5. Hố Sâu Và Con Lắc

01 Tháng Mười Hai 20188:09 SA(Xem: 2)

HỐ SÂU VÀ CON LẮC

Có bao giờ bạn thấy sợ khi bị kẹt ở một nơi vô cùng chật hẹp, như trong thang máy chẳng hạn? Nếu từng thấy sợ, tốt nhất bạn đừng đọc truyện thứ năm trong top ten truyện kinh dị này. The Pit and the Pendulum (Hố sâu và con lắc) (1842) là tác phẩm nổi tiếng của Edgar Allan Poe (1809 - 1849). Edgar là nhà văn viết truyện kinh dị bậc thầy. Ông nổi tiếng nhờ rất nhiều truyện kinh dị như The Masque of the Red Death (Mặt nạ của Tử thần Đỏ) hay The Fall of the House of Usher (Sự sụp đổ của ngôi nhà Usher).

°

blank

Poe đặc biệt thích những truyện người bị chôn sống. Trong truyện kinh dị số 5 này, có một anh chàng bị xét xử và tuyên án tử hình. Căn xà lim mà anh ta bị nhốt vào là căn phòng "lý thú" nhất, với nhiều đặc điểm cực kỳ rùng rợn. Căn phòng rất ư thiếu tiện nghi này có thể là chủ đề tuyệt vời cho một bài phóng sự đăng trên tạp chí.

blank

Đây là hố sâu

CĂN PHÒNG ĐỂ CHẾT!

Phóng viên năng nổ chuyên về phong cách nội thất của chúng Vic Tim, đã có chuyến viếng thăm căn phòng dưới tàng hầm có một không hai và cung cấp cái nhìn từ bên trong về hoạt động của Tòa án Dị giáo Tây Ban Nha.

blank

Xin chào! Trong tháng này tôi đã đến một lâu đài ở miền nam châu Âu và có cuộc viếng thăm một xà lim rất chi là khác thường. Thật ra, căn xà lim đó không phải là lựa chọn của tôi. Đơn giản là tôi bị tống vào đó. Vì sao vậy? Này nhé, có lẽ các bạn cũng đã biết, thời gian gần đây, ở khu vực này của thế giới có rất nhiều chuyện không hay. Một cuộc chiến tranh bầy hầy nho nhỏ đang diễn ra. Và cái đám người ghê rợn tự xưng là Phán quan đó đang tung ra đủ thứ trò tào lao. Chúng chõ mũi và công việc người khác, gây cho họ những điều kinh khủng khiếp. Và bạn biết gì không? Thằng tôi ngu ngốc này đã bị chúng bắt và đưa ra xét xử vì tội này, tội nọ, tội kia. Ồ... Coi cái phòng xử án đó kìa! Phải gọi nó là lòe loẹt.

PHÒNG XỬ ÁNHọ cũng có cố gắng Nhưng theo phán xét của tôi thì đó vẫn là một trường hợp... thảm họa thiết kế!

blank

Eo ui! Tường ơi là tường! Chả có cái thời trang nào trong đó cả. Nó đen thui, trầy tróc, và có một hiệu ứng lắc lư rất kỳ lạ. Tôi nhận định: lỗi là do thẩm mỹ hình sự kém cỏi. Cùng với những bức tường rung rinh và ánh nến lập lòe, tiếng thì thầm của các thẩm phán làm cho tôi chóng mặt, đặc biệt khi nghe họ tuyên cho tôi án tử hình.

XÀ LIM CỦA TÔIChột chội, rất chật. Tường liền tường... và chỉ toàn tường.

Vào trong đó, tôi không có chút ý niệm nào mình đang ở đâu! "Mình không thích cái xà lim này tí nào!", tôi nghĩ vậy. Ý tôi là tôi rất thích ánh sáng dịu, nhưng cái màu sắc ở đây thì thật là lố bịch: màu đen hắc ín. Đến cái mũi trên mặt tôi còn không thấy được. Trong một khoảng khắc hoảng loạn điên cuồng, tôi quơ tay loạn xạ, không chạm vào gì cả... và thở dài nhẹ nhõm.

Được đó, ít ra tôi cũng không bị chôn sống! Tin tôi đi, thoải mái dễ chịu thì OK, nhưng nếu phát hiện mình bị nhốt trong một cỗ quan tài thì có lẽ tôi sợ đến chết mất! "Đến lúc kiểm tra tiện nghi trong phòng rồi đêê!" tôi nghĩ. Tôi đứng dậy và bắt đầu nhích từng phân lên phía trước, hai tay dang rộng. Sau vài bước, tôi chạm phải vật gì đó. Đó là bức tường. Hình như nó bằng đá. Bề mặt của nó khá nhẵn nhụi, rất lạnh và rất nhớp nhúa! "í ẹẹẹ", tôi nghĩ. "Dù nó là bằng gì đi nữa, chắc chắn nó không thể đoạt giải thưởng vật liệu xây tường sáng giá nhất năm nay!" Tôi lần theo tường đi một đoạn rồi dừng lại và bắt đầu đi ngược về điểm xuất phát. Bất chợt, tôi trượt chân ngã do đạp phải một thứ gì sền sệt, ghê tởm ở trên sàn.

blank

(Cái xà lim này không có trải thảm).

"Được thôi," tôi nghĩ, "Lỡ nằm trên cái đống tèm nhèm này rồi thì cứ việc đánh một giấc phòm phèm."

blank

CHIẾC HỐ TRONG PHÒNG

Một thứ có phong cách "'sâu lắng"... và khá hợp thời trang! Chỉ khuyến cáo cho các nhà thiết kế nội thất nào thích chơi khăm.

Một lúc sau, tôi tỉnh dậy. "Đến lúc phải đi tiếp rồi!" tôi tự nhủ khi bò ra khỏi cái bãi bầy hầy nơi tôi nằm ngủ. "Mình đã lần theo tường rồi, giờ thử kiểm tra ở trung tâm coi sao." Chưa đi được bao xa, tôi đã bị loạn chân, té dập mặt xuống đất. Ồ! Trong khi nằm đó chờ hồi phục, tôi nhận thấy chỉ có cằm của tôi là kê trên sàn chứ phần còn lại của khuôn mặt thì không! "Lạ nhỉ!" tôi nghĩ. "Tại sao nửa trên bản mặt tôi lại như va vào không trung? Và cái mùi hôi kinh khủng kia là gì vậy? Đó là một dạng "hố xí"... thum thủm mùi bắp cải thối và mùi chuột ẩm mốc! Và tại sao không khí lại đột nhiên lành lạnh như thế này?" Rất cẩn thận, tôi đưa tay sờ soạng khắp xung quanh. Chẳng có gì cả!

Tôi nhận ra khuôn mặt mình đang kê trên một cái hố! Tôi xoay sở gỡ được một viên đá ở ngoài rìa hố và thả cho rơi xuống. Sau một thời gian tưởng như bất tận, tôi nghe tiếng nó chạm mặt nước. À ra thế!

Họ bố trí cho tôi một hố xí trong xà lim! Cũng chu đáo ghê ta! Nhưng biết đâu những gã láu cá đó đã mong tôi mò mẫm trong bóng tối đen thui như hắc ín và rơi tọt luôn vào trong hố. Ồ! Với độ sâu đó, thì một số người sẽ chết chìm đấy! Hết sức thận trọng, tôi rời chiếc hố quay trở về, lòng hy vọng sẽ không đụng phải chiếc hố nào khác. Khi cho rằng đã an toàn, tôi nằm xuống sàn, cuộn mình lại và đánh một giấc chắc là nhiều giờ liền. Cuộc phiêu lưu nho nhỏ của tôi đã làm tôi kiệt quệ.

NHỮNG BỨC HỌA CHẬP MẠCH

Được thiết kế đế làm lạc hồn, mất vía.

Khi tôi tỉnh dậy, xà lim của tôi được rọi bởi một ánh sáng lờ mờ. Cuối cùng tôi đã có một cái nhìn tương đối về nó!

Thì ra nó không lớn như tôi tưởng. Và các bức tường không phải bằng gạch!

Chúng được làm ra từ những tấm kim loại lớn, khắp bên trên phủ kín những bức họa ghê rợn: những con quỷ, những bộ xương người, những người bị moi bụng bằng những cây kẹp to tướng, những gã khổng lồ đang gặm đầu các em bé, những người đàn ông với não phòi ra hai lỗ tai... Túm lại là những thứ hài hước như thế đó! Một số người có những sở thích nghệ thuật rất kỳ quái, phải không ạ? Tôi thì là loại người có gu kiểu "dịu dàng hoàng hôn" hay "mèo con nhon nhon".

VÀ KHI ĐI NẰM

Đúng phong cách và thoải mái (thì cũng được một lúc) và rất là ''tiết chế''

blank

Việc xem xét phần trang trí là không hề dễ dàng gì vì lúc này tôi đang nằm dài trên một thứ khung gỗ. Nó hơi giống mấy cái giường bệt của người Nhật Bản. Vâng! Rất là hợp thời trang! Nhưng nằm cũng ê ẩm lắm đấy! Trong khi tôi chìm trong giấc nồng, có kẻ đã trói chặt tôi lại, chỉ chừa mỗi cái đầu và cánh tay trái.

KHU VỰC ĂN UỐNG:

Với hương vị khó cưỡng của vùng Địa Trung Hải.

blank

Họ chừa cánh tay trái của tôi là để tôi có thể với lấy đĩa thịt ở bên cạnh. Tôi đã đói meo nên chộp ngay một miếng thịt bự và nuốt chửng! Ực! Mặn quá! Chắc là họ đã ướp nó bằng toàn bộ muối của Địa Trung Hải! Tôi với lấy vại nước. Biết ngay mà! Nó cạn queo! Đó là điều người ta thường hay làm để những khoảng khắc cuối cùng của đời bạn trở nên không thể chịu đựng nổi. Đôi khi tôi chỉ muốn... ) HÉT LÊN!

blank

CHIẾC TRẦN ĐẶC SẮC: rất độc đáo... nhưng rốt rất không bình thường!

Nói gì thì nói, do chẳng phải vội vã đi đâu về đâu nên tôi sẵn sàng dành một hay ba thập niên để ngắm nghía cái trần nhà. Nó cao vượt đầu tôi ít nhất là 10 mét và được làm bằng kim loại, cũng giống như mấy bức tường. Rõ ràng là họ đã tìm cách đạt được sự "phối hợp hài hòa" và nhờ đó mà trần nhà trở thành toàn bộ cơn thịnh nộ trong các phòng tra tấn vào mùa thời trang này. Nhìn thẳng xuống tôi là một gã người cổ với bộ râu dài trắng xóa. Nhưng ông ta chỉ là hình vẽ mà thôi. Tuy vậy trông ông vẫn rất ma quái với cái lưỡi hái như lòi ra khỏi bức tranh. Nói đúng ra đó không phải là lưỡi hái mà là một dạng con lắc khổng lồ dơ bẩn. Trông nó giống như một chiếc cần lớn bằng đồng với một dạng quả cân ở đầu mút. Và nó đang di động! Tới và lui. Tới và lui. Bình thường, hẳn tôi sẽ thấy rất thoải mái - nhưng ở đây thì không! Đặc biệt khi tôi nhận ra rằng "quả cân" là một lưỡi dao cực lớn và cực bén. Và lưỡi dao này trông có vẻ như đang hạ dần xuống một chút sau mỗi lần đong đưa. Nếu bị thôi miên bởi thứ gì đó, tôi sẽ thoải mái hơn rất nhiều nếu đó là chiếc đèn kéo quân, hay thậm chí một bồn cá cũng được.

NƠI ẨN NÁO THÓT TIM VÀ CUỘC TIẾN CÔNG CỦA CHUỘT

Nhưng rồi tôi lại gặp phải những người láng giềng xấu!

blank

Tôi nằm đó, lơ láo nhìn cái lưỡi dao sắc như dao cạo kia và suy nghĩ: "Nhân danh hãng nội thất Ikea! Nếu cái thứ đó xuống tới lông ngực của tôi thì sự tình sẽ giống như cuộc đại khai sát giới bên trong một lò mổ gia súc!" Bất chợt, tiếng chí chóe từ hướng cái hố lôi kéo sự chú ý của tôi. Tôi nhìn qua đó và kinh hoàng nhận thấy có đến hàng trăm, hàng trăm con chuột to tướng đang từ trong hố leo ra và lao thẳng về phía tôi! Đó là những con chuột lớn, béo núc ních, to cỡ con chó con nòi Dobermann! Tất cả đều có đôi mắt như đầu que diêm đang rực cháy, và những chiếc răng như que xiên thịt nướng! Chúng đang săn thịt. Thịt của tôi! "Đừng hòng!" tôi nghĩ. "Cơ thể này là của tao và kia là thức ăn của tao, cái thì ướp muối cái thì không!" Tôi bắt đầu dùng cánh tay không bị trói đánh chúng văng đi. Việc xua đuổi cái sư đoàn dịch hạch đang tổng công kích này chẳng biết diễn ra trong bao lâu, thì tôi tình cờ nhìn lên con lắc. Có vẻ như nó đã hạ xuống ít nhất 3 phân. "Rồi, xong" tôi nghĩ. "Bây giờ thì rắc rối thiệt rồi! Giờ thì mình đã biết chắc không phải là do mình tưởng tượng ra. Nếu cái của nợ đó cứ hạ xuống với tốc độ này thì những nội tạng quan trọng và ưa chuộng nhất của mình sẽ tanh bành trước khi mình kịp già!"

TRỞ VỀ MÁI NHÀ XƯA

Người ta có thể khốn đốn đến cỡ nào?

blank

Và thế đó! Ngày trôi qua, tôi dành trọn thời gian canh chừng cái lưỡi dao khủng khiếp cứ sát dần, sát dần. Và đồng thời, tôi phải xua đuổi cái đám lông lá không ngừng tuôn ra từ trong hố và thường trực làm cho tôi phát hoảng. Tôi thực sự không ngờ mình có thể gào thét liên tục và ầm ĩ như thế mà chẳng giây phút nào dừng lạl để lấy hơi. Cuối cùng, rồi cũng đến cái lúc khi lưỡi dao lấp lánh đó sột soạt tới lui, chỉ cách lồng ngực run rẩy của tôi có vài milimét. "Phải làm gì thôi!" tôi nghĩ. "Mình không thể cứ nằm đó mặc kệ sự đời!"

<imgsrc=".. books="" truyendich="" 10cauchuyenkinhdihaynhatmoithoidai-78.="" rồi,="" sau="" một="" tiếng="" gọi="" hân="" hoan="" "lại="" đây="" mà="" xực="" nè,="" các="" bồ="" tèo!="" tụi="" mày="" khoái="" khẩu="" món="" này="" mà:="" dây="" trói="" ướp="" thịt="" bò="" tẩm="" mồ="" hôi="" người="" thơm="" phức",="" tôi="" nằm="" im="" thin="" thít.="" thoạt="" tiên,="" bọn="" chuột="" hơi="" nghi="" ngờ.="" nhưng="" rồi="" mùi="" thức="" ăn="" vượt="" quá="" sức="" chịu="" đựng="" của="" chúng.="" và="" chúng="" vọt="" lên="" như="" tên="" bắn!="" nghe="" sống="" xa="" cạ="" với="" động="" vật="" thì="" cũng="" tốt="" thôi,="" đưa="" chó="" đi="" dạo,="" cưỡi="" ngựa,="" hay="" bơi="" cá="" heo...="" tất="" cả="" đều="" được="" tuốt.="" dính="" đến="" nhất="" xin="" bạn="" đừng="" nghĩ="" tới!="" Đó="" là="" sự="" tra="" tẤn="" đúng="" nghĩa!="" ở="" khắp="" mọi="" nơi.="" đã="" nói="" nơi="" tức="" nơi!="" trên="" mặt="" tôi,="" tóc="" áo="" choàng="" tôi.="" thử="" chỗ="" nào="" coi,="" thò="" mũi="" vào="" đó="" ngay="" luôn!="" có="" ngóc="" ngách,="" ngạnh="" ngọe="" kể="" những="" không="" biết="" mình="" có!<="" p="">

Mặc dù vậy, tôi vẫn nằm im re, không động đậy một cơ bắp nào, lòng nghĩ rằng việc thoát khỏi sợi dây trói chỉ là chuyện sớm muộn. Và nó đã hiệu nghiệm! Chúng gặm và gặm và đến một lúc thì sợi dây trói đứt ra. Yeee! Với một sức mạnh vô biên, tôi bật dậy, hất bọn chuột văng tứ tung các hướng. "Ha, ha, đồ khốn!" tôi nghĩ khi ngước nhìn lên trần nhà, nơi mà tôi đoán những kẻ giam giữ tôi đang ẩn nấp phía sau. "Dám cá là bọn mày không ngờ tới chuyện này." Nhưng mà có đấy! Chúng đã tính toán tất cả mọi thứ. Ngay lúc đó, con lắc bỗng ngừng đong đưa. Vài giây sau, nó được kéo lên qua cái lỗ ở trên nóc. Chúng đã quan sát tôi không rời mắt! Những chuyện chẳng lấy gì làm hay ho này đã được chúng bày ra đơn giản chỉ là để mua vui mà thôi. Chúng kiểm soát hoàn toàn tất cả mọi thứ đang xảy đến với tôi. Tôi chỉ là một món đồ chơi của chúng không hơn không kém!

NHỮNG TU CHỈNH CUỐI CÙNG

Làm sao tạo ra cảm giác thực sự ấm cúng và riêng tư.

Tôi chỉ chực hét lên, "Để cho tôi yên, đồ quái vật gian ác!" và "Tại sao các người không làm những điều mà tất cả những gã khờ vênh váo và vĩ cuồng trên thế giới vẫn hay làm? Phải đó, tại sao các người không... đi chơi golf đi?". Nhưng đúng lúc đó tôi nhận thấy căn phòng của tôi trở nên nóng hơn. Không hề là "Ồ, trời hơi lạnh, phải tăng lò sưởi thêm vài nấc cho ấm mới được". Mà là "Nhiệt độ này sẽ làm toàn bộ con bò bị nướng chín trong chớp mắt!" Kỳ thực, tôi cảm thấy chân tôi bắt đầu bị giộp nóng, và tôi thấy những tấm kim loại dát tường bắt đầu sáng rực lên! Và cùng lúc đó, một chuyện khác đã diễn ra. Căn phòng của tôi đang co lại! Rất nhanh! Trong vài phút, nó chỉ còn bằng phân nửa so với ban đầu. Các tấm lát, bị nung đến đỏ trắng, đang khép lại quanh tôi từ mọi hướng. Và đồng thời chúng đẩy tôi về phía cái hố. "Thôi hết rồi!" tôi nghĩ. Tuyệt nghệ của nhà thiết kế ngục thất sát thủ! Những tu chỉnh cuối cùng cho cái chết! Và rồi, trong khi đang lạng quạng đứng trên mép hố, lòng tự hỏi đâu là cái chết ít đau đớn hơn (bị chiên đến chết trong cỗ quan tài kim loại nóng trắng hay rơi vào cái hố và bị nhai đến chết bởi những đồ gặm nhấm đông nhưng nhúc), tôi chợt nghe có tiếng kèn và tiếng người xôn xao ở đâu đó phía trên tôi. Đúng lúc ấy tôi ngất đi và rơi vào vực thẳm !

GIÓ XOAY CHIỀU

Tôi thấy... một số cải thiện thường thôi !

Chuyện đó đã diễn ra vài tuần trước đây. Và tôi rất hài lòng khi nói rằng tình hình đã thay đổi rất nhiều kể từ khi đó. Đúng vào lúc tôi sắp rơi vào vực thẳm, tôi cảm thấy những cánh tay khỏe mạnh kéo tôi đến chỗ an toàn. Đó là tay vị tướng quân, người vừa lật đổ các pháp quan. Tiếng kèn mà tôi nghe thấy ngay trước khi ngất là tiếng kèn chiến thắng. Nhờ vậy mà tôi còn sống để thuật lại câu chuyện này. Và bây giờ tôi đang định đổi phòng! Cho nên xin đừng quên đón đọc phóng sự mùa thu của Nội thất xấu hoắc nhé. Tổng biên tập đang cử tôi làm phóng sự về Ngôi nhà Usher...Ở đâu ư? Tôi chỉ biết chắc một: điều là nó không thể nào tệ hại hơn cái nhà ngục thảm hại kia.

blank



Những sự kiện kỳ thú 5:

Chọn đúng nỗi sợ

Nỗi sợ bị kẹt ở một nơi rất chật hẹp (như trong quan tài) mà nhân vật của Edgar Poe đã trải nghiệm có một tên gọi khoa học là claustrophobia (hội chứng sợ nơi chật hẹp). Chỉ một số ít người mắc phải chứng này. Thông thường người ta chỉ sợ những thứ khác như sợ độ cao, sợ chó, sợ dùng máy bay, sợ bóng tối, sợ các loài côn trùng gớm guốc. Các đạo diễn phim kinh dị và các tác giả một số dạng sách kinh dị đã cường điệu tối đa nỗi sợ để làm cho khán giả và độc giả run tới bến. Nếu bạn chưa có dạng phobia (hội chứng sợ) nào thì... xin đừng lo lắng! Có đến hàng trăm thứ phobiađể bạn chọn! Nếu bạn vẫn tìm không ra thì bạn chí ít vẫn có thể "sợ mình không bao giờ tìm ra dạng phobia của chính mình!"

Nào ta hãy đến với Stu Pidtwerp và khách mời của anh ta để tìm hiểu thêm một chút.

HÃY GỌI CHO STU PIDTWERP!

ĐÀI PHÁT THANH RÊN RỈ

blank

- Xin chào quý vị thính giả! Chúc mừng quý vị trở lại với phóng sự đặc biệt về sợ hãi của chúng tôi. Tôi đã nhậnđược câu hỏi của ông Ivor Dreadov. Ông ấy muốn biết tất cả về phobia!

- Tim, đâu là khác biệt giữa sợ và phobia?

Nghe này, ông Ivor. Sợ là một phản ứng b...b...bình thường và h...h...hợp lẽ tự nhiên khi người ta gặp nguy.Phobia thì là một dạng phản ứng cường điệu và không cần thiết. Nó giống như hệ thông cảnh báo của c...c...cơ thể bị mất kiểm soát, và chuông báo động vẫn cứ reo ngay cả khi kh...kh...không có gì là đáng sợ cả.

- Tôi có nỗi sợ …

- Sợ gì

- Im đi, ông Ivor. Tôi không nói với ông! Tôi đang định nói là tôi có nỗi sợ đối với các loài côn trùng gớm guốc, đặc biệt là con ruồi xanh. Thấy một con ruồi xanh là tôi mất hết cả bình tĩnh!

blank

- Vâng, tôi h...h...hiểu ý anh, Stu. Phobia của riêng tôi là tôi sợ nghe tiếng người ta dùng móng tay cạo răng.

- Như thế này, đúng không ạ?

Rẹt rẹt rẹt rẹt...

- Oái ! Oái ! D …d..d…dừng lại đi ! Cho t..t..tôi ra ngoài ! Cho t..t..tôi ra Cho t..t..tôi ra !

- Quay lại đi Tim! Quay lại đi! Ôi, thưa quý vị thính giả, tôi "sợ" rằng Tim đã chạy làng luôn rồi. Nhưng xin đừng lo vì đã đến lúc ta chơi trò "chọn đúng nỗi sợ". Cho phép bạn dùng Google Search (giỏi ngoại ngữ và giỏi đoán một tí thì không cần đâu), hãy tìm nghĩa của các từ sau đây. Ủa, má ơi... phải đây là... ruồi xanh không vậy?

- Và cuối cùng chúng ta hãy chơi trò đoán ngược lại!

- Bạn đoán trúng được nhiều không ? Ồ, xin đợi một chút ! Có người muốn hỏi thêm ! Đó là ông Stan Duppanfight từ Battle, Sussex. Ông hỏi gì đấy, ông Stan.

- Xin lỗi Stu. Nhưng hình như anh để sót câu hỏi thứ 13 !

- Đúng rồi đấy, ông Stan ! Đó là vì đạo diễn của chúng tôi mắc chứng triskaidekaphobia. Ông ta sợ số 13 ! Khỉ thật !

(Trả lời :1b, 2b, 3a, 4c, 5b, 6C, 7c, 8c, 9c, 10b, 11a, 14c,)

blank

1. Pantophobia

a. Sợ đồ lót

b. Sợ mọi thứ

c. Sợ nghẹt thở

2. Bogyphobia

a. Sợ đi vệ sinh

b. Sợ quỷ và yêu tinh

c. Sợ tất cả mọi thứ bẩn thỉu

3. Brontophobia

a. Sợ mưa bão, sấm sét

b. Sợ các nhà văn nữ thời kỳ Victoria

c. Sợ khủng long

4. Arachibutyrophobia

a. Sợ nhện

b. Sợ ngứa

c. Sợ bị bơ đậu phụng trám chặt miệng

5. Gymnophobia

a. Sợ làm bài tập

b. Sợ trạng thái khỏa thân

c. Sợ các phòng tập thể dục

6. Batophobia

a. Sợ các thứ đồ nghề để chơi môn cricket

b. Sợ các động vật có vú bay lượn ban đêm

c. Sợ nhà cao tầng

7. Polyphobia

a. Sợ trường học

b. Sợ con vẹt

c. Sợ nhiều thứ

8. Hagiophobia

a. Sợ phù thủy

b. Sợ mặc cả

c. Sợ các vị thánh

9. Spectrophobia

blank

a. Sợ các vết bẩn

b. Sợ ma

c. Sợ nhìn vào gương

10. Sợ ong là:

blank

a. Hivophobia

b. Melissophobia

c. Buzzaphobia

11. Sợ ngựa là:

a. Hippophobia

b. Rhinophobia

c. Dobbophobia

12. Sợ các loại dây là:

a. Ropophobia

b. Twinneophobia

c. Linonophobia

13. Sợ số 13 là:

a. Numbophobia

b. Unluckyforsomeophobia

c. Triskaidekaphobia

14. Sợ ếch nhái là :

a. Taddophobia

b. Batrachophobia

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Micheal Cox - 10 Câu Chuyện Kinh Dị Hay Nhất Mọi Thời Đại - Dịch giả : Nguyễn Tuấn Việt LỜI DẪN Thây ma! Ma cà rồng! Người sói! Các nhà khoa học điên! Những trái cà chua giết người có đến 50 chân! Chúng đang ở khắp nơi, đúng không vậy? Đúng quá đi chứ nếu như bạn yêu thích sự sợ hãi. Nhưng khoan đã. Trước khi viết tiếp, chúng tôi cảm thấy cần làm rõ một số điều. Có thể bạn không ưa truyện kinh dị? Có thể vì chúng làm cho bạn run rẩy khắp toàn thân, ướt sũng mồ hôi lạnh, tóc tai dựng ngược lên? Và đôi khi bạn sợ đến nỗi không dám đi vệ sinh mặc dù đang có nhu cầu cực kỳ cấp bách. Trong trường hợp đó, xin hãy nghe đây... và hãy cảnh giác! Nếu bạn thuộc loại:
Pearl S. Buck- Cành Hoa E Ấp - Nguyên tác: The hidden flower - Dịch giả: Vũ Minh Thiều - Nữ sĩ Pearl S. Buck đứng vào văn đàn các đại văn hào. Cuốn tiểu thuyết đầu của bà "Đất lành", xuất bản năm 1931 được dịch ra nhiều thứ tiếng, đưa lên màn ảnh và được cả thế giới hoan nghênh. Nếu quyển sách này đem lại cho tác giả giải Pulitzer, thì cũng vì tác phẩm này, Pearl Buck là nhà văn Mỹ đầu tiên được giải Nobel văn chương năm 1938.
Nguyễn Thị Mỹ Thanh- Bên Kia Chiếc Cầu - - TỦ SÁCH TUỔI HOA - LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám Chương 1 Dòng sông nhỏ chảy êm đềm qua làng, đúng ra chỉ là một con rạch. Ông cha đã đào nó không biết tự bao giờ. Từ bên này sang bên kia bờ rạch, chèo thuyền chỉ mất độ mươi phút. Nước được dẫn từ đó vào những đám ruộng, những vườn cây. Sơn đã lớn, ở xóm làng này, bên cạnh dòng sông nhỏ – Sơn thích gọi như vậy. Dòng sông! Tiếng gọi đơn giản và tha thiết biết bao nhiêu! Dòng sông già tuổi hơn Sơn,
Từ Một Buổi Chiều - Loại Hoa Xanh (Hình bìa: ĐÈN BIỂN sưu tầm) Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 - Chương 9 (hết) Nguồn: ANH THƯ sưu tầm và đánh máy ----------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Ngoài Song Mưa Bay - Loại Hoa Tím - Tủ sách Tuổi Hoa - 1973 - Nguồn: MAI ANH sưu tầm và đánh máy --------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Hai Chị Em Lưu Lạc - Loại Hoa Xanh - Tủ sách Tuổi Hoa - 1967 - Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm và đánh máy -------------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Con Tàu Bí Mật - Loại Hoa Đỏ Tủ sách Tuổi Hoa - 1970 Nguồn: vnthuquan & NGUYỄN TUẤN sưu tầm, đánh máy chương 8 đến hết. YÊN CHI đánh máy truyện phụ. ----------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Thầm Lặng - Loại Hoa Tím...Nguồn: Ngọc Trong Đá sưu tầm và Ti Cô Nương, MHN Nguyễn Học, Ct.ly (VNTQ) đánh máy ------------------- Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Nhân Chứng Cuối Cùng - Loại Hoa Đỏ - Chương 1 Lễ sinh nhật thứ 52 của ông Lê Mai, một vị chánh án hồi hưu được tiếng là thanh liêm trong ngành tư pháp, được tổ chức thật long trọng tại biệt thự Hồng Hoa, tư thất của ông Lê Mai. Buổi dạ hội hóa trang tối hôm đó được sự tham dự của rất nhiều bạn bè, mỗi người hóa trang một cách, và khéo léo đến nỗi không còn nhận ra nhau nữa. Không khí ồn ào, vui vẻ lan tràn trong bữa tiệc và nổi bật nhất là tiếng đàn dương cầm của chủ nhân, tiếng đàn vui tươi, dồn dập trước sự tán thưởng của mọi người.
PHAN NHẬT NAM MÙA HÈ ĐỎ LỬA bút ký chiến tranh -1.Mùa Hè đỏ lửa Mùa Hè, những cơn mưa bất chợt ùn ùn kéo đến, ào ạt chụp xuống núi rừng Kontum, Pleiku… Trời thoắt trở lại xanh, cao khi mưa dứt, nắng hanh vàng ấm trong không khí gây gây lạnh, những đồi cỏ xanh dọc Quốc Lộ 14 bắt đầu óng mượt, cánh cỏ non lớn dài phơi phới dưới sau trận mưa đầu mùa và thung lũng xa vàng rực hoa hướng dương. Không khí, gió, trời mây và cỏ cây thay đổi hẳn, mới mẻ toàn khối, toàn sắc, vùng cao nguyên lộng lẫy, triền miên với từng hạt nắng vàng ối tan vỡ trên đồng cỏ xôn xao gió thổi… Mùa Hè, gió Lào miền Quảng Trị, Thừa Thiên thổi từng luồng, từng chập, đưa”con trốt” chạy lừng lững trên cánh đồng cát chói chang, những đồi hoa sim, hoa dủ dẻ rung rinh bốc khói dưới mặt trời hạ chí. Giòng nước sông Hương, sông Đào, sông Bồ, Mỹ Chánh, Thạch Hãn đục hơn, thẫm màu hơn, lăn tăn từng sợi sóng nhỏ len lỏi khó khăn qua kẽ đá, bãi cát, chầm chậm chảy về phía Tam Giang, cuốn trôi theo đám lá tre
Bảo Trợ