Nhờ Facebook, tìm được mẹ bị lừa bán sang Trung Quốc

10 Tháng Giêng 201912:53 SA(Xem: 290)
  • Tác giả :

Nhờ Facebook, tìm được mẹ bị lừa bán sang Trung Quốc

blank
Bà Hồ Thị Hoa (tóc ngắn, áo đen) bên chị gái Hồ Thị Đào sau 20 năm xa cách. (Hình: VNExpress)

NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Một ông quê ở phường Quỳnh Phương, thị xã Hoàng Mai đã vô tình tìm thấy mẹ mình trên mạng xã hội Facebook sau hơn 20 năm bà bị lừa bán sang Trung Quốc.

Căn nhà cấp 4 cũ kỹ của bà Hồ Thị Đào nằm sâu trong ngõ ở khối Tân Phong, phường Quỳnh Phương, thị xã Hoàng Mai, bỗng tấp nập người tới chia vui những ngày qua khi biết tin bà Hồ Thị Hoa, 50 tuổi, em gái bà Đào vừa trở về sau 20 năm bị lừa bán sang Trung Quốc.

Báo VNExpress ngày 9 Tháng Giêng, 2019, tường thuật trước khi bị lừa bán sang Trung Quốc, bà Hoa sau khi ly hôn chẳng có nhà cửa, sống tạm nhà chị, đi nhặt ve chai hay ai thuê gì làm nấy để nuôi hai con nhỏ ở xã Mai Hùng (nay là phường Mai Hùng, thị xã Hoàng Mai).

Một ngày cuối năm 1998, bà Hoa được một người quen rủ qua thành phố Thanh Hóa làm thuê với lời hứa hẹn “có việc tốt, lương cao.”

Bà Đào kể lại, trước lúc đi, bà Hoa để lại bức thư gửi gắm nhờ người thân chăm sóc hai con. Thời gian này, gia đình cứ ngỡ bà Hoa được người tốt giúp đỡ, nhưng về sau mới biết bà đã bị lừa bán sang Trung Quốc. Thương em, bà Đào cùng một số anh em họ hàng vội dò hỏi, tìm kiếm nhưng vô ích.

blank
Đọc được tin nhắn của chị Trần Hải trên Facebook, anh Thuận đã nhanh chóng tìm được mẹ. (Hình: VNExpress)

Về phần mình, kể với báo VNExpress bà Hoa cho biết, bà bị bán làm vợ một người đàn ông Trung Quốc lớn tuổi, ở vùng xa xôi hẻo lánh. Bà chống trả bằng nhiều cách như tuyệt thực, bỏ trốn nhưng chỉ gánh chịu các đòn phạt.

“Thời gian sau đó, tôi sinh 5 đứa con, nhưng bị chồng và gia đình cấm tiếp xúc với các con. Lâu lâu được gặp con, họ còn không cho tôi nói chuyện bằng tiếng Việt, trong khi tôi đâu biết tiếng Trung,” bà Hoa kể lại.

Sau 18 năm ở Trung Quốc, bà Hoa lâm bệnh hay đau ốm nên bị ông chồng Trung Quốc đuổi khỏi nhà. Không có tiền, không người quen, không biết manh mối về quê hương nên phiêu bạt dần đến khu vực biên giới Việt Nam – Trung Quốc, hàng ngày đi nhặt phế liệu kiếm sống. Đêm bà dựng túp lều nhỏ ngủ tạm, có khi ngả lưng dưới gầm cầu.

Một ngày cuối năm 2018, do thời tiết giá lạnh bà Hoa bị ngất xỉu, được một số người phát hiện, sơ cứu. Trong nhóm người ấy có chị Hải (ở huyện Tân Kỳ, Nghệ An) thường đi lại giữa hai nước nên biết đến hoàn cảnh của bà Hoa.

Chị Hải chụp hình bà Hoa rồi đăng lên Facebook, nhờ cộng đồng mạng tìm giúp người thân. Vô tình, anh Quách Hữu Thuận (33 tuổi), con trai bà Hoa, đang làm việc ở Sài Gòn đọc được.

“Vừa nhìn thấy hình người phụ nữ với gương mặt phờ phạc đăng kèm nội dung tìm kiếm người thân, tôi chợt chững người lại. Dù không chắc chắn đó là người mẹ đã mất tích nhiều năm, nhưng tôi quyết định gửi thông tin về cho dì Đào nhờ xác minh. Sau khi được dì khẳng định chắc nịch ‘đó là mẹ Hoa’, tôi liền gọi điện cho người đăng tin,” anh Thuận nhớ lại.

Sau khi xác định, anh Thuận cùng người thân ngược ra cửa khẩu Tân Thanh (tỉnh Lạng Sơn) để đón bà Hoa. Một cuộc hội ngộ đẫm nước mắt đã diễn ra. “Cảm giác lúc đó vui buồn lẫn lộn. Vui vì được gặp lại mẹ sau 20 năm mất tích, buồn vì chứng kiến cảnh tượng bơ phờ của bà,” anh Thuận kể lại.

Hạnh phúc vì gặp lại người mẹ sau 20 năm xa cách, nhưng vì cuộc sống mưu sinh buộc anh Thuận phải quay vào Sài Gòn làm việc. “Tết Nguyên Đán này tôi sẽ thu xếp để đưa vợ con về quê thăm mẹ. Tôi muốn cả gia đình đoàn tụ và có dịp bù đắp cho mẹ,” anh Thuận cho biết.

Với bà Hoa, trải qua nhiều biến cố lớn trong cuộc đời, luôn bị dồn nén, cô lập, bà Hoa ngày càng u uất, sức khỏe giảm sút, tâm tính thất thường, lúc nhớ, lúc quên. Để em gái dần ổn định, bà Đào phải luôn ở bên tâm sự, gợi nhớ lại những ký ức ấm áp của gia đình. (Tr.N)
Nguoi-viet.com
Comment:
"Thời gian sau đó, tôi sinh 5 đứa con, nhưng bị chồng và gia đình cấm tiếp xúc với các con...." 
"Sau 18 năm ở Trung Quốc, bà Hoa lâm bệnh hay đau ốm nên bị ông chồng Trung Quốc đuổi khỏi nhà..."

Người Trung quốc thường coi trọng Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín...vậy mà sau 70 năm sống dưới chế độ xhcn thì ... lấy vợ đẻ 5 đứa con không cho vợ tiếp xúc với các con, và khi già yếu thì...đuổi ra khỏi nhà!
Đạo lý ấy lấy ở đâu vậy trời!
Xem ra Khổng tử hay Lão tử...gì gì ở Trung quốc cũng chỉ là bánh vẽ cho người thế giới không biết thực tế về Trung quốc mà thôi!

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sức mạnh của tiền tệ trong thời kỳ tiền tư bản, trong thời kỳ tư bản hoang dã cũng như ở các thể chế xã hội khác nhau hiện nay ra sao, xin nhường cho các nhà chuyên môn phân tích. Từ trải nghiệm thực tế, tôi có vài chia sẻ sau đây.
Câu chuyện về con ếch ngồi dưới giếng không biết anh còn nhớ không? Cả đời dưới đáy giếng nên nó nghĩ bầu trời chỉ là một mảng hình tròn sang sáng phía trên. Viết những dòng này, lòng tôi không hề vui gì khi nói tới sự hạn chế về nhận thức quá sức tưởng tượng của anh. Nếu anh là một người nông dân, tôi không mất thời gian chứng minh điều ấy để làm gì, nhưng anh là một bộ trưởng và tiếng nói của anh có sức ảnh hưởng tới những người trẻ ở Việt Nam nên bắt buộc tôi phải lên tiếng.
Chiều nay ngày 12/7/2019 tại cuộc họp hội đồng nhân dân TPHCM, thảo luận về việc chống ngập cho TPHCM. Chị phó giáo sư, tiến sĩ Phan Thị Hồng Xuân, là đại biểu hội đồng nhân dân TPHCM, chủ tịch hội hữu nghị Việt Nam-Đông Nam Á, phó chủ tịch kiêm tổng thư ký hội dân tộc học-nhân học TPHCM. Chị đã đề xuất với uỷ ban nhân dân TPHCM sáng kiến mỗi gia đình sống tại TPHCM trang bị 1 cái lu hứng nước mưa, thì sẽ chống ngập được tình trạng ngập mùa mưa tại TPHCM. Sáng kiến của PGS.TS. Phan Thị Hồng Xuân thì chị cho rằng đây là cái nhìn ở góc độ khoa học xã hội và nhân văn. Sáng kiến của PGS.TS được bắt nguồn từ việc quan sát ở nông thôn hứng nước mưa uống bằng cái lu nên vận dụng vào TPHCM. Chị cũng cho rằng sáng kiến này ứng dụng từ giá trị văn hoá nhân bản.
Các báo lề đảng đồng loạt tự hào và tự sướng đăng tin HSBC đưa ra báo cáo "Expat 2019 Global Report "trong đó Việt Nam xếp hạng 10 quốc gia "hấp dẫn", "đáng sống" nhất dành cho những người nước ngoài. Theo báo cáo này thì người ngoại quốc đến sống và làm việc tại Việt Nam có mức lương trung bình 90.408 USD / năm và tiết kiệm nhiều hơn mức trung bình trên thế giới 52%. Đa số được trợ cấp nhà ở, y tế. Trong khi đó, dân Việt Nam có mức lương trung bình 2.500 USD một năm. Tuy nhiên con số này còn thấp hơn rất nhiều đối với đại đa số người dân vì mức độ chênh lệch giàu nghèo; thu nhập cao ngất trời lọt vào tay thành phần thiểu số giàu có.
Lái xe gây ra vụ tai nạn khiến 1 người tử vong rồi bỏ chạy ở Bà Rịa- Vũng Tàu được xác định là thiếu tá công an, hiện đang công tác tại Đội CSGT Công an huyện Châu Đức. Chiều 8/7, một lãnh đạo Công an huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu xác nhận với Tuổi Trẻ Online, người lái ôtô gây tai nạn làm ông Dương Văn Tốt tử vong vào tối 6/7 là thiếu tá Thái Văn Hùng – hiện là cán bộ CSGT huyện này.
Chị cho biết, trong thời gian này không rõ uống phải loại thuốc gì mà đầu óc chị trở nên “trống trơn,” khoảng ba năm không nói được tựa như bị câm. Sau đó, chị dần dần nói được tiếng Hoa vì thường xuyên giao tiếp hằng ngày. Lúc đó, chị không có ý niệm nào về việc mình là người Việt Nam, còn là người Trung Quốc hay nước nào khác thì cũng không chắc.
"Cho nên ai nói rằng Biển Đông là của Việt Nam, Trường Sa là của VN thì đó là những cái tuyên truyền, nó đã trái với luật pháp quốc tế". Đó là phát biểu của Bùi Tiến Lợi - Thượng tá, sĩ quan cao cấp, giảng viên, sĩ quan công binh quân đội CSVN.
* Nước Mỹ không có những khẩu hiệu như: "Hoa Kỳ muôn năm" hay: "Washington vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp chúng ta"..., vậy mà vẫn là cường quốc số 1 thế giới, lớp lớp thế hệ người dân Mỹ suốt 243 năm qua vẫn yêu quý vị Tổng thống đầu tiên của họ; Cũng không có "Tinh thần ngày 1/5 bất diệt", dù ngày quốc tế lao động sinh ra từ nơi đây; Không có gì là "bách chiến, bách thắng và vô địch muôn năm", vì mọi thứ (kể cả chân lý) đều có thể thay đổi theo thời gian...
Ý tưởng làm chủ tập thể hấp dẫn một số người, nhưng lợi ích của nó chỉ là ảo ảnh. Người ta kể chuyện có người khách nọ đến thăm một nhà máy Nga. Khách hỏi công nhân, "Ai làm chủ nhà máy này?" Họ trả lời: "Chúng tôi" "Nhà máy xây lên trên đất của ai?" "Đất của chúng tôi." "Ai làm chủ những sản phẩm do nhà máy làm ra?" "Chúng tôi."
Lại cháu gái hôm trước gọi điện: Bác ơi bọn doanh nghiệp nó cho từng đàn xe chở đất về lấp ruộng rồi! Chú Cảnh ra hỏi nó, sao đổ đất? Nó cho người đánh phải đưa đi viện rồi… – Thế sao hơn 100 hộ dân không đồng ý nhận tiền đền bù rẻ mạt, mà nó đã đổ đất vào ruộng người ta? – Nó đánh lẻ. Có một số nhà đã nhận tiền, giờ nó đổ đất đầy những ruộng ấy, nhưng ruộng xen canh, nên ruộng nhà bên chẳng làm gì được. Hôm nọ một chú đem máy cày ra cày ruộng thuê cho mấy nhà, nó cho “xã hội đen” ra dọa nạt, chú ấy sợ không dám cày… Trạm máy bơm thì nó cho người đập, dân phải kéo ra tranh đấu, nó mới để lại. Bây giờ dân phải canh gác, không thì nó đập mất!
Bảo Trợ