Như Thế Nào Mới Thực Sự Là Buông Bỏ?

19 Tháng Ba 20197:21 SA(Xem: 1175)

Như Thế Nào Mới Thực Sự Là Buông Bỏ? Câu Chuyện Ý Vị Của Hai Thầy Trò Tiểu Hòa Thượng Sẽ Giúp Bạn Trả Lời
Xưa có một lão hòa thượng và đệ tử của ông là tiểu hòa thượng ẩn tu trong ngôi chùa trên núi. Hàng ngày lão hòa thượng vẫn dạy đệ tử tụng kinh, niệm Phật, tọa thiền. Rồi một ngày, ông dẫn tiểu hòa thượng đi vân du…

pha_tra

Câu chuyện 1

Lão hòa thường dắt tiểu hòa thượng đi vân du, trên đường gặp một con sông nhỏ. Trên bờ có một cô gái muốn qua sông, nhưng lại không dám lội qua. Cô gái đang bối rối không biết làm cách nào, lão hòa thượng bèn chủ động cõng cô qua sông, sau đó đặt cô xuống rồi hai người đi tiếp.

Trên suốt quãng đường, tiểu hòa thượng không nén được những băn khoăn suy nghĩ trong lòng, cậu thầm hỏi: “Sư phụ sao vậy nhỉ, sao lại cả gan cõng một cô gái qua sông?”.

Cứ như vậy suốt dọc đường tiểu hòa thượng suy nghĩ, suy nghĩ mãi. Cuối cùng vì không thể kìm nén hơn được nữa, cậu bèn hỏi: “Thưa thầy, thầy phạm giới rồi. Chẳng phải người xuất gia chúng ta không được gần nữ sắc đó sao? Thầy sao lại cõng cô gái đó?”.

Lão hòa thượng thở dài nói: “Ta đã bỏ cô gái ấy xuống lâu rồi, nhưng còn con sao vẫn chưa bỏ xuống?”.

Câu chuyện 2

Nghe lời sư phụ, tiểu hòa thượng ý thức được rằng mình phải buông bỏ. Nhưng buông bỏ thế nào đây? Tiểu hòa thượng mang vẻ mặt khổ sở đến hỏi sư phụ: “Thưa sư phụ, tại sao có rất nhiều thứ con lại không thể buông bỏ được?”.
phat-japan

Lão hòa thượng không trả lời mà chỉ yêu cầu người đệ tử cầm chiếc chén lên rồi ngài rót nước trà nóng vào chén. Đến khi chén đã đầy và bắt đầu tràn ra ngoài, lão hòa thượng vẫn điềm nhiên rót tiếp. Tiểu hòa thượng thấy nóng không chịu được, liền đặt chén trà xuống.

Lúc này lão hòa thượng mới trả lời câu hỏi ban đầu: “Trên đời này không có gì là không buông bỏ được, chỉ cần con cảm thấy nóng, con sẽ phải bỏ xuống mà thôi”.

Câu chuyện 3

Một ngày kia, tiểu hòa thượng lại đến gặp lão hòa thượng và nói: “Thưa sư phụ, mặc dù con đã buông bỏ rất nhiều thứ rồi, nhưng vì sao con không cảm thấy thanh tịnh được?”.

Lão hòa thượng không trả lời, mà chỉ yêu cầu tiểu hòa thượng ra vườn hái đầy hai lẵng hoa. Một lát sau, tiểu hòa thượng quay trở lại, mang hai lẵng đầy hoa dâng lên trước mặt sư phụ.

Sư phụ nói: “Buông!”.

Tiểu hòa thượng lưỡng lự không hiểu, nhưng cũng đặt lẵng hoa bên tay trái xuống.

Sư phụ lại nói: “Buông!”.

Tiểu hòa thượng lại đặt lẵng hoa bên tay phải xuống.

Sư phụ lại nói: “Buông!”.

Tiểu hòa thượng ngơ ngác nhìn sư phụ và nói: “Sư phụ, con đã buông xuống hết rồi, không còn gì để buông xuống được nữa”.

Lão hòa thượng nói: “Nhưng tâm của con vẫn chưa buông xuống được”.

***

Trên đây chỉ là ba câu chuyện nhỏ nhưng lại ẩn chứa Phật lý rất sâu xa, đó chính là “buông bỏ”.

‘Buông bỏ’ là một cảnh giới của trí huệ, cũng là một học vấn của tâm linh. Có buông bỏ thì mới có thể làm được ‘tâm vô sở cầu’, đạt đến sự thanh tịnh vô vi mà Phật gia vẫn giảng.

‘Buông bỏ’ cũng có nhiều tầng thứ, tùy tầng thứ tu luyện khác nhau mà đạt được buông bỏ khác nhau.

Nhưng là một người bình thường không tu luyện, thì rất khó đạt đến độ ‘tâm vô tạp niệm’. Vậy nên Phật gia giảng rằng, đối với bất kể người và sự việc nào thì cũng không nên dính mắc vào đó, bám víu vào đó, khiến tâm mình bị trói buộc trong đó. Càng cố chấp bám giữ thì tự mình lại càng gây phiền toái cho mình. Khi trong tâm thấy nặng nề, hãy thử coi những gánh nặng ấy không phải của mình, và lựa chọn buông bỏ xem sao. Buông bỏ được rồi, bạn sẽ tìm được niềm vui hạnh phúc sau khi trút đi gánh nặng.
phat-statue

Hạnh phúc là do tự mình tìm kiếm, phiền não cũng do tự mình rước về. Vậy có nên học cách buông bỏ hay không?

Nam Phương DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sau khi thiền sư Bankei qua đời, một người mù sống gần chùa của thiền sư nói với một người bạn: “Bởi vì tôi mù, tôi không thể quan sát sắc mặt người ta, nên tôi phải xét tư cách của họ qua giọng nói. Thường thì khi tôi nghe một người chúc mừng người khác về chuyện vui hay thành công nào đó, tôi cũng nghe một âm bí mật của ganh tị. Khi chia buồn với người khác về mất mát của họ, tôi cũng nghe thích thú và thỏa mãn, cứ như là người chia buồn thật sự vui vì có cái gì đó để lại cho họ hưởng trong thế giới riêng của họ. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của tôi thì giọng nói của Bankei luôn luôn thành thật. Khi thiền sư bày tỏ hạnh phúc, tôi chẳng nghe gì khác ngoài hạnh phúc, và khi thiền sư bày tỏ buồn rầu, tôi chẳng nghe gì khác ngoài buồn rầu.
Ở Mỹ có một cậu bé sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đến khi đi học cậu chỉ mang mỗi một đôi giày rách. Cậu bé nghe nói vào lễ Giáng Sinh, khi đến bất cứ cửa hàng nào, chỉ cần nói với Thượng Đế thứ mình muốn thì chủ cửa hàng sẽ thỏa mãn yêu cầu của mình. Vào hôm Giáng Sinh, cậu bé nhìn thấy trong một cửa hàng giày có bày bán những đôi giày rất đẹp nên đã bước vào cửa hàng và nói với ông chủ rằng : - Hôm nay là Giáng Sinh, cháu rất thích đôi giày này, chú có thể giúp cháu nói với Thượng Đế để Ngài cho cháu đôi giày này có được không ạ ?
Nhân sinh tại thế, thông minh chỉ là thiên bẩm nhưng thiện lương lại là lựa chọn. Thiện lương vốn dĩ là một phẩm đức quý giá của con người, cũng là sức mạnh tiềm ẩn vô biên mà bẩm sinh mỗi người khi sinh ra đều có. Trong bất kể hoàn cảnh khó khăn nào, bạn hãy kiên trì thực hiện thiện lương, nhân ái. Bởi chỉ khi biết yêu thương người khác, ta mới có thể được sống trong vòng tay ấm áp của tình người. Và mỗi mầm lành thiện lương gieo xuống ắt sẽ đem lại cho ta quả phúc báo ngọt ngào. Truyện kể rằng: xưa kia có một lão nhân ở vùng nọ vừa qua đời, lão nhân có một người con trai hiền hậu trung thực tuổi ngoài 40. Gia tộc lão nhân vốn dĩ là danh gia vọng tộc, mộ phần tổ tiên theo lệ xưa nay đều được xây dựng rất lớn, vậy nên người con trai cũng muốn tìm một mảnh đất tốt để cất cho cha mình một ngôi mộ lớn.
“Mỗi lần giờ ra chơi nó lại ngồi dưới dốc cây gần cổng lớn của trường để nhìn tụi bạn nhà giàu mua những cây kem lạnh. Chỉ nhìn thôi, vì nhà nó nghèo lắm. Ba nó không biết đang ở đâu, mẹ nó đi làm mướn cho người ta để nuôi nó học đã khó khăn, chứ nói gì đến tiền ăn quà vặt của nó. “Ực”, nó cố nén nước bọt trong miệng lại, hai mắt nhắm nghiền, cái đầu nó cúi xuống lắc qua lắc lại thật mạnh nhiều lần cho thoát khỏi cái cảm giác thèm thuồng. Không ai biết cảm giác của nó, chỉ có ông lão ngồi gần đó đã quan sát nó nhiều lần. "Cháu ơi", ông thò đôi bàn tay gầy gò đầy nếp nhăn vẫy thằng nhỏ lại. “Chuyện gì vậy, mình có quen ông đâu, chắc bảo mua vé số đây mà, mình có tiền đâu mà mua”, trong đầu nó nghĩ thầm. Nhưng vì tò mò nó vẫn quay đầu lại.
Nhiều năm về trước, có một cậu bé mồ côi tên Jim, 12 tuổi, gầy gò. Jim sống lang thang, là đầu mối của mọi trò cười và trêu chọc của mọi người sống trong thị trấn. Không ai đối xử tử tế với Jim. Những nghi ngờ của mọi vụ ăn cắp hay rắc rối đều có tên Jim đầu tiên. Cậu chỉ nhận được những lời nói cay độc, nghi ngờ. Kết quả là Jim luôn lẩn tránh những người xung quanh. Cậu càng lẩn tránh, người ta càng nghi ngờ cậu. Tài sản duy nhất của Jim là chú chó Tige, cũng luôn khép nép và lẫn tránh mọi người như chủ nó. Jim không đối xử thô lỗ với Tige nhưng cậu cũng luôn dùng thứ ngôn ngữ cay độc mà mọi người dùng với cậu. Phần vì cậu đã quen với những ngôn ngữ đó, phần vì để trút đi mọi nỗi uất ức. Một hôm, Jim thấy cô gái phía trước làm rơi một gói nhỏ. Cô cúi xuống nhặt thì một gói khác lại rơi khỏi tay. Jim chạy đến, nhặt hai cái gói lên đưa trả cô gái. - Cảm ơn cậu bé, cậu thật tốt
NHỮNG CHIẾC VỎ SÒ Trong khu chợ ở ngôi làng ven biển, một cậu bé 6 tuổi đi chơi cùng em gái 4 tuổi. Cô bé dừng lại trước một tiệm bán đồ chơi. Cậu bé hỏi em gái: - Em muốn mua gì à? Cô bé chỉ tay vào một con búp bê treo bên ngoài cửa tiệm và ngước đôi mắt trong veo nhìn anh trai. Cậu bé bèn lấy con búp bê và nắm tay em gái đi vào trong cửa hàng. Cô bé hớn hở bước theo anh. Người chủ tiệm mỉm cười chào hai đứa trẻ. Cậu anh trai hỏi: - Thưa ông, con búp bê này bao nhiêu ạ? Người chủ tiệm hỏi lại: - Thế con có thể trả cho ta bao nhiêu nào? Cậu bé cho tay vào túi quần và lấy ra một nắm vỏ sò đưa cho người chủ tiệm. Ông chủ nhận nắm vỏ sò và bắt đầu đếm một cách cẩn thận như thể đang đếm những đồng tiền. Trong lúc đó, cậu bé rất lo lắng, rụt rè hỏi: - Từng ấy có đủ không ạ? Ông chủ tiệm trả lời một cách nghiêm túc: - Đủ con ạ, vẫn còn thừa lại đây này.
Vào đầu tháng Sáu vừa qua, một linh mục ở Ý phát hiện ra đã có ai đó vẽ lên tường nhà thờ của ngài những khẩu hiệu xúc phạm Đức Mẹ và ủng hộ phá thai. Khẩu hiệu viết: “Tự do nạo phá thai (dành cho cả bà Maria nữa)”. Có thể khẩu hiệu ám chỉ đến Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa, người mang thai Chúa Giêsu bởi quyền năng Thiên Chúa. Để đáp lại, linh mục Andrea đã viết một bức thư ngỏ cho người phá hoại ấy trên Facebook, và bức thư đã được lan truyền rộng rãi. Bức thư viết Thân gửi người vẽ tường vô danh, Tôi lấy làm tiếc khi bạn không lấy ví dụ từ chính mẹ bạn. Bà ấy đã can đảm khi thụ thai, cưu mạng bạn trong lòng và sinh ra bạn. Bà ấy có thể đã phá thai chính là bạn. Nhưng không. Bà ấy nuôi nấng bạn, mớm cho bạn ăn, tắm rửa và mặc quần áo đẹp cho bạn. Và giờ đây bạn được sống và tự do. Nhưng bạn lại dùng sự tự do ấy, để nói với chúng tôi là, tốt hơn là những con người như bạn không nên hiện diện trên thế giới này.
Câu chuyện giữa tượng gỗ và tượng đồng hé lộ bao điều bí ẩn của đời sống tín ngưỡng và bài học cho con người thời hiện đại... Một sớm mùa hạ, trong một ngôi chùa cổ ở ngoại vi thành phố, không gian thật tĩnh lặng, những giờ phút tĩnh lặng hiếm hoi ở một nơi hương khói ngập tràn. Mới đầu hạ mà nắng sớm đã chói chang, làm nổi bật cái vẻ cổ kính của tường vách rêu phong, mái ngói nâu sồng của ngôi chùa cổ
Một con tàu đang lênh đênh trên biển thì gặp bão to và bị đắm. Chỉ có hai trong số những thủy thủ trên tàu đủ sức bơi đến một hòn đảo gần đó. Họ sống sót nhưng không biết làm gì để sinh tồn nên quyết định cầu nguyện. Tuy nhiên, họ muốn xem ai có lời nguyện cầu thỉnh tới được Đức Chúa Trời nên đã phân chia lãnh thổ, mỗi người ở một nửa hòn đảo. Điều đầu tiên, họ cầu nguyện để có thức ăn. Sáng ngày hôm sau, người đàn ông đầu tiên nhìn thấy một cây đầy trái ngọt ở trên phần đảo của mình, giờ thì anh ta không lo bị đói nữa. Người đàn ông kia lại ở mảnh đất cằn cỗi rất khó khăn để tìm đủ thức ăn cho mình. Sau một tuần, người đàn ông đầu tiên thấy cô đơn. Anh ta quyết định cầu xin một người vợ. Ngày hôm sau, một con thuyền khác bị đắm và chỉ có một người phụ nữ duy nhất sống sót bơi được vào bờ đảo của anh ta. Ở bên kia hòn đảo, vẫn không có gì xảy ra cả.
Cuộc tranh luận có một không hai của EINSTEIN – Nhà khoa học vĩ đại nhất của mọi thời đại đã được ghi lại như sau: Giáo sư : Con trai, con là một người tin có Thiên Chúa phải không?
Bảo Trợ