Chương 13 - 14

10 Tháng Giêng 20194:46 SA(Xem: 116)

Chương 13

Mỗi khi chiều xuống, dẫy núi cao phía sau làng Trung Quyết lại đổi màu sắc, từ xanh tươi sáng đẹp biến thành tím sẫm âm u khiến người nhìn có cảm tưởng như đó là một con quái vật thời tiền sử nằm phục sẵn rình mồi. Nhất là lúc vầng kim ô từ từ lặn khuất phía sau, hắt làn ánh sáng còn sót lại, bao quanh quả núi, trông không khác một bộ bờm lông xù màu vàng choé của một con mãnh sư to lớn khủng khiếp. Đàn chim chiều bay thật thấp như có vẻ mỏi mệt sau một ngày vỗ cánh tìm mồi. Thoáng cái, chúng đã rúc kín vào trong những đám lá um tùm, ríu rít gọi nhau về tổ.
Màu khói xám như hơi sương, hoàng hôn màu vàng cam, rừng cây xanh đậm đã kích thích tâm hồn nghệ sĩ nơi Võ Mạnh Tôn. Nhà đạo diễn, trước cảnh đẹp mơ hồ huyền ảo, đã nghĩ ngay đến một “sen” lý tưởng. Hình một đôi nhân tình kề vai dựa má, in đậm nét trên nền trời sắc màu tuyệt diệu, trong khung cảnh thiên nhiên vô cùng vĩ đại. Chợt anh quay sang nhìn bạn:
- Thế nào, quyết định chưa ? Có đi không ?
- Thôi, đừng nhắc đến chuyện đó nữa, Tôn ơi !
Đôi bạn đứng trên bờ đường lặng ngắm cảnh chiều hôm. Mạnh Tôn không buồn giữ bạn ở lại nhà nữa. Chàng dư biết giữ Trọng Minh lại là một điều thất sách, mà nói cho cùng, giữ lại cũng chẳng được nào. Chàng chỉ thấy lo ngại cho bạn, loay hoay tìm cách bảo vệ bạn:
- Bây giờ thì tôi đã hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện. Tôi thông cảm cậu nhiều hơn, Trọng Minh ạ. Càng thông cảm, tôi càng lo cho cậu. Để Phiên đi với cậu, nghe. Phiên “được” lắm, khỏe mạnh, lại can trường.
- Cám ơn nhiều lắm Tôn à ! Nhưng …..tôi thích đi một mình !
Mạnh Tôn nhìn bạn, lắc đầu buồn bã:
- Nghĩ cho cùng thì, kể ra, cậu ……có lý.
Và chàng đứng lặng ngó theo bóng bạn xa dần …..rồi mất hút.
Trên con đường đi vào làng đầy bóng tối chập chùng, Trọng Minh đĩnh đạc đặt bước. Một thiếu phụ đứng trước sân, đang vỗ tay bộp bộp xua đàn gà mái gà con vào chuồng. Mấy con gà mái mẹ vẫn thong thả nhón chân bước trong khi mấy chú gà con chạy le te, cần cổ vươn dài, cái thân mình tròn xinh lắc lắc. Hình ảnh thật đẹp, thật thanh bình. Trọng Minh bâng khuâng tự hỏi: “Mình đã thật tình yêu mến cái xóm làng Trung Quyết này từ bao giờ và vì đâu mình yêu mến nó?”. Và lại tự trả lời ngay: “Cũng nhờ Chi Lan!”. Chi Lan đã giải thích rõ cho chàng biết tính tình của người dân tại đây. Chi Lan đã cho chàng cái chìa khóa để mở cánh cửa bí mật đi vào một xã hội khác hẳn, vừa lạnh lùng vừa xa cách lại vừa lôi cuốn đón mời.
Chàng trai thản nhiên đặt bước, mắt nhìn thẳng phía trước. Chàng đâu ngờ, nơi đầu con hẻm nhỏ, một bóng đen đang ngồi phục, kiên nhẫn đợi chờ. Bóng Trọng Minh xuất hiện. Lập tức một nòng súng đen ngòm ngóc lên. Thân hình chàng trai đã lọt vào đường ngắm qua lỗ chiếu môn. Ngay lúc đó, tại chỗ bóng đen ngồi, một bóng đen khác thình lình xuất hiện. Có tiếng thì thào cất lên. Rồi … cái nòng súng đen ngòm thụt nhanh vào … biến mất.
Gã Giậu thốt một câu nguyền rủa. Đoạn, gã đi vòng ra đầu dẫy nhà, đặt chân lên gần mé đường cái lớn. Nhìn ngược nhìn xuôi. Mặt đường vắng hoe không một bóng người. Gã lẩm bẩm:
- Thôi được ! Chờ nó trở ra vậy !
Trọng Minh gõ cửa. Cánh cửa bật mở tức thời ! Ông Lê Phi hơi lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng cũng né người lấy lối cho chàng trai bước vào.
Có tiếng bà Liên:
- Tôi biết thế nào cậu ấy cũng tới mà !
Thiếu phụ vẫn đứng ở chỗ cũ, vẫn thẳng người, vẫn bất động như muốn ôm nặng nỗi đau thương chỉ cho riêng một mình mình. Chợt ngó thấy bà, Trọng Minh tưởng chừng như buổi đêm qua đã kéo dài mãi cho đến tận bây giờ, không ngưng nghỉ, không phút giây nào gián đoạn. Thật thế ! Vẫn bối cảnh đó! Vẫn chừng đó diễn viên ! À, không ! Thiếu một thì đúng hơn ! Chàng điềm đạm:
- Dĩ nhiên ! Tại sao tôi lại không đến nhỉ
Việc đi soát xét lại vựa rơm đã khiến người cha chắc chắn thêm được phần nào trong ý định. So với đêm qua, ông lại cảm thấy trái tim ông, rồi danh dự bị rướm máu nhiều hơn. Và cũng như đêm qua khẩu súng săn hai nòng bóng loáng vẫn nằm sẵn trên mặt bàn. Ông Lê Phi ngó Trọng Minh, trả lời câu chàng nói:
- Vì lẽ do cậu mà con Chi Lan chết !
Và hai bàn tay chai cứng, bất động, hình như khiến ông cảm thấy ngứa ngáy khó chịu:
- Và, nếu đúng là cậu …
Trọng Minh quắc mắt:
- À ! Ông nói: nếu đúng là cậu ! … nếu, nếu … hừ ! Vậy, tôi xin nói ngay rằng không phải tôi, mà là một kẻ khác.
Ông Lê Phi giọng mệt mỏi:
- Coi chừng đó ! Kết tội một người không phải chuyện dễ gì đâu. Hiện tôi đã biết được một vài điểm. Cần phải xét lại từ đầu mới được. Cẩn thận đó nghe ! Đừng nói dối vô ích ! Càng nói dối, càng bị ngờ vực. Tôi báo trước cho cậu biết. Bị ngờ vực là nguy đó ! … Cậu đi về hướng vựa rơm, có người trông thấy rõ ràng. Đêm qua mọi người mới xét tới chỗ đó. Bây giờ còn gì cậu nói nốt đi.
- Giây phút này tôi có mặt tại đây ! Như vậy chưa đủ là bằng chứng cho lòng tôi thành thật hay sao ?
- Chưa đủ ! Muốn tôi tin, cậu phải có cái gì thêm nữa mới được. Lúc đầu, tôi chỉ tìm hiểu lý do tại sao nó lại hành động như vậy. Bây giờ, tôi muốn biết đích kẻ nào đã làm ô nhục con gái tôi.
- Vâng tôi hiểu. Và nếu bây giờ, tôi mang lại cho ông bằng cớ xác thực.
Dứt lời, Trọng Minh lục tìm trong túi áo, lôi ra một vật nhỏ sáng lấp lánh, đặt vào giữa lòng bàn tay mở rộng.
- Thưa ông Lê Phi ! Đây chỉ là một cái khuy áo. Ông có thể cho biết cái khuy này của ai ?
Hơi sửng sốt ngạc nhiên, người cha cầm chiếc nút áo bằng đồng, trên mặt khuy nổi bật hình đầu một con hươu. Ông lật đi lật lại giữa mấy ngón tay, đưa cho vợ coi, thiếu phụ la khẽ:
- Áo vét của thằng Giậu có bộ khuy y hệt !
Trọng Minh:
- Có thể lắm, biết đâu ! …. À, tại sao Giậu lại không có ở đây thế ạ ?
- Không sao ! Cậu cứ yên trí ! Nếu cần, hắn sẽ phải giải thích …
- À, vâng ! Tôi cũng chỉ mong muốn có thế
Phía bên kia, nơi sàn gác lửng, cửa phòng để hé, cô bé Chi Thoa lắng tai nghe.
Sau khi chạy bán sống bán chết, hụt cả hơi thở, về đến nhà, đôi má Chi Thoa nóng rực, đôi mắt đỏ ngầu. Nếu gặp ai, chắc hẳn em đã nói thức thời. Một lúc lâu sau mới lấy lại hơi thở đều hòa, tim bớt đập mạnh, bình tĩnh một chút. Cô bé vật người, nằm úp trên giường, òa lên khóc.
Em điên rồi chắc ! Sao lại cho rằng Giậu có ý định giết em chết ? …
Giậu, từ bao lâu nay vẫn tha thiết với Chi Thoa, bạn thân của em, bạn thân của Chi Lan rồi là chồng chưa cưới của Chi Lan, chị em mà ! Có lẽ vì hàm râu lởm chởm chưa kịp cạo của Giậu đã khiến cô bé sợ quá đến nỗi nghi lầm người bạn lớn tuổi, người anh rể tương lai vẫn quý mến em từ thuở ấu thơ chăng ? Nếu vậy thì, tốt hơn hết là em nên im lặng, không nói, không kể lại với ai câu chuyện ghê rợn tại hòn đá cháy vừa rồi. Kể lại, lỡ người nghe sẽ phá lên cười chế nhạo em là chỉ thần hồn nát thần tính. Anh Giậu nào lại nỡ đang tay đi … giết chết em ?
Vì thế, đến trưa, ông Lê Phi đi đâu về, mặt đẫm mồ hôi, hai tay mỏi rã rời, hỏi em:
- Sao ! Chi Thoa ! Con làm gì suốt buổi sáng nay vậy ?
Cô bé đã thản nhiên trả lời:
- Không có gì đâu ba ! Như thường hà ! Con nhặt rau, vo gạo, rồi sửa soạn bàn ăn …
Việc xảy ra tại hòn đá cháy em không hề đá động tới. Chi Thoa cho rằng cái sợ của em sẽ không được ai tin là có lý do chính đáng.
Ông Phi nhìn Trọng Minh:
- Tôi đã bảo cậu …..
Chàng trai ngắt ngang lời người cha:
- Chờ Giậu một chút đi ông. Không có anh ta ở đây, chúng ta sẽ không làm gì được đâu. Ông cho xin lại cái khuy đó !
Đút cái khuy vào túi áo, Trọng Minh lớn bước tiến ra phía cửa. Ông Lê Phi lao người đứng dạng chân, chặn trước mặt chàng. Ông nghi chàng định đào tẩu.
- Ông cứ yên trí ! Tôi không bỏ đi đâu mà ông ngại. Giờ đây tôi còn nóng lòng muốn biết sự thật hơn cả ông nữa đó.
Ông Lê Phi thu chân lại. Trọng Minh mở rộng cánh cửa, thò đầu ra ngoài, gọi lớn:
- Ông hương quản ! Ông hương quản có ở đó không ?
Đặng Sâm xuất hiện.
Trọng Minh nói lớn:
- Ông hương quản ! Tôi có cảm giác tay Giậu có vẻ khác ý lắm. Nhờ ông đi tìm hắn về giùm, ngay lập tức.
Hai ngón tay đưa lên khẽ vuốt hàng râu gọn mịn trên mép, tia mắt liếc qua vai Trọng Minh vào phía bên trong nhà, Đặng Sâm gật đầu bảo chàng trai:
- Được rồi ! Để tôi đi tìm, bảo hắn về ngay !
Suốt ngày hôm nay, viên hương quản đã đặt nhiều giả thuyết, trông chừng theo dõi hết người nọ tới người kia. Ông đã tới nhà Giậu.
Việc này cũng chẳng có gì là bất thường, chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả. Bất cứ chỗ nào, bất cứ nhà ai, Đặng Sâm cũng thường đến … viếng thăm. Thế nhưng, bà mẹ Giậu đã tái xanh nét mặt. Khi trả lời viên hương quản, giọng nói của bà cũng đã run run:
- Thưa không ! Suốt ngày hôm nay cháu nó đi đâu, tôi cũng chẳng biết.
Bà cụ đã nói dối. Lúc Đặng Sâm đi tản bộ tại gần bìa rừng thì chàng Giậu từ nhà chạy xồng xộc tới nhưng y không trông thấy ông. Bà cụ đã nói dối, ắt hẳn phải có lý do. Viên hương quản bước vào phòng trong, giơ tay chỉ hai cái đinh lớn hàng ngày vẫn treo khẩ súng săn của Giậu, quay nhìn bà cụ:
- Có, bà cụ biết hắn đi đâu mà !
- Không biết thiệt đó, ông hương quản !
Hỏi gặng nữa cũng vô ích, chắc chắn bà cũ sẽ không nói gì thêm đâu. Vả lại, bà cụ cũng không biết gì hơn nữa mà nói. Chỉ một tiếng đồng hồ sau, Đặng Sâm đã biết được Giậu nằm phục ở chỗ nào rồi.
Trọng Minh:
- Liệu có lâu không ông hương quản ?
- Không lâu đâu cậu !
Vừa bước đi, viên hương quản vừa suy nghĩ. Ông ta tự đặt mình vào vị trí của Giậu, rồi đoán ra chỗ y ẩn nấp. Đặng Sâm đi vượt hết hai dẫy nhà, quẹo vào một lối đi hẹp, men theo một hàng rào râm bụt bao quanh khoảng vườn của nhà ai. Cúi khom người, êm nhẹ như một cái bóng, viên hương quản lướt đi trong khoảng tối đen dưới chân hàng rào. Trên bầu trời, mảnh trăng lưỡi liềm lấp ló sau một cụm mây xám.
Tia mắt tinh như mắt mèo bắt gặp ngay một ánh thép loáng nhanh trong đêm tối. Đúng Giậu rồi. Gã nằm phục chỉ còn cách có mấy thước.
Theo thói quen, Đặng Sâm đưa nhanh tay khẽ bật đầu khuy cài bao súng. Động tác máy móc đã khiến viên hương quản hơi thảng thốt ngạc nhiên.
“Làm gì mà như đi bắt cướp vậy?” Ông ta cất tiếng gọi, giọng nói cố gượng cho khi vang đi xa:
- Giậu !
Gã trai giật nẩy mình, quay mặt lại, nòng súng chĩa lăm lăm, ngón tay trỏ đặt sẵn lên cò. Dưới ánh trăng mờ ảo, Giậu cũng đã nhận ra viên hương quản, nhưng y vẫn giữ nguyên tư thế sẵn sàng …nổ súng.
- Lại ngay đây, Giậu !
- Kệ thây tôi !
Giọng nói hằn học, nặng trĩu đe dọa khiến Đặng Sâm sững sờ, đồng thời ông cũng phải đề cao cảnh giác. Bàn tay phải đặt lên bá súng lục, Đặng Sâm nhắc lại giọng quyết liệt, quát lớn hơn trước:
- Lại đây, đi với tôi, Giậu ! Mọi người đang chờ anh ở nhà ông Lê Phi kìa.
- Để mặc tôi ! Chờ gì ! Còn gì nữa mà chờ với đợi !
Viên hương quản tiến lên một bước. Mắt vẫn đeo dính lỗ chiếu môn. Giậu khẽ nâng nòng súng, miệng kêu lớn:
- Nói cách nào ông mới chịu hiểu hả ? Tọng mấy viên chì vào bụng nhé ? … Ông cút đi !
- Tất cả đang chờ anh mà !
- Mặc ! Tôi không đi ! Ở đây khoái hơn !
Thường thường giọng nói hay tố cáo nội tâm. Âm thanh tiếng Giậu the thé như quất như vụt, chứng tỏ y dám bạt mạng làm liều. Nhưng Đặng Sâm vẫn điềm nhiên bước thêm một bước, rồi bước thứ ba, tự nhủ: “không, nó không bắn đâu! Nó không dám đâu!”
- Đi đi, Giậu. Nếu đúng Trọng Minh là thủ phạm, tất nhiên đêm nay hắn sẽ phải thú tội. Tôi hứa chắc với anh như vậy đó !
Giậu buột miệng:
- À, Trọng Minh ! Hừ !
- Ừ, Trọng Minh hiện có mặt tại nhà ông Phi. Trông nó vẫn nghênh ngang khó thương lắm. Tụi mình về …., là hắn sẽ phải thú tội.
Mấy giây đồng hồ nặng nhọc trôi qua. Theo ông với mấy giây đồng hồ đó, cái mũi súng hai nòng từ từ hạ xuống, Đặng Sâm, tia mắt tinh lắm, nói tía lia:
- Nhất định hai anh em mình phải quần cho y bằng phải nói mới chịu.
Chẳng hiểu tại sao, Giậu lại chợt bật lên một tiếng cười khan. Anh ta bỗng hỏi một câu chẳng ăn nhập vào đâu cả:
- Ông có gặp con bé Chi Thoa không ?
- Không ! Không thấy ! Cái con bé ranh ấy thì ăn chung gì kia chứ ?
- À vâng, ăn chung quái gì đâu !
À, nếu vậy thì ra Chi Thoa vẫn ngậm miệng, chưa kể chuyện gì hết. Như thế, cũng còn hy vọng, may ra …
Viên hương quản bước thêm một bước, giơ tay nắm lẹ thân cây súng săn:
- Thôi, đi ! Đưa súng tôi cầm cho !

Dat nghich

Chương 14

- Cậu ngó bộ có vẻ thản nhiên bình tĩnh lắm nhỉ, hả cậu Trọng Minh ?
Trọng Minh ngước lên nhìn bà Lê Phi, người vừa đặt câu hỏi lại vừa như hơi mỉm cười với chàng thì phải.
- Dạ, có gì mà không thản nhiên bình tĩnh chứ ạ, thưa bà ?
Thiếu phụ hơi mỉm cười ? Không rõ có phải vậy không ? Bà có hơi mỉm cười với Trọng Minh thật không ? Khó mà biết chắc ! Chỉ thấy rõ rằng, trong một thoáng, sắc diện thiếu phụ chợt dịu hẳn lại, trông đẹp vô cùng.
Tâm linh bén nhậy, cảm quan tinh tế, chàng trai thành thị xúc động thực sự khi bắt gặp cái sắc diện dịu dàng thoáng qua nhanh, rất nhanh đó. Thoáng qua rất nhanh nhưng cũng đủ khiến được Trọng Minh cảm thấy cõi lòng ấm hẳn lại. Chàng thấy vững tâm với ý nghĩ: “Bà này có vẻ như muốn che chở cho mình!”. Chàng trai im lặng, hân hoan với ý nghĩ chủ quan ấy. Ông Lê Phi không để ý nên không biết gì hết. Riêng Trọng Minh, tư tưởng lôi đi xa, lại khiến chàng thầm thì tự nhủ: “Trông bà ấy giống Chi Lan quá ! Khi mỉm cười, làn môi trên cũng nhẹ rung như cánh bướm, đồng tiền cũng lúm sâu một bên má, y hệt.”
Trên bếp than, ấm nước sắp sôi, bắt đầu reo. Lúc đó trời đã chạng vạng. Màn đêm đang từ từ buông xuống, im lặng, nhẹ nhàng. Chiếc đèn dầu lửa, sợi tiêm trắng ôm tròn ngọn lửa to, tỏa ánh sáng chan hòa.
Trọng Minh bật thốt:
- Chi Lan giống bà y hệt !
Ông Lê Phi quay ngoắt mặt lại. Câu nói chàng trai vừa thốt khiến ông như muốn phát điên lên. Tiến lại trước mặt chàng trai, ông đưa bàn tay hộ pháp chộp cứng ve áo. Xương quai hàm ông nổi hằn hai bên má:
- Tôi cấm cậu nhắc đến tên Chi Lan nữa đó !
Trọng Minh vẫn bình tĩnh:
- Tại sao lại phải thế, thưa ông ? Tôi có mặt ở đây đêm nay cũng là với mục đích tranh luận về việc Chi Lan mà. Tôi cũng cùng một tâm trạng như ông vậy đó, thưa ông ! Cũng còn nhiều điều uẩn khúc đang cần tìm hiểu. Chiều hôm đó, Chi Lan cần gặp tôi để cho biết nhiều điều quan trọng. Những điều quan trọng ấy, buồn quá, giờ đây còn mong gì biết được nữa.
Từ từ quay mặt đi, người cha thẫn thờ rời bàn tay khỏi vạt áo sơ-mi trắng của chàng trai đã bị vò nát. Cố nén niềm đau khổ, uất hận trong lòng.
- Những điều quan trọng ? Hừ ! Nếu đúng là tại những điều quan trọng đó mà ….
- Ông muốn nói gì, tôi chẳng hiểu ?
- Còn gì mà không hiểu ? Cậu tới vựa rơm gặp con gái tôi ! Nó nói thẳng cho cậu biết là nó đã được tôi hứa gả cho thằng Giậu. Giữa nó và cậu không còn có thể có một cái gì được nữa, thế là cậu … hừ !
- Ông cứ nói tiếp: thế là tôi nhẩy chồm lên ôm chặt lấy nàng … Ông định nói thế chớ gì, phải không ?
Nói xong, Trọng Minh quay nhìn về phía bà Liên. Chàng muốn gặp tia mắt bà. Thiếu phụ đã xây mặt lại quay phía khác từ lúc nào.
- Vậy ra ông bà cho rằng tôi có đủ can đảm để làm một việc hết sức đê hèn như thế ?
Bà mẹ lẩm bẩm nói như người ngủ mơ:
- Chịu ! Tôi không biết ! Tôi không biết gì nữa hết !
Vẻ mặt tươi đẹp dịu dàng hồi nãy lại biến mất nhường chỗ cho một sắc diện xa vắng lạnh lùng, khó hiểu, vô cùng khó hiểu. Trọng Minh lại cảm thấy buồn khổ hơn hết cả bao giờ.
Việc ngồi bất động để đợi chờ, khiến ông Lê Phi bực bội, khó chịu. Chân tay ông ngứa ngáy cần phải làm ngay một cái gì đó. Với vội cái ống vố, ông lấy thuốc, cặm cụi, tỉ mỉ nhồi, vun gọn từng sợi thuốc một, xong, lại …. đặt tẩu thuốc lên mặt bàn. Mấy ngày nay, hơi thuốc lá chỉ khiến ông thêm đắng miệng.
Ba người, không còn gì để nói với nhau nữa, đều im lặng. Thời gian như kéo dài thêm ra. Mãi sau, mới thấy quả đấm cửa bằng sứ trắng từ từ xoay một vòng. Cánh cửa bật mở. Giậu bước vào.
Ông Lê Phi nhìn lên:
- Cháu đi đâu mà mãi bây giờ mới tới?
- Bác cứ hỏi anh hương quản đây. Có một con thú dữ rất nguy hiểm mới lạc về đây. Tất cả mọi người, ai nấy đều khiếp nhược không dám làm gì cả. Cháu sẽ đích thân bắn hạ nó cho bác coi.

***

Con bé Chi Thoa đâu nhỉ ? Suốt cả ngày, Giậu cứ loay hoay với câu hỏi đó hoài. Câu hỏi mang nặng ý nghĩa đe dọa, không khác gì nơi đầu một sợi dây mục ải có lưỡi gươm sắc, nặng, treo buộc lửng lơ.
Phải chăng gã hối tiếc đã không hạ ngay lưỡi gươm đó xuống, đã để sẩy mất dịp may, cả kiếp người mới có một lần, dịp may ….đẩy con bé rơi xuống vực sâu, mà không một người nào hay biết. Bất quá, mọi người cũng sẽ chỉ kháo nhau: tai nạn, đúng là một tai nạn ….vô ý hụt chân. Rồi thôi !
Sau mấy câu trao đổi, Giậu biết chắc là cô bé vẫn chưa nói gì hết. Niềm băn khoăn lo lắng, giờ phút khắc khoải bồn chồn, tâm trạng của một người đặt chân vào hang cọp, bay biến hết … Nếu vậy, còn có thể vớt vát được, còn hy vọng cứu vãn được tình thế. Nhưng phải hành động thật lẹ, thật cấp kỳ. Gã trai xứ lạ kia phải chết, chết thật mau mới được. Người chết không nói được bao giờ, kể gì đến việc ở đó mà cãi, mà tự biện hộ. Người chết là hết chuyện. Ai hơi đâu mà hỏi han thắc mắc mãi làm gì ? …. Giậu ngẩng nhìn ngay mặt Trọng Minh. Hắn lại còn nhếch môi mỉm một nụ cười nữa là khác. Nụ cười của kẻ thắng nhìn kẻ chiến bại.
Trọng Minh lớn tiếng, nói với tất cả mọi người:
- Tôi trân trọng nhắc lại, nhắc lại một lần nữa với quý vị rằng: chiều hôm đó tôi không đi tới vựa rơm. Vì lẽ đã hứa với cô bạn đồng nghiệp của tôi, cô Bạch Phụng, như thế. Và cũng vì giữ lời hứa, tôi không tới để đến nỗi sự việc đáng tiếc mới xẩy ra.
- Con bé Lài đã trông thấy cậu mà !
- Đúng ! Cô Lài đã trông thấy tôi đi về hướng đó. Như vậy vẫn chưa có nghĩa là ...
Đêm nay, ngoài việc tự biện hộ, đấu lý để tự vệ, Trọng Minh còn có ý định tấn công. Khi đặt chân bước vào đây, hồi nãy, chàng nhận ra vẫn khung cảnh cũ, vẫn các diễn viên cũ, tưởng chừng như màn bi kịch buổi đêm vừa qua chưa chấm dứt, vẫn kéo dài cho tới tận bây giờ. Chàng trai muốn diễn xuất tiếp chỗ tạm ngưng hồi đêm qua, và chàng mong muốn nhất là gã Giậu sẽ lại nổi nóng … Anh chàng này lạnh lùng buộc tội:
- Chính tôi, tôi biết là hắn có đi tới vựa rơm.
Lời nói từ miệng Giậu thốt ra khiến mọi người bàng hoàng sửng sốt. Từ lúc khởi thủy cho đến bây giờ, đây là lần thứ nhất Giậu xác nhận sự có tội của Trọng Minh. Ông Lê Phi đứng phắt dậy:
- Sao ? Cháu nói sao ?
- Cháu biết hắn đã vào vựa rơm.
- Ủa ! Thế tại sao anh không nói ngay từ lúc đầu ? – Câu thắc mắc này là của Đặng Sâm.
- Ông không biết gì cả. Tôi muốn để dành đến lúc sau chót mới buộc tội, cho hắn hết đường chối cãi. Nói ngay từ lúc đầu ! Hừ ! Nói ngay từ lúc đầu để các người sẽ bảo rằng vì ghen mà tôi hăm hở buộc chết cho y, vì ghen mà tôi đặt điều cho tên tình địch. Vả lại, tôi cho rằng lời chứng của cô Lài cũng đủ lắm rồi. Ai ngờ hắn lại gan lì đến cỡ đó. Thì ra, - Giậu quay nhìn ông Phi, - bác à ! Hắn biết được chỗ yếu của bác là: một khi còn có điều nghi hoặc, bác sẽ không giết hắn vội đâu.
Viên hương quản Đặng Sâm không ưa cái lối biện thuyết hùng hồn trơn tru như nước chảy này. Thực tế hơn, ông hỏi sát đến tận nơi:
- Anh nói anh biết hắn đi tới vựa rơm rồi vào đó ? Anh biết trong trường hợp như thế nào ?
- Trường hợp nào mà tôi biết đích được ? Đây, dễ lắm ! Này nhé ! Ông hương quản ! Giâu mỉm một nụ cười xã giao – ông tha thứ cho tôi điểm này, nghe ! Tôi đã trộm phép ông đi đặt mấy cái bẫy cầy hương tại bìa rừng gần bãi cỏ nhà già Thoại. Đứng ở chỗ gò đất cao chỗ bìa rừng ấy, có thể nhìn tới cửa vựa rơm nhà bác Phi được. Lúc đó vào khoảng 6 giờ chiều, tôi trông rõ Trọng Minh tiến vào vựa rơm. Rõ ràng hắn đưa tay kéo cánh cửa vựa mà.
- Có đúng là Trọng Minh không ? Chắc không ?
- Chắc !
Sắc mặt ông Lê Phi tái mét. Ông bước một bước tới bên khẩu súng vẫn nằm im trên bàn.
Trọng Minh la lên:
- Láo ! Nó nói láo đấy ! Hắn lừa dối các ông đấy ! Đây, tôi xin chứng minh !
Tiếng nói lớn của Trọng Minh hàm súc nhiều âm thanh thành thực. Giọng la đó nghe không phải giọng là của một người đang run sợ. Trái hẳn thế, âm thanh tiếng nói ngầm chứa một sự thật ! Và sự thật đó là: oan, bị kết tội oan ! Âm thanh rổn rảng như chuông đổ hồi ấy khiến ông Lê Phi chợt cảm thấy xúc động. Ông khựng ngay lại cùng một lúc với viên hương quản. Đặng Sâm đã định chồm tới ngăn giữ ông Lê Phi. Giây phút ngập ngừng đó, Giậu kinh hãi nhất. Mọi người do dự một phút là hắn bị nguy một phút. Vì vậy, hắn cố gắng phá tan giây phút ngập ngừng đó bằng mọi cách. Quát lên chẳng hạn:
- Đừng nghe nó ! Thằng này nói khéo lắm ! Đừng nghe nó ! Và xin tất cả đừng quên rằng nó là một tay đóng kịch rất tài. Đóng kịch ! Nghề ruột của hắn mà !
Lập luận của Giậu đã có hiệu quả. Ánh mắt của ông Lê Phi gườm gườm. Nét mặt ông đanh lại. Trọng Minh nói ngay:
- Tôi xin chứng minh !
Viên hương quản hối thúc:
- Thì chứng minh đi !
- Hồi 6 giờ chiều hôm đó, tôi cùng với hai người bạn tôi là Võ Mạnh Tôn, Trần Phiên, lúi húi làm việc cho đến tối mịt kia mà ! Không tin, các ông cứ đi hỏi họ thử coi !
Giậu lại hét lên:
- Các bạn nó ! Ha ! Ha ! Dĩ nhiên là các bạn nó sẽ phải nói tốt cho nó chứ ! Riêng tôi, tôi đích mắt trông thấy nó bước vào trong vựa rơm.
Ông Lê Phi lại ngập ngừng thấy rõ. Bà Lê Phi nhích động thân mình khiến mọi người chú ý, ngạc nhiên. Thiếu phụ sáp lại bên bàn, chộp lẹ khẩu súng của chồng. Không để ông Lê Phi kịp phản đối, bà nói chặn ngay:
- Để mình khỏi hấp tấp hành động không kịp suy nghĩ kỹ, gây việc đáng tiếc rồi có muốn lấy lại cũng không còn được nữa !
Ông Lê Phi trừng mắt nhìn vợ:
- Đưa cho anh, mình !
- Không !
Và ôm chặt khẩu súng áp vào mình, bà mẹ nói tiếp:
- Để nghe cậu ấy nói nốt đã nào ! Em cho rằng cậu ta chưa nói hết đâu. Em linh cảm thấy rõ như thế !
Trọng Minh khẽ gật đầu:
- Quả có thế ! Bà nhận xét rất đúng ! Tôi chưa nói hết! Tại đây, có một kẻ đã nói dối ! Có một kẻ đã cố ý làm cho mọi người tin rằng chính tôi đã đích thân bước vào vựa rơm. Tất nhiên các vị sẽ hỏi: hắn làm thế, hắn nói dối nhằm mục đích gì ?
Liếc mắt, Trọng Minh lại thấy Giậu nắm chặt hai bàn tay. Gã lại có cái nét mặt hầm hừ, đằng đằng sát khí y hệt tối hôm trước, không còn cái vẻ nghênh ngang tự mãn như lúc mới bước vào nữa. Chàng âm thầm thích thú, lẩm bẩm: “Cảnh diễn xuất không bị gián đoạn một chỗ nào !”
Bà Liên hỏi ngay:
- À ! Nhưng kẻ đó làm thế vì lý do gì ?
- Để che giấu điểm cốt yếu này: một kẻ khác đã bước vào trong vựa rơm chứ không phải tôi ! Có đúng thế không, hả ….anh Giậu ?
Gã trai lao vút người như con beo gấm chồm tới con mồi. Một cánh tay vung lên, nhưng Trọng Minh đã sẵn sàng đón đợi.
Lẹ làng như con vượn, chàng cúi mình né thoát, đồng thời tống một quả đấm trúng bụng trên, sát ngực địch thủ, chếch về phía dạ dầy. Giậu “hự” khan một tiếng, nghẹt cả hơi thở. Y há miệng định nói cái gì đó, nhưng chỉ phát ra những tiếng ú ớ …. có tới nửa phút sau, anh ta mới nói ra tiếng, lắp ba lắp bắp:
- Trời … ơi … ! Mọi người lại ….đi …… nghe nó ……kìa …. ! … Nghe … một thằng con trai … xứ lạ …. ! Chính …..hắn … ! Chính hắn …..đã giết ….Chi Lan !
Trọng Minh cãi ngay. Chàng linh cảm là mình đang chiếm ưu thế. Ưu thế rất mỏng manh, cần phải giữ lấy, cần phải bảo vệ cho bằng được cái ưu thế ấy.
- Không ! Tôi không giết nàng ! Anh biết điều đó hơn ai hết. Vì … chính anh đã có mặt trong vựa rơm !
- Tao ?
- Đúng ! Chính anh đã bước vào trong đó ! Chính anh đã cưỡng hiếp Chi Lan. Khi bị anh cưỡng hiếp, Chi Lan đã van nài, đã từ chối rồi giằng giật vung vít, khiến anh bị rớt mất một thứ. Và cái “thứ” đó, tôi đã lượm được đây.
- Rớt cái gì ?
Giọng nói hoảng hốt khác thường của Giậu, khi bị giáng một đòn tâm lý hết sức bất ngờ, đã tố cáo anh rõ rệt. Tiếng nói thảng thốt hơi vội đó khác gì đâu một lời tự thú !
- Một cái khuy áo mà bà Lê Phi đã nhận ra được xuất xứ. Tới gần đây và làm ơn cho xem áo vét của anh !
Hiện tại, trong gian nhà rộng, hình như chỉ còn có hai người: Trọng Minh và Giậu. Các người đứng quanh, ngậm miệng, gìương mắt nhìn sự việc diễn ra trước mắt không khác những khán giả đứng xem một màn kịch.
Sự thật, sự thật mà bao nhiêu người mất công tìm kiếm sắp sửa xuất hiện nguyên hình. Thời gian chỉ còn tính được bằng giây đồng hồ. Chàng rể hụt, mặt cúi xuống chăm chú ngó chiếc khuy nhưng lại liếc rất nhanh ra phía cửa. Ủy viên Cảnh sát Đặng Sâm đã án ngữ ở đó từ bao giờ, đứng dựa lưng vào cánh gỗ.
- Có thể là tôi đã để tuột mất chiếc khuy này. Nhưng, như vậy không có nghĩa là ….
Đối với ông Lê Phi, sự việc đột biến nhanh quá khiến ông không còn tỉnh táo nhận thức rõ rệt được gì nữa. Bà Liên thì cứ ngây người ôm chặt khẩu súng săn của chồng. Bà ôm chặt lắm, các ngón tay bấu chắc thân súng, trắng bệch ra mà bà cũng chẳng hay.
- Có nghĩa lắm chứ, anh Giậu ! Có nghĩa lắm, vì tôi đã lượm được nó dưới lớp rơm, đúng chỗ anh đã cưỡng bức Chi Lan. Này, nhìn cho rõ đi !
Trọng Minh xòa bàn tay. Chiếc khuy bằng đồng nhỏ nhít chẳng nghĩa lý gì nhưng giây phút này nó trở thành quan trọng trên mức tưởng tượng.
- Đó, mọi người nghe tôi nói có đúng không ? Tên này nó tinh ranh quỷ quyệt lắm mà. Cái khuy không đáng gì này, có thể là nó đã lượm được bất cứ tại một chỗ nào đó, rồi bây giờ bịa đặt nói lung tung. Đúng rồi ! Tôi mới đánh tuột mất tối hôm qua tại đây, chắc thế ! …. Ơ kìa, lạ quá ! Tất cả mọi người có vẻ như muốn tin lời nó nói láo chắc. Thì xin cứ nghĩ lại thử coi ! Đứa nào đã hẹn hò với Chi Lan? Và Chi Lan nóng lòng mong đợi ai đến ? Nó hay tôi ? Con bé Lài đã nói gì, hả ?
Lời gào thét như của kẻ điên khùng, lúc lại trầm xuống, trĩu nặng lo âu, rơi vào không gian trống rỗng. Giậu hốt hoảng quay mặt ngơ ngác tìm tia mắt của mọi người. Ai nấy đều quay mặt nhìn chỗ khác.
Tiếng Trọng Minh vang lên lồng lộng:
- Bây giờ chắc hẳn quý vị đã ý thức được vì lý do gì tên này lại hăm hở, sốt sắng buộc tội ác cho tôi rồi chứ ? Chi Lan chết một cách thảm khốc. Các vị muốn tìm ra ngay thủ phạm để trút hết hận thù. Đã có sẵn tôi làm mục tiêu, tiện quá ! Tên Giậu này cũng đã biết lợi dụng tình hình nóng bỏng đó để chiếm ưu thế ! Hừ !
Im lặng. Chỉ nghe rõ tiếng ấm nước sôi ùng ục trên bếp than hồng. Ngọn đèn dầu lửa hình như tỏa thêm ánh sáng. Bóng mấy người trên vách tường in đậm nét nhiều hơn.
Căn nhà của ông Lê Phi không có lầu. Chỉ có một khoảnh sàn gác lửng. Trên sàn gác lửng có hai căn buồng nhỏ. Một cánh cửa trên đó kêu “két” một tiếng. Tiếng động đột ngột lẻ loi khiến mọi người giật thót mình, quay đầu lại.
Trên đầu cầu thang, xuất hiện ….. Chi Thoa. Đôi mắt cô bé mở thao láo nhìn mọi người đang đứng rải rác trong bốn góc nhà, im lìm như những pho tượng bụt. Hai tay cô bé níu chặt lan can cầu thang. Cái miệng xinh xinh chợt thốt:
- Chiều hôm đó, anh Giậu đã vào trong vựa rơm.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Minh Quân Máu Đào Nước Lã TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA XANH: tình cảm nhẹ nhàng (gia đình, bạn bè) -24/1/2013
Vừa hát, Bình vừa luôn tay làm việc. Bình bận đánh bóng bộ giây cương treo ở trước tầu ngựa. Hai cánh tay Bình đã mỏi rời . Tuy vậy Bình vẫn cố miết cho những sợi giây da thật bóng láng . Bình huýt sáo, rồi hát, không phải để thêm phấn khởi trong khi làm việc mà chính là vì lúc ấy lòng anh vui sướng thật tình.-12/12/2012
Người ta gọi em là “em bé ngơ ngác”. Thân hình em gầy ốm, tóc em vàng nâu và luôn luôn bù rối. Đôi mắt trong xanh của em hình như nhìn mọi người với một cường độ mãnh liệt, nhưng kỳ thực em chẳng trông thấy chung quanh vì em xứng danh “em bé ngơ ngác”.- 23/1/2013
Mây Trên Đỉnh Núi - Loại Hoa Xanh - Tủ sách tuổi Hoa .....Em chớp nhẹ đôi mị Em cũng ao ước như vậy chị Vân, giá chị là chị ruột của em nhỉ, chắc em là người hạnh phúc nhất trần gian. Chị dịu dàng quá, chị trong trắng như một thiên thần, chị xinh tươi như nàng tiên này. Em là đứa con gái duy nhất trong một gia đình có 3 người con, mà chị Vân biết không ? Anh Hải em đã đi du học tận Tây Đức xa xôi ngàn dặm và bé Tuấn thì còn nhỏ xíu, em thật bơ vơ trong gian nhà rộng lớn. Ba mẹ đi vắng luôn, vú Thoan lại già nua lẩm cẩm, em chả biết chơi với ai ngoài con mèo Mi Mi …24/4/2019
Trinh Chí - Dòng Sữa Mẹ.... 1. Dòng sữa mẹ Những sợi gió chiều lành lạnh luồn vào mái tóc hớt ngắn của cu Tư. Cậu bé vẫn cắm đầu chạy băng mình trong cánh đồng lúa chín ướp hương thơm ngào ngạt. Những cọng cỏ may đâm vào da thịt cậu bé, nghe xon xót. Như muốn phô trương sức sống dồi dào của lứa tuổi thanh xuân, mấy dé lúa chín vàng mọng đỏ, vội trườn mình ra níu kéo con đường cỏ dại mọc đầy. Chiếc bóng đen khắc trên khung trời tím đỏ những nét sắc lạnh, cô đơn. - 25/1/2013
Tâm Hồng rón rén bước về phía hành lang, hành lang dài hun hút, tối đen và lạnh lẽo những chiếc cột trụ to dọc theo bờ tường, chập chờn những chiếc bóng đen ngã dài theo bước đi tạo một cảm giác thê lương. Đôi chân trần đặt trên nền đất lạnh, Ngọn bạch lạp trên cánh tay nhỏ, toàn thân run rẩy trong chiếc áo ngủ màu trắng, Tâm Hồng rón rén đi tới trước. Nỗi lo sợ, kinh hãi và sự mong muốn mãnh liệt tràn ngập tâm hồn nàng. Nhìn quanh tứ phía, dọc theo hành lang, sao nhiều cửa quá thế này ? Nhưng họ đã dấu mẹ Ở nơi nào đây ? Mẹ Ơi! Mẹ!- 18-5-2013
Nguyễn Trường Sơn Thung Lũng Rắn TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám Chương 1 Hôm ấy, sau bữa cơm chiều, mọi người đều quây quần ngoài hàng hiên hóng mát. Ba của Bạch Liên, ngồi cạnh ông Diệp – cha nuôi của Tuấn, nhấp từng ngụm cà phê thơm ngát, trong lúc đề đốc Cương, cậu của Bạch Liên và cũng là chủ nhân ngôi biệt thự trên bờ biển Nha Trang im lặng hút thuốc mơ màng nhìn ánh hoàng hôn nhuốm màu trên mặt trùng dương.- 29/6/2013
Hồn Về Trong Gió - Ở làng Vạn Yên, dòng họ ông Đào Ngọc Phú là gia đình duy nhất có nghĩa trang tư thành hình cách đây đã ba thế hệ. Người ta kể rằng lúc ông nội của ông Phú còn ngồi ghế quan huyện đã dùng thế lực để mua lại cơ ngơi của một gia đình lân cận giáp ranh phía sau nhà ông rồi cho san bằng , và lập nghĩa địa riêng , dặn con cháu là khi ông xui tay nhắm mắt thì an táng ấy là miếng đất có long mạch tiềm ẩn. Dòng họ Đào Ngọc sẽ tiếp tục phát thêm được mấy đời nữa. (Nguon Truyenviet.com) - 2/9/2014
Xuân Quang Đôi Vòng Huyết Dụ - TỦ SÁCH TUỔI HOA - LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám - Nguon sách : Vietmessenger - 15/10/2014
TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám. Lời mở đầu Sông Răng không có trên bản đồ Việt Nam. Đây là một dòng sông ở một miền đất hoang vu tưởng tượng. Câu chuyện phiêu lưu có ba nhân vật chính: Anh Hùng - một cậu bé 12 tuổi, Hồng Liên - em gái của Hùng 11 tuổi và anh Ngọc - sinh viên Dược Khoa. Ba anh em thân mật và đối với nhau như ba người bạn trẻ cùng một tuổi. (12/12/2015)
Bảo Trợ