Niềm Vui I-Meo

07 Tháng Mười Hai 20182:48 SA(Xem: 909)
Niềm Vui I-Meo
email-16Xin nói ngay chữ i-meo là phiên âm từ chữ "email" tức là thư điện tử. Loại thư nầy mới có chừng chưa tới 10 năm nay trên máy vi tính. Nó rất tiện lợi nên làm người ta ... ghiền. Nhứt là đối với hắn. Từ ngày phong trào i-meo rộn nở, tính tình của hắn cũùng thay đổi. Hắn cởi mở hơn, vui vẻ hơn, đặc biệt là khi hắn nhận được một i-meo của một người bạn nào đó đã mất liên lạc sau hơn hai mươi năm. Tối ngày hắn ngồi trước máy vi tính viết "meo", nhận "meo", forward email ... Ai viết i-meo cho hắn thì hắn mừng lắm và trả lời ngay tức khắc, bạn cũ mà. Rồi thì "hầm bà lằng" chuyện được tuôn ra ào ào từ máy đánh chữ. Khi hắn i-meo cho ai, hắn đợi người ta trả lời dữ lắm. Hắn đứng ngồi không yên, bồn chồn , bứt rứt như người ghiền thuốc lá mà trong ngày chưa có điếu nào. I-meo có khi bị trả lại thì hắn buồn bã mấy ngày như bạn mình đã ... chết. Thật ra, nhờ có i-meo mà hắn liên lạc được nhiều bạn cũ hồi trung học, đại học tưởng đã ngủm từ lâu. Ai dè còn sống mà lại có i-meo nữa mới lạ. Rồi hắn làm một danh sách bạn bè. Lâu lâu hắn lại gởi cho bạn một i-meo chỉ có mấy chữ "just say hi" (chào bạn). Vậy là đủ rồi, chứng tỏ hắn còn .. sống, i-meo còn hoạt động, bởi vì i-meo gởi không tốn tiền mà. Chớ nếu tốn tiền thì hắn đâu có gởi nhiều như vậy. Bạn hắn, có người trả lời dài, có người trả lời ngắn, có người không trả lời. Mặc kệ, hắn thỉnh thoảng cứ gởi i-meo như vậy để cho thiên hạ biết là mình còn ... tồn tại. 

Hắn mê i-meo đến mức con gái của hắn cười hắn dữ lắm. Nó nói "Ba làm cái gì mà mở i-meo hoài, đâu có ai gởi cho ba đâu mà đọc". Bởi vì có ngày hắn mở máy vi tính đọc i-meo hai ba lần. Hắn sợ nếu có người gởi i-meo tới mà mình chưa trả lời thì bất lịch sự. Nhưng đâu có ai rảnh mà gởi i-meo cho hắn hoài. Thây kệ, "Nếu không có i-meo thì mình vô internet, đọc tin tức gì đó cũng được", hắn tự nhủ như vậy. 

Lúc đầu hắn viết i-meo bằng chữ Việt không dấu. Nhưng có lần bạn hắn đọc chữ "vợ của anh là một người đảm đang" thành "vợ của anh là một người dâm đãng" khiến hắn đâm hoảng nên rán học thêm cách đánh máy chữ Việt có dấu. Lúc đầu thì học cách đánh dấu ngang. Như chữ đảm đang thì đánh là: "dda"m ddang" (để không nhầm với chữ "da^m ddan~ng" !!!). Sau đó thì học thêm cách đánh dấu theo đúng chữ Việt đẹp đẽ y như bài viết nầy. Bây giờ thư hắn gởi đi và nhận về đều đọc được với đầy đủ dấu chữ Việt. Hắn rất hãnh diện mỗi khi có ai hỏi hắn về điều nầy. Cũng nhờ đó, hắn biết cách viết nhật ký, du ký, và một vài truyện ngắn nho nhỏ ... Không chừng vài năm nữa hắn sẽ thành nhà văn tên tuổi.

Hắn có một người bạn cùng bịnh. Người nầy cũng mê i-meo, ham vui, ham bạn như hắn. Hai người i-meo cho nhau tối ngày. Họ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất: chuyện chánh trị, chuyện cộng đồng, chuyện bạn bè, chuyện mưa nắng, chuyện Việt Nam, chuyện chiến tranh, chuyện khủng bố ... có khi "gây lộn" trên máy điện toán vì bất đồng ý kiến, nhưng cũng vui lắm. Tối ngày hắn cứ ôm máy vi tính đến nỗi vợ hắn than rằng:" Cỏ sau nhà không chịu cắt để nó lên cao tới đầu gối rồi. Tối ngày cứ "ghiền" i-meo. Chồng con gì chán quá". Cái chữ ghiền mà vợ hắn đem ra sử dụng ở đây coi bộ cũng chính xác lắm đó. Nhưng hắn lại phân trần: " Mê i-meo trên computer thì có gì là hại. Có người mê gái, mê cờ bạc còn hại hơn nhiều". Bạn nghe coi có lọt lỗ tai không " 

Địa chỉ i-meo thì hắn có hai ba cái. Cái trong sở thì để làm việc, cái nầy "bí mật" không cho ai biết. Cái ở nhà để nhận thơ bạn bè. Cái thì lưu động trên "hotmail", "yahoo" để hắn liên lạc khi đi du lịch trên thế giới. Ở đâu hắn cũng coi i-meo được bởi vì i-meo là nguồn vui, là hơi thở của hắn. Đi chơi ở nước ngoài hắn cũng rán kiếm cho ra những quán cà phê internet để đọc và gởi i-meo. Hắn còn sưu tập địa chỉ i-meo của bạn bè cùng khoá, của đàn anh, đàn em, của đồng hương ... làm thành danh sách. Khi nào cần hắn chỉ bấm một cái, i-meo được gởi đến vài chục người một lúc, khoẻ re. 

Khi nhận được i-meo có kèm hình ảnh thì hắn càng vui hơn nữa. Có lần hắn nhận được một cái meo, dở hình ra thì thấy một bà Mỹ mập "tổ chảng" nằm trên bãi biển, lần khác hắn nhận được hình chiếc xe cam nhông do ... bò kéo (sản phẩm tự chế nội địa ở VN) ... hắn cười xoà rồi xoá. Có lần hắn bị tổ trác, người ta gởi cho hắn i-meo có kèm pháo bông. Hắên tưởng bở mở ra , té ra đó là "sâu bọ" (virus) hại máy, làm hắn phải mời chuyên gia sửa chữa máy vi tính hết mấy ngày. Từ đó , hắn đề phòng dữ lắm, thấy email nào lạ lạ có kèm hồ sơ dạng .exe, .com hay .bat ... là hắn bỏ vô giỏ rác ngay không cần biết người gởi là ai. Giống như là mấy văn phòng ngày nay nhận thư mà có bột trắng trắng thì sợ lắm vì nghi là bột vi trùng.

Đã nhận hình thì cũng phải gởi hình. Cũng tại mê i-meo mà hắn đã mua một cái máy chụp hình kỹ thuật số (digital) hết ba trăm. Hắn chụp hình vợ chồng hắn để sẵn, mỗi khi liên lạc được với một bạn mới là hắn kẹp hình mình vô thư gởi liền để cho bạn biết mình ra sao sau hơn mấy mươi năm bặt tin. Những khi có đám cưới hay họp bạn, hắn chụp hình "lia chia" sau đó gắn vô i-meo rồi gởi cùng khắp như một phóng viên chuyên nghiệp. Họp vừa xong thì bạn bè ở khắp thế giới đã có hình xem rồi. Khi cháu hắn làm đám cưới, hắn dặn bà con ở nơi xa không đến được thì cứ theo dõi trên i-meo. Tiệc vừa xong thì hắn gởi hình liền. Khiến cho những người ở xa xem được ngay tức thì. Ai cũng khen hắn giỏi làm cho hắn càng thêm hứng chí. Thời đại nguyên tử có khác. Thông tin thật nhanh chóng và tiện lợi.

Có một lần hắn lặng người đi khi nghe tin người ta sẽ tính 5 xu Mỹ trên mỗi cái i-meo hắn gởi. Nhẩm tính mỗi ngày hắn gởi chừng 20 cái thì tốn hết 1 đô, vị chi một tháng cũng hết 30 đô rồi. Đó là chưa kể thư gởi theo danh sách. Cũng may đó là tin vịt làm hắn thở phào nhẹ nhõm.

Hắn ghét nhứt là những thứ i-meo không mời mà tới. Đó là i-meo quảng cáo, còn gọi là "thư rác". Không biết làm sao mà người ta biết địa chỉ i-meo của hắn mà gởi tới đủ thứ thư "hầm bà lằng" như kết bạn tâm tình, quảng cáo bán máy điện toán, quảng cáo nhu liệu ... Chắc tại lúc đầu hắn không biết nên mỗi khi người ta hỏi địa chỉ i-meo thì hắn cho. Bây giờ thì hắn cẩn thận hơn, không cho ai i-meo riêng của hắn, trừ những người quen biết. Ngoài ra, hắn có một cái i-meo "dỏm" để dành tặng cho mấy tay hay quảng cáo (nhưng hắn không bao giờ mở).

Có một lần hắn cũng dại dột vô một cái "group" (nhóm) i-meo kia. Chắc nhóm nầy cũng rảnh và khoái i-meo còn hơn hắn nữa nên gởi nhau hàng chục i-meo tối ngày. Họ bàn đủ thứ chuyện, từ chánh trị chánh em cho tới thơ văn triết học, chuyện tiếu lâm, câu đố, chuyện đời tư ca sĩ ... Đọc riết cũng chán và ngán ngẩm vì vô bổ ích, nên hắn xin rút tên ra khỏi nhóm.

Người xưa có thú đá gà, đánh cờ. Ngày nay hắn có thú vui i-meo. Thời đại mới, kỹ thuật tân tiến thì sự tiêu khiển của con người cũng khác. Đó là một cách vui chơi vô hại. Thôi cũng được, phải không các bạn?
MINH TÂM
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thưa cô, cháu xinh đẹp, có học, có công ăn việc làm… mà sao cháu quá lận đận chuyện tình duyên. Cháu yêu ai, cũng tưởng sẽ đi đến chuyện cưới hỏi, nhưng rồi một chuyện gì đó xảy ra, khiến cuộc tình tan thành bọt biển. Trước đây cháu cũng không bận tâm lắm, vì lúc nào cũng rất nhanh chóng cháu có tình yêu mới, rồi thì cháu vui với người mới và quên hẳn người cũ.
Mỹ là nơi đầu tiên nuôi tôm hùm đất nhưng Trung Quốc là nơi nó trở thành "bát cơm" cho hơn 5 triệu nông dân và hàng nghìn nhà hàng. Những ngày cuối tuần, hàng dài người xếp hàng ngoài nhà hàng Huda ở Bắc Kinh, chờ tới lượt thưởng thức món ăn đang gây sốt khắp thành phố là tôm hùm đất xào ớt cay và tỏi.
Sau đây là 8 lý do vì sao nền kinh tế CNXH không thể hoạt động và phát triển được: 1. Không cho phép quyền sở hữu cá nhân. 2. Sự tham gia tự nguyện và tham gia bắt buộc. 3. ...
Nhà văn Bá Dương phàn nàn rằng đồng bào của ông bị “dị ứng” với hai chữ cám ơn: “Tôi nghi rằng để có thể móc trong mồm một người Trung Quốc ra cái câu cám ơn, thì e rằng nếu không dùng đến cái cào cỏ năm răng của ông bạn Trư Bát Giới của chúng ta thì không thể được.” “Cây quýt này vốn mọc ở một địa phương nọ thì rất to và ngọt, đem trồng ở một nơi khác, không hợp thủy thổ, thì vừa nhỏ vừa chua.” (Bá Dương) Ngoài cái bệnh dị ứng với chuyện ơn nghĩa, vẫn theo như lời của tác giả Người Trung Quốc Xấu Xí (The Ugly Chinaman) dân Tàu còn mắc cái tật hơi lớn tiếng:
Trong tháng vừa qua, Notre Dame de Paris vừa bị hỏa hoạn lớn, do đó rất nhiều người đã nhắc lại đại tác phẩm của Victor Hugo và nhân vật Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà. Bây giờ ở Việt Nam, rất ít người bị gù lưng vì cố tật mà thảy đều bị gù lưng vì thời đại, chẳng qua là vì cúi lưng, lom khom quá độ, lâu ngày biến thành tật, mà không ai biết mình đang bị gù lưng.
Trương Thị Hà (Facebook Trương Thị Hà) Một năm trước, vào những ngày này, đêm nào tôi cũng ngồi ở Hồ Con Rùa hoặc Nhà thờ Đức Bà hóng gió, và ăn bánh tráng nướng. Đêm Sài Gòn những ngày tháng ấy sao đông vui vậy. Hình như tụi “phản động” kéo về Sài Gòn ngày một đông hơn. Biểu tình đã nổ ra khắp nơi trên trang cá nhân của các nhà hoạt động nhân quyền, người cầm biểu ngữ, người viết bài, người gửi tin nhắn kêu gọi biểu tình.
Luật sư / Cựu chiến binh Dennis L. Guthrie chống đối bà chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi Thưa bà Pelosi:Tôi viết cho bà hoàn toàn do sự khinh bỉ! Bà đáng khinh và phi dân tộc Mỹ nhưkẻ phản bội tên là Jane Fonda. Tôi sẽ sớm được 75 tuổi, đã từng bỏ phiếu trong mọi cuộc bầu cử tiểu bang và địa phương từ năm 1966. Tôi đã bỏ phiếu cho cả hai đảng Cộng hòa và Dân chủ. Tôi đã làm việc trong các chiến dịch tranh cử cho cả hai đảng Cộng hòa và Dân chủ, trắng và đen.
du học sinh đã mang văn hóa Việt Nam sang tận Mỹ để dạy người Mỹ phải biết cảnh giác. Nhiều học sinh mà tôi quen đã mua tivi xịn về xem World Cup tới hết mùa (hơn 1 tháng) rồi đem trả, thậm chí mua mỹ phẩm, nước hoa dùng gần hết rồi đem trả lại mà họ vẫn nhận. Người Mỹ thật “ngây thơ”!
Người Trung Quốc không còn xấu xí - Nhưng đã trở nên thô bỉ - Bá Dương - nhà thơ, nhà văn, nhà báo và sử gia được tờ The New York Times mệnh danh là "Voltaire của Trung Quốc" bởi tác phẩm “Người Trung Quốc xấu xí” xuất bản năm 1985 tại Đài Bắc, và chỉ 4 năm sau chính Trung Quốc đại lục đã cho phép ấn hành tác phẩm này cũng như những tác phẩm khác của ông.
Hiện nay ở trong nước, hai chữ “văn hóa” được dùng tràn lan, sai nghĩa và trở nên dị hợm khi nói: văn hóa nói dối, văn hóa tham nhũng, văn hóa đi trễ, văn hóa chen lấn, văn hóa chửi thề, văn hóa ỉa bậy, văn hóa phong bì, nền văn hóa giao thông…. Hai chữ “văn hóa” ở đây được dùng với ý xấu, ám chỉ cái gì đã trở thành cố tật thấm sâu vào não trạng và không sao thay đổi được nữa và được cả xã hội chấp thuận và làm theo. Trong khi “văn hóa” biểu tượng cho cái gì tốt đẹp đã được gạn lọc theo thời gian và là niềm hãnh diện vì là đặc trưng của một quốc gia.
Bảo Trợ