Dốc Cỏ Hoa Dại Tím

05 Tháng Giêng 20192:57 SA(Xem: 905)

Dốc cỏ hoa dại tím

Cái quán tạp hóa của em nằm chìm dưới chân đồi cỏ mọc đầy hoa dại tím, bên cạnh ngôi nhà thờ cổ. Mỗi lần mẹ nhờ tôi đi mua những vật dụng cần thiết. Tôi phải đến đó, dù từ nhà tôi đến nhà em đi bộ tới nửa giờ, dù gần nhà tôi cũng có nhiều quán.
hoatim-canhdep-nts
Mẹ vẫn hay trách tôi về những việc như thế! Nhưng có gì lạ đâu, chẳng qua tôi tới đó vì tôi được gặp em. Chẳng biết sao mỗi lần tôi gặp em, tôi và em lại …miên man nói những chuyên không đâu, nào nắng mưa, học hành, rồi thì… dạo này còn vẽ không? Tôi đã vẽ tặng em bao nhiêu bức tranh mà tôi cũng không còn nhớ rõ, những nét cọ ngây ngô nguệc ngọac, vậy mà lúc nào em cũng khen tranh của tôi đẹp. Tôi đã vẽ tặng em một sườn đồi mọc đầy những hoa dại tím, có ngôi giáo đường nghiêng nghiêng và có em. Ngày ấy tôi chỉ nhìn em thánh thiện từ xa, rồi đem nỗi nhớ chất đầy trong lòng, tôi cứ say sưa ủ men rượu hàng ngày, như bánh trái nhu cầu của cuộc sống. Mỗi ngày khi ngôi giáo đường vọng lên tiếng chuông chiều, tôi đã sạch sẽ trong bộ quần áo tươm tất để đi lễ và được nhìn thấy em trong ngôi nhà thờ cổ ấy. Em hát trong ban thánh ca của nhà thờ. Nên tôi bày ra rất nhiều dịp để đến được với em, dù trời mưa hay nắng.


Tôi vẫn nghĩ em như con chim sẻ trong nhà thờ, thường làm tổ hót líu lo bên những câu kinh được cất vào những buổi chiều muộn, Lúc nào tôi cũng nghĩ tới em cả khi những tiếng cầu kinh, không biết Chúa có buồn tôi không? Nhưng tôi nghĩ Chúa nhân từ và tha thứ, nên tôi thấy bình an như món quà mà Ngài dành cho tôi. Bữa ăn sang trọng của tôi là được nhìn ngắm em. Em có đôi mắt to hiền dịu, nhẹ nhàng thanh thóat như những bông sen trắng nở đầy trên những cánh đồng mà tôi thường đi qua.


Thế rồi ngày tháng trôi đi, em đã trở thành thiếu nữ lộng lẫy tỏa hương thơm như những bông hoa ngọc lan. Lúc đó tôi đã trở thành dũng sĩ gian nan, vì có biết bao nhiêu người vây quanh. Bỗng nhiên tôi buồn cho thân phận mình, nhà tôi nghèo nên tôi vẫn lặng im chẳng dám bày tỏ điều gì, chỉ ngắm nhìn nhưng những vốn liếng mà tôi có trước đây. Dù niềm tin đôi khi lung lay…


Tôi vẫn nhớ mùa noel năm ấy. Tôi đã lấy hết can đảm để mời em đi chơi, và tôi cũng không tin em đã nhận lời… Tôi vẽ ra mọi thứ trong đầu, nào là sẽ đưa em đi chơi nơi này nơi kia cho bõ những ngày tôi phải chờ đợi. Chiều đến tôi đã hẹn em ở góc ngôi nhà thờ cổ. Em đã đến hiện ra như một thiên thần trong chiếc áo len màu ghi, quấn chiếc khăn quàng màu tím nhạt. tôi đang say sưa trong giấc mơ... – Anh sao thế! Đang nghĩ tới ai phải không. Diệu về nhé! – Không… không…! Anh chờ em mà. Tôi nhìn trong mắt Diệu có những ánh sao lấp lánh như những hạt kim cương. Nụ cười của Diệu như cô công chúa vừa thức dậy trong vườn. Tôi đã đưa em đi lang thang nhiều nơi trong xứ đạo nhỏ bé ấy. Và tôi vẫn là chú bé dại khờ chưa dám một lần chạm tới thiên thần của tôi


Cũng chính sự lặng im vụng về của tôi, mà em đã ra đi về nơi rất xa, bỏ lại tôi trong những ngày tháng hoang vu buồn heo hút. Ngày tôi nghe tin em sắp sửa lên xe hoa, nỗi buồn sâu thẳm như đã chết trong lòng. Cả ngày đó và nhiều ngày sau nữa tôi đã lang thang bên ngôi giáo đường cổ mà không biết mình về đâu. Tôi đã khóc trên ngôi mộ tình yêu của mình. Giờ thì Diệu đã bay xa rất xa rồi, Diệu như đang trôi về phía biển.

Tôi sống bằng ký ức đã mờ xa về những giấc mơ đẹp và những bức tranh tôi vẽ em. Em vẫn thánh thiện bước ra trong những nỗi khát khao, theo cuộc hành trình lãng du sắc màu, cõi đi về mình tôi. Chỉ còn nụ cười của em…hoang vắng bước chân Diệu bên sườn đồi hoa tím và ngôi giáo đường cổ.

01/12/2016

Lê Hoàng

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chúng tôi thường đi cạnh nhau hàng giờ mà không ai nói một lời. Nhất là trong những buổi đi chơi đêm, và những đêm nay, mới ở nhà chiếu bóng ra. Không gì thích hợp cho sự suy nghĩ, trầm ngâm bằng những cuộc đi chơi đêm ngoài phố. Mấy bức tường không ngăn cản tầm con mắt, cảnh bất di bất dịch của đồ vật chung quanh không làm lắm lúc đến bực mình, tâm hồn như được thỏai mái, rộng rãi, đi được xa hơn.
Cái bớt hình hoa mận đỏ Lam Thùy Dương Gió mùa xuân đượm hơi sương lành lạnh ôm kín cả triền đồi. Những bông hoa anh túc tím ngắt nghiêng nhẹ, đổ dựa vào nhau theo làn gió. Cả một cánh đồng mênh mông dài đến hàng chục con dao quăng này đều là của nhà Sua – người con gái duy nhất của Thống lý Giàng A Páo nổi tiếng giàu có nhất vùng Mèo.
Thằng Xuân hơn tôi ba tuổi nhưng nó là em bởi ba tôi là anh mẹ nó. Hồi đầu năm đi dân công nó quen, rồi thương con Thảo người cùng xã, nhưng cách xóm tôi chừng năm cây số. Những đêm lênh đênh ngoài biển nó thường hay buồn bã thở dài, ý chừng nó nhớ con Thảo nhiều lắm. Con Thảo thì tôi không lạ, mấy năm cấp hai học chung lớp với tôi, nó cũng thuộc loại mồm mép, nghịch ngợm có tiếng.
Bạn thắc mắc tại sao có những người vừa gặp nhau lần đầu tiên đã bị trúng ngay “tiếng sét ái tình”, trong khi đó lại có những người đi hết một vòng tròn Trái đất, cuối cùng lại trở về bên người cũ? Thật ra, tất cả những cuộc gặp gỡ trên đời vốn đã được định sẵn lương duyên. Việc yêu hay không yêu ai không phải là điều cứ muốn là được. Những chuyện tình sau đây sẽ khiến bạn tin rằng, định mệnh là có thật.
Một người tu luyện dù đã đến mức cao siêu nào, nếu chỉ còn một chút dính mắc vào đồ ăn thức uống thì vẫn có nguy cơ thành công… cốc cả. Thời Đức Phật Thích Ca Mâu Ni còn tại thế, ở thành Xá-vệ có một thanh niên tên là Sundarasamudda Kumàra (còn gọi là Mỹ Hải) sinh trưởng trong một gia đình cực kỳ giàu có, địa vị cao sang. Một hôm, sau bữa ăn sáng, trông thấy dân chúng cầm hương hoa đến tinh xá Kỳ Viên nghe Pháp, chàng hỏi:
Chiếc xe Bus số 25 từ từ tấp vào trạm dừng bên lề đường, bé Chi xuống trước đứng chờ bố Tam đang chống gậy lom khom xuống xe, một tay chàng phải vịn vào cửa xe mới giữ được thăng bằng, theo thói quen, chàng quay lại vẫy tay chào bác Tài xế da trắng với hai tiếng "Thank you", bác Tài mĩm nụ cười nhân hậu đáp trả "You're welcome".
1. Truyện đứa mục đồng mù Hồi ấy gần làng Belem có một em mục đồng tên là Nam. Tuy mù nhưng em rất tài khéo: hằng ngày em theo cha lên đồi để trông coi đàn cừu. Em lại còn chăm sóc một mảnh vườn nhỏ, và khi rau đã xanh tươi, em hái đem ra chợ Belem để bán. Nhất là em có lòng thương người. Một buổi chiều mùa đông nọ, khi từ chợ trở về với con lừa của mình, em nghe thấy tiếng của một người đàn ông và một người đàn bà đang đi ngược chiều tiến về phía em.
Cây thông với nhiều đồ vật nhỏ trang trí là hình ảnh không thể thiếu được trong mỗi dịp lễ Giáng sinh. Đã bao giờ bạn tự hỏi ý nghĩa và nguồn gốc của cây thông Noel chưa? Có nhiều truyền thuyết và sự tích khác nhau được kể lại nhưng đến nay vẫn chưa ai biết được nguồn gốc thực sự của việc vì sao cây thông trở thành biểu tượng Noel. Chúng ta hãy cùng tìm hiểu một trong những câu chuyện về nguồn gốc cây thông nhé!
Hoshi Shinichi: Cái gói (Quỳnh Chi dịch nguyên tác ”Tsutsumi” ) - Có triển lãm tranh của một họa sĩ tại phòng tranh nọ. Người họa sĩ đã luống tuổi ấy có tới, vì hôm ấy là ngày đầu tiên. Trông ông có vẻ trẻ hơn tuổi nhiều. Khách vào xem thành dòng người mãi không dứt. Chủ phòng tranh lộ vẻ vui mừng: -Thưa họa sĩ, cuộc triển lãm lần này cũng rất thành công. Ông hãy xem kìa. Khách vào xem ai cũng hết sức chăm chú nhìn vào các bức tranh.
Alexander Đại đế là một trong những vị tướng vĩ đại của lịch sử. Trước khi ra đi, ông đã cho gọi các sỹ quan và truyền đạt ba ý nguyện cuối cùng của mình. Mọi người xung quanh đều rất tò mò và ngạc nhiên về những yêu cầu kỳ lạ này. Alexander was a great king. On his way home from conquering many countries, he came down with an illness. At that moment, his captured territories, powerful army, sharp swords, and wealth all had no meaning to him. He realized that death would soon arrive and he would be unable to return to his homeland. He told his officers: “I will soon leave this world. I have three final wishes. You need to carry out what I tell you”. His generals, in tears, agreed. be (un)able to V: (không) có khả năng làm gì need to: cần làm gì Alexander là một vị vua vĩ đại. Trên đường khải hoàn sau khi chinh phạt nhiều nước, ông ngã bệnh. Vào thời khắc ấy, những vùng đất ông chiếm được, quân đội hùng mạnh, những thanh gươm bén, và sự giàu có không còn nghĩa lý gì với ông. Ôn
Bảo Trợ