Chị Ấy Vẫn Đi Bên Cạnh Cuộc Đời (*)

31 Tháng Mười Hai 20184:22 CH(Xem: 229)

Chị ấy vẫn đi bên cạnh cuộc đời (*)

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email:conguyetnga@gmail.com.

Thưa cô, em là người đến sau, anh ấy đã ly hôn được năm năm. Người vợ cũ vẫn ở vậy không lập gia đình, trong khi anh lại thúc hối em quyết định ngày sống chung với nhau. Anh muốn làm một cái lễ ra mắt bà con hai bên cùng bạn bè, nhưng em không đồng ý, do em nghĩ, rổ rá cạp lại, có chi hay ho mà tiệc với tùng.

Tụi em mướn nhà sống chung được nửa năm nay. Anh là người cởi mở, hay đùa, anh làm thân với gia đình của em rất mau lẹ, đến độ bây giờ dường như mọi người thân của em có vẻ thân với ảnh hơn cả em. Anh có một ưu điểm là sẵn lòng giúp đỡ mọi người, ai nhờ vả, anh đều sẵn lòng. Sự nhặm lẹ giúp mọi người cũng có cái tốt mà cũng có khi không tốt, nó là con dao hai lưỡi, mà nhiều trường hợp người chảy máu tay lại là em.

Người vợ cũ của anh là người hiền lành, chị ấy yếu đuối về mặt thể chất cũng như tinh thần. Theo lời anh kể thì việc nhà từ trong ra ngoài một tay anh lo liệu. Những quyết định lớn nhỏ trong gia đình gần như anh chỉ hỏi chị cho có lệ. Chị hoàn toàn sống dựa vào anh, và điều tệ hại hơn cả là dù đã ly hôn, nhưng anh vẫn là địa chỉ đỏ của chị, phone của anh là một loại 911 của chị. Nếu không nói quá đi thì một tuần chị gọi anh không dưới 2 lần, khi thì cái tủ lạnh không đông đá, khi thì cái sink rỉ nước, khi thì chị đã mua được cây Christmas Tree nhưng không biết làm sao chở về nhà, khi thì chị đang ở ngoài Costco muốn mua một cái laptop nhưng không biết nên chọn cái nào… một triệu chuyện cần tay người đàn ông, chính xác là một tỉ chuyện cần anh.

Nhiều khi em rủa thầm, sao không kiếm một thằng cha nào đó hầu đi mà cứ bắt chồng em hầu. Chỉ kẹt một điều, chồng của em cũng từng là chồng của chị ấy, nên em thật khó mà cằn nhằn “anh chồng.” Nhưng em bực lắm, bực kinh khủng, bao lần em muốn nói lời không phải nhưng rồi dằn lại được. Em sợ rằng nếu cái đà này tiếp tục thế nào có ngày em cũng nổi nóng lên, và nói tầm bậy thì tan hoang tình nghĩa.

Cái hôm chị nhờ coi laptop là lúc anh chở em đi công chuyện, nghe phone chị, anh nói với em, để cho anh quẹo vào Costco tí xíu giúp chị. Em nghĩ nếu tình trạng này xảy ra hoài, e có ngày em đạt chánh quả chứ chẳng chơi, chẳng cần tu tiết gì, chỉ cần thiền những lần như vậy thì đường lên Niết Bàn của em là trong gang tấc.

Thưa cô Nguyệt Nga, giữa “nửa bước lên Niết Bàn” và “thỏa lòng Hoạn Thư” thì em nên chọn đường nào? Em lộn ruột lắm rồi! Là tại em biết trang báo có hạn không cho viết dài, chứ cứ cho em quyền kể hết thì thư này sẽ dài tám chục thước.

Em Hiền

*Góp ý của độc giả

-Tg Nguyen

Anh đọc câu chuyện của em trên báo Người Việt, anh thấy tình trạng gia đình của em đầy thử thách. Em cứ nói thẳng với chồng của em, là những việc chồng em giúp đỡ người vợ cũ, khiến em không thấy vui.

-LeH.

Chào cô Hiền,

Đây là lần đầu tiên tôi viết thư giúp ý kiến cho một người xa lạ trên báo. Lý do tôi phải làm điều này vì rất cảm động khi đọc thư của cô. Qua những gì cô diễn đạt, tôi có thể nhận ra cô là một người nhân hậu và sống lạc quan. Cả cô và chồng cô đều là người tốt, biết suy nghĩ cho người khác chứ không sống ích kỷ.

Tôi tin là cô chỉ hỏi vậy thôi chứ trong lòng cô đã có quyết định chọn “nửa bước lên Niết Bàn” rồi, và cái cô cần hiện nay là có người hiểu được tấm lòng cô và những lời động viên cô vững tâm mà chờ ngày “đạt chánh quả.”

Tôi nghĩ thời gian qua cô đã hành xử rất đúng khi để chồng mình giúp đở người vợ cũ như vậy, theo lời trong thư thì tôi đoán cô cũng quý mến người vợ cũ và rất yêu thương, tin tưởng vào chồng mình. Đây là điều khiến tôi rất cảm động vì tôi không nghĩ rằng còn có thể gặp được người có tâm hồn lương thiện, dễ thương như vặy. Mong cô hãy xem người vợ cũ đó như người em gái ruột của chồng cô để cảm thấy thoải mái hơn.

Cô nên đưa chồng cô xem tờ báo này để chồng cô phần nào hiểu được tấm lòng của cô mà có cách cư xử tránh những hiểu lầm không đáng có giữa ba người. Cách tốt nhất là 2 vợ chồng nên thường xuyên tâm sự, hiểu rõ nhau hơn vì chuyện tình cảm rất dể hiểu lầm nếu không thẳng thắn với nhau.

Chúc vợ chồng cô luôn luôn hạnh phúc vì 2 người xứng đáng được như vậy.

*Vấn đề mới

Em đọc bài của Chị Hiền, tuần trước trên mục “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách. Thấy người mà nghĩ đến ta, em cũng đang rối bời đây cô ơi. Em cũng là người đến sau, cũng tự thấy mình không có lỗi gì, mà sao phải vướng vào đường oan trái.

Em chưa qua tuổi 30, có nghề nghiệp vững chãi, lại đang sống rất bình yên ở Hoa Kỳ. Nhân chuyến về thăm Viết Nam, em quen một người, anh hơn em đến 20 tuổi, anh nói với em anh không gia đình vợ con. Với số tuổi chênh lệch, em có đắn đo ban đầu, nhưng những lần giao tiếp em thấy anh đúng là một nửa thất lạc của em. Gia đình bè bạn đều ngăn cản bàn ra, ai cũng nói em ngược đời, người ta ông già về cưới vợ trẻ, còn em trẻ lại về rước ông già. Nhưng tình yêu thật lạ lùng, nó vượt trên tất cả mọi đàm tiếu. Chúng em quyết định đăng ký kết hôn ở Việt Nam, thủ tục cũng nhanh chóng và dễ dàng. Một đám cưới nhỏ ra mắt bạn bè và vài người thân, tụi em định sẽ làm lớn rình rang hơn khi đã bảo lãnh được anh sang Mỹ. Trong hai năm, em về đến 6 lần vì thương nhớ. Lần sau cùng em mang thai, chúng em thật mừng rỡ, hy vọng rằng khi con em ra đời sẽ có sự hiện diện của anh.

Đúng như mơ ước, anh đã có visa trước khi cháu bé chào đời.

Thưa cô, em đón chồng, đón con, và đón luôn tin bão: Chồng có vợ và 1 con đã 15 tuổi! Thật là khủng khiếp, anh bảo đấy là một accident, nhưng cái khổ là chị ấy vẫn ở vậy nuôi con, và anh thì đi lại chăm sóc con và chị. Anh nói, hai người không có hôn thú, chứ anh không hề lừa dối, chỉ là vì sợ mất em nên giấu mà thôi. Em rất đau khổ, muốn “trả” ngay người chồng gian trá cho chị vợ. Nhưng anh bảo anh không đi đâu hết, vợ con anh ở đây. Thế rồi anh ở lì, anh chăm lo cho em và con chu đáo, em cũng nguôi dần.

Nhưng qua Mỹ được 6 tháng thì anh về, anh bảo con gái anh, bỏ nhà đi đã hai ngày. Anh về rồi anh qua, lần này khoảng 10 tháng anh lại về, chị bị cancer, rồi anh lại qua, anh về, anh qua, anh qua rồi anh về… lúc nào cũng có lý do thật chính đáng. Em mệt quá! Còn nghe anh kể chị treo hình vợ chồng em lên tường nhà, hay hỏi thăm con em. Anh khen, chị hay lắm, khi nào cũng nói lời tốt đẹp về em và con.

Em muốn chị ấy ghen lồng lộn, đừng im lìm chịu đựng như thế, nhưng chị ấy vẫn bình tâm, sống lặng lờ, chung thủy và chờ anh. Chị ấy muốn gì vậy cô Nguyệt Nga? Sao chị ấy không lập gia đình cho rồi. Chị ấy trông đợi gì? Em có nói với anh ấy có muốn bảo lãnh con gái qua thì cứ tiến hành, em không cấm chuyện cha con đoàn tụ. Nhưng tình trạng hiện giờ anh cứ đi qua rồi đi lại, em mệt quá!

PhuongHa

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc conguyetnga@gmail.com

(*) Ý thơ TTKH
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
“Hiện nay, mọi thứ hàng hóa được sản xuất tại Trung Quốc đều được đánh giá kém phẩm chất, nếu có một sản phẩm nào đó được ghi là “không làm tại Trung Quốc,” đương nhiên sẽ được người tiêu dùng chú ý đến.” Người đại diện của một công ty nước đóng chai, có trụ sở tại Durban, Nam Phi đã nói như vậy! Công ty này mấy năm về trước đã cho sản xuất một loại nước uống với nhãn hiệu “Still Water. It’s not made in China” (Vẫn là nước. Không làm tại Trung Quốc.) Phải chăng nó xuất xứ từ đâu cũng được miễn là không phải từ cái đất chuyên môn sản xuất các loại thực phẩm nhiễm độc! Nhưng mãi đến nay, loại nước uống này mới bị Trung Quốc phản đối dữ dội, cho rằng đây là một sự kỳ thị chủng tộc: “Người Trung Quốc đang làm việc chăm chỉ để cải thiện đất nước và cuộc sống của họ, họ không có thời gian cho bạn. Người phân biệt chủng tộc lúc nào cũng có!” Ng
Tiếng Việt là một thứ tiếng thuộc Top đầu hiếm hoi về Nói Lái mà ít có ngôn ngữ của dân tộc nào có được. Nói lái có thành phần xuất thân “chợ búa”, nhưng trở nên phổ biến, thông dụng và ngay cả các bậc tu hành cũng nói lái.
Lần đầu tiên tôi lên Sài Gòn là để đi thi đại học. Tôi và một thằng bạn thi chung trường nên đi chung với nhau. Ở thì không lo vì đã có nhà người quen ở bên kia cầu chữ Y, bọn tôi chỉ lo cái chuyện ăn uống giữa hai buổi thi.
Cô bạn trẻ tặng tôi quyển sách của Erich Maria Remarque, bản dịch trước 75 mà em kiếm được ở tiệm sách cũ. Remarque là nhà văn người Đức mà có thời tôi “ngốn” hầu như không sót cuốn nào. Ông viết như thì thầm kể chuyện, chẳng lý luận, triết lý gì cao siêu cả, nhưng rất buồn, và rất người. Thời Hitler, Remarque phải sống lưu vong, tác phẩm bị cấm và bị đốt. Bây giờ, cầm sách của ông trên tay, tôi lại nhớ đến thời sau 75, thời sách bị cấm và bị đốt ở Sài Gòn.
Bình tâm mà nghĩ, câu chuyện Trump thông đồng với Nga là chuyện vớ vẩn ngay từ đầu. Nếu nói Trump nhờ thông đồng với Nga, được Putin giúp nên mới thắng được bà Hillary thì câu hỏi là thế thì Putin có giúp Trump đánh bại gần hai chục đối thủ trong nội bộ đảng CH không? Cái vô lý là chẳng lẽ bà Hillary bỏ ra gần một tỷ vận động tranh cử, có 98% hy vọng thắng, mà Putin chỉ cần cho hai tá quan chức tầm thường vô danh qua Mỹ, bỏ có 100.000 đô mua vài trang Facebook là đã có thể lật ngược thế cờ, mang chiến thắng lại cho ông Trump sao? Bà Hillary như vậy có quá tệ không? Hậu thuẫn của bà lỏng lẻo vậy sao? Như vậy thua có oan không?
Cách đây đã lâu nhờ trang mạng Facebook mà tôi liên lạc được với một người bạn học thuở xa xưa trước năm 1975 hiện sống ở Paris. Sau đó chúng tôi thường xuyên trao đổi email với nhau, để rồi mùa đông năm sau đó gia đình người bạn cùng hai con gái bay sang Los Angeles thăm chúng tôi. Một buổi tối đã hơn 10 giờ bạn tôi tên Thọ hỏi:
Vợ chồng chúng tôi đến với nhau bằng mai mối, tức là không bằng tình yêu đôi lứa, mà chỉ từ sự quen biết của cha mẹ đôi bên. Chúng tôi sống với nhau đã 30 năm. Thời gian đầu vì lo toan cho cuộc sống, vì bận bịu nuôi dạy hai con (chúng tôi có 2 con trai), nên ít để ý đến bản thân. Bây giờ con cái đã lớn, đã thành nhân, thành tài, cuộc sống nói chung đã ổn định mọi bề. Thời gian chăm lo cho “người” đã không còn là mối bận bịu, mà mối bận tâm bây giờ là chính bản thân, là lo cho mình.
Giữa thế kỷ 19 Trung Hoa dưới triều nhà Thanh đã trải qua hai cuộc chiến tranh với đế quốc Anh. Trận Nha Phiến Chiến Tranh thứ nhất diễn ra từ năm 1840 đến 1843 và trận thứ nhì từ 1856 đến 1860. Trong trận thứ nhì, Anh còn được Hoa Kỳ, Pháp và Nga trợ chiến. Triều đình Thanh thua nặng nên đã phải ký với Anh một số hiệp ước bất bình đẳng, phải nhường một số đất đai cho Anh, phải mở cửa khẩu cho các nước ngoài tiến vào buôn bán và phải chấp thuận nhiều đòi hỏi phi lý ngay trên đất nước Trung Hoa.
Người ta định nghĩa quê hương bằng nhiều lối, đối với tôi, cũng không là chùm khế ngọt hay con diều biếc, mà quê hương chính là mùi… nước mắm! Đã là người Việt Nam, ai cũng mê nước mắm. Thích thì còn bỏ được, nhưng mê thì có phần đắm đuối, khó xa rời.
Từ xưa tới nay, những người sống thọ trên 100 tuổi không phải là hiếm thấy. Rốt cuộc thì những người sống thọ có gì khác với người bình thường? Thường thì những người sống thọ đều có 4 cái “lười”, nếu bạn có được 2 điều trong số đó cũng đã rất tốt rồi.
Bảo Trợ