9. Nỗi Kinh Hoàng Của Dunwich

01 Tháng Mười Hai 20188:13 SA(Xem: 2)

NỖI KINH HOÀNG CỦA DUNWICH

Đứng hạng 9 trong 10 tiểu thuyết kinh dị nhất mọi thời đại là một tiểu thuyết rất rùng rợn của nhà văn Mỹ H P Lovecraft (1890 - 1937). Nhiều tiểu thuyết của ông dựa trên ý tưởng loài người không phải là sinh vật thông minh duy nhất trên Trái đất. Mà thiệt! Chắc chắn còn có những "thứ " khác cực kỳ gớm guốc, hôi hám đang lảng vảng đâu đó trên thế gian. Trong hầu hết các tác phẩm sởn tóc gáy của H P, ước muốn chính của các tạo vật hành tinh này là gây ra nỗi kinh hoàng và những cơn đau đến không thể chịu nổi cho loài người. Những quái vật kỳ dị, ghê rợn và nguy hiểm này đã tồn tại từ hàng trăm ngàn năm trước. Không chỉ ác ôn mà chúng còn rất rất là... thông minh nữa! Nỗi kinh hoàng của Dunwich (1928) có thể xem là tổng tập các nỗi kinh hoàng ngoài hành tinh. Nó diễn ra ở một vùng hẻo lánh, khỉ ho cò gáy của nước Mỹ vào đầu thế kỷ 20. Câu chuyện xoay quanh gia đình Whateley, đặc biệt quanh cậu con trai cực kỳ quái đản tên là Wilbut. Nhà Whateley vốn đã khác thường lắm rồi. Nếu chẳng may bạn ở kế nhà họ, có thể bạn sẽ gọi họ là "những người láng giềng từ địa ngục". Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm về đám người xấu xa này, xin hãy đọc cuốn sách của H P. Nhưng hãy cẩn thận đó! Đừng nói là chúng tôi không báo trước đó nhe!

Những người láng giềng từ địa ngục

Chuyện này đã được giữ kín quá lâu rồi! Thế giới sớm muộn gì cũng phải biết! Đó là lý do tôi quyết định công bố các trích đoạn này từ nhật ký của tôi. Tôi tin rằng khi đọc chúng xong người ta sẽ nói ''Đáng đời hắn.... ai biểu mò ra cái hóc bò tó đó mà sống! Nhưnng hồi đó tôi còn trẻ măng, mới chập chững vào, cái hóc bò tó đó ngựa bán rẻ rề. Với lại tôi cần một nơi yên tĩnh để viết cuốn sách kinh dị đầu tay của tôi nữa chớ. Dunwich trông giống cái nơi hoàn hảo để một nhà văn trẻ bắt đầu sự nghiệp (thì hồi đó tôi nghĩ vậy mà!) làm sao tôi biết những người hàng xóm ở sát xịt tôi nhất lại là...

GIA ĐÌNH WHATELEY!

blank

Trích đoạn từ nhật ký của Ezra T. Hopkin, nhà văn (đã về hưu)

Tháng 10-1912

Hôm nay tôi chuyển đến chiếc chòi trên đồi. Mừng tân gia đêêê! Khu này coi bộ cũng được ghê. Có những đồi cao nhìn xuống những thung lũng hun hút và những đầm nước bốc mùi. Những tòa nhà đổ nát và những tảng đá xưa nằm rải rác khắp nơi! Và có cả hàng trăm con chim lạ có tên là cúc cúc cu (theo tiếng gáy của nó) nữa chớ. Người địa phương khiếp sợ chúng lắm. Họ tin rằng chúng đánh cắp linh hồn của người chết. Tôi còn nghe cả tiếng chân lẩn trốn, tiếng rên rỉ, tiếng huýt từ phía dưới những ngọn đồi cao nhất! Túm lại, đây là một nơi hắc ám, đầy nhóc tử khí cùng vô số điềm gở. Một nơi hoàn hảo cho nhà văn mới tập sự... như tôi nè!

Tháng 11-1912

Tôi vào thị trấn mua thức ăn thì gặp vài người dân địa phương. Quả là một đám người quái dị! Toàn là nghi kỵ và soi mói! Cứ như họ đang giấu giếm chuyện gì vậy. Có lẽ những tin đồn ở đây về tội ác, bạo lực gia đình, và giết người đều là đúng! (Đùa tí thôi!)

blank

Tháng 1-1913

Lần đầu tiên tôi thấy mấy người hàng xóm: gia đình nhà Whateley. Từ chỗ tôi có thể thấy rất rõ nông trang của họ dưới đồi. Quả là một lũ người kỳ cục. "Lão" Whateley là một ông già đầu bạc hắc ám. Lão dành hầu hết thời gian ngồi đọc những cuốn sách bùa chú, mồm lảm nhảm nói gì đó. Trông lão cứ như bị chập dây thần kinh vậy. Lavinia, con gái của lão, chẳng khá khẩm gì hơn. Thân hình kỳ quái đã đành, lại còn tóc bạc trắng, da màu hồng, đôi mắt cũng màu hồng nữa mới kinh. " Cũng chiếc cằm lẹm y như lão già hâm kia! Tôi đã vài lần bắt gặp mụ ta lang thang trên các ngọn đồi giữa cơn giông sấm sét, miệng lải nhải đọc cuốn sách bùa. Mụ này gàn dở chẳng kém gì lão già!

blank

Đầu tháng 2-1913

Tôi không sao chớp mắt được. Suốt đêm qua có những tiếng la hét ghê rợn dội lên từ ngôi nhà của gia đình Whateley! Chúng lớn đến mức át luôn cả tiếng rì rào dưới ngọn đồi lớn lẫn tiếng sủa liên hồi của lũ chó địa phương. Chuyện gì vậy ta?

Cuối tháng 2-1913

Tôi biết ai la hét rồi. Đó là Lavinia! Mụ ta sinh em bé! Trước đây tôi chưa thấy đứa bé. Hình như họ đặt tên cho nó là Wilbur. Chả biết cha nó là ai nữa.

Tháng 3 - 1913

Từ khi nhóc Wilbur ra đời, tôi nhận thấy lão Whateley mua thêm khá nhiều gia súc. Nhưng có điều lạ là bầy gia súc của họ ở cánh đồng phía dưới chiếc chòi của tôi lại không thấy đông lên. Vẫn chỉ chừng 11 hay 12 con!

Tháng 4-1913

Lần đầu tiên tôi thấy mặt Wilbur. Lavinia cõng nó qua bãi cỏ. Một đứa bé rất bự con, bề ngoài trông khá giống con dê. Tội nghiệp thằng bé!

Tháng 5 - 1913

Sáng nay tôi ra suối lấy nước thì chợt nhận ra bầy gia súc nhà Whateley con nào cũng bị thương, khắp mình mẩy có những vết rách rớm máu. Cứ y như bị con gì cắn vậy!

blank

Tháng 6 -1913

Hôm nay, trên đường mòn, tôi đi ngang qua lão Whateley và mụ Lavinia. Tôi phát hiện có hai cái vết trên cần cổ Lavinia trông y chang như các vết thương trên mình bầy gia súc! Rồi tôi thấy lão già cũng có những vết như vậy! Tôi không hình dung nổi chuyện gì nữa rồi. Dù sao, một nhà văn thể loại kinh dị mà chịu thua như thế thì tệ quá. Mà thiệt, lúc này tiểu thuyết kinh dị của tôi đang không được suôn sẻ cho lắm.

Tháng 1 -1914

Hôm nay tôi gặp Wilbur. Nó mới 11 tháng tuổi mà đã nói được - có lẽ chẳng thua kém mấy so với một cậu bé 15 tuổi! Các đường nét của nó cũng đã định hình: da vàng vọt, môi dày, tóc thô và nhăn, tai dài và nhọn. Và nó hoàn toàn không có cằm... giống như mẹ và ông ngoại của nó vậy! Một em bé quá ẹ!

Tháng 8 - 1914

Wilbur nay đã to xác như đứa bé lên bốn. Nó dành nhiều thời gian đọc cuốn sách bùa của lão Whateley. Hôm qua, tôi thấy nó đứng giữa vòng tròn đá trên đỉnh đồi Sentinel (ngọn đồi lớn, nơi phát ra các tiếng động). Nó cầm cuốn sách bùa đồ sộ và hô lớn hết cỡ "Yog-Sothoth! Yog-Sothoth!" Rất là quái gở! Làm cho tôi nổi hết cả da gà! Biết đâu đó chỉ là một trò nghịch ngợm trẻ nít. Cuốn tiểu thuyết kinh dị của tôi đang bí lù. Vì thế tôi dành toàn thời gian dọ xét nhà Whaterley. Họ giống như một nỗi ám ảnh đối với tôi.

Tháng 10-1914

Lão Whateley đang xây thêm một lán nhà đồ sộ nối liền với căn nhà nông trang của lão. Không có cửa sổ nhé! Chả hiểu vì sao. Cuốn tiểu thuyết kinh dị không có tiến triển gì thêm nữa. Lâu lắm rồi tôi không viết nổi lấy một từ.

Tháng 5-1915

Tôi thường xuyên thấy nhóc Wilbur lang thang trong khu vực, miệng lảm nhảm ngân nga điều gì đó (có nhịp điệu hẳn hoi đấy). Nó gặp vấn đề với lũ chó địa phương. Chúng không chịu nổi nó và đã nhiều lần toan giết nó. Tin nổi không, mẹ nó bắt nó mang theo một khẩu súng bự để tự vệ đấy!

blank

1917

Wilbur nay đã bốn tuổi rưỡi. Nó bắt đầu vỡ giọng và một nhúm râu lởm chởm đã xuất hiện hai bên má. Hôm qua, tôi nói chuyện với Earl Sawyer, gã hàng xóm làm nghề buôn gia súc. Hắn vừa được nhà Whaterley đặt giao hàng một con bò và đã ngửi thấy từ lán nhà nối dài tỏa ra một mùi tanh dễ sợ. Tôi cũng thường hay trò chuyện với gã bán hàng rong ở địa phương. Một sáng nọ, gã này đã ở vài phút trong căn bếp nhà Whaterley. Hắn cho là đã nghe thấy có tiếng ngựa dậm chân ở căn phòng phía trên.

Ngày 1-8-1924

blankTôi choàng tỉnh giữa bình minh ) do tiếng kêu inh ỏi và thống thiết cũa lũ cúc cúc cu. Nhìn ra ngoài, tôi thấy hàng trăm con đang tụ tập ở khu nhà Whaterley. Đúng là chuyện lạ!

Ngày 2-8-1924

Tôi vào thị trấn để nghe ngóng tình hình. Giờ thì tôi đã biết lý do bản họp xướng của lũ chim. Lão Whaterley vừa mới chết hôm qua! Nghe đồn, trong số những lời trối trăng mà lão ầm ừ vào tai Wilbur có những câu như: "Cây thủy tùng lớn lên... và thứ đó còn lớn nhanh hơn thế!" và "Nhớ ăn nó thường xuyên nhé, Willy! " Chả hiểu lão muốn nói gì. Về cuốn tiểu thuyết kinh dị thì giờ đây tôi hầu như đã bỏ luôn nó rồi.

Ngày lễ Halloween năm 1926

Bà Whaterley đã biến mất! Điều khá lạ lùng là bà ta vừa mới nói chuyện với tôi hồi tuần trước. Khác với mọi khi, bà ta không chỉ thốt ra vài từ cộc lốc. Bà ta có vẻ rất hoang mang, tuyệt vọng muốn trò chuyện với ai đó. Bà ta nói rằng bà ta bắt đầu "sợ" Wilbur.

Mùa hè năm 1927

Tôi vừa gặp Wilbur lần đầu tiên sau nhiều tháng! Khó mà nhận ra nổi hắn. Hắn cao hẳn phải đến hai mét mốt và trông giống con dê hơn bao giờ hết. Dân địa blankphương đồn rằng hắn suốt ngày vùi đầu vào mấy cuốn sách bùa chú. Hắn đi đến nhiều thư viện và trường đại học để tìm kiếm một văn bản cổ nào đó có tên là Hậu -Tử -Học của một tác giả điên người A-rập tên là Abdul Alhazred. Nghe đâu hắn đã tìm ra được! vẫn không thấy tăm hơi bà Whaterley.

Mùa đông năm 1927-1928

Hôm nọ tôi đi một chuyến ra thành phố và đụng phải tiến sĩ Armitage, ông thầy cũ của tôi ở trường đại học Miskatonie. Tôi kể cho thầy nghe về cuộc sống của tôi trên đồi và về gã hàng xóm 14 tuổi kỳ dị của tôi. Thật là trùng họp! Hắn cũng vừa mới gặp thầy Armitage! (Thì người ta vẫn nói thực tế còn lạ lùng hơn cả chuyện giả tưởng mà lị). Wilbur muốn lấy đi tập Hậu-Tử-Học của nhà trường nhưng thầy Armitage không cho. Giờ thì thầy cảm thấy Wilbur không sẵn sàng để đón nhận lời từ chối. Thầy sợ điều gì đó khủng khiếp sẽ xảy ra.

Tháng 7-1928

Tôi vừa nhận được thư của thầy Armitage. Thầy đang nghiên cứu gì đó liên quan đến người dân ở khu vực Dunwich. Thầy yêu cầu tôi quay lại Miskatonic vào tháng tới để giúp thầy nghiên cứu. Tôi đồng ý ngay.

Tháng 8-1928

Tôi đang ở Miskatonic cùng thầy Armitage. Có chuyện gì đó khủng khiếp vừa xảy ra! Vài đêm trước tôi đã bị đánh thức bởi tiếng tru tréo của con chó canh gác trường. Ngay sau đó là một tiếng hét nghe dễ sợ đến mức kể từ rày nó sẽ mãi mãi ám theo tôi trong tất cả những giấc mơ. Tôi bật dậy khỏi giường, lao vội đến thư viện, nơi những âm thanh đó phát ra. Thầy Armitage và một nhóm giáo sư đã ở đó từ trước. Một người đã bất tỉnh tại chỗ do khung cảnh quá kinh hoàng ở trước mắt.

Tôi sẽ mô tả nó ngay đây thôi, nhưng trước hết tôi xin cảnh báo: ai thường xuyên gặp ác mộng hay dễ mất bình tĩnh chớ nên tiếp tục đọc!

Nằm co quắp, bất lực trên một vũng nhầy nhớp ; nháp màu vàng là... "con vật". Nó cao ít nhất là hai mét bảy, và có khuôn mặt không cằm rất giống khuôn mặt dê của Wilbur Whateley! Ngoài khuôn mặt đó ra thì nó không có dáng vẻ gì là người. Khung cảnh khá thô thiển vì phần lớn y phục đã bị con chó gác trường xé toang. Lúc này, con chó đang đặt chiếc cẳng bự của nó lên lồng ngực run rẩy, co giật của "con vật". Từ bụng của "con vật" lủng lẳng vươn ra một mớ xúc tu màu xanh xám, mỗi xúc tu đều có miệng hút đỏ lòm. Da phía trên của nó có vảy giống như da cá sấu, nhưng da phía dưới lại phủ đầy lông đen. Một dạng ống hút lòi ra từ dưới lưng, đầu ống là một kiểu miệng hay cuống họng gì đó. Mỗi bên hông đều có thứ gì đó trông như con mắt. Còn chân của nó thì cứ y như chân của một con bò sát tiền sử, bàn chân thì có hình thù nửa như cái móc, nửa như cái móng.

Khi "con vật" quằn quại và vùng vẫy, có những âm thanh phát ra từ miệng nó nghe như "Yog-Sothoth, Yog-Sothoth", nhưng cũng khó nói chắc như thế do sự hùng phát bất chợt những tiếng kêu inh ỏi của hàng trăm con cúc cúc cu ở bên ngoài. Rồi nó thôi vặn vẹo và con chó ném trả lại cái đầu của nó và tru lên. Mười phút sau, cảnh sát đến, nhưng lúc này tất cả những gì còn lại của "con vật" chỉ là một mớ bột màu trắng nhóp nháp trên mặt sàn thư viện.

blank

Ngày 1-9 -1928

Tôi đã về lại chiếc chòi của mình. Cùng những người ở trường đại học, tôi thề không tiết lộ cho bất kỳ ai những gì đã mục kích ở thư viện, ở Dunwich này, cái mùi thum thủm từ ngôi nhà nay bỏ hoang của gia đình Whateley cứ ngày một nồng nặc hơn. Và hôm qua tôi vừa nghe thấy có tiếng "vỗ" vọng lên từ dưới đó. Lũ chó địa phương cứ sủa miết còn đám gia súc thì dậm chân và rống lên liên hồi. Tất cả như đang điên lên vì sợ hãi. Nhưng sợ cái quái gì vậy cà?

Ngày 9-9-1928 (buổi sáng)

Những tấm ván gỗ của phần lán nối thêm vào nơi ở của nhà Whateley đã vỡ tan cứ như vừa bị trúng phải bom. Thứ gì đó khủng khiếp đã từ đó xông ra.

Sáng nay, một nhà nông đã phát hiện phân nửa đàn bò của ông bị mất, còn nửa kia đang gục quỵ, rê,rỉ vì đau đớn, vì ít nhất một nửa lượng máu của chúng đã bị hút đi.

Ngày 9-9-1988 (buổi chiều)

Cái vật kinh khủng vừa xông ra thế giới kia, dù là cái gì thì có vẻ như nó đã chạy ra hẻm núi gần ngôi nhà của gia đình Whateley. Một cậu bé nói đã thấy những dấu chân rất lớn in trên bùn. Ai nấy đều sợ hãi, chặn bàn ghế, tự giam mình trong nhà suốt cả đêm.

Ngày 10-9-1928 (buổi sáng)

Tôi sợ lắm lắm luôn. Điều gì đó đêm qua, một điều kinh khủng, đã diễn ra ở trang trại của nhà Frye. Nửa đêm, hàng xóm nhận được cú điện thoại của: bà Frye. Bà ấy cuồng loạn la hét, gào lên những lời lẽ như "Chúa ơi, cứu con... Nó tới kìa...!" nhưng rồi giọng bà chuyển thành một tiếng hét thất thanh, tiếp nối bởi một tiếng đổ vỡ loảng xoảng. Sau đó thì điện thoại bị ngắt. Sáng nay một băng đàn ông và thanh niên kéo tới nhà của gia đình Frye. Họ thấy những phần thi thể đầy máu của bò nằm vương vất khắp cánh đồng. Khắp nơi đều có bò bị thương và bò chết. Không thấy tăm hơi người nào trong gia đình nhà Frye. Ngôi nhà của họ bị hủy hoại hoàn toàn. Trên sàn còn vương vãi một chất nhầy nhớt màu vàng trông tởm lợm, còn không khí thì ngập ngụa một mùi kinh khủng khiếp. Tôi không nghĩ sẽ còn gặp lại họ.

Ngày 10-9-1928 (buổi chiều)

Thầy Armitage kể rằng, ngay sau cái sự kiện khủng khiếp ở trường đại học, thầy đã tìm thấy tập nhật ký của Wilbur trong thư viện. Kể từ đó thầy tập trung vào giải mã những chữ viết nguệch ngoạc và những chữ viết tắt trong tập nhật ký này. Thầy nói thầy vừa có một bước tiến đột phá, nhưng sẽ không nói cho tôi biết là gì. Thầy chỉ nói những điều thầy phát hiện ra là vô cùng khủng khiếp và đó là một thứ hiểm họa cho toàn nhân loại mà thầy cứ nghĩ đến là sợ điếng cả người.

Ngày 11-9-1928

Tôi vừa trải qua một ngày khủng khiếp nhất trong đời. Sau khi đã thấy thứ đó, tôi nghĩ đời mình sẽ không bao giờ còn được như xưa nữa. Ghi nốt những dòng này, tôi sẽ phải nghĩ ngơi một thời gian dài. Chiều nay thầy Armitage đã đến Dunwich. Trông thầy rất kiên quyết và dứt khoát. Thầy mang theo một chiếc thùng chứa hóa chất dạng bột. Thầy nhờ tôi và một vài dân làng đưa thầy tới trang trại nhà Frye. Khi đến đó, mọi người thấy có chiếc xe của cảnh sát đến điều tra vụ mất tích. Chiếc xe trống rỗng. Lần cuối cùng người ta gặp các viên cảnh sát là khi họ đang đi vào hẻm núi lớn. Tái nhợt và run rẩy, cụ Sam Hutchins vừa kể cho chúng tôi nghe cụ đã cảnh báo họ không nên đi vào đó. Đúng lúc đấy Earl Sawyer ù té chạy ra, trông như sắp chết đến nơi vì quá sợ! Anh ta gào lên "Nó ra rồi! Nó ra rồi!". Sau đó anh lắp bắp nói gì đó về việc nghe thấy tiếng rít lớn và tiếng dẫm đạp rầm rập, rồi cây cối rung lên và đổ rạp cứ như gặp phải con bão lớn, không khí tràn ngập một mùi tanh khủng khiếp.

Dù nó là gì, cái thứ vừa ra khỏi hẻm núi đó nay đang trên đường đi đến vòng tròn đá cổ, cho nên chúng tôi vắt giò chạy lên đồi Sentinel. Khi đến đó, thầy Armitage trao ống nhòm cho tôi và dặn tôi đứng đó quan sát. Rồi thầy biến mất trong lùm cây. Năm phút sau, tôi nhìn thấy thầy ở gần vòng tròn đá. Rồi tôi nghe thấy cái âm thanh làm trái tim tôi muốn rụng khỏi lồng ngực, cần cổ tôi khô khốc và máu trong người tôi như đông thành băng. Đó là tiếng rống khàn khàn nhưng inh tai nhức óc, phát âm thành hai tiếng "Yog-Sothoth Yog-Sothoth"... chính xác là những từ mà tôi đã nghe Wilbur gào lên nhiều năm trước đây. Ngay sau đó, lần đầu tiên tôi thấy được thứ mà sau này được đặt tên là "Nỗi kinh hoàng của Dunwich"!

blank

Tôi chưa từng thấy một sinh vật sống nào lớn cỡ đó! Trông nó như một khối các xúc tu đang ngọ nguậy. Nhưng khi nhìn kỹ trong ống nhòm, tôi thấy khắp thân mình con quái vật này phủ đầy những con mắt lồi bự chảng, những chiếc miệng hả lớn và những chiếc vòi xoắn xít. Ghê rợn nhất là ở đầu mỗi chiếc vòi là một... khuôn mặt! Khuôn mặt mà tôi nhận ra ngay tức thì. Mỗi ánh mắt, mỗi chiếc mũi dài, mỗi đuờng nét giống như dê đều. thuộc về... nhà Whateley!

Vừa rít, vừa ồm ộp, vừa he he, cơn ác mộng đó, chậm rãi tiến về phía thầy Armitage, lúc này đang cuống quýt rắc chất hột trắng từ chiếc thùng và ngâm nga đọc câu gì đó có vần điệu mà tôi không thể hiểu. Ngay lúc con vật rùng rợn kia vươn những xúc tu xoắn xít định cuốn lấy thầy và hút lấy sinh mạng thầy, một tia sét lớn chợt phóng xuống từ bầu trời, giáng thẳng vào ngay tâm hệ thờ vòng tròn đá. Tiếp đó là một tiếng hét nghe rùng rợn đến mức chiếc ống nhòm rời ra khỏi tay tôi. Khi tôi nhặt nó lên và nhìn ra chỗ cũ thì cả con vật lẫn thầy Armitage đều biến đâu mất tiêu.

Bất chợt, cây cỏ và mặt đất quanh tôi bị giáng mạnh khi một luồng tử khí nồng nặc mùi thối rữa quét qua ngọn đồi. Lũ chó tru tréo lên và bầu trời ; bên trên bỗng tràn ngập lũ chim cúc cúc cu. Liền đó, lũ chim bắt đầu rơi xuống đất, vù rơi vừa la lối. Chẳng mấy chốc, các cánh đồng đều rải rác hàng trăm con chim đã chết bay hấp hối. Tôi cảm thấy giống như ngày tận thế đang đến. Nhưng rồi mọi thứ dần im ắng và âm thanh duy nhất phá tan sự im lặng chỉ còn là tiếng kêu thi thoảng của vài con cúc cúc cu đang giãy chết.

Ít lâu sau, thầy Armitage bước ra khỏi bụi cây ở dưới đồi.

"Nó đã bị tiêu diệt vĩnh viễn rồi," thầy điềm tĩnh nói. "Khi Wilbur lớn lên thì nó cũng lớn lên. Nhưng nó lại lớn lên nhanh hơn hắn nhiều. Giống như hắn, nó không phải là một thứ từ thế giới bình thường! Nhà Whateley nuôi nó lớn để nó làm cái việc khủng khiếp trong các sự kiện mà họ dự kiến sẽ diễn ra. Nhưng giờ thì... nó không còn nữa."

"N-n-nó từ đâu đến vậy?" Tôi ấp úng hỏi.

"Nó là anh em sinh đôi của Wilbur," thầy Armitage thì thào đáp. "Nhưng nó giống bố hơn Wilbur rất nhiều!"



NHỮNG DỮ LIỆU KỲ THÚ 9 :

SINH RA TRONG SỢ HÃI

Nhiều fan hâm mộ truyện kinh dị thừa nhận rằng H P Lovecraft là bậc thầy của thể loại truyện kinh dị hiện đại. Những câu chuyện lạ lùng và ghê rợn của ông có ảnh hưởng rất lớn đến hàng chục nhà làm phim và tác giả truyện kinh dị (bao gồm siêu sao truyện kinh dị Stephen King). Thật ra, cho đến khi từ trần năm 1937, H P đáng thương của chúng ta chỉ xuất bản được có mỗi một cuốn sách duy nhất trong suốt cuộc đời ngắn ngủi và nhiều éo le của ông ta. Đường công danh của ông chỉ thực sự mở ra... sau khi ông mất. Truyện kinh dị của ông được tái bản vô số lần, được dịch ra hơn 12 thứ tiếng và có hơn 20 truyện đã được chuyển thể thành phim! Có một câu lạc bộ rất lớn các fan của Lovecraft với cả trang web riêng. Rất nhiều trò trơi điện tử cũng lấy cảm hứng từ những ý tưởng ghê rợn của ông.

Thế còn bạn? Bạn phải là loại người như thế nào, bạn phải trải qua những những biến cố gì để có thể trở thành một trong những nhà văn kinh dị xuất chúng và đầy ảnh hưởng trong thế kỷ 21 giống như Lovecraft ở các thời đại trước?

blank

Bí quyết để trở thành nhà văn kinh dị xuất chúng.

Hồ sơ Lovecraft

1 Khởi đầu sớm thông qua giáo dục

Sinh năm 1890, H P hóa ra lại là một cậu bé nhút nhát tuy cũng có thông minh thật. Khi mới lên hai, H P đã thuộc lòng nhiều bài thơ; khi mới lên ba đã biết đọc.

2 Lấy bút danh

Sau khi đọc xong Những đêm A-rập, H P quyết định chọn cho mình một bút danh. Đó là điều mà các nhà văn thường làm, nhưng không phải nhà văn nào cũng làm vậy khi mới lên năm! Đó chính là tuổi đời của H P khi ông quyết định lấy bút danh là... Abdul Alhazred.

3 Có một ông ngoại chiều cháu và mang một cái tên lạ

Khi lớn lên, H P sống gần gũi nhiều năm với ông ngoại, Whipple Van Phillips. Ông ngoại này rất khoái kể chuyện kinh dị cho cháu nghe.

4 Bị mẹ chơi khăm

Tương truyền rằng mẹ của H P rất khoái chê con xấu xí (một biện pháp tuyệt vời để kích thích lòng tự tin của thằng bé!). Và để đảm bảo con trai tuyệt đối hoang mang trong việc hội nhập xã hội (nó phải vào nhà vệ sinh nào, phòng thay đồ nào, bể bơi nào...), bà nói với cậu con rằng... nó là con gái! Bà thậm chí còn cho con mặc váy mà mang trang phục của nữ cho đến khi H P lên sáu tuổi!

5 Ít lang thang bên ngoài

Có lẽ do hậu quả tình thương yêu nồng nàn của bà mẹ mà H P không thích ra khỏi nhà lắm, ngay cả khi đã trở thành thiếu niên. Trong khi các bạn trai khác đánh lộn và đi phá tổ chim, H P ngồi lì ở nhà. Tuy vậy, cuối cùng H P cũng lấy được can đảm để xa nhà một đêm... ở tuổi 32!

6 Độc đáo trong việc lựa chọn điểm hẹn hò

Khi H P bắt đầu ra ngoài để tìm bạn gái đầu tiên, địa điểm hẹn hò yêu thích của anh là nghĩa trang địa phương. Thật là thơ mộng! Chỉ có chàng, nàng và những bia đá!

blank

7 Có một lòng hận thù sâu xa với các loại thú cưng

H P cực kỳ ghét chó, ghét phim ảnh, ghét hải sản và ghét những thức uống có cồn.

8 Ý thức mình có phần "cá biệt"

H P biết rằng ông không thoải mái lắm khi hội nhập vào hệ thống xã hội trong đó ông đang sống. Nhưng điều đó không gây nhiều phiền hà cho ông, vì ông luôn luôn có một thế giới tưởng tượng kỳ lạ và đầy kích động để ẩn nấp phía sau. Ông nói: "Tôi luôn là người từ trên trời rơi xuống. Mọi thứ tôi yêu thích đều đã chết cách đây hai thế kỷ." Ông muốn sống cách ly hoàn toàn mặc dù ông vẫn có vài người bạn thân, được họ ngưỡng mộ và hậu thuẫn. Buồn thay, khi ông qua đời, chỉ có bốn người đến dự đám tang ông mà thôi.

9 Theo đuổi những giấc mơ

H P có hàng tá ý tưởng viết truyện mà ông lấy ra từ trong mơ. Để nhớ chúng, ông thường ghi chép ra (sau khi chứ không phải trong khi mơ đâu nhe).

10 Liên lạc với các lực lượng siêu nhiên (có khả năng là vậy)

Trong số vô vàn fan hâm mộ H P Lovecraft, một số người tin rằng ông không hề tưởng tượng ra các nhân vật và địa điểm. Họ tin rằng những quái vật hay những thế giới kỳ dị mà ông viết ra đều quả thật tồn tại! Họ cho rằng H P biết quá nhiều về những thứ này là vì ông cực kỳ nhạy cảm (nói cách khác là có ''thần giao cách cảm''), giống như một truyền hình vệ tinh siêu nhạy, bắt được cả những sóng mà người thường bó tay.

Dĩ nhiên, nhiều fan hâm mộ khác cho rằng nghĩ thế là vớ vẩn vì thật ra Lovecraft chỉ là một tay bịa chuyện thông minh, giỏi nghĩ ra những màn rùng rợn và đưa vào đó những tạo vật quái dị giống như Nỗi kinh hoàng của Dunwichhay bốn con quái vật ghê rợn mà bạn sắp được giới thiệu ngay đây. Phải viết ra cả cuốn sách dày mới kể hết được các sinh vật rùng rợn của ông, nhưng bốn "người đẹp" này cũng tạm đủ để bạn nuôi dưỡng những cơn ác mộng trong vòng nhiều tháng tới.

Các người đẹp của Lovecraft

Cthulhu là giống nửa rồng, nửa bạch tuộc, nửa người. Nó có một thân hình thô thiển, đầy vẩy, dẻo quẹo với đôi cánh dài mà hẹp, cái đầu mềm nhũn giống đầu bạch tuộc nhưng lại có xúc tu. Khuôn mặt nó là một mớ râu rậm. Cẳng trước cẳng sau đều có những móng vuốt bự chảng. Bạn có thể gặp con quái đáng yêu này trong cuốn The Call Of Cthulhu (Tiếng kêu của Cthulhu) (1926).

Sinh vật đáy sâu khởi đầu từ những đứa trẻ nhưng dần dần đột biến thành những sinh vật nửa người nửa cá. Phần lớn cơ thể của chúng màu xanh xám, nhưng bụng chúng lại màu trắng. Chúng có cơ thể như của loài linh trưởng hay người, nhưng đầu của chúng lại giống đầu cá. Các ngón của chúng có màng, mắt chúng lồi to và cần cổ chúng có những chiếc mang phập phù. Chúng di chuyển bằng cách nhảy lóc cóc, khi thì trên hai cẳng, khi thì trên bốn cẳng. Chúng giao tiếp với nhau bằng những tiếng hú và tiếng ồm ộp. Bạn có thể làm quen với chúng qua cuốn The Shadow Over Innsmouth (Bóng phủ trên Innsmouth) (1931)

blank

Ghoul là sinh vật nửa người nửa chó. Phần lớn thời gian, chúng đi dạo loanh quanh trên hai cẳng sau, người chúi về phía trước. Cơ thể chúng đàn hồi như cao su. Trong cuốn truyện mang tên Pickman's Model (Người mẫu của Pickman) (1926), bạn sẽ gặp một con ghoul với khuôn mặt chó, đôi mắt trừng trừng, đỏ như máu, chiếc mũi dẹt, đôi môi mọng nước và đôi tai nhọn hoắt.

Cơ thể khổng lồ của nó trông như một khối đúc và các cẳng của nó phân nửa có móng guốc. Giữa các đốt tay xương xẩu, nó nắm chặt một người bị ăn thịt nửa chừng. Trong khi đang lom khom, xảo quyệt rình con mồi kế tiếp, nó nhai ngâu ngấu cái đầu người, chính xác như cách bạn hay tôi nhai thỏi sô-cô-la vậy!

blank

Thây ma đêm bay quanh và chộp lấy các nạn nhân. Chúng có làn da nhẵn và trơn như trạch, cặp sừng rất ngầu, cong vào phía trong, những chiếc vuốt đang mọc dở, đôi cánh dơi và những chiếc đuôi có gai liên tục quẫy đập. Trông chúng hơi giống người, nhưng chúng không bao giờ cười lớn cười bé, chủ yếu vì chúng không có mặt để mà cười. Đó cũng là một "lời nhắc nhở" cho tất cả những ai có mặt. Tuy vậy, bạn vẫn có thể "đối mặt" với chúng qua cuốn The Dream-Quest of Unknown Kadath (Cuộc tìm kiếm trong mơ của Kadath xa lạ) (1926).

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Micheal Cox - 10 Câu Chuyện Kinh Dị Hay Nhất Mọi Thời Đại - Dịch giả : Nguyễn Tuấn Việt LỜI DẪN Thây ma! Ma cà rồng! Người sói! Các nhà khoa học điên! Những trái cà chua giết người có đến 50 chân! Chúng đang ở khắp nơi, đúng không vậy? Đúng quá đi chứ nếu như bạn yêu thích sự sợ hãi. Nhưng khoan đã. Trước khi viết tiếp, chúng tôi cảm thấy cần làm rõ một số điều. Có thể bạn không ưa truyện kinh dị? Có thể vì chúng làm cho bạn run rẩy khắp toàn thân, ướt sũng mồ hôi lạnh, tóc tai dựng ngược lên? Và đôi khi bạn sợ đến nỗi không dám đi vệ sinh mặc dù đang có nhu cầu cực kỳ cấp bách. Trong trường hợp đó, xin hãy nghe đây... và hãy cảnh giác! Nếu bạn thuộc loại:
Pearl S. Buck- Cành Hoa E Ấp - Nguyên tác: The hidden flower - Dịch giả: Vũ Minh Thiều - Nữ sĩ Pearl S. Buck đứng vào văn đàn các đại văn hào. Cuốn tiểu thuyết đầu của bà "Đất lành", xuất bản năm 1931 được dịch ra nhiều thứ tiếng, đưa lên màn ảnh và được cả thế giới hoan nghênh. Nếu quyển sách này đem lại cho tác giả giải Pulitzer, thì cũng vì tác phẩm này, Pearl Buck là nhà văn Mỹ đầu tiên được giải Nobel văn chương năm 1938.
Nguyễn Thị Mỹ Thanh- Bên Kia Chiếc Cầu - - TỦ SÁCH TUỔI HOA - LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám Chương 1 Dòng sông nhỏ chảy êm đềm qua làng, đúng ra chỉ là một con rạch. Ông cha đã đào nó không biết tự bao giờ. Từ bên này sang bên kia bờ rạch, chèo thuyền chỉ mất độ mươi phút. Nước được dẫn từ đó vào những đám ruộng, những vườn cây. Sơn đã lớn, ở xóm làng này, bên cạnh dòng sông nhỏ – Sơn thích gọi như vậy. Dòng sông! Tiếng gọi đơn giản và tha thiết biết bao nhiêu! Dòng sông già tuổi hơn Sơn,
Từ Một Buổi Chiều - Loại Hoa Xanh (Hình bìa: ĐÈN BIỂN sưu tầm) Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 - Chương 9 (hết) Nguồn: ANH THƯ sưu tầm và đánh máy ----------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Ngoài Song Mưa Bay - Loại Hoa Tím - Tủ sách Tuổi Hoa - 1973 - Nguồn: MAI ANH sưu tầm và đánh máy --------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Hai Chị Em Lưu Lạc - Loại Hoa Xanh - Tủ sách Tuổi Hoa - 1967 - Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm và đánh máy -------------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Con Tàu Bí Mật - Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1970 Nguồn: vnthuquan & NGUYỄN TUẤN sưu tầm, đánh máy chương 8 đến hết. YÊN CHI đánh máy truyện phụ. ----------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Thầm Lặng - Loại Hoa Tím...Nguồn: Ngọc Trong Đá sưu tầm và Ti Cô Nương, MHN Nguyễn Học, Ct.ly (VNTQ) đánh máy ------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Nhân Chứng Cuối Cùng - Loại Hoa Đỏ - Chương 1 Lễ sinh nhật thứ 52 của ông Lê Mai, một vị chánh án hồi hưu được tiếng là thanh liêm trong ngành tư pháp, được tổ chức thật long trọng tại biệt thự Hồng Hoa, tư thất của ông Lê Mai. Buổi dạ hội hóa trang tối hôm đó được sự tham dự của rất nhiều bạn bè, mỗi người hóa trang một cách, và khéo léo đến nỗi không còn nhận ra nhau nữa. Không khí ồn ào, vui vẻ lan tràn trong bữa tiệc và nổi bật nhất là tiếng đàn dương cầm của chủ nhân, tiếng đàn vui tươi, dồn dập trước sự tán thưởng của mọi người.
PHAN NHẬT NAM MÙA HÈ ĐỎ LỬA bút ký chiến tranh -1.Mùa Hè đỏ lửa Mùa Hè, những cơn mưa bất chợt ùn ùn kéo đến, ào ạt chụp xuống núi rừng Kontum, Pleiku… Trời thoắt trở lại xanh, cao khi mưa dứt, nắng hanh vàng ấm trong không khí gây gây lạnh, những đồi cỏ xanh dọc Quốc Lộ 14 bắt đầu óng mượt, cánh cỏ non lớn dài phơi phới dưới sau trận mưa đầu mùa và thung lũng xa vàng rực hoa hướng dương. Không khí, gió, trời mây và cỏ cây thay đổi hẳn, mới mẻ toàn khối, toàn sắc, vùng cao nguyên lộng lẫy, triền miên với từng hạt nắng vàng ối tan vỡ trên đồng cỏ xôn xao gió thổi… Mùa Hè, gió Lào miền Quảng Trị, Thừa Thiên thổi từng luồng, từng chập, đưa”con trốt” chạy lừng lững trên cánh đồng cát chói chang, những đồi hoa sim, hoa dủ dẻ rung rinh bốc khói dưới mặt trời hạ chí. Giòng nước sông Hương, sông Đào, sông Bồ, Mỹ Chánh, Thạch Hãn đục hơn, thẫm màu hơn, lăn tăn từng sợi sóng nhỏ len lỏi khó khăn qua kẽ đá, bãi cát, chầm chậm chảy về phía Tam Giang, cuốn trôi theo đám lá tre
Bảo Trợ