Câu Chuyện Về Cây Cầu Brooklyn: Biểu Tượng Của New York, Tượng Đài Của Đam Mê Và Tình Yêu Vĩnh Cửu

11 Tháng Ba 20193:12 SA(Xem: 446)

Cây cầu Brooklyn không chỉ là một kiệt tác kỹ thuật của thế kỷ 19, một địa điểm cổ kính đáng xem, đáng ghi lại khi đến thăm New York hiện đại và nguy nga. Đây còn là một công trình mang tính biểu tượng của niềm tin, nỗ lực và tình yêu của con người.

Brooklyn newyork
Năm 1883, ý tưởng xây dựng một cây cầu Brooklyn ngoạn mục để nối liên New York với Long Islands đã được kỹ sư tài năng, đầy sáng tạo người Đức John Augustus Roebling ấp ủ. Tuy nhiên, John Roebling đã phải nghe tất cả những lời chỉ trích cũ kỹ, giống như nhiều người trong chúng ta thường xuyên gặp phải trong cuộc sống hay trong sự nghiệp khi chúng ta muốn hoàn thành một điều gì đó khác biệt, nhất là khi nó lại là thử thách không thể vượt qua đối với những người khác.

blank
kỹ sư tài năng, đầy sáng tạo người Đức John Augustus Roebling. (Ảnh: te-4g.info)

Các chuyên gia xây cầu trên khắp thế giới đều cho rằng đây là một công trình bất khả thi và không thực tế. Họ dự đoán dù cây cầu có được xây dựng, toàn bộ công trình sẽ sớm sụp đổ xuống sông Đông ở New York. Hơn nữa, nó chưa bao giờ được thực hiện trước đây và nó cũng không thể thực hiện, vì thế họ khuyên Roebling hãy quên ý tưởng ấy đi. Dù nản lòng, Roebling vẫn không ngừng mơ ước về cây cầu. Ông nghĩ về nó mọi lúc mọi nơi, và từ sâu thẳm trái tim mình, ông biết nó có thể thực hiện.

blank
Cây cầu Brooklyn nối liên New York với Long Islands. (Ảnh: kitchendecor.club)

Một ngày, Roebling chia sẻ ý tưởng với con trai của mình, kỹ sư Washington. Sau rất nhiều những cuộc thảo luận và thuyết phục, cuối cùng Washington đã ủng hộ cha và cùng bắt đầu vào xây dựng cây cầu. Hai cha con Roebling đã phát triển mô hình về cách thức tiến hành và chinh phục thử thách này. Với cảm hứng và đam mê, họ đã thuê một đội ngũ công nhân lành nghề để xây dựng cây cầu thế kỷ, đó cũng như những người đồng hành cùng họ trong sứ mệnh lịch sử này. Họ nghiên cứu các phương án để xây dựng, dự đoán những khó khăn và chướng ngại có thể gặp phải.

Năm 1857, Roebling đã vẽ các bản thiết kế cho những tòa nhà chọc trời để có thể giữ những dây cáp của cây cầu. Ông cũng là người tiên phong trong việc sử dụng thép trong xây dựng để cây cầu mạnh hơn, vì trước đó những cây cầu như vậy được xây dựng bằng sắt. Tuy nhiên, cây cầu khổng lồ này đã lấy đi mạng sống của Roebling và con trai Washington của ông đã bị tàn tật và không bao giờ có thể hồi phục.

blank
Roebling cũng là người tiên phong trong việc sử dụng thép trong xây dựng để cây cầu mạnh hơn. (Ảnh: cerco.nyc)

“Chúng tôi đã nói với họ rồi. Họ là những kẻ điên cùng với những giấc mơ điên rồ của họ”. Cha con Roebling nhận được vô số những bình luận tiêu cực và người ta nghĩ rằng cây cầu đã đến lúc dừng lại bởi vì chỉ duy có Roebling mới xây dựng cây cầu này như thế nào.

Bất chấp sự tàn tật của mình, Washington không bao giờ nản lòng. Trong anh vẫn luôn có khát vọng cháy bỏng hoàn thành cây cầu và tâm trí anh nhạy bén hơn bao giờ hết. Anh đã cố gắng truyền cảm hứng và nhiệt huyết cho một số người bạn của mình, nhưng họ đã quả nản lòng với nhiệm vụ này.

blank
Cây cầu Brooklyn về đêm. (Ảnh: gettyimages.com)

Khi đang nằm trên giường trong phòng bệnh, ánh nắng nhẹ chiếu qua ô cửa sổ, một cơn gió thổi bay tấm màn trắng mỏng manh và anh có thể nhìn thấy bầu trời và ngọn cây bên ngoài trong chốc lát. Đó dường như là một thông điệp dành cho anh: Đừng bỏ cuộc. Đột  nhiên một ý tưởng lóe lên trong anh. Tất cả những gì anh có thể làm là di chuyển một ngón tay và anh quyết định tận dụng nó một cách tốt nhất. Bằng cách di chuyển này, anh từ từ phát triển một quy tắc giao tiếp với vợ.

Anh chạm vào cánh tay của vợ, ngụ ý muốn nói với cô rằng anh muốn gọi các kỹ sư tới một lần nữa. Sau đó anh dùng ngón tay của mình gõ nhẹ vào cánh tay cô để nói các kỹ sư cần phải làm gì. Nghe có vẻ khó tin, nhưng dự án đã được khởi động lại và tiến hành một lần nữa. 

Trong 13 năm, Washington đã gõ những chỉ dẫn của mình bằng ngón tay trên cánh tay vợ, cho đến khi cây cầu hoàn thành. Ngày nay, cây cầu Brooklyn ngoạn mục đứng trong tất cả vinh quang của nó như một sự tôn vinh chiến thắng của một người đàn ông, tinh thần bất khuất và quyết tâm không bị đánh bại bởi hoàn cảnh. Nó cũng là một sự tôn vinh cho các kỹ sư và nhóm làm việc của họ, và niềm tin của họ vào một người đàn ông bị coi là điên bởi một nửa thế giới. Nó cũng là một tượng đài cho tình yêu và sự tận tâm của người vợ suốt 13 năm kiên nhẫn giải mã những tin nhắn của chồng và nói với các kỹ sư phải làm gì.

blank
Ngày nay, cây cầu Brooklyn ngoạn mục đứng trong tất cả vinh quang của nó như một sự tôn vinh chiến thắng của một người đàn ông, tinh thần bất khuất và quyết tâm không bị đánh bại bởi hoàn cảnh. (Ảnh: Flickr)

Tất cả chúng ta đều có những giấc mơ trong cuộc sống. Nhưng chỉ một số người hoàn thành nó thông qua ý chí và quyết tâm mạnh mẽ của họ. Có nhiều trường hợp chúng ta phải đối mặt với những khó khăn trong việc thực hiện ước mơ của mình và đôi khi ta buông bỏ những giấc mơ đó chỉ vì sự cáu kỉnh hoặc thất vọng mà chúng ta gặp phải. Nhưng bạn ạ, giấc mơ là một trong những lý do mà chúng ta sống cuộc sống này. 

Thiên Thủy DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đời người thường có đến bảy, tám phần không như ý. Nhưng đôi khi, chỉ cần thay đổi tâm cảnh, thay đổi góc nhìn, bạn đã thấy mọi sự việc đều tốt đẹp trở lại rồi. Dưới đây là 3 câu chuyện nhỏ khiến tâm hồn bạn trở nên khoáng đạt hơn…
“Thật đáng tiếc, chúng tôi không in được hóa đơn thanh toán cho tình người! . - Một câu chuyện có thật. Tại một thành phố ở Ấn Độ, vị thương gia mất cả ngày trời thương thảo với đối tác. Mệt mỏi, ông vào một nhà hàng sang trọng, tự thưởng cho mình bữa tối thịnh soạn.
Một phú ông nọ có một hồ nuôi đầy cá. Ngày nọ, một anh ngư dân đang trong cơn túng quẫn xâm nhập vào vườn nhà phú ông ăn trộm cá. Không may cho anh, vì nghi ngờ có kẻ xâm nhập lãnh địa của mình nên phú ông đã cho người hầu đi lùng sục khắp vườn. Trông thấy đèn đuốc sáng choang đang tiến về phía mình, người đánh cá biết ngay là có sự chẳng lành. Nhưng vốn là người thông minh, anh ta bèn cởi phăng áo ra và trát đầy bùn đất lên người. Sau đó, anh ta nhắm mắt lại và ngồi dưới một gốc cây giả vờ chìm đắm trong suy tưởng.
Cuộc sống cần những câu chuyện nhỏ để giúp bạn có được kinh nghiệm sống quý báu, hay ít ra nó cũng có thể giúp các bạn có được chút niềm vui trong những bộn bề này.
Đó là bài học về dân trí, dân khí, về cái đạo làm người cơ bản, mà xem ra người Nhật vẫn là bậc thầy dạy người Việt sau hơn một thế kỷ… Trong cuốn Phan Bội Châu Niên Biểu – Tự Phê Phán có đoạn kể rằng lúc mới đến Nhật (1905), Phan Bội Châu đã gặp một người phu xe Nhật Bản tốt bụng. Lúc đó Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ dành dụm được vài đồng bạc làm lộ phí để lên phố thị Tokyo tìm cho được anh học sinh Trung Quốc, có tên Ân Thừa Hiến.
Môn đồ hỏi "Nghiệp là gì", Đức Phật trả lời bằng 1 câu chuyện khiến bao người thức tỉnh Câu chuyện mà Đức Phật kể cho các môn đồ đã khiến nhiều người nhận ra, dù chưa làm điều gì có hại cho người khác, nhưng họ đã vô tình tạo nghiệp cho chính bản thân mà không biết. Một hôm, Đức Phật đang ngồi cùng các môn đồ thì bỗng có 1 người hỏi Ngài rằng, "Nghiệp là gì?". Đức Phật trả lời: "Để ta kể cho các ngươi một câu chuyện.
Không ai muốn đến gần, nhưng tình yêu của cô bị bịnh aids đã khiến tôi bật khóc! Thông tin bệnh nhân AIDS chuẩn bị nhập viện sinh con đã khiến cả khoa sản náo loạn. Các y tá đồng thanh nói: “Ai sẽ chịu trách nhiệm trong trường hợp bị lây nhiễm?” Ngay cả một số bác sĩ cũng phản đối: “Nếu bệnh nhân khác bị lây nhiễm qua dụng cụ phẫu thuật và giường chiếu thì phải làm thế nào?”. Sau một hồi tranh luận, cuối cùng bệnh nhân cũng được sắp xếp vào chiếc giường số 13, phòng cách ly đặc biệt của khoa sản. Khi trưởng khoa phân công trực ban, không ai muốn nhận vào trong đó. Cuối cùng chỉ còn lại tôi – một y tá vừa tốt nghiệp ba tháng, nơm nớp lo sợ bước vào căn phòng.
Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo đã trao tặng Giải thưởng Tự do Tôn giáo Quốc tế lần đầu tiên của Hoa Kỳ cho một Imam Hồi Giáo người Nigeria. Lúc 3g chiều ngày 23 tháng 6 năm 2018, Imam Abubakar Abdullahi, đã liều mạng sống mở cửa đền thờ Hồi Giáo ở làng Barkin Ladi, bang Plateau, và cả nhà ở của ông ở gần đó để che chở cho 262 người Công Giáo đang bị bọn khủng bố Fulani lùng giết.
Chuyện xảy ra trong buổi lễ tốt nghiệp cho các Bác Sĩ ở Anh năm 1920, có sự tham dự của Thủ Tướng Anh thời đó. Trong buổi lễ, như thông lệ, Trưởng Khoa đứng lên chia xẻ kinh nghiệm với những sinh viên mới ra trường. Lần này Ông kể về một sự cố đã xảy ra với Ông: " lần ấy đã quá nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa nhà mình. Khi mở ra tôi thấy một phụ nữ lớn tuổi đang hoảng hốt và Bà nói với tôi: " Ôi Bác Sĩ ơi, Con tôi đang bệnh rất nghiêm trọng, xin Ông hãy cứu nó ! ” Tôi vội chạy ra theo Bà ta đến nhà họ mà không kịp nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra. Hôm đó là một đêm giông bão và rất lạnh, trời mưa như trút, lái xe rất nguy hiểm nhưng tôi không kịp lo cho mình nữa.
Ông không tìm thấy hạnh phúc trong sự xa hoa giàu có, nhưng trong một tu viện dòng Biển Đức ở Tây Ban Nha. Đã bốn năm qua, không có ai vào tu với các thày dòng Biển Đức trên núi Montserrat, ở Tây Ban Nha, thế mà mới đây lại có một ứng sinh bất thường : David Valls 57 tuổi, đã từng là giám đốc điều hành cao cấp rất thành công nhiều năm làm việc cho một công ty dầu khí quốc tế.
Bảo Trợ