Đức Mẹ Tà- Pao

15 Tháng Mười Hai 20185:23 CH(Xem: 934)

ĐỨC MẸ TÀ- PAO
ducme tapao
* Hiệp thông Lễ Khai Mạc Năm Thánh Kỷ niệm 60 năm Mẹ Tà-Pao
8/12/1959- 2019 – Giáo Phận Phan Thiết.


*Năm Thánh dâng Mẹ Tà Pao,
Lòng con tràn ngập biết bao ân tình,
Lời thơ thay tiếng cầu kinh,
Vinh danh Mẹ Chúa hiển vinh muôn đời.

*Thương nhớ làm sao Mẹ Tà- Pao,
Nỗi lòng cách biệt thấy nôn nao,
Ước gì chắp cánh về bên ấy,
Gần Mẹ lòng con thấy ngọt ngào!

Sáu mươi năm đã lâu rồi, (2)
Đỉnh đồi sương phủ với mây trôi,
Dòng sông uốn khúc âm thầm chảy,
Mẹ đứng cô đơn giữa đất trời.

Chiến tranh trùm phủ cả quê hương, (3)
Gieo rắc tang thương khắp nẻo đường,
Đoàn con phiêu bạt nơi tứ xứ,
Thương nhớ Mẹ hiền dạ vấn vương.

Rồi một ngày kia Mẹ hiện hình, (4)
Như Vị Tiên Nữ giữa trời thanh,
Thấp thoáng trôi đi tà áo trắng,
Trông theo ba trẻ nguyện lời kinh.

Tiếp theo hiện tượng mặt trời quay,
Phải chăng Mẹ muốn chọn nơi đây,
Trở thành một Fa-ti-ma mới,
Ban phát muôn ơn xuống tràn đầy.

Lũ lượt giáo dân lại đổ về,
Bừng lên sức sống chốn sơn khê,
Dâng lên kinh nguyện lời thống hối,
Rừng núi reo vui khắp bốn bề.

Bao năm chờ đợi đã mỏi mòn,
Bao lời khấn nguyện của đàn con,
Mẹ nhận chuyển cầu lên Thiên Chúa,
Hồng ân đổ xuống tựa mưa tuôn.

Mỗi tháng cứ đến ngày mười ba,
Kỷ niệm ngày Mẹ đã hiện ra,
Xưa kia truyền dạy ba em nhỏ,
Sứ điệp Hòa bình Fa-ti-ma.

Các con Mẹ lòng đầy hân hoan,
Tựa hùng binh ca khúc khải hoàn,
Vây quanh rộn rã nơi chân núi,
Ngước nhìn lên Mẹ hát vang vang.

Ngày xưa sương phủ mây bay cao,
Ngày nay Linh địa đẹp biết bao!
Dòng sông hiền hòa ôm rừng núi,
Đồng lúa xanh tươi sóng dạt dào.

*Ta- Pao lên giấc mơ hồng,
Rừng thiêng sương quyện, núi linh mây ngàn.
Tô thêm nét đẹp Giang san,
Hòa bình ban xuống ngập tràn Tin Yêu.

Đinh văn Tiến Hùng

*Ghi chú : (1) Tà- Pao gọi theo tiếng dân tộc K’Ho. Tà là đẹp, linh thiêng- Pao là giấc mơ. Một giấc mơ hồng, đẹp, linh thiêng.

(2&3) Ngày 8/12/59, Đức Cha Marcello Piquet Giám Mục Nha Trang dựng tượng cung hiến Đức Mẹ trên đỉnh núi Tà- Pao, thuộc huyện Tánh Linh, tỉnh Bình Thuận. Nhưng từ năm 1964- 75 vì chiến tranh tàn phá, giáo dân phiêu bạt khắp nơi nên tượng Đức Mẹ bị bỏ quên.Mãi đến năm 1991 ĐC Niccola Huỳnh văn Nghi Giám Mục Phan Thiết đã cho phép trùng tu lại tượng Đức Mẹ.

(4&5) Hiện tượng lạ đã xảy ra khi ba em bé nhìn thấy Đức Mẹ hiện trên đám mây đỉnh núi rồi bay khuất phía sau núi. Cũng còn nhiều người trong đó có cả phóng viên báo chí ngoại quốc được chứng kiến và quay phim hiện tượng mặt trời quay giống như tại Fa-ti-ma xưa kia.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ít ai hiểu sáng tài danh mà khổ Kiếp cầm ca hào nhoáng chỗ đèn màu Hiến tài năng tâm sức nhịp sống mau Mong diễn tả trọn niềm đau kẻ khác Ai biết đấy mình cũng vì sao lạc Cũng là người mang phận bạc tình trường Cũng xót xa trăn trở thiếu tình thương Khi ấm lạnh cần nương nhờ bảo bọc Vẫn ôm ấp hoài mong hồi tuổi ngọc Hát cho niềm đơn độc của tha nhân Giọng vút cao trầm bổng nốt dài ngân Để chia sẻ bằng điệu vần cung bậc Rồi sau nhạc khúc ru hồn ngây ngất Tràng pháo tay như bất tận vinh quang Với hợp đồng lưu diễn tỏa son vàng Ai thấu được nội tâm ngàn u uẩn Cuộc đời bị hút vào vòng luẩn quẩn Lo giọng ca hết truyền cảm ngọt mềm Quỹ thời gian lãng gót mòn tàn đêm Một ngày nữa nhủ lòng thêm ẩn nhẫn
Đã qua ba giáp đường đời Tóc em xanh đẫm bao lời hời ru Từ trong nôi thưở ầu ơ Ru đêm của Mẹ ru trưa của Bà
Khi nào thấy, trên đường dài mệt mỏi Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông, Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi: Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng. Khi nào thấy, đời buồn gặm nhấm,
Hồi đó, tôi yêu cô bé đó Miệng cười răng khểnh mới xinh sao! Tình cờ duyên gặp mà thương nhớ Có lẽ từ xưa cả kiếp sau? Cô bé dễ thương tin dị đoan Miếu thờ Ông Cọp nàng đi ngang Dừng xe, ghé xuống, lâm râm khấn Không biết khấn gì trong khói nhang?
Nguyễn Thị Thùy Trang - Làm ngẩn ngơ các anh bạn đồng môn Sáng đến lớp trưa tan trường lẽo đẽo Cứ theo sau tò tỏ một anh chàng Muốn làm quen sao cô em khó quá! Giàn hoa giấy nghiêng nghiêng trong nắng Như chứng nhân cho câu chuyện tuổi ô mai Chàng theo bước nàng vờ không quen biết Nàng đợi chờ trốn nắng dưới giàn hoa Sợ đi nhanh sẽ mất dấu lạc chàng Nhưng nhất quyết không trả lời đâu nhé Chàng cứ thế ngày ngày theo tà áo Hỏi một câu đợi mãi chẳng trả lời
Chiều Tuyết Ven Rừng Rừng đầy tuyết này của ai tôi biết Ông ấy tuy chỉ ở miệt làng đây Sẽ chẳng nghi chiều lạnh tối nhất này Tôi lại ngắm ngàn cây nằm phủ trắng Con ngựa nhỏ nghe tôi ghìm cương thắng Chắc ngỡ ngàng nên hắn lắc lư đầu Sao lại dừng tại một chỗ đâu đâu Nơi mà phải còn lâu tới nông trại Rồi con vật như tỏ lòng ái ngại Khẻ động chuông như hỏi lại cùng tôi Chủ tớ mình sao cảnh vắng đơn côi Lại tìm đứng ven đồi bên hồ lạnh Nơi đây thật tĩnh yên và cô quạnh Cõi lòng ta thoáng chạnh nghĩ vô cùng Gió dịu dàng làm bông tuyết nhẹ rung Rừng thẳm đẹp kêu người chung tâm tưởng... Tuy tân khổ ngọt bùi đà nếm hưởng Nhưng còn đây ngất ngưởng việc phải làm Đời nhẹ nhàng hay mệt nhọc cũng kham. Lời tạm biệt để chiều lam gió cuốn... Thái Huy Long Trong bài thơ Stopping by Woods on a Snowy Evening, câu “ The woods are lovely, dark and deep.” cho ta thấy Frost nhìn thiên nhiên là một nơi đẹp yên lặng trong lành nhưng cũng là nơi bí hiểm sâu thẳm đó
“Anh hãy về cưới em, khi em mười tám tuổi…” Giọt lệ nàng rơi vào lòng tôi nóng hổi Giọng nghẹn ngào xúc động trong đêm Ngỡ trời đất nghiêng mình lặng lẽ nghe em… Em có biết con tim anh vừa nứt vỡ Lòng ngổn ngang buông trĩu trái sầu thương
Tặng TT. (cảm xúc về nàng với buổi tình chiều, tôi đã viết nên bài thơ này) Em nói với tôi rằng muốn có một đứa con… Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm Năm tháng dáng hình em hiển hiện Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi! Người thục nữ tôi yêu những năm cuối cuộc đời Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
Mình hãy tìm phim Mẹ Vắng Nhà Người tù bất khuất tiếng gần xa Liều thân vào ngục đương đầu quỷ Thọ nạn để con ở với bà Yêu nước thương nòi bêu phản động Trôn luồn đất nhượng gật đầu ta
Con xin gửi đôi dòng tâm huyết Là những lời khẩn thiết trong con Dù cho sông cạn, núi mòn Công ơn trời biển con còn khắc ghi Người suốt đời sống vì con cái
Bảo Trợ