Câu Chuyện Về Cây Cầu Brooklyn: Biểu Tượng Của New York, Tượng Đài Của Đam Mê Và Tình Yêu Vĩnh Cửu

11 Tháng Ba 20193:12 SA(Xem: 352)

Cây cầu Brooklyn không chỉ là một kiệt tác kỹ thuật của thế kỷ 19, một địa điểm cổ kính đáng xem, đáng ghi lại khi đến thăm New York hiện đại và nguy nga. Đây còn là một công trình mang tính biểu tượng của niềm tin, nỗ lực và tình yêu của con người.

Brooklyn newyork
Năm 1883, ý tưởng xây dựng một cây cầu Brooklyn ngoạn mục để nối liên New York với Long Islands đã được kỹ sư tài năng, đầy sáng tạo người Đức John Augustus Roebling ấp ủ. Tuy nhiên, John Roebling đã phải nghe tất cả những lời chỉ trích cũ kỹ, giống như nhiều người trong chúng ta thường xuyên gặp phải trong cuộc sống hay trong sự nghiệp khi chúng ta muốn hoàn thành một điều gì đó khác biệt, nhất là khi nó lại là thử thách không thể vượt qua đối với những người khác.

blank
kỹ sư tài năng, đầy sáng tạo người Đức John Augustus Roebling. (Ảnh: te-4g.info)

Các chuyên gia xây cầu trên khắp thế giới đều cho rằng đây là một công trình bất khả thi và không thực tế. Họ dự đoán dù cây cầu có được xây dựng, toàn bộ công trình sẽ sớm sụp đổ xuống sông Đông ở New York. Hơn nữa, nó chưa bao giờ được thực hiện trước đây và nó cũng không thể thực hiện, vì thế họ khuyên Roebling hãy quên ý tưởng ấy đi. Dù nản lòng, Roebling vẫn không ngừng mơ ước về cây cầu. Ông nghĩ về nó mọi lúc mọi nơi, và từ sâu thẳm trái tim mình, ông biết nó có thể thực hiện.

blank
Cây cầu Brooklyn nối liên New York với Long Islands. (Ảnh: kitchendecor.club)

Một ngày, Roebling chia sẻ ý tưởng với con trai của mình, kỹ sư Washington. Sau rất nhiều những cuộc thảo luận và thuyết phục, cuối cùng Washington đã ủng hộ cha và cùng bắt đầu vào xây dựng cây cầu. Hai cha con Roebling đã phát triển mô hình về cách thức tiến hành và chinh phục thử thách này. Với cảm hứng và đam mê, họ đã thuê một đội ngũ công nhân lành nghề để xây dựng cây cầu thế kỷ, đó cũng như những người đồng hành cùng họ trong sứ mệnh lịch sử này. Họ nghiên cứu các phương án để xây dựng, dự đoán những khó khăn và chướng ngại có thể gặp phải.

Năm 1857, Roebling đã vẽ các bản thiết kế cho những tòa nhà chọc trời để có thể giữ những dây cáp của cây cầu. Ông cũng là người tiên phong trong việc sử dụng thép trong xây dựng để cây cầu mạnh hơn, vì trước đó những cây cầu như vậy được xây dựng bằng sắt. Tuy nhiên, cây cầu khổng lồ này đã lấy đi mạng sống của Roebling và con trai Washington của ông đã bị tàn tật và không bao giờ có thể hồi phục.

blank
Roebling cũng là người tiên phong trong việc sử dụng thép trong xây dựng để cây cầu mạnh hơn. (Ảnh: cerco.nyc)

“Chúng tôi đã nói với họ rồi. Họ là những kẻ điên cùng với những giấc mơ điên rồ của họ”. Cha con Roebling nhận được vô số những bình luận tiêu cực và người ta nghĩ rằng cây cầu đã đến lúc dừng lại bởi vì chỉ duy có Roebling mới xây dựng cây cầu này như thế nào.

Bất chấp sự tàn tật của mình, Washington không bao giờ nản lòng. Trong anh vẫn luôn có khát vọng cháy bỏng hoàn thành cây cầu và tâm trí anh nhạy bén hơn bao giờ hết. Anh đã cố gắng truyền cảm hứng và nhiệt huyết cho một số người bạn của mình, nhưng họ đã quả nản lòng với nhiệm vụ này.

blank
Cây cầu Brooklyn về đêm. (Ảnh: gettyimages.com)

Khi đang nằm trên giường trong phòng bệnh, ánh nắng nhẹ chiếu qua ô cửa sổ, một cơn gió thổi bay tấm màn trắng mỏng manh và anh có thể nhìn thấy bầu trời và ngọn cây bên ngoài trong chốc lát. Đó dường như là một thông điệp dành cho anh: Đừng bỏ cuộc. Đột  nhiên một ý tưởng lóe lên trong anh. Tất cả những gì anh có thể làm là di chuyển một ngón tay và anh quyết định tận dụng nó một cách tốt nhất. Bằng cách di chuyển này, anh từ từ phát triển một quy tắc giao tiếp với vợ.

Anh chạm vào cánh tay của vợ, ngụ ý muốn nói với cô rằng anh muốn gọi các kỹ sư tới một lần nữa. Sau đó anh dùng ngón tay của mình gõ nhẹ vào cánh tay cô để nói các kỹ sư cần phải làm gì. Nghe có vẻ khó tin, nhưng dự án đã được khởi động lại và tiến hành một lần nữa. 

Trong 13 năm, Washington đã gõ những chỉ dẫn của mình bằng ngón tay trên cánh tay vợ, cho đến khi cây cầu hoàn thành. Ngày nay, cây cầu Brooklyn ngoạn mục đứng trong tất cả vinh quang của nó như một sự tôn vinh chiến thắng của một người đàn ông, tinh thần bất khuất và quyết tâm không bị đánh bại bởi hoàn cảnh. Nó cũng là một sự tôn vinh cho các kỹ sư và nhóm làm việc của họ, và niềm tin của họ vào một người đàn ông bị coi là điên bởi một nửa thế giới. Nó cũng là một tượng đài cho tình yêu và sự tận tâm của người vợ suốt 13 năm kiên nhẫn giải mã những tin nhắn của chồng và nói với các kỹ sư phải làm gì.

blank
Ngày nay, cây cầu Brooklyn ngoạn mục đứng trong tất cả vinh quang của nó như một sự tôn vinh chiến thắng của một người đàn ông, tinh thần bất khuất và quyết tâm không bị đánh bại bởi hoàn cảnh. (Ảnh: Flickr)

Tất cả chúng ta đều có những giấc mơ trong cuộc sống. Nhưng chỉ một số người hoàn thành nó thông qua ý chí và quyết tâm mạnh mẽ của họ. Có nhiều trường hợp chúng ta phải đối mặt với những khó khăn trong việc thực hiện ước mơ của mình và đôi khi ta buông bỏ những giấc mơ đó chỉ vì sự cáu kỉnh hoặc thất vọng mà chúng ta gặp phải. Nhưng bạn ạ, giấc mơ là một trong những lý do mà chúng ta sống cuộc sống này. 

Thiên Thủy DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Dưới đây chúng tôi xin gửi tới quý vị và các bạn bài viết: Bài học cuộc đời đáng suy ngẫm từ 8 câu chuyện ngắn. Mời bạn cùng đọc, suy ngẫm và chia sẻ nhé! 1. NGƯỜI BÁN SỮA BÒ RONG Người bán sữa bò rong vừa đi trên đường vừa rao: “1 chai 3 đồng, 3 chai 10 đồng”. Nghe thấy thế, một vị khách tiến tới hỏi mua một chai sữa với giá 3 đồng. Người này mua 3 lần được 3 chai sữa với tổng cộng 9 đồng tiền và rất lấy làm tâm đắc, bèn nói với anh bán sữa: “Anh thấy chưa, nếu mua theo cách của tôi thì 3 chai đâu cần trả đến 10 đồng!”.
Đó là một chiếc ghế dài rất rất bình thường. Chẳng có điều gì đặc biệt về nó cả. Chỉ là một băng ghế gỗ ở công viên với cái lưng cong, các thanh gỗ màu xanh da trời đã xỉn lại và mục. Nó được đặt ngay cạnh con đường mòn chạy bộ nhìn ra một chỗ trũng nhỏ dẫn đến một cái ao, cũng chẳng có gì đáng lưu ý đến việc nó có quan trọng hay không.
Mọi thứ trong cuộc sống đều có thông số chính xác, ngoại trừ tình yêu thương. Tình yêu thương của mẹ như đại dương bao la, luôn vỗ về bồi đắp cho bờ không bao giờ biết mệt mỏi. - Mọi thứ trong cuộc sống đều có thông số chính xác, ngoại trừ tình yêu thương. Tình yêu thương của mẹ như đại dương bao la, luôn vỗ về bồi đắp cho bờ không bao giờ biết mệt mỏi.
Ngày xưa có một nàng công chúa rất xinh đẹp. Nàng luôn tự hào về nhan sắc của mình và rất thích được khen ngợi. Chính vì vậy, nàng xin vua cha mở hội thi tìm người đẹp nhất trong vương quốc và được nhà vua đồng ý.
Nhà độc tài nào sau khi ra đi cũng trở thành bia cho không biết bao nhiêu những lời đàm tiếu của thiên hạ. Năm 1986, người ta nói đến trên 3,000 đôi giày đã trở thành bảo tàng viện của bà Imelda Marcos, phu nhân của cựu tổng thống Phi Luật Tân, ông Ferdinand Marcos. Sau đó, người ta lại bàn tán về những đôi giày của bà Elena, vợ của nhà độc tài Ceaucescu bị hành quyết tại Rumani. "Trăm năm bia đá thì mòn, Ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ"
Nhật Bản là quốc gia thấm nhuần và áp dụng giáo lý đạo Phật trong cuộc sống hằng ngày. Họ quý trọng con người thay vì đánh giá họ dựa vào dáng vẻ bên ngoài. Họ thường xuyên làm chuyện có ích cho người khác, cũng như không dám trộm cắp, hại người, để nhận lại Thiện báo. Trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một phần lương thực không thu hoạch. Không ai bảo ai, những nông dân Nhật luôn để phần lại cho các loài chim, thú trong tự nhiên.
“Họ vội vàng trưởng thành, sau đó lại than thở là mất đi tuổi thơ. Họ dùng sức khỏe để đổi lấy tiền bạc, không lâu sau lại muốn dùng tiền bạc để khôi phục sức khỏe. Họ đối với tương lai thì lo lắng không nguôi, nhưng lại không trân trọng hiện tại. Vì vậy, họ vừa không sống trong hiện tại, vừa không sống trong tương lai. Họ sống như thể là sẽ không bao giờ chết, và sẽ chết như thể chưa bao giờ từng được sống.”
Farmaan, cậu bé 7 tuổi với đôi mắt to và mái tóc rối bù luôn là niềm hy vọng của bố mẹ và các em bởi theo lời nói của bố mẹ cậu, một ngày nào đó, cậu sẽ cứu cả gia đình. “Tôi sẽ đánh nhau [với anh]”, mẹ của Farmaan từng nói với chồng như vậy khi chồng cô bắt con trai họ nghỉ học và đi ăn xin. Mẹ của Farmaan hứa với Farmaan rằng em sẽ vẫn tiếp tục đi học, sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Ngày xưa, có ông vua cai trị ở một đất nước phồn vinh nọ. Một ngày kia, vị vua đi ngao du sơn thủy. Khi quay trở lại hoàng cung, vị vua phàn nàn chân mình rất đau, bởi vì đây là lần đầu tiên Vua phải trải qua một cuộc hành trình dài như thế và chặng đường ông đi lại rất gồ ghề, đá lởm chởm.
Jim làm việc tại một khu du lịch, mỗi ngày khi đi làm, ông Jack hàng xóm đều sẽ đưa anh một tờ 5 đô la để nhờ anh mua một túi cà phê giá 4 đô la ở tiệm cà phê trong khu du lịch, thói quen này đã kéo dài suốt mấy năm nay. Đương nhiên, để cảm ơn Jim, ông Jack luôn giúp anh cắt cỏ phía trước nhà.
Bảo Trợ