Truyện ngắn song ngữ: Sự tích cây thông Noel – Món quà cho những đứa trẻ lương thiện

20 Tháng Mười Hai 20186:21 SA(Xem: 1073)

Cây thông với nhiều đồ vật nhỏ trang trí là hình ảnh không thể thiếu được trong mỗi dịp lễ Giáng sinh. Đã bao giờ bạn tự hỏi ý nghĩa và nguồn gốc của cây thông Noel chưa?

Có nhiều truyền thuyết và sự tích khác nhau được kể lại nhưng đến nay vẫn chưa ai biết được nguồn gốc thực sự của việc vì sao cây thông trở thành biểu tượng Noel. Chúng ta hãy cùng tìm hiểu một trong những câu chuyện về nguồn gốc cây thông nhé!

Two little children were sitting by the fire one cold winter’s night. All at once they heard a timid knock at the door, and one ran to open it.

Có hai đứa trẻ đang ngồi bên đống lửa trong một đêm đông lạnh giá. Bỗng nhiên chúng nghe thấy một tiếng gõ cửa khe khẽ và một đứa chạy ra mở cửa.

There, outside in the cold and the darkness, stood a child with no shoes upon his feet and clad in thin, ragged garments. He was shivering with cold, and he asked to come in and warm himself.

Đứng trong bóng tối lạnh giá là một đứa trẻ chân không đi giày, ăn mặc phong phanh và rách rưới. Nó đang run lên cầm cập vì lạnh và xin được vào nhà sưởi ấm.

“Yes, come,” cried both the children; “you shall have our place by the fire. Come in!”

Cả hai đứa trẻ khóc lên và đáp: “Được, cậu vào đi, cậu sẽ ngồi sưởi ấm với chúng tớ, vào đi nào”.

They drew the little stranger to their warm seat and shared their supper with him, and gave him their bed, while they slept on a hard bench.

Chúng đưa người bạn nhỏ tới chỗ ngồi ấm áp, chia sẻ bữa tối và để đứa trẻ lang thang ngủ trên giường, còn chúng thì ngủ ở trên chiếc ghế cứng.

In the night they were awakened by strains of sweet music and, looking out, they saw a band of children in shining garments approaching the house. They were playing on golden harps, and the air was full of melody.

Ban đêm chúng bị đánh thức bởi những tiếng nhạc dịu dàng, nhìn ra ngoài, chúng thấy một nhóm trẻ con mặc quần áo lấp lánh đang tiến đến ngôi nhà. Họ đang chơi các cây đàn hạc cầm vàng và bầu không khí tràn ngập các giai điệu du dương.

blank
Ảnh: Pixabay.com

His soft voice said: “I was cold and you took me in. I was hungry, and you fed Me. I was tired, and you gave Me your bed. I am the Christ Child, wandering through the world to bring peace and happiness to all good children. As you have given to Me, so may this tree every year give rich fruit to you”.

Bằng một giọng nói dịu dàng, cậu bé nọ nói: “Ta đã rất lạnh và các bạn đã mời ta vào nhà. Ta rất đói, và các bạn đã cho ta ăn. Ta rất mệt và các bạn đã nhường giường cho ta. Ta là Chúa Hài Đồng, ta đi khắp nơi để mang lại bình an hạnh phúc cho những đứa trẻ tốt bụng. Như những gì mà các bạn đã cho ta, hàng năm cái cây này sẽ mang lại cho các bạn thật nhiều quả lành”.

blank
Ảnh: anandi.vn

So saying, He broke a branch from the fir tree that grew near the door, and He planted it in the ground and disappeared. But the branch grew into a great tree, and every year it bore wonderful golden fruit for the kind children.

Như đã nói, Chúa Hài Đồng đã bẻ một nhánh cây từ cây thông mọc gần cửa, cắm nó xuống đất và biến mất. Nhưng nhánh cây mọc lên thành một cái cây to và hàng năm nó lại mang lại những quả vàng cho những đứa trẻ tốt bụng.

***

Ngay từ thời xưa, cây thông được coi là biểu tượng của sự phục sinh, vĩnh cửu. Tại nhiều quốc gia, người ta còn tin rằng, màu xanh của thông giống như loại bùa giúp xua đuổi tà ma và bệnh tật. 

Dù có nhiều câu chuyện được kể lại xoay quanh nguồn gốc của cây thông Noel, nhưng tất cả đều gắn với những bài học đạo đức và thông điệp ý nghĩa.

Theo Salisbury
Thiên Cầm biên dịch 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nguyễn là một nhà văn. Cứ tạm gọi như thế, khi ngoài giờ đi làm việc kiếm sống như mọi người, chàng còn có thú viết. Nguyễn có một số bài đăng rải rác trên các báo địa phương, có một số độc giả ái mộ, nên nghiễm nhiên được truy tặng là nhà văn, mặc dù chàng biết muốn đạt được danh hiệu ấy, chàng còn phải viết tướt khói ra, mới được ngồi vào cái chiếu văn chương đầy chữ nghĩa.
Cu Tố vừa đi vừa khóc, một tay kéo quần, một tay lau nước mắt. Thật tội cho thằng bé, mới tý tuổi đầu mà phải hứng chịu quá nhiều đau khổ. Bằng tuổi nó, con nhà khác thì được học hành đến nơi đến chốn, còn nó, đang học dở cấp 2 phải bỏ học vì hoàn cảnh gia đình. Mẹ nó bỏ làng ra đi dễ đến sáu, bảy năm rồi, còn bố nó là kẻ nát rượu nhất vùng, mỗi khi quá chén lại thượng cẳng tay hạ cẳng chân, trút lên đầu nó tất cả sự hận thù về mẹ nó.
Truyện ngắn song ngữ Giá trị của sự quan tâm...Dù bận rộn đến mấy, bố mẹ cũng đừng quên trò chuyện, chia sẻ với con. Đôi khi, chỉ một hành động nhỏ của bố mẹ có thể thay đổi cả cuộc đời của đứa trẻ. - Một buổi tối sau giờ làm việc, một người đàn ông trở về nhà và ngồi nói chuyện với cậu con trai 14 tuổi của mình: “Hôm nay bố gặp một chuyện rất lạ. Khi bố đang ở văn phòng, một nhân viên bước vào và nói
Hồi học lớp đệ tứ (lớp 9 bây giờ), tôi có đọc đâu đó truyện ngắn tựa là "Lấy vợ miền quê" của tác giả nào tôi quên. Tôi rất khoái truyện ngắn nầy và định bụng lớn lên mình cũng “lấy vợ miền quê” như tác giả kia. Nói thì hơi xấu hổ, vừa đậu Tú Tài phần hai, lúc đó tôi mới 18 tuổi tây tức 19 tuổi ta mà tôi đã... "muốn vợ"! Con trai mà “muốn" chuyện gì thì thường vòi vĩnh với mẹ như chiếc xe đạp, đồng hồ, quần áo mới kể cả chiếc solex cáu cạnh tôi đang chạy mà chỉ hàng “thiếu gia”... ở tỉnh như tôi mới có.
Khuôn viên trường trong những giờ học yên vắng đến lạ, hôm nay tôi ở lại trường vì có giờ học ngoại khóa vào buổi chiều. Cái cảm giác này, đã bao lần tôi bắt gặp mình thơ thẫn trong dòng cảm xúc miên man của những buổi trưa vắng lặng như thế này. Sau giờ ăn trưa, tôi mang theo trên mình chiếc ba lô con cốc dùng để đựng tập sách của mình lững thững đi về khoảng đất trống sau trường. Đây là nơi mà theo tôi đó là nơi đẹp nhất của ngôi trường không quá lớn này.
Vương Long là con nhà nông, cả đời sống trong làng sát thành phố Nam Kinh. Hàng ngày anh đi bán rau cải ở chợ nên anh cũng được mở mang. Cho nên anh là người đầu tiên trong làng hay tin hoàng đế thoái vị. Biến cố này không hề xảy ra trước đó một năm. Chàng Vương liền báo tin cho cha anh và cha anh học lại chú anh làm biện trong làng, thế rồi những ai đến nhà viết thơ đều hay tin này. Trong thời gian ngắn, ai cũng biết tin nhà vua thoái vị. Trong ít nhất là ba ngày, dân làng chỉ nói thì thầm. Người ta buồn rầu, lo ngại sẽ có tai biến xảy ra. Cố nhiên là trong làng, không có ai trông thấy nhà vua. Nhưng ai cũng xem nhà vua là một sức mạnh muôn đời. Thiên Tử là người sắp đặt mọi việc với các thần thánh trên trời. Tóm lại, người ta có thể giao tất cả tài sản quốc gia và những tội lỗi nho nhỏ vào tay Thánh thượng trong khi họ lo công việc riêng nhờ bán hàng bông vào mùa xuân, bán vịt vào mùa thu.
Ngày xửa ngày xưa, ở vương quốc kia vua và hoàng hậu sống rất hòa thuận và có mười hai người con trai rất khôi ngô tuấn tú. Có lần, vua nói với hoàng hậu: - Nếu đứa con thứ mười ba lại là con gái thì mười hai đứa con trai kia phải chết để cho con gái ta thừa hưởng một mình gia tài và trị vì vương quốc này.
GIA ĐÌNH LÀ MÁI TRƯỜNG CHỦNG VIỆN ĐẦU TIÊN Tác phẩm Truyện ngắn đoạt giải Khuyến Khích – Cuộc thi Sáng tác Văn Hóa – Nghệ Thuật Đất Mới 2017 của Tác giả Cao Dương Cảnh CHƯƠNG 1: THUỞ ẤU THƠ Phanxico Cao Khát Vọng được sinh ra trong gia đình dường như đầy khó khăn và bất trắc, khi đến 1 tuổi cậu đã phải ở với ngoại vì hoàn cảnh gia đình đầy thử thách và khó khăn. Ba mẹ em lúc bấy giờ đang trong tình trạng rối đạo (không có phép hôn phối). Người mẹ là bà Nguyễn Thị Của, bà buôn bán đầy gian khổ, và ba của em là Ông Cao Văn Con, ông làm nghề nông. Nguyên nhân dẫn đến gia đình em đày sống gió là do mâu thuẫn giữa hai bên gia đình.
Tôi nhắn cho anh 1 sms khi anh chưa kịp nói những câu tôi cần nghe...vì tôi biết rằng có những thứ tình cảm thầm lặng thật khó nói, và cũng thật khó lý giải như một bí mật bị chôn dưới đáy đại dương sâu thẳm...và chúng tôi vẫn là bạn rất thân của nhau...
Thi sỉ đa cảm, đa tình thật! Tất cả những gì chàng ghi trong bài thơ nầy, đều là chuyện tưởng tượng cả: chàng không có gặp cô gái giang hồ đồng tâm nào đang ngậm ngùi cho cảnh phấn lợt hương phai của nàng hết. Thế mà ngâm đến đây, chàng nghẹn ngào mắt rưng rưng lệ. Thoáng nhìn đã vội bâng khuâng. Ngược xuôi, đôi kẻ rời chân ngậm ngùi!
Bảo Trợ