Làm Sao Cho Bạn Ấy Hỏi Cưới ?

14 Tháng Hai 20192:50 SA(Xem: 967)

Làm sao cho bạn ấy hỏi cưới

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com.


Người ta cứ nói nam nữ bình quyền, thật ra, cho đến tận thế kỷ này, vẫn có rất nhiều lãnh vực nam nữ không bình quyền. Và, cháu đang “kẹt” lại trong cái vòng “không bình quyền” ấy thưa cô.

Cháu có quen một anh chàng, hai đứa yêu nhau cũng khá lâu, cũng là 7, 8 năm dài. Gia đình, bạn bè đôi bên đều mặc nhiên coi hai đứa cháu là một cặp. Yêu từ năm 25 tuổi đến giờ là 33 tuổi chứ ít gì, già thì thôi! Đến độ sau này bạn bè mời sinh nhật, cưới xin đều mặc nhiên mời “cặp đôi” là cháu và anh ấy. Gia đình cháu cứ răn đe, cưới cho rồi, cứ cặp hoài kỳ lắm, mà mình là con gái thì lỗ đó. Ban đầu cháu không thấy gì, vui chơi là chính, nhưng dần dà cháu thấy nếu bây giờ mà tan hàng thì cháu mặc nhiên trở thành “chồng bỏ chồng chê” mà nào anh ấy đã là chồng của cháu.

Cháu muốn cưới cho rồi, nhưng chẳng lẽ giờ cháu quỳ gối rồi hỏi có “Marry me” không? Dù gì cháu cũng phải giữ thể diện đàn bà con gái. Cháu cũng nhiều lần nói xa nói gần cho anh ấy hỏi cưới, mà làm như đàn ông họ đần đần sao ấy cô Nguyệt Nga ơi! Nói cách gì cũng không hiểu, cứ lờ tít đi, mà nào anh ấy có phụ rẫy hay không thích cháu, ghen như quỷ, không cho cháu cười nói với một người đàn ông nào cả. Hễ mình tay bắt mặt mừng một ông nào đó thì mặt mày xụ ra.

Thì cưới đi! – KHÔNG

Cháu phải làm sao cho ảnh hỏi cưới cháu đây cô? Thiệt tình! Hay là cháu nhắm mắt hỏi cưới ảnh cho rồi. Ừ thì ừ không ừ thì tan hàng sớm, để cho người ta tính đến tuổi già đang lăm le đến?

Lan Nhi

*Góp ý của độc giả:

-Mary: Cái cách em viết thư, coi bộ em cũng miệng mồm lắm, người ta nói là, miệng bằng tay, tay bằng miệng ấy. Vậy mà sao lại nhác như vậy? Thật ra theo tôi thì 99.99 phần trăm là con gái đã “hỏi cưới” đàn ông, một cách khôn khéo và kín đáo, nghĩa là các cô biết cách làm thế nào đó để cho người con trai mở miệng, và cô gái chỉ việc ỏn ẻn làm bộ, gật đầu. Đôi khi “em chả, em chả” tí xíu làm mầu mè ba lá hẹ! Và cái hay là mấy ông bị rơi vào bẫy cái một, cứ tường rằng mình hỏi cưới, có ngờ đâu bị cô gái dắt cho đến đường cùng ấy.

Tôi nghĩ em nên nói với anh là, thôi đi, mình chẳng đi đến đâu nên tốt nhất là đường ai nấy đi cho xong, cứ kéo dài vậy không nên. Cái trò này cũng là con dao hai lưỡi đó nghe. Có thể nghe xong anh ấy lặn luôn, nhưng thà vậy, còn hơn kéo dài, phải không em?

-Thuan Hoa: Tôi có người anh, kể lại rằng, lý do ảnh hỏi cưới chị vì chị nói chị có bầu. Gia đình tôi là gia đình Nho Giáo, nên khi cha mẹ tôi nghe con trai mình làm cho cô gái có bầu thì tức tốc mang lễ vật sang cưới. Chỉ có điều sau đó chẳng có gì hết, cha mẹ tôi chờ hoài không thấy cháu nội ra đời, lúc hỏi anh thì anh nói, “báo động giả” nhưng mọi thứ cũng đã xong, và nay thì họ cũng có con đàng con đống với nhau. Chỉ có điều khi nào gây nhau thì anh tôi hay lôi chuyện “bị lừa” để dày xéo chị dâu.

-GY: Tuổi xuân của phụ nữ chỉ có một thời thôi, đừng để nó qua đi. Cưới để danh chính ngôn thuận, còn sinh con, gầy dựng gđ nữa chứ. Nếu không cưới thì giải tán, tìm người khác. Ba mẹ em hãy nói chuyện nghiêm túc với anh ta: cháu có thương con gái bác không? Nếu có thì chuẩn bị cưới trong năm nay. Nếu không thì chấm dứt đi. Còn em thì đừng nói gì về chuyện này, vẫn bình thường vui vẽ với anh ta. Nếu không thấy anh ta đá động gì, em hãy dãn ra từ từ. Ít gặp mặt, chăm sóc bản thân hơn, luôn trang điểm xinh xắn, ăn mặc đẹp, có thêm bạn bè. Nếu anh ta không cưới trước khi em yêu người khác, thì tại hết duyên nợ.

-Ollie: Vấn đề của cô Lan Nhi rất dễ giải quyết – hôm nào ngồi xuống, với nét mặt nghiêm nghị nói về chuyện này. Nếu muốn dễ mở lời thì đem Bố Mẹ vào để nói “Bố Mẹ mới hỏi em vấn đề của tụi mình thế nào ? Bố nói 2 đứa, đứa nào cũng lớn rồi, không còn trẻ nữa, quen nhau cũng đã lâu, phải tính tới chuyện gia đình chứ. Mẹ còn nói em nói chuyện với anh rồi nói cho Bố Mẹ biết đó.“ Chẳng hạn vậy.

Có nhiều anh chàng chỉ muốn sống chung, không muốn làm đám cưới (lập gia đình), chắc họ sợ cái chữ “trách nhiệm” ? Hay họ nghĩ tới câu “Tình chỉ đẹp khi còn gian dở. Đời mất vui khi đã vẹn câu thề.” mà sợ ?

Hy vọng bạn trai của cô không nghĩ như vậy.

-Huynh Bay: Lan Nhi, nếu cuộc sống như vậy đã thấy thoải mái rồi, thì cứ vui sống đi. Bận tâm chi đến cái đám cưới. Khi hết thương nhau rồi, thì cái hôn thú chẳng qua chỉ là một miếng giấy thôi mà, muốn xé bỏ lúc nào mà chả được? Có khi sau đám cưới, thì hai đúa bổng dưng thấy có một cái gì đó làm cho mình không còn thoải mái như xưa nữa. Và, sự rạn nứt có thể sẽ manh nha từ đó. Chúc Lan Nhi cứ sống vui như thế!

*Vấn đề mới:

Thưa cô, cháu là cô gái con nhà nghèo, gia đình ở tỉnh lẻ. Bố cháu là hiệu trưởng một trường trung học của tỉnh, mẹ cháu cũng là cô giáo trong trường. Gia đình cháu lại nhiều anh chị em nên tương lai nắm chắc phần thua thiệt trong xã hội. Cháu là con gái lớn trong gia đình, năm nay cũng trên 30, cháu chưa yêu ai bao giờ, cháu chỉ biết học, khi học xong thì ra đi làm. Vì nghĩ ba là một hiệu trưởng, mẹ cũng là cô giáo, nên cháu luôn luôn ý thức phải giữ nếp nhà và làm gương cho các em và nhất là không làm cho ba mẹ buồn lòng. Cháu sống rất khép kín.

Mùa Hè năm trước, một người bạn của bố cháu ở Mỹ về, chú ấy có ý muốn tìm vợ cho con trai. Thấy cháu cũng được mắt nên chú ấy rất hăng hái trong việc giới thiệu. Khỏi nói về sự mừng rỡ của ba má cháu. Ba mẹ cháu vui mừng, đãi đằng, tiêu xài, sắm sửa nhà cửa, cháu phát sốt ruột. Ba mẹ cháu mừng rỡ thấy tội luôn (tội cho ba mẹ cháu thì ít mà tội cho cháu thì nhiều).

Cuối cùng thì sự việc đưa đến kết quả khá tốt, anh chàng con chú bạn, rất lịch sự dễ thương, có học và đối xử với cháu rất tử tế. Ban đầu cháu mặc cảm, luôn giữ khoảng cách nhất định, cháu sợ người ta khinh nên cháu hầu như không muốn làm thân. Nhưng rồi chính cách cư xử của anh đã thuyết phục cháu, khiến cháu bị cuốn vào tình cảm đôi lứa. Rồi thì ba mẹ cháu vui biết mấy khi cháu có giấy tờ qua Mỹ theo diện hôn nhân.

Có một điều mà gia đình cháu không được báo cho biết, là anh ấy đã có một đời vợ và hiện tại họ vẫn còn qua lại vì có 1 con chung. Họ chia nhau ngày trông con, đứa bé mới có 4 tuổi, và cháu là người phải trông phụ anh ấy một số ngày trong tuần. Cháu chẳng muốn dài dòng chuyện trông trẻ, nhưng việc này là một cú sốc với cháu. Cháu như bị lừa dối. Anh ấy có thấy phản ứng của cháu, nhưng lại có thái độ trịch thượng của người gia ơn.

Hôm hôm trước Tết cháu nói muốn về Việt Nam ăn Tết, thì ảnh đồng ý ngay, và để cháu về một mình, cháu tự ái ghê lắm khi ảnh như muốn xô cháu ra. Hiện nay cháu vẫn còn ở VN, cháu đã có thẻ xanh 2 năm. Thưa cô cháu không muốn qua nữa, cháu có nên vậy không thưa cô? Ba mẹ cháu chưa biết chuyện này. Điều mà cháu ngần ngại là ba mẹ cháu sẽ như thế nào nếu cháu về nước, và không còn là niềm hy vọng đầu tàu cho đàn em của cháu. Thưa cô cháu có nên nhắm mắt đưa chân cho qua thời gian chờ có quốc tịch rồi tính sau không?

Trinh

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc conguyetnga@gmail.com
Nguoi Viet

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Mỹ là nơi đầu tiên nuôi tôm hùm đất nhưng Trung Quốc là nơi nó trở thành "bát cơm" cho hơn 5 triệu nông dân và hàng nghìn nhà hàng. Những ngày cuối tuần, hàng dài người xếp hàng ngoài nhà hàng Huda ở Bắc Kinh, chờ tới lượt thưởng thức món ăn đang gây sốt khắp thành phố là tôm hùm đất xào ớt cay và tỏi.
Sau đây là 8 lý do vì sao nền kinh tế CNXH không thể hoạt động và phát triển được: 1. Không cho phép quyền sở hữu cá nhân. 2. Sự tham gia tự nguyện và tham gia bắt buộc. 3. ...
Nhà văn Bá Dương phàn nàn rằng đồng bào của ông bị “dị ứng” với hai chữ cám ơn: “Tôi nghi rằng để có thể móc trong mồm một người Trung Quốc ra cái câu cám ơn, thì e rằng nếu không dùng đến cái cào cỏ năm răng của ông bạn Trư Bát Giới của chúng ta thì không thể được.” “Cây quýt này vốn mọc ở một địa phương nọ thì rất to và ngọt, đem trồng ở một nơi khác, không hợp thủy thổ, thì vừa nhỏ vừa chua.” (Bá Dương) Ngoài cái bệnh dị ứng với chuyện ơn nghĩa, vẫn theo như lời của tác giả Người Trung Quốc Xấu Xí (The Ugly Chinaman) dân Tàu còn mắc cái tật hơi lớn tiếng:
Trong tháng vừa qua, Notre Dame de Paris vừa bị hỏa hoạn lớn, do đó rất nhiều người đã nhắc lại đại tác phẩm của Victor Hugo và nhân vật Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà. Bây giờ ở Việt Nam, rất ít người bị gù lưng vì cố tật mà thảy đều bị gù lưng vì thời đại, chẳng qua là vì cúi lưng, lom khom quá độ, lâu ngày biến thành tật, mà không ai biết mình đang bị gù lưng.
Trương Thị Hà (Facebook Trương Thị Hà) Một năm trước, vào những ngày này, đêm nào tôi cũng ngồi ở Hồ Con Rùa hoặc Nhà thờ Đức Bà hóng gió, và ăn bánh tráng nướng. Đêm Sài Gòn những ngày tháng ấy sao đông vui vậy. Hình như tụi “phản động” kéo về Sài Gòn ngày một đông hơn. Biểu tình đã nổ ra khắp nơi trên trang cá nhân của các nhà hoạt động nhân quyền, người cầm biểu ngữ, người viết bài, người gửi tin nhắn kêu gọi biểu tình.
Luật sư / Cựu chiến binh Dennis L. Guthrie chống đối bà chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi Thưa bà Pelosi:Tôi viết cho bà hoàn toàn do sự khinh bỉ! Bà đáng khinh và phi dân tộc Mỹ nhưkẻ phản bội tên là Jane Fonda. Tôi sẽ sớm được 75 tuổi, đã từng bỏ phiếu trong mọi cuộc bầu cử tiểu bang và địa phương từ năm 1966. Tôi đã bỏ phiếu cho cả hai đảng Cộng hòa và Dân chủ. Tôi đã làm việc trong các chiến dịch tranh cử cho cả hai đảng Cộng hòa và Dân chủ, trắng và đen.
du học sinh đã mang văn hóa Việt Nam sang tận Mỹ để dạy người Mỹ phải biết cảnh giác. Nhiều học sinh mà tôi quen đã mua tivi xịn về xem World Cup tới hết mùa (hơn 1 tháng) rồi đem trả, thậm chí mua mỹ phẩm, nước hoa dùng gần hết rồi đem trả lại mà họ vẫn nhận. Người Mỹ thật “ngây thơ”!
Người Trung Quốc không còn xấu xí - Nhưng đã trở nên thô bỉ - Bá Dương - nhà thơ, nhà văn, nhà báo và sử gia được tờ The New York Times mệnh danh là "Voltaire của Trung Quốc" bởi tác phẩm “Người Trung Quốc xấu xí” xuất bản năm 1985 tại Đài Bắc, và chỉ 4 năm sau chính Trung Quốc đại lục đã cho phép ấn hành tác phẩm này cũng như những tác phẩm khác của ông.
Hiện nay ở trong nước, hai chữ “văn hóa” được dùng tràn lan, sai nghĩa và trở nên dị hợm khi nói: văn hóa nói dối, văn hóa tham nhũng, văn hóa đi trễ, văn hóa chen lấn, văn hóa chửi thề, văn hóa ỉa bậy, văn hóa phong bì, nền văn hóa giao thông…. Hai chữ “văn hóa” ở đây được dùng với ý xấu, ám chỉ cái gì đã trở thành cố tật thấm sâu vào não trạng và không sao thay đổi được nữa và được cả xã hội chấp thuận và làm theo. Trong khi “văn hóa” biểu tượng cho cái gì tốt đẹp đã được gạn lọc theo thời gian và là niềm hãnh diện vì là đặc trưng của một quốc gia.
Sau cuộc chiến tranh Nam Bắc đẫm máu hậu bán thế kỷ 19, chiến binh của hai miền nước Mỹ, sống hay chết, được đối xử tử tế như nhau. Tàn cuộc binh đao, cởi bỏ chinh y, ai đâu về đấy, tự do làm lại cuộc đời, tái thiết ruộng vườn, làng mạc, không ai bị tù đày sỉ nhục.
Bảo Trợ