Anh Đau Xé Lòng Đành Quay Gót - Bách Bộ Bên Hồ Tây

29 Tháng Giêng 20194:41 CH(Xem: 842)
ANH ĐAU XÉ LÒNG ĐÀNH QUAY GÓT
            
ho_tayTa bỗng thấy lòng ta nhẹ bẫng
Trút cơn sầu. Cánh chim vụt bay lên
Hãy bay đi ! Bay tới tận Hoàng Thiên
Rồi đậu xuống một vầng trăng huyền ảo
 
Người lữ khách rũ bụi trần, xa huyên náo
Quên phàm tình. Nhìn bốn phía mênh mông
Vẫy tay chào ! Ở lại nhé, em thương...
Mình chia tay, biết có ngày trở lại ?
 
Cũng không phải là người rồ dại
Đã yêu em tự đáy lòng anh
Em đến với anh bằng tình thắm chân thành
Bao giây phút nồng nàn, trao nhau không tưởng tiếc
 
Thì vẫn biết, em cố ghìm tiếng khóc
Lòng anh đau như dao cắt, kim đâm
Ta trách trời ư ! Trời có thấu đâu em ?
Tại số đó, nếu không thể bên nhau mãi mãi
 
Anh những muốn cùng em xây dựng lại
Em giận hờn, phẫn chí buông xuôi
Trái tim anh tưởng vỡ làm đôi
Cố gắn lại... mỉm cười nhìn số phận ...
 
Anh cũng biết đời em còn lận đận
Mang tình yêu làm chỗ dựa hồn em
Lòng dạ đàn bà, không thấu nổi bên trong 
Vẫn cần anh sao mãi còn tấm tức ?
 
Cuộc chia tay đẫm nhòa nước mắt
Nói làm gì ... Ai mất nhiều hay ít hơn ai
Rồi ngày mai ngoái lại tiếc hoài
Rơi dòng lệ bên mộ người tri kỷ
 
Đời anh đó, đỉnh thi sơn kỳ vĩ
Tháng năm cùng nhân thế, không em !
Anh bay lên chín tầng cao mà kiếp cô đơn
Em ở lại dưới trần hiu hắt bóng
 
Cuộc phân ly hai đứa đều lạnh cóng
Nhưng cứ yếu hèn biết sống làm sao ?
Ừ, thôi... thì quên nhau, mặc cho máu tim trào
Làm kỷ niệm in sâu vào trí não
 
Thơ càng viết tình dâng thành giông bão
Phút nhớ nhung viết gửi vào thơ
Em giữa đời chịu cảnh sống bơ vơ
Anh đau xé trong lòng, đành quay gót...
    19.12.20
 blank
            BÁCH BỘ BÊN HỒ TÂY
 
                      Gió theo lối gió, mây đường mây
                      Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay ...
                                   ( thơ Hàn Mặc Tử )
                                            *
Anh đi đường anh, em đường em
Tình nghĩa đôi ta có thế thôi ?
Chiều đông se lạnh Người Xa Lạ
Lững thững ven hồ lòng chia phôi
 
Mà trái tim ta thật lạ kỳ !
Mới đây sao đã vội quên đi ...
Hỏi cô mặc áo màu lá biếc
Nhắc lại giùm ta: em tên gì ?
 
Ta nhớ ngày xưa có một người
Một nàng thục nữ tận cuối trời
Đã từng gắn bó yêu tha thiết
Nay lại thành xa quá mất rồi !?
 
Ừ nhỉ ? Hôm nào đã "ngày xưa"
Em xinh hay cũng chỉ vừa vừa 
Quên cả dáng hình cùng đôi mắt
Có yêu mà tưởng vẫn là chưa ...
 
Chiều nay vẫn cứ buổi chiều nay
Ta đi bách bộ bên Hồ Tây
Thơ vài dòng viết mang gửi gió
"yêu" là cái quái gì đây ?
        16.1.2019

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Con mỗi ngày thương quá nhìn Cha Vì đời lận đận bôn ba Cúi xin Chúa giúp vượt qua mỗi ngày Chúa đớn đau vác cây Thánh Giá Đi trên đường sỏi đá dẫm chân Đòn roi rướm máu toàn thân Ngậm ngùi con quyết xin vâng theo Ngài
Sakura Washington Hoa Thịnh Đốn đầu Xuân quang đãng Khách đến đây vãng cảnh anh đào Dập dìu thiên hạ nức nao Hoa tươi khoe sắc đón chào thập phương Cứ ngỡ miên man đường vào động Đào nguyên năm cũ mộng là đây ? Hoa đào rộ nở hương ngây Thiên đường hạ giới thể này cho ai ?
Như song lộc triều nguyên: ơn phước cả, Dâng cao dâng thần-nhạc sáng hơn trăng. Thơm-tho bay cho đến cõi Thiênđdàng Huyềnđiệu biến thành muôn kinh trọng-thể. Và Tổng-lãnh Thiên-thần quỳ lạy Mẹ Tung-hô câu đường-hạ ngớp châu sa. Hương xông lên lời ca ngợi sum-hòa: Trí miêuđuệ của muôn vì rất thánh. Maria! Linh-hồn tôi ớn lạnh,
ĐẸP GHÊ CHƯA! BUỔI CHIỀU VỀ, NẮNG XOÈ CÁNH QUẠT VÀNG HOE CÁNH ĐỒNG...Xanh xanh màu áo thương yêu Ấy bờ tre với bao nhiêu hẹn hò Mái trường vui tiếng líu lo Nơi tôn nghiêm, chốn tuổi thơ trao dồi Bên dòng sông biết êm trôi Nghiêng nghiêng lồng bóng núi đồi xa xa
(Số 422) “LỜI CHÚA LÀ NGỌN ĐÈN SOI CHO CON BƯỚC, LÀ ÁNH SÁNG CHỈ ĐƯỜNG CON ĐI”. (Thánh vịnh 119, câu 105).
Em là con gái đồng xanh Tóc dài vương hoa lúa Đôi mắt em mang chân trời quê cũ Giếng ngọt, cây đa Anh khát tình quê ta trong mắt em thăm thẳm
Ta lại viết bài thơ tình một thưở Với người đàn bà trẻ xa phương Hồn vọng bay trên sông nước quê hương Xin lưu giữ tấm hình nàng... Nơi trái tim thi sĩ ... Chân ta bước khuông trời xanh kì vĩ Em trong anh vằng vặc ánh trăng rằm
Đời Hết Vui Rồi Đời còn gì sôi nổi Chỉ vì lỗi tại em Đi chẳng thèm ngó lại Sau khi đã hại anh Anh quên chuyện sao đành Rồi em sẽ ân hận Đã làm anh lận đận Mang nặng nỗi thất tình Ngày đêm chỉ một mình Chỉ còn biết lặng thinh Đời chẳng còn hứng khởi Sống như là tạm gửi Khổ này bởi tại ai Thấy ngày sao quá dài Chắc phải mở vòng tay Cầu thêm chút may mắn Mong rằng sẽ đắn đo Khi tìm cô bạn mới Lại khởi đầu lần nữa Dẫu chưa hẳn quên em… Nhưng rồi sẽ tạm êm Được tháo cũi sổ lồng Khỏi gông cùm xiềng xích Của bùa em quyến rũ Tình với em quá đủ Nay tuy sống cu ky Muốn làm gì cũng được Chỉ ước em may mắn Thái Huy Long https://www.youtube.com/watch?v=HzTlB-TjAzM The Thrill Is Gone B.B. King The thrill is gone The thrill is gone away The thrill is gone baby The thrill is gone away You know you done me wrong baby And you'll be sorry someday The thrill is gone It's gone away from me The thrill is gone baby The thrill is gone aw
Ừ! THÁNG TƯ.... - Kính tặng Văn sĩ Thái Quốc Mưu - . Ừ, tháng Tư rồi. Ừ, tháng Tư Gió Xuân vét vớt vạt sương mù Nụ cười se sẽ vương môi gượng Xáo xác nẻo về nương cố hương.
Bảo Trợ