Câu Chuyện Về Cây Cầu Brooklyn: Biểu Tượng Của New York, Tượng Đài Của Đam Mê Và Tình Yêu Vĩnh Cửu

11 Tháng Ba 20193:12 SA(Xem: 2497)

Cây cầu Brooklyn không chỉ là một kiệt tác kỹ thuật của thế kỷ 19, một địa điểm cổ kính đáng xem, đáng ghi lại khi đến thăm New York hiện đại và nguy nga. Đây còn là một công trình mang tính biểu tượng của niềm tin, nỗ lực và tình yêu của con người.

Brooklyn newyork
Năm 1883, ý tưởng xây dựng một cây cầu Brooklyn ngoạn mục để nối liên New York với Long Islands đã được kỹ sư tài năng, đầy sáng tạo người Đức John Augustus Roebling ấp ủ. Tuy nhiên, John Roebling đã phải nghe tất cả những lời chỉ trích cũ kỹ, giống như nhiều người trong chúng ta thường xuyên gặp phải trong cuộc sống hay trong sự nghiệp khi chúng ta muốn hoàn thành một điều gì đó khác biệt, nhất là khi nó lại là thử thách không thể vượt qua đối với những người khác.

blank
kỹ sư tài năng, đầy sáng tạo người Đức John Augustus Roebling. (Ảnh: te-4g.info)

Các chuyên gia xây cầu trên khắp thế giới đều cho rằng đây là một công trình bất khả thi và không thực tế. Họ dự đoán dù cây cầu có được xây dựng, toàn bộ công trình sẽ sớm sụp đổ xuống sông Đông ở New York. Hơn nữa, nó chưa bao giờ được thực hiện trước đây và nó cũng không thể thực hiện, vì thế họ khuyên Roebling hãy quên ý tưởng ấy đi. Dù nản lòng, Roebling vẫn không ngừng mơ ước về cây cầu. Ông nghĩ về nó mọi lúc mọi nơi, và từ sâu thẳm trái tim mình, ông biết nó có thể thực hiện.

blank
Cây cầu Brooklyn nối liên New York với Long Islands. (Ảnh: kitchendecor.club)

Một ngày, Roebling chia sẻ ý tưởng với con trai của mình, kỹ sư Washington. Sau rất nhiều những cuộc thảo luận và thuyết phục, cuối cùng Washington đã ủng hộ cha và cùng bắt đầu vào xây dựng cây cầu. Hai cha con Roebling đã phát triển mô hình về cách thức tiến hành và chinh phục thử thách này. Với cảm hứng và đam mê, họ đã thuê một đội ngũ công nhân lành nghề để xây dựng cây cầu thế kỷ, đó cũng như những người đồng hành cùng họ trong sứ mệnh lịch sử này. Họ nghiên cứu các phương án để xây dựng, dự đoán những khó khăn và chướng ngại có thể gặp phải.

Năm 1857, Roebling đã vẽ các bản thiết kế cho những tòa nhà chọc trời để có thể giữ những dây cáp của cây cầu. Ông cũng là người tiên phong trong việc sử dụng thép trong xây dựng để cây cầu mạnh hơn, vì trước đó những cây cầu như vậy được xây dựng bằng sắt. Tuy nhiên, cây cầu khổng lồ này đã lấy đi mạng sống của Roebling và con trai Washington của ông đã bị tàn tật và không bao giờ có thể hồi phục.

blank
Roebling cũng là người tiên phong trong việc sử dụng thép trong xây dựng để cây cầu mạnh hơn. (Ảnh: cerco.nyc)

“Chúng tôi đã nói với họ rồi. Họ là những kẻ điên cùng với những giấc mơ điên rồ của họ”. Cha con Roebling nhận được vô số những bình luận tiêu cực và người ta nghĩ rằng cây cầu đã đến lúc dừng lại bởi vì chỉ duy có Roebling mới xây dựng cây cầu này như thế nào.

Bất chấp sự tàn tật của mình, Washington không bao giờ nản lòng. Trong anh vẫn luôn có khát vọng cháy bỏng hoàn thành cây cầu và tâm trí anh nhạy bén hơn bao giờ hết. Anh đã cố gắng truyền cảm hứng và nhiệt huyết cho một số người bạn của mình, nhưng họ đã quả nản lòng với nhiệm vụ này.

blank
Cây cầu Brooklyn về đêm. (Ảnh: gettyimages.com)

Khi đang nằm trên giường trong phòng bệnh, ánh nắng nhẹ chiếu qua ô cửa sổ, một cơn gió thổi bay tấm màn trắng mỏng manh và anh có thể nhìn thấy bầu trời và ngọn cây bên ngoài trong chốc lát. Đó dường như là một thông điệp dành cho anh: Đừng bỏ cuộc. Đột  nhiên một ý tưởng lóe lên trong anh. Tất cả những gì anh có thể làm là di chuyển một ngón tay và anh quyết định tận dụng nó một cách tốt nhất. Bằng cách di chuyển này, anh từ từ phát triển một quy tắc giao tiếp với vợ.

Anh chạm vào cánh tay của vợ, ngụ ý muốn nói với cô rằng anh muốn gọi các kỹ sư tới một lần nữa. Sau đó anh dùng ngón tay của mình gõ nhẹ vào cánh tay cô để nói các kỹ sư cần phải làm gì. Nghe có vẻ khó tin, nhưng dự án đã được khởi động lại và tiến hành một lần nữa. 

Trong 13 năm, Washington đã gõ những chỉ dẫn của mình bằng ngón tay trên cánh tay vợ, cho đến khi cây cầu hoàn thành. Ngày nay, cây cầu Brooklyn ngoạn mục đứng trong tất cả vinh quang của nó như một sự tôn vinh chiến thắng của một người đàn ông, tinh thần bất khuất và quyết tâm không bị đánh bại bởi hoàn cảnh. Nó cũng là một sự tôn vinh cho các kỹ sư và nhóm làm việc của họ, và niềm tin của họ vào một người đàn ông bị coi là điên bởi một nửa thế giới. Nó cũng là một tượng đài cho tình yêu và sự tận tâm của người vợ suốt 13 năm kiên nhẫn giải mã những tin nhắn của chồng và nói với các kỹ sư phải làm gì.

blank
Ngày nay, cây cầu Brooklyn ngoạn mục đứng trong tất cả vinh quang của nó như một sự tôn vinh chiến thắng của một người đàn ông, tinh thần bất khuất và quyết tâm không bị đánh bại bởi hoàn cảnh. (Ảnh: Flickr)

Tất cả chúng ta đều có những giấc mơ trong cuộc sống. Nhưng chỉ một số người hoàn thành nó thông qua ý chí và quyết tâm mạnh mẽ của họ. Có nhiều trường hợp chúng ta phải đối mặt với những khó khăn trong việc thực hiện ước mơ của mình và đôi khi ta buông bỏ những giấc mơ đó chỉ vì sự cáu kỉnh hoặc thất vọng mà chúng ta gặp phải. Nhưng bạn ạ, giấc mơ là một trong những lý do mà chúng ta sống cuộc sống này. 

Thiên Thủy DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Một phụ nữ mất chồng muốn tự tử, ông lái đò hỏi một câu khiến cô bật cười! Một người phụ nữ mất chồng, bèn trầm mình xuống sông mong muốn tìm đến cái chết, được người lái đò cứu, người lái đò hỏi một câu hỏi mà khiến cô bật cười! Hãy cùng đọc ba câu chuyện nhỏ dưới đây, bạn nhé! 1. Người góa phụ và ông lái đò Một người góa phụ trầm mình xuống sông với mong muốn tìm đến cái chết, may mắn được ông lái đò đi ngang qua cứu vớt. Ông lái đò hỏi người góa phụ: “Tại sao lại muốn tìm đến cái chết?”, người góa phụ nói: “Bởi vì chồng của tôi đột ngột chết nên tôi cũng không thể sống nổi nữa”. Ông lái đò hỏi: “Cô kết hôn được bao lâu rồi?” Người góa phụ trả lời: “Được 3 năm”. Ông lái đò lại hỏi: “Lúc chưa kết hôn, cô làm nghề gì?” Người góa phụ trả lời: “Tôi làm nghề nhuộm vải trong thôn”. Ông lái đò lại hỏi: “Khi ấy cuộc sống của cô thế nào?” Người góa phụ trả lời: “Cũng hài lòng”.
Khi tới nơi bờ sông, hai người thấy một ông lão trên chiếc xuồng nhỏ giữa sông đang chao đảo...Họ trố mắt nhìn xem chuyện gì đang xảy ra. Hình như ông lão đang cố gắng chèo chống để vào bờ, nhưng chiếc xuồng cũ nát đã ngập đầy nước
Có ba người cùng tôn giáo, một là nhà truyền giáo, một là tài xế lái xe đò và một nông dân có vợ và 10 con. Ba người đều thâm niên 40 năm chức nghiệp, đã qua đời trùng hợp cùng giờ, cùng một ngày và cùng được lên trình diện Chúa để xin vào thiên đàng.
Lưới đánh cá Trên bờ biển, bên cạnh thuyền đánh cá có hai tấm lưới, một dày một thưa. Nhìn tấm lưới mắt nhỏ, ngư dân nói với tôi: “Nó dùng để đánh bắt tôm tép trên vùng biển cạn”. Theo cách nhìn của tôi thì chỉ cần lưới được đan dày dặn, nó sẽ là công cụ đánh bắt tốt nhất. Bởi vì ngay cả tôm tép cũng không thể lọt lưới, huống chi những con cá to lớn béo khỏe. Ảnh: Shutterstock. Tuy nhiên, người đánh cá chỉ vào tấm lưới mắt nhỏ được đan dày dặn và nói: Tấm lưới này không thể bắt được cá lớn. Bởi vì phải bắt cá lớn trước. Không gian của lưới có hạn, do vậy, đối với chiếc lưới mắt nhỏ sớm đã bị tôm tép chiếm hết và không còn chỗ cho cá lớn chui vào nữa. Lưới đánh bắt cá lớn có mắt rất rộng, không chỉ giúp cho tôm cua mà ngay cả những con cá không đủ kích thước cần bắt cũng sẽ được lọt lưới. Tôi tò mò hỏi, vì sao không thể đan chiếc lưới mắt nhỏ rộng hơn?
Tất cả những đóng góp cho các công cuộc lớn dù nhỏ nhoi đều có giá trị có thể nói là ngang nhau. Vậy chúng ta hãy cố gắng làm một điều gì đó trong khả năng có thể làm được và đừng cho là vô ích...
Mình ngồi đối diện với một ông bạn vô thần. Ở giữa hai người là hai tách cà phê nóng và một gói thuốc Con Mèo. Cà phê là chồng. Thuốc lá là vợ. Cà phê thì đắng. Thuốc lá thì cay. Cả hai “vợ chồng” tạo ra cảm giác say say và làm cho hai ông bạn “vô-hữu” quấn lấy nhau, dìu nhau vào chuyện đạo, lôi nhau vào chuyện đời, nói mãi không thôi… Bỗng ông bạn vô thần thoọc mình một cái. – Bộ anh không có vợ thiệt hả? – Bộ anh không tin thiệt hả? – Không có vợ thì chịu sao nổi? – Không nổi thì chìm. Chìm thì chết. Nếu không dám chết, thì phải ráng mà nổi. a – Phải công nhận là các anh tu luyện hay thiệt. Ủa… mà sao trong đạo của anh không có nữ linh mục? Như vậy thì có kỳ thị nữ giới, có phân biệt đối xử không? – Đạo tôi không kỳ thị nữ giới, nhưng có phân biệt đối xử và chủ trương phải phân biệt để đối xử hợp tình và đúng lý. – Anh nói gì mà kỳ vậy?
Ngày nọ, một người đàn ông giàu có dẫn mẹ của anh ta tới một phòng khám răng. Sau khi khám xong, vị bác sĩ nói rằng bà cụ cần phải lắp một bộ răng giả. Hỏi han thêm một chút, ông liền đưa ra một số mẫu răng giả cho bà cụ và anh con trai lựa chọn. Sau khi xem hết một lượt, người mẹ này đã lựa chọn cho mình một bộ răng giả có giá rẻ nhất. Vị bác sĩ biết rõ rằng anh con trai của bà cụ kia rất giàu có và phóng khoáng, nên ông đã một mực giới thiệu và giải thích những lợi ích của những bộ răng đắt tiền so với bộ răng rẻ tiền mà bà cụ đã lựa chọn. Nhưng vị bác sĩ không ngờ rằng anh con trai chỉ mải mê gọi điện thoại, hút thuốc lá mà không để ý gì đến lời mình nói. Ông đã có vẻ hơi khó chịu và thất vọng.
TỔNG THỐNG ABRAHAM LINCOLN Cuộc nội chiến nam bắc Mỹ 1861 - 1865 vừa kết thúc . Bắc Mỹ đã chiến thắng và chế độ nô lệ ở nam Mỹ đã được xóa bỏ . Công việc sau chiến tranh thật bề bộn , cửa văn phòng tổng thống luôn bỏ ngỏ để bất kỳ ai cũng có thể gặp tổng thống bất kỳ lúc nào . Tổng thống Abraham Lincoln đang đứng , hai tay chống mép bàn , đầu cúi xuống tấm bản đồ trải rộng. - Kính trình Tổng thống - Lincoln ngẩng lên , trước mặt ông là tổng tư lệnh quân đội. - Có việc gì - Lincoln hỏi rất từ tốn. - Thưa Ngài còn hơn 500 ngàn tù binh định giải quyết ra sao ạ ? - Tù binh nào ???? - Lincoln sẵng giọng. - Những lính miền nam bị ta bắt ạ - viên tổng tư lệnh lúng túng . Lincoln ngồi xuống ghế , chậm rãi: - Tôi nhắc lại , đây là những công dân của nước Mỹ thống nhất , không có tù binh , tôi đã ra lệnh cho các anh phải cấp lương thực , nông cụ cho họ về quê sản xuất
Trong truyền thuyết Ấn Độ cổ đại kể câu chuyện: Có một ông già, trước khi lâm chung để lại di chúc rằng, muốn chia 19 con bò cho ba người con theo quy định: con cả được chia 1⁄2tổng số bò, con thứ hai được chia 1⁄4 tổng số bò, còn con thứ ba được chia 1⁄5 tổng số bò nhưng không được bán để chia tiền. Theo phong tục của Ấn Độ giáo thì bò được coi là vật linh thiêng nên không được giết thịt, chỉ có thể chia cả con đang sống. Sau khi người cha qua đời, ba người con đã tìm hết cách mà vẫn chưa chia được đàn bò, cuối cùng họ quyết định trình quan xét xử. Các quan lại địa phương vốn là túi rượu thịt, gặp việc khó bèn lấy lý do “quan thanh liêm khó quyết đoán việc trong nhà” để từ chối. Ở làng bên có ông già thông thái. Một hôm ông đi qua nhà ba anh em nọ, bèn nghe bàn cãi sôi nổi. Hỏi xong ông mới biết nội dung câu chuyện chia bò. Chỉ thấy ông già trầm tư giây lát rồi nói: “Việc này làmđược!
Một hôm, có người đến Toà Giám Muc Annecy để thăm thánh nhân. Trong câu chuyện trao đổi hai bên, ông ta nhiều lần lớn tiếng cãi vã, đấm bàn đấm ghế, chỉ trích phê bình và mắng nhiếc thánh nhân thậm tệ. Thế nhưng, thánh Phanxicô vẫn cứ ngồi nghe cách thinh lặng.../18 Tháng Bảy 2012(Xem: 6447) ĐHY Nguyễn Văn Thuận/
Bảo Trợ