Làm Sao Cho Bạn Ấy Hỏi Cưới ?

14 Tháng Hai 20192:50 SA(Xem: 876)

Làm sao cho bạn ấy hỏi cưới

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.


Người ta cứ nói nam nữ bình quyền, thật ra, cho đến tận thế kỷ này, vẫn có rất nhiều lãnh vực nam nữ không bình quyền. Và, cháu đang “kẹt” lại trong cái vòng “không bình quyền” ấy thưa cô.

Cháu có quen một anh chàng, hai đứa yêu nhau cũng khá lâu, cũng là 7, 8 năm dài. Gia đình, bạn bè đôi bên đều mặc nhiên coi hai đứa cháu là một cặp. Yêu từ năm 25 tuổi đến giờ là 33 tuổi chứ ít gì, già thì thôi! Đến độ sau này bạn bè mời sinh nhật, cưới xin đều mặc nhiên mời “cặp đôi” là cháu và anh ấy. Gia đình cháu cứ răn đe, cưới cho rồi, cứ cặp hoài kỳ lắm, mà mình là con gái thì lỗ đó. Ban đầu cháu không thấy gì, vui chơi là chính, nhưng dần dà cháu thấy nếu bây giờ mà tan hàng thì cháu mặc nhiên trở thành “chồng bỏ chồng chê” mà nào anh ấy đã là chồng của cháu.

Cháu muốn cưới cho rồi, nhưng chẳng lẽ giờ cháu quỳ gối rồi hỏi có “Marry me” không? Dù gì cháu cũng phải giữ thể diện đàn bà con gái. Cháu cũng nhiều lần nói xa nói gần cho anh ấy hỏi cưới, mà làm như đàn ông họ đần đần sao ấy cô Nguyệt Nga ơi! Nói cách gì cũng không hiểu, cứ lờ tít đi, mà nào anh ấy có phụ rẫy hay không thích cháu, ghen như quỷ, không cho cháu cười nói với một người đàn ông nào cả. Hễ mình tay bắt mặt mừng một ông nào đó thì mặt mày xụ ra.

Thì cưới đi! – KHÔNG

Cháu phải làm sao cho ảnh hỏi cưới cháu đây cô? Thiệt tình! Hay là cháu nhắm mắt hỏi cưới ảnh cho rồi. Ừ thì ừ không ừ thì tan hàng sớm, để cho người ta tính đến tuổi già đang lăm le đến?

Lan Nhi

*Góp ý của độc giả:

-Mary: Cái cách em viết thư, coi bộ em cũng miệng mồm lắm, người ta nói là, miệng bằng tay, tay bằng miệng ấy. Vậy mà sao lại nhác như vậy? Thật ra theo tôi thì 99.99 phần trăm là con gái đã “hỏi cưới” đàn ông, một cách khôn khéo và kín đáo, nghĩa là các cô biết cách làm thế nào đó để cho người con trai mở miệng, và cô gái chỉ việc ỏn ẻn làm bộ, gật đầu. Đôi khi “em chả, em chả” tí xíu làm mầu mè ba lá hẹ! Và cái hay là mấy ông bị rơi vào bẫy cái một, cứ tường rằng mình hỏi cưới, có ngờ đâu bị cô gái dắt cho đến đường cùng ấy.

Tôi nghĩ em nên nói với anh là, thôi đi, mình chẳng đi đến đâu nên tốt nhất là đường ai nấy đi cho xong, cứ kéo dài vậy không nên. Cái trò này cũng là con dao hai lưỡi đó nghe. Có thể nghe xong anh ấy lặn luôn, nhưng thà vậy, còn hơn kéo dài, phải không em?

-Thuan Hoa: Tôi có người anh, kể lại rằng, lý do ảnh hỏi cưới chị vì chị nói chị có bầu. Gia đình tôi là gia đình Nho Giáo, nên khi cha mẹ tôi nghe con trai mình làm cho cô gái có bầu thì tức tốc mang lễ vật sang cưới. Chỉ có điều sau đó chẳng có gì hết, cha mẹ tôi chờ hoài không thấy cháu nội ra đời, lúc hỏi anh thì anh nói, “báo động giả” nhưng mọi thứ cũng đã xong, và nay thì họ cũng có con đàng con đống với nhau. Chỉ có điều khi nào gây nhau thì anh tôi hay lôi chuyện “bị lừa” để dày xéo chị dâu.

-GY: Tuổi xuân của phụ nữ chỉ có một thời thôi, đừng để nó qua đi. Cưới để danh chính ngôn thuận, còn sinh con, gầy dựng gđ nữa chứ. Nếu không cưới thì giải tán, tìm người khác. Ba mẹ em hãy nói chuyện nghiêm túc với anh ta: cháu có thương con gái bác không? Nếu có thì chuẩn bị cưới trong năm nay. Nếu không thì chấm dứt đi. Còn em thì đừng nói gì về chuyện này, vẫn bình thường vui vẽ với anh ta. Nếu không thấy anh ta đá động gì, em hãy dãn ra từ từ. Ít gặp mặt, chăm sóc bản thân hơn, luôn trang điểm xinh xắn, ăn mặc đẹp, có thêm bạn bè. Nếu anh ta không cưới trước khi em yêu người khác, thì tại hết duyên nợ.

-Ollie: Vấn đề của cô Lan Nhi rất dễ giải quyết – hôm nào ngồi xuống, với nét mặt nghiêm nghị nói về chuyện này. Nếu muốn dễ mở lời thì đem Bố Mẹ vào để nói “Bố Mẹ mới hỏi em vấn đề của tụi mình thế nào ? Bố nói 2 đứa, đứa nào cũng lớn rồi, không còn trẻ nữa, quen nhau cũng đã lâu, phải tính tới chuyện gia đình chứ. Mẹ còn nói em nói chuyện với anh rồi nói cho Bố Mẹ biết đó.“ Chẳng hạn vậy.

Có nhiều anh chàng chỉ muốn sống chung, không muốn làm đám cưới (lập gia đình), chắc họ sợ cái chữ “trách nhiệm” ? Hay họ nghĩ tới câu “Tình chỉ đẹp khi còn gian dở. Đời mất vui khi đã vẹn câu thề.” mà sợ ?

Hy vọng bạn trai của cô không nghĩ như vậy.

-Huynh Bay: Lan Nhi, nếu cuộc sống như vậy đã thấy thoải mái rồi, thì cứ vui sống đi. Bận tâm chi đến cái đám cưới. Khi hết thương nhau rồi, thì cái hôn thú chẳng qua chỉ là một miếng giấy thôi mà, muốn xé bỏ lúc nào mà chả được? Có khi sau đám cưới, thì hai đúa bổng dưng thấy có một cái gì đó làm cho mình không còn thoải mái như xưa nữa. Và, sự rạn nứt có thể sẽ manh nha từ đó. Chúc Lan Nhi cứ sống vui như thế!

*Vấn đề mới:

Thưa cô, cháu là cô gái con nhà nghèo, gia đình ở tỉnh lẻ. Bố cháu là hiệu trưởng một trường trung học của tỉnh, mẹ cháu cũng là cô giáo trong trường. Gia đình cháu lại nhiều anh chị em nên tương lai nắm chắc phần thua thiệt trong xã hội. Cháu là con gái lớn trong gia đình, năm nay cũng trên 30, cháu chưa yêu ai bao giờ, cháu chỉ biết học, khi học xong thì ra đi làm. Vì nghĩ ba là một hiệu trưởng, mẹ cũng là cô giáo, nên cháu luôn luôn ý thức phải giữ nếp nhà và làm gương cho các em và nhất là không làm cho ba mẹ buồn lòng. Cháu sống rất khép kín.

Mùa Hè năm trước, một người bạn của bố cháu ở Mỹ về, chú ấy có ý muốn tìm vợ cho con trai. Thấy cháu cũng được mắt nên chú ấy rất hăng hái trong việc giới thiệu. Khỏi nói về sự mừng rỡ của ba má cháu. Ba mẹ cháu vui mừng, đãi đằng, tiêu xài, sắm sửa nhà cửa, cháu phát sốt ruột. Ba mẹ cháu mừng rỡ thấy tội luôn (tội cho ba mẹ cháu thì ít mà tội cho cháu thì nhiều).

Cuối cùng thì sự việc đưa đến kết quả khá tốt, anh chàng con chú bạn, rất lịch sự dễ thương, có học và đối xử với cháu rất tử tế. Ban đầu cháu mặc cảm, luôn giữ khoảng cách nhất định, cháu sợ người ta khinh nên cháu hầu như không muốn làm thân. Nhưng rồi chính cách cư xử của anh đã thuyết phục cháu, khiến cháu bị cuốn vào tình cảm đôi lứa. Rồi thì ba mẹ cháu vui biết mấy khi cháu có giấy tờ qua Mỹ theo diện hôn nhân.

Có một điều mà gia đình cháu không được báo cho biết, là anh ấy đã có một đời vợ và hiện tại họ vẫn còn qua lại vì có 1 con chung. Họ chia nhau ngày trông con, đứa bé mới có 4 tuổi, và cháu là người phải trông phụ anh ấy một số ngày trong tuần. Cháu chẳng muốn dài dòng chuyện trông trẻ, nhưng việc này là một cú sốc với cháu. Cháu như bị lừa dối. Anh ấy có thấy phản ứng của cháu, nhưng lại có thái độ trịch thượng của người gia ơn.

Hôm hôm trước Tết cháu nói muốn về Việt Nam ăn Tết, thì ảnh đồng ý ngay, và để cháu về một mình, cháu tự ái ghê lắm khi ảnh như muốn xô cháu ra. Hiện nay cháu vẫn còn ở VN, cháu đã có thẻ xanh 2 năm. Thưa cô cháu không muốn qua nữa, cháu có nên vậy không thưa cô? Ba mẹ cháu chưa biết chuyện này. Điều mà cháu ngần ngại là ba mẹ cháu sẽ như thế nào nếu cháu về nước, và không còn là niềm hy vọng đầu tàu cho đàn em của cháu. Thưa cô cháu có nên nhắm mắt đưa chân cho qua thời gian chờ có quốc tịch rồi tính sau không?

Trinh

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc conguyetnga@gmail.com
Nguoi Viet

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
“Hiện nay, mọi thứ hàng hóa được sản xuất tại Trung Quốc đều được đánh giá kém phẩm chất, nếu có một sản phẩm nào đó được ghi là “không làm tại Trung Quốc,” đương nhiên sẽ được người tiêu dùng chú ý đến.” Người đại diện của một công ty nước đóng chai, có trụ sở tại Durban, Nam Phi đã nói như vậy! Công ty này mấy năm về trước đã cho sản xuất một loại nước uống với nhãn hiệu “Still Water. It’s not made in China” (Vẫn là nước. Không làm tại Trung Quốc.) Phải chăng nó xuất xứ từ đâu cũng được miễn là không phải từ cái đất chuyên môn sản xuất các loại thực phẩm nhiễm độc! Nhưng mãi đến nay, loại nước uống này mới bị Trung Quốc phản đối dữ dội, cho rằng đây là một sự kỳ thị chủng tộc: “Người Trung Quốc đang làm việc chăm chỉ để cải thiện đất nước và cuộc sống của họ, họ không có thời gian cho bạn. Người phân biệt chủng tộc lúc nào cũng có!” Ng
Tiếng Việt là một thứ tiếng thuộc Top đầu hiếm hoi về Nói Lái mà ít có ngôn ngữ của dân tộc nào có được. Nói lái có thành phần xuất thân “chợ búa”, nhưng trở nên phổ biến, thông dụng và ngay cả các bậc tu hành cũng nói lái.
Lần đầu tiên tôi lên Sài Gòn là để đi thi đại học. Tôi và một thằng bạn thi chung trường nên đi chung với nhau. Ở thì không lo vì đã có nhà người quen ở bên kia cầu chữ Y, bọn tôi chỉ lo cái chuyện ăn uống giữa hai buổi thi.
Cô bạn trẻ tặng tôi quyển sách của Erich Maria Remarque, bản dịch trước 75 mà em kiếm được ở tiệm sách cũ. Remarque là nhà văn người Đức mà có thời tôi “ngốn” hầu như không sót cuốn nào. Ông viết như thì thầm kể chuyện, chẳng lý luận, triết lý gì cao siêu cả, nhưng rất buồn, và rất người. Thời Hitler, Remarque phải sống lưu vong, tác phẩm bị cấm và bị đốt. Bây giờ, cầm sách của ông trên tay, tôi lại nhớ đến thời sau 75, thời sách bị cấm và bị đốt ở Sài Gòn.
Bình tâm mà nghĩ, câu chuyện Trump thông đồng với Nga là chuyện vớ vẩn ngay từ đầu. Nếu nói Trump nhờ thông đồng với Nga, được Putin giúp nên mới thắng được bà Hillary thì câu hỏi là thế thì Putin có giúp Trump đánh bại gần hai chục đối thủ trong nội bộ đảng CH không? Cái vô lý là chẳng lẽ bà Hillary bỏ ra gần một tỷ vận động tranh cử, có 98% hy vọng thắng, mà Putin chỉ cần cho hai tá quan chức tầm thường vô danh qua Mỹ, bỏ có 100.000 đô mua vài trang Facebook là đã có thể lật ngược thế cờ, mang chiến thắng lại cho ông Trump sao? Bà Hillary như vậy có quá tệ không? Hậu thuẫn của bà lỏng lẻo vậy sao? Như vậy thua có oan không?
Cách đây đã lâu nhờ trang mạng Facebook mà tôi liên lạc được với một người bạn học thuở xa xưa trước năm 1975 hiện sống ở Paris. Sau đó chúng tôi thường xuyên trao đổi email với nhau, để rồi mùa đông năm sau đó gia đình người bạn cùng hai con gái bay sang Los Angeles thăm chúng tôi. Một buổi tối đã hơn 10 giờ bạn tôi tên Thọ hỏi:
Vợ chồng chúng tôi đến với nhau bằng mai mối, tức là không bằng tình yêu đôi lứa, mà chỉ từ sự quen biết của cha mẹ đôi bên. Chúng tôi sống với nhau đã 30 năm. Thời gian đầu vì lo toan cho cuộc sống, vì bận bịu nuôi dạy hai con (chúng tôi có 2 con trai), nên ít để ý đến bản thân. Bây giờ con cái đã lớn, đã thành nhân, thành tài, cuộc sống nói chung đã ổn định mọi bề. Thời gian chăm lo cho “người” đã không còn là mối bận bịu, mà mối bận tâm bây giờ là chính bản thân, là lo cho mình.
Giữa thế kỷ 19 Trung Hoa dưới triều nhà Thanh đã trải qua hai cuộc chiến tranh với đế quốc Anh. Trận Nha Phiến Chiến Tranh thứ nhất diễn ra từ năm 1840 đến 1843 và trận thứ nhì từ 1856 đến 1860. Trong trận thứ nhì, Anh còn được Hoa Kỳ, Pháp và Nga trợ chiến. Triều đình Thanh thua nặng nên đã phải ký với Anh một số hiệp ước bất bình đẳng, phải nhường một số đất đai cho Anh, phải mở cửa khẩu cho các nước ngoài tiến vào buôn bán và phải chấp thuận nhiều đòi hỏi phi lý ngay trên đất nước Trung Hoa.
Người ta định nghĩa quê hương bằng nhiều lối, đối với tôi, cũng không là chùm khế ngọt hay con diều biếc, mà quê hương chính là mùi… nước mắm! Đã là người Việt Nam, ai cũng mê nước mắm. Thích thì còn bỏ được, nhưng mê thì có phần đắm đuối, khó xa rời.
Từ xưa tới nay, những người sống thọ trên 100 tuổi không phải là hiếm thấy. Rốt cuộc thì những người sống thọ có gì khác với người bình thường? Thường thì những người sống thọ đều có 4 cái “lười”, nếu bạn có được 2 điều trong số đó cũng đã rất tốt rồi.
Bảo Trợ