Như Thế Nào Mới Thực Sự Là Buông Bỏ?

19 Tháng Ba 20197:21 SA(Xem: 347)

Như Thế Nào Mới Thực Sự Là Buông Bỏ? Câu Chuyện Ý Vị Của Hai Thầy Trò Tiểu Hòa Thượng Sẽ Giúp Bạn Trả Lời
Xưa có một lão hòa thượng và đệ tử của ông là tiểu hòa thượng ẩn tu trong ngôi chùa trên núi. Hàng ngày lão hòa thượng vẫn dạy đệ tử tụng kinh, niệm Phật, tọa thiền. Rồi một ngày, ông dẫn tiểu hòa thượng đi vân du…

pha_tra

Câu chuyện 1

Lão hòa thường dắt tiểu hòa thượng đi vân du, trên đường gặp một con sông nhỏ. Trên bờ có một cô gái muốn qua sông, nhưng lại không dám lội qua. Cô gái đang bối rối không biết làm cách nào, lão hòa thượng bèn chủ động cõng cô qua sông, sau đó đặt cô xuống rồi hai người đi tiếp.

Trên suốt quãng đường, tiểu hòa thượng không nén được những băn khoăn suy nghĩ trong lòng, cậu thầm hỏi: “Sư phụ sao vậy nhỉ, sao lại cả gan cõng một cô gái qua sông?”.

Cứ như vậy suốt dọc đường tiểu hòa thượng suy nghĩ, suy nghĩ mãi. Cuối cùng vì không thể kìm nén hơn được nữa, cậu bèn hỏi: “Thưa thầy, thầy phạm giới rồi. Chẳng phải người xuất gia chúng ta không được gần nữ sắc đó sao? Thầy sao lại cõng cô gái đó?”.

Lão hòa thượng thở dài nói: “Ta đã bỏ cô gái ấy xuống lâu rồi, nhưng còn con sao vẫn chưa bỏ xuống?”.

Câu chuyện 2

Nghe lời sư phụ, tiểu hòa thượng ý thức được rằng mình phải buông bỏ. Nhưng buông bỏ thế nào đây? Tiểu hòa thượng mang vẻ mặt khổ sở đến hỏi sư phụ: “Thưa sư phụ, tại sao có rất nhiều thứ con lại không thể buông bỏ được?”.
phat-japan

Lão hòa thượng không trả lời mà chỉ yêu cầu người đệ tử cầm chiếc chén lên rồi ngài rót nước trà nóng vào chén. Đến khi chén đã đầy và bắt đầu tràn ra ngoài, lão hòa thượng vẫn điềm nhiên rót tiếp. Tiểu hòa thượng thấy nóng không chịu được, liền đặt chén trà xuống.

Lúc này lão hòa thượng mới trả lời câu hỏi ban đầu: “Trên đời này không có gì là không buông bỏ được, chỉ cần con cảm thấy nóng, con sẽ phải bỏ xuống mà thôi”.

Câu chuyện 3

Một ngày kia, tiểu hòa thượng lại đến gặp lão hòa thượng và nói: “Thưa sư phụ, mặc dù con đã buông bỏ rất nhiều thứ rồi, nhưng vì sao con không cảm thấy thanh tịnh được?”.

Lão hòa thượng không trả lời, mà chỉ yêu cầu tiểu hòa thượng ra vườn hái đầy hai lẵng hoa. Một lát sau, tiểu hòa thượng quay trở lại, mang hai lẵng đầy hoa dâng lên trước mặt sư phụ.

Sư phụ nói: “Buông!”.

Tiểu hòa thượng lưỡng lự không hiểu, nhưng cũng đặt lẵng hoa bên tay trái xuống.

Sư phụ lại nói: “Buông!”.

Tiểu hòa thượng lại đặt lẵng hoa bên tay phải xuống.

Sư phụ lại nói: “Buông!”.

Tiểu hòa thượng ngơ ngác nhìn sư phụ và nói: “Sư phụ, con đã buông xuống hết rồi, không còn gì để buông xuống được nữa”.

Lão hòa thượng nói: “Nhưng tâm của con vẫn chưa buông xuống được”.

***

Trên đây chỉ là ba câu chuyện nhỏ nhưng lại ẩn chứa Phật lý rất sâu xa, đó chính là “buông bỏ”.

‘Buông bỏ’ là một cảnh giới của trí huệ, cũng là một học vấn của tâm linh. Có buông bỏ thì mới có thể làm được ‘tâm vô sở cầu’, đạt đến sự thanh tịnh vô vi mà Phật gia vẫn giảng.

‘Buông bỏ’ cũng có nhiều tầng thứ, tùy tầng thứ tu luyện khác nhau mà đạt được buông bỏ khác nhau.

Nhưng là một người bình thường không tu luyện, thì rất khó đạt đến độ ‘tâm vô tạp niệm’. Vậy nên Phật gia giảng rằng, đối với bất kể người và sự việc nào thì cũng không nên dính mắc vào đó, bám víu vào đó, khiến tâm mình bị trói buộc trong đó. Càng cố chấp bám giữ thì tự mình lại càng gây phiền toái cho mình. Khi trong tâm thấy nặng nề, hãy thử coi những gánh nặng ấy không phải của mình, và lựa chọn buông bỏ xem sao. Buông bỏ được rồi, bạn sẽ tìm được niềm vui hạnh phúc sau khi trút đi gánh nặng.
phat-statue

Hạnh phúc là do tự mình tìm kiếm, phiền não cũng do tự mình rước về. Vậy có nên học cách buông bỏ hay không?

Nam Phương DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Dưới đây chúng tôi xin gửi tới quý vị và các bạn bài viết: Bài học cuộc đời đáng suy ngẫm từ 8 câu chuyện ngắn. Mời bạn cùng đọc, suy ngẫm và chia sẻ nhé! 1. NGƯỜI BÁN SỮA BÒ RONG Người bán sữa bò rong vừa đi trên đường vừa rao: “1 chai 3 đồng, 3 chai 10 đồng”. Nghe thấy thế, một vị khách tiến tới hỏi mua một chai sữa với giá 3 đồng. Người này mua 3 lần được 3 chai sữa với tổng cộng 9 đồng tiền và rất lấy làm tâm đắc, bèn nói với anh bán sữa: “Anh thấy chưa, nếu mua theo cách của tôi thì 3 chai đâu cần trả đến 10 đồng!”.
Đó là một chiếc ghế dài rất rất bình thường. Chẳng có điều gì đặc biệt về nó cả. Chỉ là một băng ghế gỗ ở công viên với cái lưng cong, các thanh gỗ màu xanh da trời đã xỉn lại và mục. Nó được đặt ngay cạnh con đường mòn chạy bộ nhìn ra một chỗ trũng nhỏ dẫn đến một cái ao, cũng chẳng có gì đáng lưu ý đến việc nó có quan trọng hay không.
Mọi thứ trong cuộc sống đều có thông số chính xác, ngoại trừ tình yêu thương. Tình yêu thương của mẹ như đại dương bao la, luôn vỗ về bồi đắp cho bờ không bao giờ biết mệt mỏi. - Mọi thứ trong cuộc sống đều có thông số chính xác, ngoại trừ tình yêu thương. Tình yêu thương của mẹ như đại dương bao la, luôn vỗ về bồi đắp cho bờ không bao giờ biết mệt mỏi.
Ngày xưa có một nàng công chúa rất xinh đẹp. Nàng luôn tự hào về nhan sắc của mình và rất thích được khen ngợi. Chính vì vậy, nàng xin vua cha mở hội thi tìm người đẹp nhất trong vương quốc và được nhà vua đồng ý.
Nhà độc tài nào sau khi ra đi cũng trở thành bia cho không biết bao nhiêu những lời đàm tiếu của thiên hạ. Năm 1986, người ta nói đến trên 3,000 đôi giày đã trở thành bảo tàng viện của bà Imelda Marcos, phu nhân của cựu tổng thống Phi Luật Tân, ông Ferdinand Marcos. Sau đó, người ta lại bàn tán về những đôi giày của bà Elena, vợ của nhà độc tài Ceaucescu bị hành quyết tại Rumani. "Trăm năm bia đá thì mòn, Ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ"
Nhật Bản là quốc gia thấm nhuần và áp dụng giáo lý đạo Phật trong cuộc sống hằng ngày. Họ quý trọng con người thay vì đánh giá họ dựa vào dáng vẻ bên ngoài. Họ thường xuyên làm chuyện có ích cho người khác, cũng như không dám trộm cắp, hại người, để nhận lại Thiện báo. Trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một phần lương thực không thu hoạch. Không ai bảo ai, những nông dân Nhật luôn để phần lại cho các loài chim, thú trong tự nhiên.
“Họ vội vàng trưởng thành, sau đó lại than thở là mất đi tuổi thơ. Họ dùng sức khỏe để đổi lấy tiền bạc, không lâu sau lại muốn dùng tiền bạc để khôi phục sức khỏe. Họ đối với tương lai thì lo lắng không nguôi, nhưng lại không trân trọng hiện tại. Vì vậy, họ vừa không sống trong hiện tại, vừa không sống trong tương lai. Họ sống như thể là sẽ không bao giờ chết, và sẽ chết như thể chưa bao giờ từng được sống.”
Farmaan, cậu bé 7 tuổi với đôi mắt to và mái tóc rối bù luôn là niềm hy vọng của bố mẹ và các em bởi theo lời nói của bố mẹ cậu, một ngày nào đó, cậu sẽ cứu cả gia đình. “Tôi sẽ đánh nhau [với anh]”, mẹ của Farmaan từng nói với chồng như vậy khi chồng cô bắt con trai họ nghỉ học và đi ăn xin. Mẹ của Farmaan hứa với Farmaan rằng em sẽ vẫn tiếp tục đi học, sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Ngày xưa, có ông vua cai trị ở một đất nước phồn vinh nọ. Một ngày kia, vị vua đi ngao du sơn thủy. Khi quay trở lại hoàng cung, vị vua phàn nàn chân mình rất đau, bởi vì đây là lần đầu tiên Vua phải trải qua một cuộc hành trình dài như thế và chặng đường ông đi lại rất gồ ghề, đá lởm chởm.
Jim làm việc tại một khu du lịch, mỗi ngày khi đi làm, ông Jack hàng xóm đều sẽ đưa anh một tờ 5 đô la để nhờ anh mua một túi cà phê giá 4 đô la ở tiệm cà phê trong khu du lịch, thói quen này đã kéo dài suốt mấy năm nay. Đương nhiên, để cảm ơn Jim, ông Jack luôn giúp anh cắt cỏ phía trước nhà.
Bảo Trợ