung cấp cho California Aqueduct, nhưng những năm ít mưa, mực nước ở các hồ chứa như San Luis Reservoir xuống rất thấp và không thể có lượng nước bình thường. Vì vậy miền Nam California vẫn luôn luôn cần tới nước của sông Colorado.

Theo công pháp quốc tế, nước là tài nguyên chung của các dân tộc và quốc gia ở thượng lưu một con sông không có toàn quyền dùng hết nước sông ấy hoặc gây tác hại đến dòng nước và môi trường của quốc gia ở hạ lưu. Trong thỏa hiệp mà Hoa Kỳ vừa ký kết về quyền sử dụng nước sông Colorado, Mexico được quyền sở hữu một số nước trong hồ Lake Mead và California, Arizona, Nevada phải trả tiền mua nếu muốn dùng nước ấy. Mexico được quyền sở hữu 1.5 triệu acre-feet nước sông Colorado, một số lượng nước đủ dùng cho 3 triệu hộ gia đình ở Tijuana và các thành phố Tây Bắc Mexico. Nếu mực nước hồ Lake Mead xuống thấp dưới 1,075 feet, Mexico phải giảm bớt số nước dành cho mình và nếu mực nước lên cao hơn 1,145 feet thì có thể lấy thêm.

Thỏa thuận này chỉ có giá trị thử nghiệm trong 5 năm, sau đó tình hình có thể thay đổi và phải có những chấn chỉnh khác. Như đã nói trên, nước là một nhu cầu mỗi ngày mỗi khó đáp ứng được đầy đủ cho con người cho nên dù với bất cừ điều kiện nào, sự hiểu biết của quần chúng đối với vấn đề tiêu thụ nước là điều thiết yếu cho phát triển bền vững và sự tồn tại của đời sống. (HC)


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nói đến tuổi già thì ai mà không băn khuăn, lo nghĩ. Già có nghĩa là ốm yếu, bệnh hoạn, xấu xí, mất năng lực, không còn hữu dụng, mất khả năng, phải trong cậy vào người khác, nghèo khó, buồn nãn, cô đơn trong căn phòng hiu quạnh ngày nầy qua ngày nọ để chờ đến lúc ra đi theo ông theo bà...
Đời người dài ngắn cũng chỉ có trăm năm. Trên hành trình ấy, 20 tuổi là sống với thanh xuân, 30 tuổi là sống cùng sự nghiệp, 40 tuổi thì sống bằng trí tuệ, còn 50 tuổi mới thực sự là cuộc sống đích thực của mỗi người. Đàn ông tuổi 50… Đối với nam giới, bước vào tuổi 50 là bước vào độ tuổi có phong thái trọn vẹn nhất. Thấu hiểu và sâu lắng, chín chắn lại điềm nhiên, trên nét mặt của họ thường mang nét ung dung, khoáng đạt, thể hiện sự trưởng thành sau khi đã vượt qua trăm điều cay đắng của đời người. Chỗ đứng của người đàn ông là sự nghiệp. Nếu công việc có thể thử thách năng lực, thể nghiệm sự tài hoa, tôn vinh giá trị của bản thân, và khiến họ phải một mình gánh vác mọi trọng trách, vậy thì công việc ấy chính là nơi họ gửi gắm trọn vẹn tinh thần, là toàn bộ vốn liếng và là một phần trong cuộc đời của họ.
Vợ tôi còn 69 ngày , 96 tiếng nữa là gia nhập Hội người cao tuổi, nhưng mụ bảo không thích vào cái Hội ấy vì mụ nghĩ mình còn trẻ.Tôi và mụ đã có cháu nội, cháu ngoại, con dâu , con rể đầy đủ. Cả tôi và mụ cũng không còn trẻ trung gì, cả một đời mụ vất vả vì chồng con nên nhan sắc cũng tàn tạ theo tháng ngày…Vả lại mụ không phải là típ người giữ được dung nhan “vượt thời gian”, nhìn cũng thương! Con người ta có nhiều cách để níu kéo thanh xuân nhưng cách của mụ thì không thể chấp nhận được… Mới đây, con gái tặng mụ một chiếc xờ-mát-phôn rất hiện đại, nó còn cài đặt cả phần mềm chỉnh sửa ảnh rất chuyên nghiệp, khỏi nói mụ vui như thế nào, mụ cười toe toét… Từ ngày có cái xờ-mát-phôn mới, mụ xao nhãng nhà cửa. Buổi sáng, mụ đi tập thể dục quanh hồ với hội bạn già đến tận trưa mới về vì các mụ bận seo-phì.
Hôm trước, trở trời, bị cúm nặng, ê mình. Thế là mình tự than thở: ôi, già tới nơi rồi! Nói nhỏ, nhõng nhẽo với bà xã một tí. Chúng ta, ai cũng già. Tôi cố tình bỏ đi chữ “sẽ”, vì đó là sự thật hiển nhiên không thể tránh khỏi. Một sự thật khác, hầu hết mọi người đều không thừa nhận…sự thật về tuổi già,
Nhiều người Việt Nam và Tàu (Trung Quốc) có cùng một suy nghĩ giống nhau: Đó là hay cười nhạo người Tây phương ngu ngốc, không hiểu chuyện đời, “não không có nếp nhăn, ” và bản thân họ lấy làm tự mãn. Vậy rốt cuộc thông minh theo kiểu người Việt Nam và Tàu Trung Quốc là như thế nào? (HN) (*) Tác giả bài này là một người đang sống trong nước cho nên quý vị đọc sẽ thấy nhiều chữ hơi “lạ”! (TVG)
Người Mễ tánh tình cởi mở và thân thiện, gặp là Como esta Senõr rối rít cả lên. Họ dù có giấy tờ hợp lệ hay không đều chịu khó làm những công việc vất vả nặng nhọc, mà các sắc dân khác không ai thèm làm kể cả người da đen. Tôi không thể tưởng tượng được nếu không có người Mễ thì xứ Mỹ này ra sao .....31 Tháng Năm 2012 (Xem: 4368) Tân Ngố
11 Tháng Sáu 2012 (Xem: 5279) Thứ Năm là Ngày Của Lá Cờ Mỹ, một ngày lễ không chính thức để đánh dấu việc chấp nhận lá cờ sao sọc làm cờ của quốc gia, mà ý nghĩa của nó vẫn còn nhiều người Mỹ chưa biết.
Nhân chuyến về Việt Nam, gặp cô em cũng về chơi. Tôi mua một Iphone7 giá 10 triệu đồng của cô em, con người cô ruột. Lúc đem về Mỹ, cháu tôi cầm chơi không biết sao đó, phone bị khóa. Tôi đem phone tới Apple Store, họ cho biết cần ID mới mở khóa được, hoặc nếu có số điện thoại sử dụng máy thì khả năng tìm ID là 50%. Nếu có receipt cũng được. Tôi liên lạc với cô em bán phone, mới hay rằng phone đó không phải của cô ta, mà cô ta mua lại của một người khác (người này lại là bạn của bạn cô ta.)
“Giữa trưa nghe vọng tiếng gà, Bỗng dưng nhớ quá quê nhà xa xôi.” (Khiếu Long) Maurice là tên một con gà trống đang sống trên một hòn đảo mang tên Oléron, ngoài khơi bờ biển phía Tây nước Pháp. Maurice bị ra trước “vành móng ngựa” vì tội cất tiếng gáy mỗi buổi sáng, làm phiền đến một đôi vợ chồng già mới dọn đến nghỉ hưu ở đây, nên họ đã đâm đơn “thưa kiện.” Corinne Fesseau, chủ của gà trống Maurice, đã trình bày tại phiên tòa rằng từ lâu nay, không một ai phàn nàn về tiếng gáy của con gà trên hòn đảo, trừ một đôi vợ chồng khó tính này. Nếu tòa ra phán quyết chống lại Maurice, chủ của con gà sẽ có 15 ngày để chuyển con gà trống đi nơi khác hoặc phải tìm cách làm cho nó im lặng. Chủ nhân đã làm đủ mọi cách để cho Maurice ngưng tiếng gáy, nhưng làm sao để cho một con gà trống thôi gáy khi mặt trời bắt đầu ló dạng ở phương Đông được?
Còn sống xứ người mà hồn ở Việt nam thì nên về bên sống. Không nên tận dụng cái ưu điểm nơi mình định cư rồi lại làm lợi cho nước... bỏ ra đi! Cuối đời, lại quay về tận dụng chính sách ưu đãi người già xứ người thì chẳng khác nào tự vả vào mặt mình. Hãy gắng sống chân thành bằng cái tâm của mình thì cuộc đời sẽ luôn mỉm cười với bạn.
Bảo Trợ