Lâu Đài Moussa – Giấc Mơ Tự Tay Xây Cung Điện Của Cậu Bé 14 Tuổi Trở Thành Hiện Thực

22 Tháng Tư 201910:16 SA(Xem: 616)

Lái xe dọc theo vùng ngoại ô xanh tươi của Beirut, băng qua những ngôi nhà bằng đá của Deir El Qamar và cung điện Beiteddin nổi tiếng, bạn sẽ bắt gặp Moussa – Tòa lâu đài lộng lẫy mất tới 60 năm để xây dựng bởi 1 người đàn ông sau những năm tháng dài ấp ủ giấc mơ.

Lâu đài Moussa – Giấc mơ của một cậu bé

Cụ Moussa Maamari mặc bộ đồ trông khá đơn giản và thoải mái, khuôn mặt của người đàn ông 84 tuổi ánh lên niềm hạnh phúc khi được kể lại câu chuyện khó tin từ thời xa xưa của cuộc đời mình. Cụ có phong thái trò chuyện khiêm tốn với du khách và những trẻ em đến thăm lâu đài và đôi khi đưa ra vài lời khuyên hữu ích, rằng người trẻ cần can đảm và đừng bao giờ bỏ cuộc.

blank
Cụ ông Moussa Maamari, chủ nhân của lâu đài Moussa. (Ảnh dẫn qua almustaqbal.com)

Câu chuyện bắt đầu khi Moussa còn là cậu bé lớn lên trong một gia đình nghèo tại làng Harat của Al Saraya. Năm 14 tuổi, Moussa thầm mến cô bạn Sayyeda, là một tiểu thư gia đình giàu có. Sayyeda nói với Moussa rằng, cậu chỉ được phép nói chuyện với cô nếu cậu sở hữu một cung điện. Trong giờ học môn nghệ thuật, thay vì làm theo yêu cầu của thầy giáo là vẽ một chú chim trên cành cây thì Moussa lại vẽ một tòa lâu đài. Chính vì điều này, Moussa đã bị thầy giáo trách phạt và các bạn khác chế giễu. Moussa bỏ về cầm theo phác thảo đã bị xé thành nhiều mảnh và đi bộ đến người chú của mình, xin làm thợ phụ cho việc khôi phục pháo đài Sida. 

blank
(Ảnh dẫn qua Blogbaladi)

Cũng từ đây, cụ được Hoàng thân Maurice Chehab giao nhiệm vụ cải tạo các lâu đài và khai quật khảo cổ vùng Lebanon. Sau một thời gian dài cụ chuyển về Cung điện Beiteddine, nơi cụ khôi phục lại bảo tàng của Hoàng thân Bashir Chehabi II. Sau khi kết thúc công việc, cụ được chi trả 15.000 Bảng Lebanon, số tiền vừa đủ để cụ mua một mảnh đất phù hợp và bắt đầu lên kế hoạch cho giấc mơ dài cả cuộc đời – Lâu đài của cậu bé Moussa.

Cụ Moussa bắt đầu thực hiện ước mơ của mình bằng việc di chuyển hơn 6.000 tảng đá khổng lồ đến mảnh đất mới, một trong số những tảng đá ấy nặng tới 150 kg. Công việc nặng nhọc này sau đã gây cho cụ chứng loãng xương và chắc có lẽ đã kéo dài cánh tay phải của cụ thêm 2 cm.

blank
(Ảnh dẫn qua Blogbaladi)

Viên gạch nền cuối cùng được cụ đặt vào năm 1962 nhờ sự giúp đỡ của vợ mình – cụ bà là một người phụ nữ đức hạnh, biết cách chăm lo cho gia đình và luôn động viên cụ ông. Cụ Moussa đã tự tay xây dựng và đèo mãi thủ công từng viên đá và những bức tượng miêu tả những cảnh sống khác nhau tại làng Lebanon cổ đại từ thế kỷ 19 như một người phụ nữ đang xay lúa mỳ, một người đàn ông đang may quần áo và một người khác đang cưỡi lừa. Thậm chí, bạn còn có thể chiêm ngưỡng một mô hình lớp học, nơi cụ Moussa từng là một đứa trẻ bị các bạn chê cười vì giấc mơ viển vông của mình. Cụ đã làm việc trong suốt hơn nửa thập kỷ không ngừng nghỉ cho tới khi “lâu đài trong mơ” trở thành hiện thực.

blank
(Ảnh dẫn qua: commons.wikimedia.org)

Ngày nay, lâu đài đã trở thành địa điểm du lịch nổi tiếng từng được nhiều vị tổng thống ghé thăm và thu hút hàng ngàn du khách thăm quan với vé vào cửa là 30.000 Lebanon (tương đương 10 USD).

blank
Lâu đài Moussa về đêm. (Ảnh: lebanoninapicture.com)

Người ta bảo rằng:

Can đảm, Quyết đoán, Kiên quyết 

Kiên nhẫn, Bền bỉ, Kiên trì

Ước mơ, Công việc, Sự thật

Cộng thêm niềm tin vào Thiên Chúa và phúc lành từ cha mẹ là những điều biến giấc mơ của cụ Moussa trở thành sự thật. 

blank
Khung cửa sổ tràn ngập phép màu của lâu đài Moussa. (Ảnh: lebanoninapicture.com/)

Câu chuyện giấc mơ của cụ Moussa thật sự là nguồn cảm hứng cho nhiều người trẻ khi bắt đầu sự nghiệp của mình. Không ai dễ dàng đạt được ước mơ nếu người ta không thật sự cố gắng. Đừng nản lòng nếu ai nó chê cười giấc mơ của bạn. Hãy là chính bạn, can đảm và kiên trì, bạn sẽ thấy con đường chạm tay vào giấc mơ ngày càng trở nên gần hơn.

Hồng Tâm DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bài viết đứng đắn và không thiên vị, tôi đồng ý 100%, đã đến lúc chúng ta cần xét lại cách xưng hô với các vị Cha, Sư cho chỉnh hơn. Tôi có dịp tiếp xúc với vài vị linh mục trẻ thì chính những vị nầy đã yêu cầu các bô lão đừng xưng con với họ. Vì lối xưng hô nầy còn sót lại từ thời thực dân phong kiến, không còn hợp thời nữa. Những người đi tu là những người phải hy sinh và phục vụ cho các tín đồ. Tôi cũng đồng ý với tác giả bài viết nầy, về tư cách hiến dâng và cách sống thanh bạch của các vị tu dòng Tên & dòng Phanxico, bài viết trên rất đáng được phổ biến rộng rãi . Thân CMC ĐINH LÂM THANH
Những năm 1970, nhiều sinh viên Việt Nam được chính phủ Việt Nam Cộng Hòa tài trợ đi du học ở Nhật. Vào tháng 1/1974, sau khi Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa, nhiều sinh viên đã tổ chức một cuộc biểu tình ở Tokyo, Nhật Bản. "Trung Quốc tấn công và chiếm đảo Hoàng Sa của Việt Nam Cộng Hoà. Anh em chúng tôi họp lại và biểu quyết một cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lăng vào cuối tháng 1/1974." Ông Đặng Hữu Thạnh, khi đó là Hội phó Hội sinh viên Việt Nam, nói ông vẫn giữ gìn một bộ ảnh cuộc biểu tình này.
10/5/2019, Tòa Giám Mục Bùi Chu ra thông báo hoãn việc “hạ giải” nhà thờ Bùi Chu ngày 13/5/2019 khiến dấy lên niềm hy vọng nhà thờ sẽ tồn tại. Theo tòa giám mục Bùi Chu thì nhà thờ “xây dựng theo kiến trúc Baroque đậm chất Tây Ban Nha... Oval là hình chủ đạo của kiến trúc này...” gây thắc mắc trong các bạn cũng như tôi ngoài ngành kiến trúc. Chưa được viếng nhà thờ Bùi Chu, tôi may mắn được kiến trúc sư Minh Trung ở Hà Nội, kiến trúc sư Đỗ Phú Hưng và Đoàn Minh Long ở Saigon góp ý. Bài viết ngắn này mong tóm tắt vài nét đơn sơ còn “kiến trúc Baroque đậm chất Tây Ban Nha” thì cần một luận án kiến trúc.
Khách sạn 5 sao Trung Quốc dùng chung một chiếc khăn lau bồn cầu và cốc uống nước: Phần nổi của một tảng băng chìm Nhiều khách sạn 5 sao tại Trung Quốc đã bị phát hiện có những hành vi vệ sinh buồng phòng vô đạo đức, đáng bị lên án. Nhưng đó chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm. Đến Trung Quốc, hẳn ai cũng sợ phải đi vào nhà vệ sinh công cộng vì chúng rất bẩn. Đa phần chúng không có giấy vệ sinh, một số ...
Ký hiệu đồng đô la ($) là biểu tượng có uy lực lớn nhất thế giới - tượng trưng cho điều lớn hơn đồng tiền nước Mỹ rất nhiều. Nó đã được đưa vào văn hóa đại chúng (hãy nghĩ đến ca nhạc sỹ Mỹ Ke$ha khi cô bắt đầu sự nghiệp, hay bất cứ những chiếc áo phông thời trang nào) và được các nghệ sỹ vay mượn (Salvador Dali thiết kế một bộ râu dựa vào nó, Andy Warhol vẽ nó trên tấm mica và in lụa, tạo ra những tác phẩm nghệ thuật biểu tượng mà bản thân
Theo nhật báo Đài Loan Liberty Times, được trang tin Taiwan News ngày 31/08/2019 trích dẫn, các học giả Trung Quốc trong một hội nghiên cứu văn minh thế giới đã khẳng định hai điểm : Tất cả các ngôn ngữ châu Âu, đi đầu là tiếng Anh, chỉ là các phương ngữ của tiếng Quan Thoại, trong lúc các nền văn minh châu Âu đều xuất xứ từ Trung Quốc. Trong một cuộc phỏng vấn với mạng Trung Quốc Sina Online, ông Địch Quế Kim (Zhai Guiyun), phó chủ tịch kiêm tổng thư ký hiệp hội mang tên Hội Nghiên Cứu Văn Minh Thế Giới đã cho rằng một số từ tiếng Anh đã bắt nguồn từ tiếng Quan Thoại.
Cho đến hôm nay, có lẽ không có người Việt Nam nào trên toàn thế giới mà không biết đến khu “Tiểu Sài Gòn” (Little Saigon) trong thành phố Westminster thuộc Orange County của miền Nam California. Du khách Việt Nam từ khắp nơi đến du ngoạn Hoa Kỳ nếu mà chưa đến thăm khu Little Saigon này thì hình như ai cũng cảm thấy một chuyến du lịch Hoa Kỳ của mình chưa trọn vẹn, hình như có một điều gì thiếu thiếu trong chuyến đi. Little Saigon, thủ đô của người Việt Nam tị nạn Cộng Sản, có nhiều điều hấp dẫn!
"Nếu không phải là vì chuột cống thì tôi đã không có việc làm," Phil Merrill, người đứng đầu chương trình kiểm soát chuột tại tỉnh Alberta của Canada, nói. "Tôi không thích nhưng cũng không ghét chúng. Tôi tôn trọng chúng. Chúng là những kẻ rất biết thích nghi với hoàn cảnh. Và chúng thách thức hoàn cảnh." Nhìn từ nhiều khía cạnh thì lũ chuột nâu, còn được gọi là chuột cống Na Uy, rất đáng nể. Chúng là loài sinh sôi nảy nở vô cùng nhanh chóng, thời gian mang thai ngắn và mỗi lứa đẻ nhiều con. Chúng hầu như cái gì cũng chén hết, từ rác thải gia đình, thức ăn thối rữa, cho đến ngũ cốc, và sống ở bất kỳ nơi nào có người sống.
Ngoài hai ngày Lễ Mẹ (Mother’s Day) và Lễ Cha (Father’s Day), nước Mỹ còn kỷ niệm Ngày của Ông Bà (Grandparents Day) để giới trẻ Mỹ bày tỏ lòng biết ơn và tôn kính đối với ông bà nội ngoại. Một số người cho rằng Ngày của Ông Bà do ông Michael Goldgar đề xuất lần đầu tiên trong những năm 1970 sau khi ông đi thăm cô của ông tại một nhà dưỡng lão ở thành phố Atlanta bang Georgia. Ông tự mình bỏ ra 11.000 đô la để vận động cho ngày này được chính thức công nhận. Trong vòng 7 năm, ông đã đến thủ đô Washington DC của nước Mỹ 17 lần để gặp các nhà lập pháp.
Hơn chín năm trước, lần đầu tiên được nghe Khánh Ly bằng xương bằng thịt trên sân khấu, tôi đã cảm nhận đó là “giọng ca trầm, đục, chứa đầy những uẩn ức, thâm trầm.” Những năm tiếp theo sau, mỗi lần nghe cô, là mỗi lần tôi nhận ra giọng cô khàn hơn, đục hơn, và nhiều khắc khoải hơn.
Bảo Trợ