Dốc Cỏ Hoa Dại Tím

05 Tháng Giêng 20192:57 SA(Xem: 1001)

Dốc cỏ hoa dại tím

Cái quán tạp hóa của em nằm chìm dưới chân đồi cỏ mọc đầy hoa dại tím, bên cạnh ngôi nhà thờ cổ. Mỗi lần mẹ nhờ tôi đi mua những vật dụng cần thiết. Tôi phải đến đó, dù từ nhà tôi đến nhà em đi bộ tới nửa giờ, dù gần nhà tôi cũng có nhiều quán.
hoatim-canhdep-nts
Mẹ vẫn hay trách tôi về những việc như thế! Nhưng có gì lạ đâu, chẳng qua tôi tới đó vì tôi được gặp em. Chẳng biết sao mỗi lần tôi gặp em, tôi và em lại …miên man nói những chuyên không đâu, nào nắng mưa, học hành, rồi thì… dạo này còn vẽ không? Tôi đã vẽ tặng em bao nhiêu bức tranh mà tôi cũng không còn nhớ rõ, những nét cọ ngây ngô nguệc ngọac, vậy mà lúc nào em cũng khen tranh của tôi đẹp. Tôi đã vẽ tặng em một sườn đồi mọc đầy những hoa dại tím, có ngôi giáo đường nghiêng nghiêng và có em. Ngày ấy tôi chỉ nhìn em thánh thiện từ xa, rồi đem nỗi nhớ chất đầy trong lòng, tôi cứ say sưa ủ men rượu hàng ngày, như bánh trái nhu cầu của cuộc sống. Mỗi ngày khi ngôi giáo đường vọng lên tiếng chuông chiều, tôi đã sạch sẽ trong bộ quần áo tươm tất để đi lễ và được nhìn thấy em trong ngôi nhà thờ cổ ấy. Em hát trong ban thánh ca của nhà thờ. Nên tôi bày ra rất nhiều dịp để đến được với em, dù trời mưa hay nắng.


Tôi vẫn nghĩ em như con chim sẻ trong nhà thờ, thường làm tổ hót líu lo bên những câu kinh được cất vào những buổi chiều muộn, Lúc nào tôi cũng nghĩ tới em cả khi những tiếng cầu kinh, không biết Chúa có buồn tôi không? Nhưng tôi nghĩ Chúa nhân từ và tha thứ, nên tôi thấy bình an như món quà mà Ngài dành cho tôi. Bữa ăn sang trọng của tôi là được nhìn ngắm em. Em có đôi mắt to hiền dịu, nhẹ nhàng thanh thóat như những bông sen trắng nở đầy trên những cánh đồng mà tôi thường đi qua.


Thế rồi ngày tháng trôi đi, em đã trở thành thiếu nữ lộng lẫy tỏa hương thơm như những bông hoa ngọc lan. Lúc đó tôi đã trở thành dũng sĩ gian nan, vì có biết bao nhiêu người vây quanh. Bỗng nhiên tôi buồn cho thân phận mình, nhà tôi nghèo nên tôi vẫn lặng im chẳng dám bày tỏ điều gì, chỉ ngắm nhìn nhưng những vốn liếng mà tôi có trước đây. Dù niềm tin đôi khi lung lay…


Tôi vẫn nhớ mùa noel năm ấy. Tôi đã lấy hết can đảm để mời em đi chơi, và tôi cũng không tin em đã nhận lời… Tôi vẽ ra mọi thứ trong đầu, nào là sẽ đưa em đi chơi nơi này nơi kia cho bõ những ngày tôi phải chờ đợi. Chiều đến tôi đã hẹn em ở góc ngôi nhà thờ cổ. Em đã đến hiện ra như một thiên thần trong chiếc áo len màu ghi, quấn chiếc khăn quàng màu tím nhạt. tôi đang say sưa trong giấc mơ... – Anh sao thế! Đang nghĩ tới ai phải không. Diệu về nhé! – Không… không…! Anh chờ em mà. Tôi nhìn trong mắt Diệu có những ánh sao lấp lánh như những hạt kim cương. Nụ cười của Diệu như cô công chúa vừa thức dậy trong vườn. Tôi đã đưa em đi lang thang nhiều nơi trong xứ đạo nhỏ bé ấy. Và tôi vẫn là chú bé dại khờ chưa dám một lần chạm tới thiên thần của tôi


Cũng chính sự lặng im vụng về của tôi, mà em đã ra đi về nơi rất xa, bỏ lại tôi trong những ngày tháng hoang vu buồn heo hút. Ngày tôi nghe tin em sắp sửa lên xe hoa, nỗi buồn sâu thẳm như đã chết trong lòng. Cả ngày đó và nhiều ngày sau nữa tôi đã lang thang bên ngôi giáo đường cổ mà không biết mình về đâu. Tôi đã khóc trên ngôi mộ tình yêu của mình. Giờ thì Diệu đã bay xa rất xa rồi, Diệu như đang trôi về phía biển.

Tôi sống bằng ký ức đã mờ xa về những giấc mơ đẹp và những bức tranh tôi vẽ em. Em vẫn thánh thiện bước ra trong những nỗi khát khao, theo cuộc hành trình lãng du sắc màu, cõi đi về mình tôi. Chỉ còn nụ cười của em…hoang vắng bước chân Diệu bên sườn đồi hoa tím và ngôi giáo đường cổ.

01/12/2016

Lê Hoàng

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thi sỉ đa cảm, đa tình thật! Tất cả những gì chàng ghi trong bài thơ nầy, đều là chuyện tưởng tượng cả: chàng không có gặp cô gái giang hồ đồng tâm nào đang ngậm ngùi cho cảnh phấn lợt hương phai của nàng hết. Thế mà ngâm đến đây, chàng nghẹn ngào mắt rưng rưng lệ. Thoáng nhìn đã vội bâng khuâng. Ngược xuôi, đôi kẻ rời chân ngậm ngùi!
Tôi không ở Hà Nội, chỉ là thực đơn của quán cà phê này viết bằng giấy xi măng, thô ráp nhưng rất dịu dàng. Tôi không ở Hà Nội, chỉ là trên bàn có lọ hoa khô tím nhạt, bám bụi và cũ kĩ. Anh không hề ở đây, anh đang lọt thỏm giữa bình yên Hà Nội…
Hắn lượn qua lượn lại đến lần thứ ba. Vẫn chưa biết làm cách nào bắt chuyện với con nhỏ. Con nhỏ ngồi vắt vẻo trên lan can. Váy ngắn. Đùi to. Ngực nở. Áo thun chật, hai núm vú nhu nhú sau lớp vải. Con nhỏ không mặc áo lót ngực.
Trời đã lập xuân, vậy mà gió bấc vẫn như những ngọn roi quất vào mặt người. Màn đêm đổ xuống thật nhanh. Bãi ven sông làng Trà Hương, Khúc Giang ánh đuốc bừng lên. Tiếng va chạm binh khí, tiếng reo hò của các binh sĩ vang cả một khúc sông. Từ trong bóng tối, tiếng vó ngựa dồn dập, thấp thoáng lao nhanh về phía trung quân. Nhận ra Mạc Hiển, anh em Phạm Hạp và Phạm Cự Lạng chống đao, hét binh sĩ ngừng tập.
Về làm hàng xóm với nhau từ năm 1998, cũng ngót ngét 20 năm. Gặp nhau vẫn tươi cười chào hỏi, đẩy đưa mấy câu thân tình chẳng động chạm tới ai, kiểu con gà nhà em sáng nay bị cúm, con lợn nhà anh tối qua biếng ăn...
Người ta vẫn thường nói “Nước mắt chảy xuôi”. Trên đời chỉ có cha mẹ luôn là người yêu thương chúng ta một cách vô điều kiện. Họ cho chúng ta rất nhiều thứ và chúng ta vô tư đón nhận như thể đó là điều hiển nhiên và bình thường. Hãy cùng đọc câu chuyện dưới đây, bạn có thấy hình bóng mình trong đó không?
Chúng tôi thường đi cạnh nhau hàng giờ mà không ai nói một lời. Nhất là trong những buổi đi chơi đêm, và những đêm nay, mới ở nhà chiếu bóng ra. Không gì thích hợp cho sự suy nghĩ, trầm ngâm bằng những cuộc đi chơi đêm ngoài phố. Mấy bức tường không ngăn cản tầm con mắt, cảnh bất di bất dịch của đồ vật chung quanh không làm lắm lúc đến bực mình, tâm hồn như được thỏai mái, rộng rãi, đi được xa hơn.
Cái bớt hình hoa mận đỏ Lam Thùy Dương Gió mùa xuân đượm hơi sương lành lạnh ôm kín cả triền đồi. Những bông hoa anh túc tím ngắt nghiêng nhẹ, đổ dựa vào nhau theo làn gió. Cả một cánh đồng mênh mông dài đến hàng chục con dao quăng này đều là của nhà Sua – người con gái duy nhất của Thống lý Giàng A Páo nổi tiếng giàu có nhất vùng Mèo.
Thằng Xuân hơn tôi ba tuổi nhưng nó là em bởi ba tôi là anh mẹ nó. Hồi đầu năm đi dân công nó quen, rồi thương con Thảo người cùng xã, nhưng cách xóm tôi chừng năm cây số. Những đêm lênh đênh ngoài biển nó thường hay buồn bã thở dài, ý chừng nó nhớ con Thảo nhiều lắm. Con Thảo thì tôi không lạ, mấy năm cấp hai học chung lớp với tôi, nó cũng thuộc loại mồm mép, nghịch ngợm có tiếng.
Bạn thắc mắc tại sao có những người vừa gặp nhau lần đầu tiên đã bị trúng ngay “tiếng sét ái tình”, trong khi đó lại có những người đi hết một vòng tròn Trái đất, cuối cùng lại trở về bên người cũ? Thật ra, tất cả những cuộc gặp gỡ trên đời vốn đã được định sẵn lương duyên. Việc yêu hay không yêu ai không phải là điều cứ muốn là được. Những chuyện tình sau đây sẽ khiến bạn tin rằng, định mệnh là có thật.
Bảo Trợ