Phụng Vụ Lời Chúa: Lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa

11 Tháng Giêng 20191:46 SA(Xem: 1193)

Phụng Vụ Lời Chúa: Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa

LỄ CHÚA GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA NĂM C

(Is 42,1-4.6-7; Cv 10,34-38;
Lc 3,15-16.21-22)

CHỦ ĐỀ: ĐƯỢC TUYỂN CHỌN VÀ SAI ĐI THI ÂN GIÁNG PHÚC

“Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu tấn phong Đức Giêsu.
Đi tới đâu là Người thi ân giáng phúc tới đó, và chữa lành mọi kẻ bị ma quỷ kiềm chế,
bởi vì Thiên Chúa ở với Người”
 (Cv 10,38)

 phep rua toi- jesus

Biến cố Đức Giêsu chịu Phép Rửa cho thấy Vị Cứu Tinh, Người Tôi Trung của Đức Chúa mà Ngôn Sứ Isaia tiên báo đã xuất hiện với những dấu hiệu đi kèm để minh chứng tính xác thực của Người: hòa vào giữa dòng người đang lãnh nhận Phép Rửa của Gioan Tẩy giả. Biến cố này là cột mốc đánh dấu sự khai mở thời kỳ hoạt động công khai của Đức Giêsu. Thời đại mới này là thời đại hoạt động của Thánh Thần trong Đức Giêsu để mạc khải về Chúa Cha cho toàn thể nhân loại. Qua biến cố này, Đức Giêsu biểu lộ tâm tình “nên một” với mọi người trong mọi sự để cứu chuộc con người.

I. CÁC BÀI ĐỌC

1. Bài đọc 1

Bài đọc I trích sách ngôn sứ Isaia là bài ca thứ nhất về Người Tôi Trung mà Thiên Chúa gởi đến để an ủi và khích lệ dân Chúa đang sống trong cảnh lưu đày tại Babylon. Bài ca này cho thấy ơn gọi, phẩm chất và sứ mạng của Người Tôi Trung.

Trước hết, bài ca nói về ơn gọi và dấu chỉ ơn gọi của Người Tôi Trung. Người Tôi Trung là người được Thiên Chúa tuyển chọn, mời gọi và tỏ lòng quý mến. Dấu chỉ của sự tuyển chọn này là việc Thiên Chúa ban thần khí và sai đi thi hành sứ mạng được giao phó. Vì được Thiên Chúa tuyển chọn và mặc lấy thần khí của Người, Người Tôi Trung hoàn toàn trung thành với sứ mạng được giao phó.

Sau nữa, bài ca nói đến phẩm chất của Người Tôi Trung. Thật vậy, Người Tôi Trung trong bài ca thứ nhất này là người hiền lành và đầy tình thương xót. Người hiền lành nên không lớn tiếng ở nơi công cộng; Người đầy lòng thương xót đến nỗi không nỡ bẻ gãy cây lau bị giập hay dập tắt tim đèn còn khói. Phẩm chất của Người Tôi Trung không phải là sức mạnh hay uy quyền đáng sợ mà là lòng từ bi, thương xót. Dù đầy lòng thương xót, Người Tôi Trung lại “không yếu hèn, không chịu phục” (Is 42,4) cho đến khi hoàn tất sứ mạng của mình.

Cuối cùng, bài ca đề cập đến sứ mạng của Người Tôi Trung. Bài ca nhắc đi nhắc lại nhiều lần sứ mạng của Người Tôi Trung là “làm sáng tỏ công lý” hay “thiết lập công lý” trước muôn dân (Is 42,1.3.4). “Công lý” của Thiên Chúa là ánh sáng soi cho muôn nước, để “mở mắt cho những ai mù lòa, đưa ra khỏi tù những người bị giam giữ, dẫn ra khỏi ngục những kẻ ngồi trong tối tăm” (Is 42,7).

Hình ảnh Người Tôi Trung này ám chỉ chính Đức Giêsu (Mt 12,18; Cv 3,13; 4,27). Người là người tôi tớ phục vụ Thiên Chúa Cha và Thánh ý Người.

2. Bài đọc 2

Đoạn trích từ sách Công vụ Tông đồ là phần đầu bài giảng của thánh Phêrô ở Xêdarê cho ông Coneliô, viên sĩ quan Rôma và gia đình của ông để giúp họ hoán cải và chịu phép rửa.

Trước hết, thánh Phêrô khẳng định rằng Thiên Chúa là Đấng công bằng với tất cả mọi người, dù họ là ai, thuộc bất cứ dân tộc nào. Bất cứ ai “kính sợ Thiên Chúa và ăn ngay ở lành” thì đều được Người tiếp nhận. Vì thế, không chỉ dân Do thái mà cả dân ngoại, nếu sống ngay lành, thì đều được Thiên Chúa đón nhận. Đây là một việc làm được linh hứng trong thời mới hậu Phục Sinh, vì từ trước đến nay các Tông Đồ chưa nghĩ đến việc cho người ngoại gia nhập Giáo hội.

Sau nữa, thánh Phêrô xác nhận rằng Đức Giêsu, Đấng xuất thân từ Nadarét, Đấng được Thiên Chúa “dùng Thánh Thần và quyền năng” mà xức dầu tấn phong, chính là “Chúa của mọi người”. Thật vậy, Đức Giêsu là Chúa của cả người Do thái lẫn dân ngoại; Người không chỉ được sai đến để “thi ân giáng phúc” và “chữa lành” cho riêng một dân tộc nào. Người thật là “Tin Mừng bình an” cho tất cả mọi người.

3. Bài Tin Mừng

Bối cảnh đoạn Tin Mừng Luca cho thấy Khát vọng mong chờ Đấng Cứu Thế xuất hiện thực sự đang cháy bỏng nơi tâm hồn của mỗi người Dothái khi Gioan Tẩy giả xuất hiện. Tuy nhiên, lời chứng của Gioan lại hướng sự chờ mong của dân chúng vào Đức Giêsu, Đấng Mêsia phải đến.

Trước hết, Đức Giêsu là Đấng Mêsia, tuy đến sau ông Gioan, nhưng lại lớn hơn ông. Dù ông Gioan có những phẩm chất nhìn bề ngoài giống Đấng Mêsia làm cho mọi người thắc mắc về căn tính của ông, nhưng lời chứng của ông Gioan xóa tan mọi thắc mắc: “Đấng mạnh thế hơn tôi đang đến, tôi không đáng cởi quai dép cho người”. Một người có thế giá như ông Gioan mà chẳng đáng cúi xuống như một nô lệ để cởi quai dép, thì Đấng đến sau phải cao trọng hơn ông rất nhiều. Đấng cao trọng, “Đấng mạnh thế” như vậy chỉ có thể là Thiên Chúa. Như thế, lời chứng của ông Gioan khẳng định về căn tính thần linh của Đức Giêsu.

Sau nữa, thánh Luca phân biệt phép rửa của Gioan là phép rửa bằng nước, phép rửa mang dấu chỉ hữu hình của việc sám hối để được ơn tha tội (Lc 3,3), và phép rửa của Chúa Giêsu “trong Thánh Thần và lửa”. Phép rửa bằng nước tỏ lòng người sám hối là điều kiện, là sự chuẩn bị cần thiết để được đón nhận phép rửa trong Thánh Thần sẽ được ban xuống vào ngày lễ Ngũ Tuần (Cv 2,1-4). Lửa là biểu tượng của sự thanh luyện; lửa cũng là biểu tượng của việc tuôn đổ Chúa Thánh Thần xuống trên những người lãnh nhận (Cv 2,3-4). Như thế, phép rửa bằng nước là dấu chỉ bên ngoài của việc sám hối, còn phép rửa “trong Thánh Thần và lửa” là dấu chỉ của ân ban và sức mạnh của Thánh Thần, Đấng thanh luyện tâm hồn con người.

Cuối cùng, sự kiện Đức Giêsu chịu phép rửa được thánh Luca đặt trong một khung cảnh của mối tương quan mật thiết giữa Người với Chúa Cha và Thánh Thần qua cử chỉ cầu nguyện. (Chỉ mình thánh Luca mô tả việc Đức Giêsu nhận lấy Thánh Thần đang khi Người cầu nguyện.) Quả vậy, Đức Giêsu chịu phép rửa không phải để tỏ lòng sám hối vì Người vốn là Đấng vô tội (Hr 4,15), nhưng là để khai mạc sứ vụ của Đấng Mêsia của Thiên Chúa, Đấng tuy đến sau nhưng lại là “Đấng mạnh thế hơn” vì được Chúa Thánh Thần chứng thực và được Thiên Chúa Cha tôn vinh là “Con yêu dấu”.

Lời chứng của ông Gioan hướng đến Đức Giêsu, Đấng Mêsia mà dân đang trông ngóng. Người là “Đấng mạnh thế”, được Chúa Cha và Thánh Thần chứng thực và tôn vinh, Đấng sẽ ban ơn Thánh Thần để thanh luyện tâm hồn con người.


II. GỢI Ý MỤC VỤ

1/ Người Tôi Trung là người được Thiên Chúa tuyển chọn, ban thần khí để sai đi “làm sáng tỏ công lý” của Thiên Chúa và “an ủi dân ta”. Với bản chất hiền lành và đầy lòng thương, Người Tôi Trung đem lại ánh sáng cho người mù, ơn giải thoát cho kẻ bị giam cầm. Ơn gọi, sứ mạng và phẩm chất của Người Tôi Trung được hoàn tất trọn vẹn nơi Đức Giêsu. Tôi có sẵn sàng đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa để trở thành tôi trung của Người?


2/
 Thánh Phêrô tuyên xưng Đức Giêsu là Đấng được Thiên Chúa “dùng quyền năng và Thánh Thần” mà xức dầu tấn phong để mang “Tin Mừng bình an” không chỉ cho dân Israel mà còn cho dân ngoại nữa. Qua Bí tích Rửa tội, tôi cũng được xức dầu để thực thi sứ mạng loan báo Tin Mừng cho mọi người. Tôi có ý thức về sứ mạng truyền giáo của mình? Tôi có sẵn sàng đến với dân ngoại để loan báo Tin Mừng cho họ?

3/ Qua việc lãnh nhận phép rửa tại sông Giođan, Chúa Giêsu khai mạc sứ vụ công khai của Đấng Mêsia mà dân chúng đang mong đợi. Được Thánh Thần chứng thực và được Chúa Cha tôn vinh là “Con yêu dấu”, Chúa Giêsu đến làm phép rửa “trong Thánh Thần và lửa”, nghĩa là thanh luyện tâm hồn con người và trao cho họ ơn Thánh Thần để chia sẻ sứ mạng với Người. Tôi có ý thức về sức mạnh của Chúa Thánh Thần trong đời sống và sứ mạng của một Kitô hữu?


III. LỜI NGUYỆN CHUNG

Chủ tế: Anh chị em thân mến! Khi Chúa Giêsu nhận phép rửa của Gioan tại sông Giođan, Chúa Cha đã ban Thánh Thần và xác nhận thần tính của Người. Trong tâm tình tri ân Thiên Chúa đã trao tặng Con Một yêu dấu cho nhân loại, cộng đoàn chúng ta hãy tin tưởng dâng lời cầu xin.


1. Hội Thánh là gia đình của Thiên Chúa Ba Ngôi. Chúng ta cùng cầu nguyện cho mọi thành phần trong Hội Thánh, luôn hiệp nhất và liên đới với nhau trong sứ mạng trở nên dấu chỉ sự hiện diện và lòng thương xót của Thiên Chúa ở giữa thế giới.


2. Chúa Giêsu là nguồn ánh sáng và niềm hy vọng cho con người. Chúng ta cùng cầu nguyện cho những ai đang khát khao tìm kiếm chân lý sớm nhận biết Thiên Chúa là Cha và Đức Giêsu Kitô là Đấng được Người sai đến để cứu chuộc nhân loại.


3. “Chính Người sẽ rửa anh em trong Chúa Thánh Thần và trong lửa.” Chúng ta cùng cầu nguyện cho mọi kitô hữu trong năm mới 2019 này biết nỗ lực tái khám phá lòng thương xót của Thiên Chúa và luôn sống triệt để cam kết của bí tích Rửa tội.


4. “Con là Con yêu dấu của Cha, Cha hài lòng về Con.” Chúng ta cùng cầu nguyện cho mọi người trong cộng đoàn chúng ta luôn ý thức sống ơn gọi làm con Thiên Chúa bằng việc tuân giữ lời Chúa và thực thi công bình bác ái trong mọi hoàn cảnh.


Chủ tế
: Lạy Thiên Chúa là Cha toàn năng, xin nhận lời chúng con cầu nguyện. Xin thương ban Chúa Thánh Thần để Người thánh hóa và giúp chúng con luôn sống xứng đáng với tư cách là con cái Chúa. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con.
Amen.
Tgpsaigon.net

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BẢN VĂN BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ TUẦN XII THƯỜNG NIÊN – NĂM C NĂM PHỤNG VỤ 2018 – 2019 (Nguồn: UBPV/HĐGMVN, ấn bản 1973) 23/06/2019 – Thứ Chúa Nhật XII Thường Niên Năm C Mình Máu Thánh Chúa BÀI ĐỌC I: St 14, 18-20 “Ông mang bánh và rượu tới”. Trích sách Sáng Thế. Trong những ngày ấy, Menkixêđê là vua thành Salem, đem bánh và rượu tới, vì ông là thượng tế của Thiên Chúa Tối Cao, ông chúc phúc cho Abram rằng: “Xin Thiên Chúa Tối Cao và Đấng tạo thành trời đất chúc phúc cho Abram, và đáng chúc tụng thay Thiên Chúa Tối Cao, vì nhờ Người che chở, quân thù đã rơi vào tay ông”. Và Abram dâng cho ông một phần mười tất cả chiến lợi phẩm. Đó là lời Chúa.
Trích sách Châm Ngôn. Đây sự Khôn Ngoan của Thiên Chúa phán: “Chúa đã tạo thành nên ta là đầu sự việc của Người, trước cả những sự việc Người đã làm rất xa xưa. Ta đã được thiết lập tự thuở đời đời, ngay tự đầu tiên, khi địa cầu chưa sinh nở. Ta đã được sinh thành khi chưa có vực sâu, khi chưa từng có những dòng suối nước. Trước khi Chúa củng cố những ngọn núi cao, trước khi có những quả đồi, ta đã sinh ra rồi. Khi Người chưa tạo tác địa cầu, đồng ruộng, cũng chưa tạo nên hạt bụi đầu tiên của cõi trần ai.
“Ta hãy xuống coi và tại đó Ta làm cho ngôn ngữ chúng lộn xộn”. Trích sách Sáng Thế. Lúc bấy giờ toàn thể lãnh thổ có một tiếng nói duy nhất và một ngôn ngữ như nhau. Khi con cháu ông Noe từ phương đông tiến đi, họ đã gặp một cánh đồng tại đất Sinêar và họ cư ngụ ở đó. Những người này nói với nhau rằng: “Nào, bây giờ chúng ta đi làm gạch và đốt lửa để nung”. Và họ dùng gạch thay thế cho đá và nhựa thay thế cho xi măng. Họ còn nói: “Nào, bây giờ chúng ta hãy xây một thành với một cây tháp mà ngọn nó chạm tới trời. Và chúng ta hãy tạo cho ta một tên tuổi, để chúng ta khỏi bị tản lạc ra khắp mặt địa cầu”.
BẢN VĂN BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ LỄ THĂNG THIÊN và TUẦN 7 PHỤC SINH – NĂM C NĂM PHỤNG VỤ 2018 – 2019 (Nguồn: UBPV/HĐGMVN, ấn bản 1973) CHÚA NHẬT VII PHỤC SINH – CHÚA THĂNG THIÊN Bài đọc I: Cv 1, 1-11 “Trước sự chứng kiến của các ông, Người lên trời”.
26/05/2019 – Chúa Nhật VI Mùa Phục Sinh BÀI ĐỌC I: Cv 15, 1-2. 22-29 “Thánh Thần và chúng tôi xét rằng không nên đặt thêm gánh nặng nào khác ngoài mấy điều cần kíp”. - Trong những ngày ấy, có mấy người từ Giuđêa đến dạy bảo các anh em rằng: “Nếu anh em không chịu cắt bì theo luật Môsê, thì không được cứu độ”. Do đó, Phaolô và Barnaba đã tranh luận gắt gao với họ. Bấy giờ người ta quyết định là Phaolô, Barnaba và một ít người khác thuộc phe họ, lên Giêrusalem gặp các Tông đồ và niên trưởng, để xin giải quyết vấn đề này.
BẢN VĂN BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ TUẦN 5 PHỤC SINH – NĂM C NĂM PHỤNG VỤ 2018 – 2019 (Nguồn: UBPV/HĐGMVN, ấn bản 1973) 19/05/2019 – Chúa Nhật V Mùa Phục Sinh BÀI ĐỌC I: Cv 14, 20b-26 (Hl 21-27) “Các ngài thuật lại những gì Thiên Chúa đã làm với các ngài”.
Trích sách Tông đồ Công vụ. Trong những ngày ấy, Phaolô và Barnaba sang qua Perghê và đến Antiôkia xứ Pisiđia; ngày Sabbat, các ngài vào ngồi trong hội đường. Có nhiều người Do-thái và tòng giáo theo các ngài, được các ngài khuyên bảo bền đỗ trong ơn nghĩa Chúa. Đến ngày Sabbat sau, hầu hết cả thành đều đến nghe lời Thiên Chúa. Các người Do-thái thấy đám đông dân chúng, thì đâm ghen tương, nói lộng ngôn, chống lại các điều Phaolô giảng dạy. Phaolô và Barnaba can đảm nói rằng:
05/05/2019 – Chúa Nhật III Mùa Phục Sinh BÀI ĐỌC I: Cv 5, 27b-32. 40b-41 “Chúng tôi là chứng nhân các lời đó cùng với Thánh Thần”. Trích sách Tông đồ Công vụ. Trong những ngày ấy, thầy thượng tế hỏi các tông đồ rằng: “Ta đã ra lệnh cấm các ngươi nhân danh ấy mà giảng dạy. Thế mà các ngươi đã giảng dạy giáo lý các ngươi khắp cả Giêrusalem; các ngươi còn muốn làm cho máu người đó lại đổ trên chúng tôi ư?
“Số người tin vào Chúa ngày càng gia tăng”. Trích sách Tông đồ Công vụ. Khi ấy, các Tông đồ làm nhiều phép lạ và nhiều việc phi thường trong dân, và tất cả mọi người tập họp tại hành lang Salômôn; nhưng không một ai khác dám nhập bọn với các tông đồ. Nhưng dân chúng đều ca tụng các ngài. Số những người nam nữ tin vào Chúa ngày càng gia tăng, đến nỗi họ mang bệnh nhân ra đường phố, đặt lên giường chõng, để khi Phêrô đi ngang qua, ít nữa là bóng của người ngả trên ai trong họ, thì kẻ ấy khỏi bệnh. Đông đảo dân chúng ở những thành phụ cận Giêrusalem cũng tuôn đến, mang theo bệnh nhân và những người bị quỷ ám. Mọi người đều được chữa lành. Đó là lời Chúa.
Trích sách Tông đồ Công vụ. Trong những ngày ấy, Phêrô lên tiếng nói rằng: “Như anh em biết điều đã xảy ra trong toàn cõi Giuđêa, khởi đầu từ Galilêa, sau khi Gioan rao giảng phép rửa: ấy là Chúa Giêsu thành Nadarét. Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu cho Người. Người đi khắp nơi, ban bố ơn lành và chữa mọi người bị quỷ ám, bởi vì Thiên Chúa ở cùng Người. Và chúng tôi, chúng tôi là chứng nhân tất cả những gì Người đã làm trong nước Do-thái, và tại Giêrusalem, Người là Đấng người ta đã giết treo Người trên thập giá.
Bảo Trợ