Quà Tặng Của Sự Tĩnh Lặng

16 Tháng Hai 20191:15 SA(Xem: 756)

Hình ảnh có liên quan

Tác giả: Robin Seelan, S.J

Thiên Chúa, Đấng ban cho món quà tĩnh lặng,

Và tôi là kẻ đang lắng tai nghe.

Thiên Chúa là Đấng ban cho cả âm thanh và sự tĩnh lặng. Con người thường tiếp nhận âm thanh, thế còn sự TĨNH LẶNG thì sao??? Liệu với họ, tĩnh lặng có thể là một quà tặng? Và có là cường điệu chăng nếu tôi nói rằng thế giới ngày nay gặp nhiều vấn đề đối với TĨNH LẶNG? Thế giới của chúng ta NGẬP TRÀN và NGẬP TRÀN những âm thanh! Tiếng nhạc ầm ĩ trên xe buýt, xe hơi, nơi những buổi tiệc liên hoan, những lễ hội, những cuộc sum vầy, và cả nơi những cuộc vận động chính trị nữa. Những âm thanh ấy đôi khi làm ù tai khiến người ta chẳng thể nghe được gì. Tôi nhớ có những tiếng nhạc xập xình trong một vài lễ hội tôn giáo nữa, chúng khiến tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Với một số người, tĩnh lặng là GIẾT CHÓC, là TẺ NHẠT và nó tạo nên cảm giác cực kỳ khó chịu. Thi thoảng trở về thăm nhà, nếu tôi thinh lặng đôi chút, ngay lập tức ba mẹ hỏi tôi “ổn không con!!!” Thật ngạc nhiên, trong nhà chúng ta, nếu không ai lên tiếng, thì ít nhất vẫn thấy âm thanh từ ti-vi đang phát sóng!!! Nếu đó là điều đáng ngạc nhiên, thì ngay sau đây, chúng ta được mời gọi xem sự tĩnh lặng như một món quà!

Tĩnh lặng đóng vai trò gì?

  • Tĩnh lặng làm cặn trong nước lắng xuống

Thoát khỏi những thôi thúc phải lên tiếng, chúng ta bắt đầu LẮNG NGHE trong sự tĩnh lặng. Ngôn từ lấp đầy tâm trí và miệng lưỡi khiến người ta cảm thấy khó mà lắng nghe. Thật là quá mâu thuẫn! Ai cũng muốn người khác nghe mình, nhưng lại chẳng sẵn sàng nghe người khác. Tĩnh lặng cho phép ta lắng nghe người khác. Thế nhưng để nghe người khác, mỗi người cần lắng nghe tiếng lòng mình trước đã. Chỉ trong tĩnh lặng, người ta mới bắt đầu nghe được tiếng nói bên trong tâm hồn, mà tiếng nói ấy đôi khi yếu ớt như tiếng thì thào của người già sắp lìa cõi thế! Với tất cả những náo động xung quanh và cả những ồn ào trong lòng, mỗi người giống như một ly nước với đầy vẩn đục. Tĩnh lặng có thể giúp làm những vẩn đục ấy chìm xuống. Thiên Chúa muốn con người THƯỞNG NẾM TRỌN VẸN công trình tạo dựng của Ngài – nhưng con người như đang bị bóp nghẹt và hầu như chẳng thể thưởng nếm được gì. Đôi lúc, khi đi cùng một nhóm người đến một nơi phong cảnh hữu tình, ta bỏ dễ dàng lỡ việc thưởng thức cái thanh bình và nét tươi xinh chốn ấy vì quá vội lên kế hoạch cho những địa danh tiếp đó, hoặc quá bận rộn cho màn ẩm thực. Ta cũng dễ dàng làm mất đi cơ hội thưởng thức những điều tuyệt diệu vì không thể dứt khỏi những bận tâm lo lắng về những công việc còn dang dở. Đâu đó, vẫn còn những người cảm thấy sợ sệt, lo âu khi phải lặng xuống và không làm gì cả trong chút thời gian ngắn ngủi. Người ta có thể tóm gọn tình trạng ấy trong một từ “nghiện công việc.” Liệu tôi có phải là người tham công tiếc việc chăng?

  • Tĩnh lặng giúp ngộ ra những bụi bặm “đã nhiễm” vào tâm hồn

Có một thứ ta thường ngày sử dụng mỗi ngày, đó là tâm gương soi. Nhưng liệu ta có nhận thấy rằng qua thời gian, bụi sẽ bám đầy mặt gương? Khi để mình luôn vội vã, người ta dễ quên rằng tấm gương ấy đã không còn phản chiếu chân thực hình ảnh của mình nữa. Tấm gương ấy, tấm gương mang tính hình tượng được rút ra từ triết lý của đạo Kỳ Na (một tôn giáo ở Ấn Độ, xuất hiện gần như cùng thời với Phật Giáo; các tín đồ cũng tu luyện để tiến tới một cõi Niết Bàn), có thể giúp ta hiểu hơn về nội tâm đầy xáo trộn của mình. Tĩnh lặng giúp loại bỏ những xáo trộn.

Chỉ trong tĩnh lặng, Thiên Chúa mới mạc khải cho con người, thế nhưng người ta lại cứ để cho tâm hồn mình bị khuấy động. Những chất cặn bã cứ dần dần tiêm nhiễm vào tâm hồn mà ta chẳng hề hay biết. Việc làm cho thể xác, tâm trí và linh hồn lặng xuống sẽ giúp ta khám phá ra tình trạng của tâm gương bên trong tâm hồn mình. Bạn đã sẵn sàng để BIẾT và KHÁM PHÁ những BỤI BẶM bên trong mình chưa?


Kinh Thánh nói

  • Giảng Viên 3: 7-8

Một thời để xé rách, một thời để vá khâu; một thời để làm thinh, một thời để lên tiếng; một thời để yêu thương, một thời để thù ghét; một thời để gây chiến, một thời để làm hòa.

  • Xô-phô-ni-a 1: 7

Hãy lặng thinh trước nhan ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng, vì ngày của ĐỨC CHÚA đã đến gần! Quả thật, ĐỨC CHÚA đã chuẩn bị một hy lễ, Người đã tách riêng ra các khách được mời.

  • Mác-cô 1: 35

Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó.

  • Gióp 13: 5

Phải chi các anh biết nín lặng, như thế các anh mới là người khôn ngoan.


Người ta nói

  • “Chúng ta cần tìm kiếm Thiên Chúa, và không thể tìm thấy Ngài trong những ồn ào, náo động. Thiên Chúa là bạn của sự tĩnh lặng. Hãy ngắm nhìn muôn loài trong thiên nhiên như cây cối, cỏ hoa, xem chúng tăng trưởng ra sao; và nhìn xem các vì sao, mặt trăng và mặt trời chuyển động trong tĩnh lặng thế nào … Chúng ta cần tĩnh lặng để có thể đụng chạm tới các tâm hồn.” – Mẹ Tê-rê-sa
  • “Tĩnh lặng là nguyên ủy của sức mạnh phi thường.” – Lão Tử
  • “Tĩnh lặng là một sự an dưỡng có thể nuôi nấng sự khôn ngoan.” – Francis Bacon
  • “Tĩnh Lặng tự nó đã là thứ ngôn ngữ đầy uy thế. Vì vậy, đừng thêm lời lẽ mà hãy ngắm nhìn vấn đề trong cách thức nó tự tỏ lộ.” – Jalaluddin Rumi.

 [Mời quí độc giả đón đọc những nội dung tiếp theo của cuốn sách qua các số sau]

Chuyển ngữ: Đaminh Phan Quỳnh, S.J.

Nguồn: Robin Seelan, S.J., The Gifts, (Banglore, India: Asian Trading Corporation, 2016), 14-17.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
“Hãy nâng tâm hồn lên, đừng giơ cao điện thoại lên” (ý của ĐGH Phanxicô) Hội Thánh dung nạp truyền thống sử dụng cuộc đối thoại “Hãy nâng tâm hồn lên” để diễn tả lời tạ ơn của dân Kitô giáo dâng lên Chúa Cha trong Thánh lễ. Qua việc đối đáp, chủ tế mời gọi cộng đoàn tham gia vào kinh nguyện và hợp ý với ngài để dâng lên Thiên Chúa Kinh nguyện Thánh Thể /
Bốn mươi ngày đã trôi qua kể từ khi chúng ta bắt đầu hành trình Mùa Chay với việc xức tro. Hôm nay chúng ta sống lại những giờ cuối cùng của cuộc đời trần thế của Chúa Giêsu, cho đến lúc, từ thập giá, Người kêu lên “Consummatum est”, “đã hoàn tất”. Chúng ta tập trung tại nơi này, nơi hàng ngàn người đã từng chịu tử đạo vì lòng trung thành với Chúa Kitô. Chúng ta muốn đi con đường đau khổ này trong tình hợp nhất với người nghèo, người bị các xã hội chúng ta ruồng bỏ và tất cả những ai ngay giờ này đang chịu đựng sự đóng đinh như là nạn nhân của tâm trí hẹp hòi, các định chế và luật pháp của chúng ta, sự mù quáng và ích kỷ của chúng ta, nhưng đặc biệt sự thờ ơ
LTS: Vietcatholic nhận được một số bài nghiên cứu về Phụng Vụ của LM. Giuse Phạm Đình Ái, SSS. Ngài là thành viên của Ủy Ban Phụng Tự trực thuộc HĐGM Việt Nam. Vietcatholic sẽ lần lượt đăng những bài nghiên cứu này trong mục Tài Liệu - Sưu Khảo. Kính mong qúy độc giả theo dõi.
Có bao giờ bạn tham dự lễ khấn của quý thầy hay quý sơ chưa? Hoặc có bao giờ bạn nghe đến lễ khấn hoặc các lời khấn chưa? Chắc các tu sĩ quá quen thuộc về những điều này. Do đó, chút chia sẻ dưới đây tôi muốn viết cho các bạn trẻ chưa hoặc không phải là tu sĩ. Để qua đó, chúng ta thấy cuộc sống của người tín hữu thật phong phú trong các bậc sống và có nhiều cách thức liên kết với Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.
NGÔN NGỮ DIỄN TẢ CẢM NGHIỆM TÂM LINH – P.II - Con người dùng lời nói không những để phát biểu cảm nghiệm về Thực tại huyền nhiệm mà còn để cầu nguyện nữa. Dĩ nhiên, có một sự liên hệ chặt chẽ giữa hai khía cạnh đó. Một khi ý thức rằng Thực tại huyền nhiệm có ảnh hưởng đến cuộc sống của mình, con người muốn tiếp xúc với Thực tại đó, để mong được trợ giúp. Đối lại, nếu nhận thấy rằng Thực tại huyền nhiệm không can thiệp vào cuộc sống của mình, hoặc không thể hiểu thấu đường lối của Đấng ấy, ắt là con người cũng chẳng muốn quấy rầy họ làm gì. Trong mục này, chúng ta sẽ nghiên cứu bản chất và các hình thức của sự cầu nguyện
NGÔN NGỮ DIỄN TẢ CẢM NGHIỆM TÂM LINH P.I - Như đã thấy trong chương vừa rồi, con người cảm nhận sự hiện diện của cái gì linh thiêng uy nghi nơi các hiện tượng thiên nhiên (đất, trời, bão tố) hoặc nơi các thảo mộc và động vật. Con người tìm cách diễn tả cảm nghiệm đó bằng ý niệm, ngôn ngữ, cũng như hình ảnh và hành vi. Trong chương này, chúng ta hãy tìm hiểu cách thức biểu lộ cảm nghiệm tâm linh qua tư tưởng và ngôn ngữ; và trong chương tới, chúng ta sẽ tiếp tục với những hành động.
Có một vị thánh nào đó đã bắt đầu? Hay nhiều người? Trải qua nhiều thế kỷ, một trong những cách sùng kính phổ biến nhất đứng vững với thời gian là Chặng đàng Thánh Giá (cũng còn gọi là Chặng đàng, và tiếng Latinh là Via Crucis). Nó bao gồm một số “chặng” tại đó con người hồi tưởng lại những bước chân của Chúa Giê-su Ki-tô trong cuộc Thương Khó và cái chết của Người.
Ngày 18 tháng 12 năm 2011, Đức Thánh Cha Bênêđíctô thứ 16 thăm nhà tù Rebibbia của Rôma. Một tù nhân đã đưa ra câu hỏi: “Tại sao tôi phải xưng tội với một linh mục? Xưng tội thẳng với Chúa không tốt hơn sao?”. Dưới đây là câu trả lời của ngài, được ghi lại trong tập chỉ dẫn việc cử hành 24 giờ cho Chúa được cử hành vào ngày 29 tháng Ba, 2019 của Hội Đồng Tòa Thánh Tái Truyền Giảng Tin Mừng. Đức Bênêđíctô thứ 16 nói:
Đã từ lâu, vấn nạn cho phép rước lễ đối với người Công giáo ly dị và tái hôn (CGLD&TH) được đem ra bàn thảo rất nhiều lần. Kết quả là, đã có không ít những quan điểm khác nhau, thậm chí có lúc đối lập nhau. Dựa trên bài viết của Nicholas J. Healy, JR với tựa đề: “The Merciful Gift Of Indissolubility And The Question Of Pastoral Care For Civilly Divorced And Remarried Catholics”, cũng như một vài tài liệu của Huấn Quyền và của các Đức Thánh Cha, người viết sẽ cố gắng làm sáng tỏ vấn nạn này.
Mỗi khi có những cuộc thảo luận về vấn đề đạo đức (luân lý), một số người vô thần cho rằng sự tiến hóa thì đủ để giải thích về đạo đức. Họ nói, “Đạo đức chỉ đơn thuần là sản phẩm của quá trình tiến hóa—những kiểu hành vi mà chúng ta gọi là đạo đức chỉ là sự lựa chọn tự nhiên cho việc tồn tại của loài người chúng ta.” Phải chăng tiến hóa là đủ để giải thích cho vấn đề đạo đức? Chúng ta có cần phải gạt bỏ Thiên Chúa khi nói về đạo đức không?
Bảo Trợ