Bolsa Có Cái Quái Gì Lạ Không Em?

25 Tháng Mười Hai 20182:17 SA(Xem: 716)

Bolsa Có Cái Quái Gì Lạ Không Em?

 

dienhanh tet bolsa

 

Lời ráo đầu:

 

Thiệt tình!  Đất Bolsa (Little Saigon) không hề hổ danh là đất “Thần Kinh.”  Cam đoan nếu quý vị ở lâu sẽ mắc bệnh “thần kinh.”  Tôi thấy, chỉ có bệnh nhân tâm thần mới không biết là ở Bolsa có nhiều “chuyện lạ” không giống con giáp nào?!

Bây giờ hãy lấy chút can đảm rồi thử vạch áo cho mọi người xem lưng một phùa xem sao!? Và dĩ nhiên cũng sẵn sàng đón nhận tất cả lời chê bai, kể cả tiếng chửi, để hy vọng tìm ra một lời giải cho những sự thật mà nhiều người không muốn nghe chút nào?!

 

 

TVG

 

*

 

CHỈ CÓ Ở BOLSA: Các hãng xe Nhật khi bán xe cho người Việt có thể bớt đến $1000.00 để khỏi gắn đèn “signals” vì người Việt lái xe khu Bolsa không cần xài đèn “signals” khi quẹo hoặc sang “lane.” Ngoài ra, khi đậu xe chờ đèn xanh, dân mít ta ngồi móc mũi búng ra ngoài cửa xe coi rất điệu nghệ!!!

 

 

CHỈ CÓ Ở BOLSA: Người Việt chạy xe 15 Miles Per Hour (MPH) trên đường có bảng hiệu giao thông ghi là “35 MPH Speed Limit”; và chỉ tà tà chạy 50 MPH trên “fast lane” của “Freeway 22” vào sáng sớm tinh sương thứ Bảy và Chủ Nhật! WTF (What The Eff-fort!)

 

 

CHỈ CÓ Ở BOLSA: Mới có vô số người Việt lái xe “Mẹc-sơ-đì” (“Mercedes”) mặc dù chỉ đủ tiền ăn “mì” gói. Ngoài ra, trong xe lúc nào cũng có sẵn thùng “mì ăn liền !”



CHỈ CÓ Ở BOLSA: Đồng phục (thiếu hoặc không có vải) của chiêu đãi viên quán nhậu ôm, quán cà phê Bikini, Dĩ vãng 1, 2, 3 ...
 
CHỈ CÓ Ở BOLSA: Mới có quảng cáo dich vụ Ly dị Đơn Giản giá $399.00, Khai Phá Sản Dễ Dàng giá $299.00. Hèn chi mấy bà thấy giá “sales” ham quá, rủ nhau làm giấy ly dị ào ào. Mấy ông thì khai phá sản lia chia (Tưng bừng khai trương, Âm thầm đóng cửa!)

 lidi-devorce

CHỈ CÓ Ở BOLSA: Mới thấy có quảng cáo dich vụ “Lấy Quốc Tịch Hoa Kỳ” mà không cần phải thi cử chi cả?! (What a miracle!) (Tôi đã nhìn thất tận mắt mà lỡ mất cơ hội chụp hình cái quảng cáo loại này trên đường Wesminster – Quảng cáo xuất hiện vài ngày rồi biến mất vì thấy không ổn!!!)

 

 

CHỈ CÓ Ở BOLSA: “Nhiệt liệt,” quyết không để bất cứ người Việt nào sống mà không có bằng Quốc tịch Hoa Kỳ (“Thi Bao đậu?”)

 


CHỈ CÓ Ở BOLSA: Các quán ăn (phở, hủ tíu, bún bò Huế, bánh cuốn, cháo…) ồn ào như chợ cá Trần Quốc Toản Sài gòn. 

 

 

CHỈ CÓ Ở BOLSA: Thực khách đang ngồi ăn cháo lòng trong nhà hàng nghe mấy thực khách bên cạnh lớn tiếng khoe nhau mới đi soi ruột, cột buồng trứng, cắt nhiếp hộ tuyến… nghe rùng rợn ớn da gà. 



CHỈ CÓ Ở BOLSA: Đi khiêu vũ ban trưa 3 tiếng, được học khiêu vũ miễn phí, giá chỉ có $3.00. Ban đêm khiêu vũ tưng bừng 4 tiếng chỉ có $5.00 bao luôn nước uống và thức ăn nhẹ, có luôn hát cho nhau nghe.

Image result for funny cartoon dancing gif
CHỈ CÓ Ở BOLSA: Trung tâm thần dược của thế giới (?) Hàng ngày mấy đài TV hoặc radio quảng cáo hàng loạt các ông “Bác sĩ” Đông Y (dù chỉ học vài tháng trường lèo, non-accredited) có các loại thần dược mới ra lò trị dứt nọc tất cả các loại bệnh nan y (như Viêm gan - HIV, Ung thư…) mà nhà thương, Bác sĩ Mỹ đang bó tay.



CHỈ CÓ Ở BOLSA: Các loại thuốc bổ dược thảo bán ở Bolsa mang nhãn hiệu là các con số cho dễ nhớ vì bệnh (nạn) nhân là những người già cả, lú lẩn, nhẹ dạ. Ví dụ chai số 39 để trị cao máu, chai số 40 trị cao đường, chai số 69 trị liệt dương, chai số 89 trị thổ tả v..v...

 

 

CHỈ CÓ Ở BOLSA: Thủ đô của các hội đoàn người Việt.  Nhiều hội đoàn chỉ vỏn vẹn có 3 hội viên (Hội trường, Phó hội trưởng và Tổng thư ký?!) mà chỗ nào cũng có mặt, cáo phó nào cũng có trong danh sách chia buồn loạn cào cào (mặc dù chẳng hề biết buồn chút nào - Dù gì cũng bớt đi được một đối thủ hè?)

 

 

CHỈ CÓ Ở BOLSA: Mới có các “Cáo phó” lớn (đăng đầy trang trên báo) để khoe lắm con, lắm cháu, lắm… vợ và lắm của; đồng thời nhân tiện khoe bằng cấp vẻ vang của con cháu trong nhà ta nhớn bé.


CHỈ CÓ Ở BOLSA:
 Các phụ nữ có bộ ngực quả bưởi hấp dẫn được mời xuất hiện trên các đài TV làm quảng cáo không công (không cần thù lao) vì được dịp “show” hàng giả màu mỡ (loại tân trang) thoải mái.

 Image result for funny cartoon big breast gif

CHỈ CÓ Ở BOLSA: Có tới 48 tiệm “mát-xa” có môn bài (“Licensed”) hẳn hoi; không kể số tiệm “mát-xa” chui.  Phải lấy làm lạ là tại sao người Việt tị nạn lại có nhu cầu “mát-xa” cao như vậy?  Có lẽ vì sự sống ở Bolsa mệt mỏi hơn các nơi khác?



CHỈ CÓ Ở BOLSA: Bà Âu Cơ đem xuống Little Sài gòn 10,000 quả trứng, nở ra thành 10,000 phụ nữ, mũi và ví cao giống nhau, da mặt căng giống nhau, cằm chẻ giống nhau, môi trái tim giống nhau, mắt xăm màu giống nhau. Nhìn là biết 10,000 quả trứng ấp từ Thẩm Mỹ Viện Âu Cơ.  Bó tay.cơm.

 

 

CHỈ CÓ Ở BOLSA: Họp mặt gây quỹ từ thiện liên tu bất tận (cả một chục “phi vụ” mỗi tháng) còn được báo chí viết tường thuật tỉ mỉ trên trang nhất…  Chỉ cần giúp $100.00 mà được mang cả nhà đi theo ăn mệt nghỉ và coi văn nghệ miễn phí (?) nữa.  Tuyệt chiêu!

 

 

CHỈ CÓ Ở BOLSA: Dù hàng tháng ăn tiền trợ cấp xã hội, ở nhà “Section H” (trợ cấp “housing” của chính phủ cho người nghèo) nhưng mang số vòng vàng trên tay, cổ đủ làm chìm xuồng và đeo nữ trang nhận hột xoàn nếu đem liệng chó thì chó có thể vỡ đầu; Ngoài ra chỉ mang túi xách hiệu Louis Vuitton, Hermes… giá bạc ngàn đô-la (?) mà thôi!

 Image result for funny cartoon foodstamp gif

 

CHỈ CÓ Ở BOLSA: Dù đang làm chủ 2 chợ, nhưng gia đình vẫn có “MediCal” (bảo hiểm sức khỏe cho người nghèo) xài ngon ơ!

 

 

(chưa hết đâu… hãy chờ… còn tiếp)

 

 

 

“Tui có người yêu đến tận ‘Bôn-Sa’ (Bolsa).

Tui có người yêu ở ‘Quách Minh Tưa…’ (Westminster).

(Nhái bài “Tình ca người mất trí” của TCS)

 

Hu hu! Hi hi!

 

Trần Văn Giang (ghi lại)

Orange, ngày 22 tháng 12 năm 2018.
Vietbao.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
“Hiện nay, mọi thứ hàng hóa được sản xuất tại Trung Quốc đều được đánh giá kém phẩm chất, nếu có một sản phẩm nào đó được ghi là “không làm tại Trung Quốc,” đương nhiên sẽ được người tiêu dùng chú ý đến.” Người đại diện của một công ty nước đóng chai, có trụ sở tại Durban, Nam Phi đã nói như vậy! Công ty này mấy năm về trước đã cho sản xuất một loại nước uống với nhãn hiệu “Still Water. It’s not made in China” (Vẫn là nước. Không làm tại Trung Quốc.) Phải chăng nó xuất xứ từ đâu cũng được miễn là không phải từ cái đất chuyên môn sản xuất các loại thực phẩm nhiễm độc! Nhưng mãi đến nay, loại nước uống này mới bị Trung Quốc phản đối dữ dội, cho rằng đây là một sự kỳ thị chủng tộc: “Người Trung Quốc đang làm việc chăm chỉ để cải thiện đất nước và cuộc sống của họ, họ không có thời gian cho bạn. Người phân biệt chủng tộc lúc nào cũng có!” Ng
Tiếng Việt là một thứ tiếng thuộc Top đầu hiếm hoi về Nói Lái mà ít có ngôn ngữ của dân tộc nào có được. Nói lái có thành phần xuất thân “chợ búa”, nhưng trở nên phổ biến, thông dụng và ngay cả các bậc tu hành cũng nói lái.
Lần đầu tiên tôi lên Sài Gòn là để đi thi đại học. Tôi và một thằng bạn thi chung trường nên đi chung với nhau. Ở thì không lo vì đã có nhà người quen ở bên kia cầu chữ Y, bọn tôi chỉ lo cái chuyện ăn uống giữa hai buổi thi.
Cô bạn trẻ tặng tôi quyển sách của Erich Maria Remarque, bản dịch trước 75 mà em kiếm được ở tiệm sách cũ. Remarque là nhà văn người Đức mà có thời tôi “ngốn” hầu như không sót cuốn nào. Ông viết như thì thầm kể chuyện, chẳng lý luận, triết lý gì cao siêu cả, nhưng rất buồn, và rất người. Thời Hitler, Remarque phải sống lưu vong, tác phẩm bị cấm và bị đốt. Bây giờ, cầm sách của ông trên tay, tôi lại nhớ đến thời sau 75, thời sách bị cấm và bị đốt ở Sài Gòn.
Bình tâm mà nghĩ, câu chuyện Trump thông đồng với Nga là chuyện vớ vẩn ngay từ đầu. Nếu nói Trump nhờ thông đồng với Nga, được Putin giúp nên mới thắng được bà Hillary thì câu hỏi là thế thì Putin có giúp Trump đánh bại gần hai chục đối thủ trong nội bộ đảng CH không? Cái vô lý là chẳng lẽ bà Hillary bỏ ra gần một tỷ vận động tranh cử, có 98% hy vọng thắng, mà Putin chỉ cần cho hai tá quan chức tầm thường vô danh qua Mỹ, bỏ có 100.000 đô mua vài trang Facebook là đã có thể lật ngược thế cờ, mang chiến thắng lại cho ông Trump sao? Bà Hillary như vậy có quá tệ không? Hậu thuẫn của bà lỏng lẻo vậy sao? Như vậy thua có oan không?
Cách đây đã lâu nhờ trang mạng Facebook mà tôi liên lạc được với một người bạn học thuở xa xưa trước năm 1975 hiện sống ở Paris. Sau đó chúng tôi thường xuyên trao đổi email với nhau, để rồi mùa đông năm sau đó gia đình người bạn cùng hai con gái bay sang Los Angeles thăm chúng tôi. Một buổi tối đã hơn 10 giờ bạn tôi tên Thọ hỏi:
Vợ chồng chúng tôi đến với nhau bằng mai mối, tức là không bằng tình yêu đôi lứa, mà chỉ từ sự quen biết của cha mẹ đôi bên. Chúng tôi sống với nhau đã 30 năm. Thời gian đầu vì lo toan cho cuộc sống, vì bận bịu nuôi dạy hai con (chúng tôi có 2 con trai), nên ít để ý đến bản thân. Bây giờ con cái đã lớn, đã thành nhân, thành tài, cuộc sống nói chung đã ổn định mọi bề. Thời gian chăm lo cho “người” đã không còn là mối bận bịu, mà mối bận tâm bây giờ là chính bản thân, là lo cho mình.
Giữa thế kỷ 19 Trung Hoa dưới triều nhà Thanh đã trải qua hai cuộc chiến tranh với đế quốc Anh. Trận Nha Phiến Chiến Tranh thứ nhất diễn ra từ năm 1840 đến 1843 và trận thứ nhì từ 1856 đến 1860. Trong trận thứ nhì, Anh còn được Hoa Kỳ, Pháp và Nga trợ chiến. Triều đình Thanh thua nặng nên đã phải ký với Anh một số hiệp ước bất bình đẳng, phải nhường một số đất đai cho Anh, phải mở cửa khẩu cho các nước ngoài tiến vào buôn bán và phải chấp thuận nhiều đòi hỏi phi lý ngay trên đất nước Trung Hoa.
Người ta định nghĩa quê hương bằng nhiều lối, đối với tôi, cũng không là chùm khế ngọt hay con diều biếc, mà quê hương chính là mùi… nước mắm! Đã là người Việt Nam, ai cũng mê nước mắm. Thích thì còn bỏ được, nhưng mê thì có phần đắm đuối, khó xa rời.
Từ xưa tới nay, những người sống thọ trên 100 tuổi không phải là hiếm thấy. Rốt cuộc thì những người sống thọ có gì khác với người bình thường? Thường thì những người sống thọ đều có 4 cái “lười”, nếu bạn có được 2 điều trong số đó cũng đã rất tốt rồi.
Bảo Trợ