Dốc Cỏ Hoa Dại Tím

05 Tháng Giêng 20192:57 SA(Xem: 1779)

Dốc cỏ hoa dại tím

Cái quán tạp hóa của em nằm chìm dưới chân đồi cỏ mọc đầy hoa dại tím, bên cạnh ngôi nhà thờ cổ. Mỗi lần mẹ nhờ tôi đi mua những vật dụng cần thiết. Tôi phải đến đó, dù từ nhà tôi đến nhà em đi bộ tới nửa giờ, dù gần nhà tôi cũng có nhiều quán.
hoatim-canhdep-nts
Mẹ vẫn hay trách tôi về những việc như thế! Nhưng có gì lạ đâu, chẳng qua tôi tới đó vì tôi được gặp em. Chẳng biết sao mỗi lần tôi gặp em, tôi và em lại …miên man nói những chuyên không đâu, nào nắng mưa, học hành, rồi thì… dạo này còn vẽ không? Tôi đã vẽ tặng em bao nhiêu bức tranh mà tôi cũng không còn nhớ rõ, những nét cọ ngây ngô nguệc ngọac, vậy mà lúc nào em cũng khen tranh của tôi đẹp. Tôi đã vẽ tặng em một sườn đồi mọc đầy những hoa dại tím, có ngôi giáo đường nghiêng nghiêng và có em. Ngày ấy tôi chỉ nhìn em thánh thiện từ xa, rồi đem nỗi nhớ chất đầy trong lòng, tôi cứ say sưa ủ men rượu hàng ngày, như bánh trái nhu cầu của cuộc sống. Mỗi ngày khi ngôi giáo đường vọng lên tiếng chuông chiều, tôi đã sạch sẽ trong bộ quần áo tươm tất để đi lễ và được nhìn thấy em trong ngôi nhà thờ cổ ấy. Em hát trong ban thánh ca của nhà thờ. Nên tôi bày ra rất nhiều dịp để đến được với em, dù trời mưa hay nắng.


Tôi vẫn nghĩ em như con chim sẻ trong nhà thờ, thường làm tổ hót líu lo bên những câu kinh được cất vào những buổi chiều muộn, Lúc nào tôi cũng nghĩ tới em cả khi những tiếng cầu kinh, không biết Chúa có buồn tôi không? Nhưng tôi nghĩ Chúa nhân từ và tha thứ, nên tôi thấy bình an như món quà mà Ngài dành cho tôi. Bữa ăn sang trọng của tôi là được nhìn ngắm em. Em có đôi mắt to hiền dịu, nhẹ nhàng thanh thóat như những bông sen trắng nở đầy trên những cánh đồng mà tôi thường đi qua.


Thế rồi ngày tháng trôi đi, em đã trở thành thiếu nữ lộng lẫy tỏa hương thơm như những bông hoa ngọc lan. Lúc đó tôi đã trở thành dũng sĩ gian nan, vì có biết bao nhiêu người vây quanh. Bỗng nhiên tôi buồn cho thân phận mình, nhà tôi nghèo nên tôi vẫn lặng im chẳng dám bày tỏ điều gì, chỉ ngắm nhìn nhưng những vốn liếng mà tôi có trước đây. Dù niềm tin đôi khi lung lay…


Tôi vẫn nhớ mùa noel năm ấy. Tôi đã lấy hết can đảm để mời em đi chơi, và tôi cũng không tin em đã nhận lời… Tôi vẽ ra mọi thứ trong đầu, nào là sẽ đưa em đi chơi nơi này nơi kia cho bõ những ngày tôi phải chờ đợi. Chiều đến tôi đã hẹn em ở góc ngôi nhà thờ cổ. Em đã đến hiện ra như một thiên thần trong chiếc áo len màu ghi, quấn chiếc khăn quàng màu tím nhạt. tôi đang say sưa trong giấc mơ... – Anh sao thế! Đang nghĩ tới ai phải không. Diệu về nhé! – Không… không…! Anh chờ em mà. Tôi nhìn trong mắt Diệu có những ánh sao lấp lánh như những hạt kim cương. Nụ cười của Diệu như cô công chúa vừa thức dậy trong vườn. Tôi đã đưa em đi lang thang nhiều nơi trong xứ đạo nhỏ bé ấy. Và tôi vẫn là chú bé dại khờ chưa dám một lần chạm tới thiên thần của tôi


Cũng chính sự lặng im vụng về của tôi, mà em đã ra đi về nơi rất xa, bỏ lại tôi trong những ngày tháng hoang vu buồn heo hút. Ngày tôi nghe tin em sắp sửa lên xe hoa, nỗi buồn sâu thẳm như đã chết trong lòng. Cả ngày đó và nhiều ngày sau nữa tôi đã lang thang bên ngôi giáo đường cổ mà không biết mình về đâu. Tôi đã khóc trên ngôi mộ tình yêu của mình. Giờ thì Diệu đã bay xa rất xa rồi, Diệu như đang trôi về phía biển.

Tôi sống bằng ký ức đã mờ xa về những giấc mơ đẹp và những bức tranh tôi vẽ em. Em vẫn thánh thiện bước ra trong những nỗi khát khao, theo cuộc hành trình lãng du sắc màu, cõi đi về mình tôi. Chỉ còn nụ cười của em…hoang vắng bước chân Diệu bên sườn đồi hoa tím và ngôi giáo đường cổ.

01/12/2016

Lê Hoàng

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
1. Lương tâm . Con ốm, nhập viện. Làm thủ tục, bác sĩ mặt lạnh tanh. Biết ý, tay mẹ run run dúi trăm nghìn vào túi “lương y”… Bác sĩ thân mật: “Nằm giường này cháu, đừng lo có bác!”. Biết đâu mẹ đang xỉu dần vì bán máu cho con. Lương tâm? 2. Xứ lạ quê người . Qua xứ người được vài năm thì ông anh họ của tôi bắt đầu gởi tiền về, giục các con lo học tiếng Anh và vi tính đẻ mai mốt qua đó có thể dễ dàng kiếm việc làm. Hôm vừa rồi, anh gọi điện về thăm gia đình chúng tôi, tôi hỏi anh có địa chỉ eMail chưa để tiện liên lạc, giọng anh chùng hẳn xuống: ”Suốt ngày tích- cực lao-ôộng, làm thêm "over time", đâu rảnh để chơi internet!" 3. Chung Riêng. Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên… Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung t
Phòng phi cơ lúc ấy gần như hoàn toàn yên tĩnh. Mọi người như đã đắm mình trong một giấc ngủ êm đềm. Một vài tiếng cựa mình của hành khách. Mấy tiếng mút tay chùn chụt đều đều của vài chú bé. Tiếng nhac vẫn nhẹ nhẹ loãng ra. Tất cả đều nương nhẹ, như không muốn làm tan mất làn không khí tĩnh mịch./post 20 Tháng Giêng 2013(Xem: 1690) Huyền Nga - TỦ SÁCH TUỔI HOA /
Khó khăn lắm anh mới có thể nói với chị điều anh muốn nhờ cậy. Chị cũng khó khăn lắm mới có thể trả lời từ chối anh, nhưng mà gia đình đang yên lành, nếu đưa con bé về e rằng sẽ chẳng còn được bình yên./post 15 Tháng Mười Một 2012 (Xem: 2990) Nguon Suonglam/
Phùng gia Lộc quê Thanh Hoá, ông từng là giáo viên day văn Ông mất đã lâu, nhưng để lại 4 truyện ngắn cũng với những chủ đề thời sự gai góc khá nổi tiếng nhưng cũng rất khó tìm đọc. Bài viết " Cái đêm hôm ấy ..đêm gì " xuất hiện kể về câu chuyện xãy ra ở Xã Phú Yên, Huyện Thọ Xuân, Tỉnh Thanh Hoá, cũng là quả bom bùng nổ... /POST Cái Đêm Hôm Ấy...Đêm Gì ? 02 Tháng Tám 2012 (Xem: 4051) Phùng Gia Lộc - Yahoovanhoaviet/
Tôi gởi xe Honda 72 trên tàu lửa, từ ga Đà Nẵng, trở về Huế. Gặp Bà Cụ già bán thơm miếng, tôi nói láo để được giúp Bà: ''Mệ (3) ơi, ngày trước, mạ con cũng đi bán khoai, chuối, thơm như Mệ để nuôi con ăn học. Chừ, Mệ cho con bán thơm giùm Mệ để con thấy khổ ra răng, mà gắng học thành tài. Được không, Mệ?'' Bà Cụ nhìn tôi, mỉm cười, từ chối: ''Dáng thư sinh, sạch sẽ như rứa, đi bán thơm, ai tin! Thiên hạ cười cho chừ!'' Tôi năn nỉ. Bà Cụ miễn cưởng để tôi bưng rổ thơm lát đi mời bà con mua. Ai dè, thơm bán nhanh là nhờ hành khách thấy tôi vui tính! Bà Cụ mừng, gọt, xẻ thêm thơm để tôi ''rao hàng'' tiếp. Khi xe lửa qua khỏi Lăng Cô, tôi nghỉ ''giải lao'' ở toa thứ sáu để hút thuốc.
Tôi xin nhắc lại: Tôi không theo đạo Thiên Chúa, và điều ấy có thể đã làm cho tôi sống được đến hôm nay, năm 1994. Vì những người Cộng Sản căm những người theo đạo Thiên Chúa nhất nên tất cả mũi nhọn của nền chuyên chính đều chĩa vào họ./post2 Tháng Bảy 2012 (Xem: 4982) Kiều Duy Vĩnh - Vantuyen /
*** Toa hạng nhất chẳng có mấy hành khách. Pierre Joli chọn cho mình một cupe trống. Hắn hy vọng sẽ được ngồi một mình, không ai quấy rầy trong suốt cuộc hành trình. Thế nhưng khi tàu bắt đầu chuyển bánh thì cửa cupe bật mở và một cô gái tóc vàng lịch sự, tay xách chiếc va-li da, bước vào.Cô ta cố kiễng chân nâng chiếc va-li lên giá để hành lý, tuy nhiên việc đó rõ ràng là quá sức đối với cô , Pierre đứng dậy nhiệt tình giúp cô gái.
Chuyện kể rằng: Ngày xửa ngày xưa ở một Vương quốc nọ, có một gã lang băm, Gã chẳng có tài cán gì nhưng giỏi nịnh hót, luồn lách, Gã đã leo từ thấp lên cao tới chức Thừa tướng, thâu tóm mọi quyền lực của cả một Vương quốc rộng lớn trong tay./post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 2007) Lê Huỳnh Thanh Tâm - Vanchuongviet.org/
Đã mấy tuần lễ nay, đôi cánh của vợ chồng chim Lạc không hề ngưng nghỉ. Họ đã trải qua một cuộc hành trình thật dài: từ ruộng đồng này đến rừng núi khác với hy vọng tìm ra một nơi định cư vĩnh viễn, và chuẩn bị cho những đứa con đầu lòng của họ sắp sửa ra đời. Sáng hôm đó, giữa khi sức lực tưởng như mỏi mòn, và niềm tin cũng gần cạn kiệt thì trước mắt họ, ở phía Nam, dưới đám mây bạc hiện ra một cánh rừng cây cối xanh tươi, hoa nở ngát hương và trĩu đầy những trái chín. / post 29 Tháng Tám 2012(Xem: 5581) Sâm Thương - Vanchuongviet/
Tại kinh thành Constantinople có một người Do Thái nghèo sinh sống bằng phế liệu. Suốt ngày dài, hắn lê chân từ nhà này sang nhà khác của người theo đạo Do Thái, đạo Islam, đạo Kitô, mua quần áo cũ, bình cũ, nồi niêu soong chão cũ và đủ thứ giẻ rách cùng đồ phế thải. /post 30 Tháng Tám 2012 (Xem: 6889)/
Bảo Trợ