4. Bàn Tay Khỉ

01 Tháng Mười Hai 20188:07 SA(Xem: 59)

BÀN TAY KHỈ

Truyện thứ tư trong mười truyện làm sởn nhiều tóc gáy hay nhất xưa nay có tên là The Monkey Paw (Bàn tay khỉ)(1902) của nhà văn W.W.Jacobs (1863 - 1943). Khác với phần lớn truyện kinh dị, truyện này không có những mô tả cường điệu về những cảnh máu me rùng rợn. Nó diễn ra trong một gia đình ấm cúng và rất bình thường như gia đình của hầu hết chúng ta. Do đó, khi sự kinh hoàng xảy đến thì cảm xúc sinh ra cũng cực kỳ khủng khiếp. Tác giả từ từ xây lên một bầu không khí nổi da gà, rồi cuối cùng "gợi ý" những đều ghê rợn nhất có thể xảy đến. Phần còn lại được nhường cho óc tưởng tượng của người đọc! Câu chuyện cực kỳ rùng rợn và rất buồn này có cốt truyện đơn giản và thông minh, rất hoàn hảo để đưa lên sân khấu kịch. Nó không cần những hiệu ứng đặc biệt, chỉ cần đạo diễn tốt và diễn viên giỏi. Tại sao không nhỉ? Hãy quy tụ một số bè bạn có tài và làm ra một bộ phim khiến thầy cô và các bạn khác sợ xanh mặt!

°

blank

Cảnh Một: Phòng khách ấm cúng của một gia đình ở một nơi nào đó thuộc miền nam nước Anh. Một người cha và đứa con đã khôn lớn của ông đang cùng nhau chơi cờ. Ở một góc phòng, một phụ nữ đang ngồi đan, thỉnh thoảng liếc nhìn trìu mến qua hai cha con hạnh phúc. Một ngọn lửa réo rắt cháy trong lò sưởi. Khắp căn phòng tràn ngập cảm giác ấm áp và gia đình đoàn tụ.

blank

°

Ông White: (liếc nhìn đồng hồ) Quá giờ rồi. Chắc anh ta sắp tới!

Tiếng chuông cửa reo lên.

Bà White: A! Ông ấy tới kìa. Em đi đun ấm nước đây!

Ông bà White đều rời khỏi phòng. Ít lâu sau ông White trở vào cùng một người đàn ông mặc đồng phục.

blank

Ông White: Herbert, để ba giới thiệu với con Thượng sĩ Morris. Ba và bác ấy quen nhau từ rất lâu rồi. Cái hồi bác ấy rời cửa hàng để đi lính ở Ấn Độ, bọn ba còn là những chú bé cơ đấy!

Herbert: Cháu chào bác Thượng sĩ.

Bà White: (bước vào, tay bê chiếc khay): Trà nóng đêêêê...!

Ông White: Morris, anh kể chuyện về Ấn Độ đi!

Cảnh Hai: Cùng căn phòng khách đó một giờ sau.

blank

Ông White: Morris, anh trải qua nhiều cuộc phiêu lưu hay thật đấy. Thế còn câu chuyện mà anh kể tôi nghe hôm trước thì sao? Chuyện bàn tay khỉ gì gì đó?

Thượng sĩ Morris: Ồ, chẳng có gì đâu...

Bà White: (tò mò) Bàn tay khỉ à?

Thượng sĩ Morris: Ừ thì nó cũng có chút phép thuật. Chẳng đáng gì để xem đâu...

Ông dò dẫm trong túi. Cả nhà chồm lên phía trước khi ông lấy ra vật gì đó, nắm trong tay. Đó là một bàn tay khỉ được sấy khô như xác ướp. Bà White trông có vẻ ghê tởm, nhưng Herbert thì cầm bàn tay lên xem xét, đầy vẻ quan tâm.

Ông White: Nó có gì đặc biệt vậy, Morris?

Thượng sĩ Morris: Nó được một đạo sĩ Ấn độ ếm bùa từ rất lâu rồi. Ông đạo sĩ này muốn chứng minh rằng cuộc đời của mỗi người đều do số phận định đoạt. Ông ấy cho rằng mỗi chúng ta đều có một tương lai định sẵn, và ai mà can thiệp vào số phận thì sẽ phải đón nhận những khổ đau.

Herbert: Kiểu như... điều gì phải tới thì sẽ tới dù có thế nào, phải không ạ?

Thượng sĩ Morris: Đúng đấy, Herbert! Ông đạo sĩ đã ếm một đạo bùa lên bàn tay khỉ, làm cho ba người khác nhau mỗi người có thể đạt được ba điều ước.

Ông White: Vậy anh cũng có được ba điều ước phải không, Morris?

Thượng sĩ Morris: (ngập ngừng, rồi nói như thì thầm): Có đấy. Nhưng nếu anh không phiền, tôi xin không kể gì về chúng.

Bà White: Còn ai khác có các điều ước không vậy?

Thượng sĩ Morris: (vẫn miễn cưỡng) Có một người nữa. Đó là người đã sở hữu nó trước tôi. Điều ước cuối cùng của anh ta là được chết. Chính vì vậy mà tôi có cái tay khỉ.

Bất chợt, ông liệng bàn tay khỉ vào ngọn lửa, nhưng ông White đã nhanh tay chộp lại được.

blank

°

Thượng sĩ Morris: Đốt nó đi!

Ông White: Không sử dụng ba điều ước cuối thì uổng quá.

Thượng sĩ Morris: Nếu anh dùng nó thì có chuyện gì xảy ra đừng có trách tôi đấy!

Ông White: Chỉ cho chúng tôi anh làm cách nào để ước đi!

Thượng sĩ Morris: Hãy cầm nó bằng tay phải và nói lớn mong ước của anh. Nhưng tôi thành thật khuyên anh hãy liệng nó đi. Đừng nói là tôi không ngăn trước đó nhe!

Cảnh Ba: Cùng căn phòng đó, thêm một giờ nữa. Thượng sĩ Morris đã đi khỏi.

Bà White: Một buổi tối thật tuyệt. Cái ông thượng sĩ Morris này chắc là rất hài lòng.

Herbert: Nếu câu chuyện bàn tay khỉ cũng hoang đường như các câu chuyện khác của bác ấy thì chắc ba mẹ thất vọng lắm nhỉ! Ha ha!

Bà White: Biết thế nào được. Nhưng nếu là thật, hai cha con sẽ ước gì nào?

Ông White: Thành thật mà nói, anh không nghĩ ra điều gì cả. Những gì anh muốn, anh đều có cả rồi. Tình yêu của một người vợ hiền, việc làm, sức khỏe... Và dĩ nhiên phải kể đến cả cậu con trai tuyệt vời của chúng ta mà ai cũng phải ganh tị.

Herbert: Vậy còn nơi đứa con đó sinh sống thì sao đây, ba? Ha ha ha! Nhưng mà con nói nghiêm túc đấy. Tiền vay để mua căn nhà này thì sao? Ba mẹ chắc chắn sẽ rất vui nếu trả được nợ. Tại sao mình không thử ước có hai trăm bảng?

Ông White(cầm bàn tay khỉ lên) Ý hay đấy, Herbert! Được rồi! Tôi ước gì có hai trăm bảng. Oái!

Bà White: Chuyện gì vậy? Chuyện gì vậy anh?

Ông White: Nó cử động trong tay anh. Cái bàn tay khỉ ấy! Anh vừa ước xong là nó ngọ nguậy... y như con thằn lằn vậy!

blank

Herbert: Ba tưởng tượng hơi nhiều quá rồi đấy!

Ông White: Ừ, có thể là vậy. Dù sao ba cũng đâu có bị gì.

Cảnh Bốn: Sáng hôm sau. Trong căn bếp của gia đình nhà White.

Cả nhà đang ngồi quanh bàn dùng điểm tâm.

blank

Bà White: Chúng ta thức dậy mà có thấy túi tiền nào dưới gầm giường đâu. Mấy ông lính chỉ toàn kể chuyện nhảm! Mà vô lý lắm, nếu điều ước linh nghiệm thì làm sao hai trăm bảng lại có thể làm hại chúng ta được?

Herbert: Nó có thể rơi từ trên trời xuống trúng đầu mình. Ha ha! Nhưng con phải đi làm đây, sắp trễ giờ rồi.

Ông White: Bảo trọng nha con trai.

Bà White: Chiều về sớm nha cậu.

Bà hôn Herbert và cậu ta đi khỏi.

Cảnh NămCùng ngày hôm đó, vào buổi chiều. Ông bà White đang ngồi uống trà trong phòng khách.

Bà White: Vẫn chả thấy dấu hiệu nào ta sẽ có hai trăm bảng. Ha ha ha!

Ông White: Chuyện cái bàn tay khỉ đó chắc chắn là nhảm nhí rồi! Khi nào về nhà, Herbert sẽ nói tếu táo về chuyện này nữa cho coi!

Trong khi ông nói, bà White đứng dậy, tiến đến cửa sổ.

Bà White: Ồ! Có một ông đứng trước cổng vào nhà mình. Ông ta đang nhìn vào nhà rồi ngó vào một mảnh giấy. Ông ta có dáng một viên chức, một người có học. Hình như là nhân viên nhà băng hay sao đó.

Ông White: Hừm, chẳng biết ông ta muốn gì.

Bà White: Ông ta bước vào lối đi rồi kìa. Anh nghĩ chuyện này có dính líu gì đến lời ước hai trăm bảng không vậy?

Ông White: Anh cũng không biết nữa. Cứ mời ông ta vào rồi tìm hiểu xem sao!

blank

Bà White đi ra cửa rồi một lúc sau trở vào cùng người lạ mặt.

Bà White: Xin mời ông ngồi.

Người lạ mặt: Thưa ông bà White, nếu ông bà không phiền, xin cho phép tôi được đứng. Tôi có chút tin tức cho ông bà. Tôi được hãng Meggins and Maw cử tới đây. Tôi e rằng tin tức không được tốt đẹp lắm. Có một tai nạn diễn ra ở nhà máy. Con của ông bà đã bị thương.

Bà White: Ôi, lạy Chúa lòng lành! Con yêu của tôi! Nó bị thương có nặng không vậy?

Người lạ mặt: Rất, rất nặng. Nhưng cậu ấy không phải đau đớn gì. Không đau đớn gì nữa...

Ông White: Ý ông là...?

Ông lấy tay bưng miệng trong khi bà White bắt đầu khóc ngất.

Người lạ mặt: Phải, Tôi e phải nói thẳng rằng... cậu ấy đã chết. Chẳng hiểu vì sao cậu ấy lại bị rơi vào chiếc máy trộn bột giấy. Mất một lúc, chẳng ai biết cậu ấy ở trong đó, vì tiếng ồn đã át hết tiếng la hét của cậu ấy. Đến lúc chúng tôi tắt máy thì mọi chuyện đã quá muộn màng rồi.

Ông White: Ôi, con tôi!

Người lạ mặt: Hãng đã giao cho tôi thông báo cho ông bà rằng chúng tôi xin gửi đến ông bà một khoản bồi thường thiệt hại. Chúng tôi xin gửi ông bà... hai trăm bảng.

Bà White: Ôi, không! Ôi, không! Ôi, không!

Bà bắt đâu gào thét một cách điên loạn và tự giật tóc của mình. Ông White sụp xuống sàn, bất tỉnh nhân sự.

blank

Cảnh Sáu: Vài ngày sau đó. Trong căn phòng ngủ tranh tối tranh sáng của nhà White. Ông White vẫn nằm trên giường còn bà White thì đang đứng bên cửa sổ, dõi mắt nhìn ra đường.

blank

Ông White: Em làm gì vậy, em yêu? Chờ nó vô ích thôi. Nó không trở về đâu. Về giường nằm ngay đi, nếu không em sẽ cảm lạnh đấy.

Bà White: Làm sao lạnh lẽo bằng con trai tội nghiệp của chúng mình.

Ông White trở mình, có vẻ như ngủ tiếp. Một khoảng thời gian trôi qua, bà White đột ngột chộp lây vai chồng, lắc mạnh.

Bà White: Dậy đi! Dậy đi! Cái bàn tay khỉ! Nó đâu rồi?

Ông White: Hả! Có chuyện gì vậy?

Bà White: Mình còn hai điều ước nữa! Mình mới sử dụng một điều thôi mà! Ồ, sao em không nghĩ ra sớm hơn nhỉ? Mình đã có điều ước đầu hiệu nghiệm, đúng không nào? Vậy tại sao mình không ước điều thứ hai?

Ông White: (lúc này đã ra khỏi giường) Anh nghĩ mình không nên làm vậy. Anh thực sự không...

Bà White: Dĩ nhiên là được mà anh! Lấy cái tay khỉ ra đi! Lấy liền đi anh!

Ông White: Nghe này, em yêu. Chúng ta không biết cái vật khủng khiếp đó sẽ gây ra điều gì...

Bà White: Mình phải liều thôi... Mình phải đưa con trở về.

Ông White rời khỏi giường đi ra ngoài trong khi bà White cuồng loạn đi qua đi lại trong phòng ngủ. Sau vài giây, ông White trở lại với bàn tay khỉ.

Ông White: Anh thực sự nghĩ rằng...

Bà White: Ước đi!

Ông White: Nhưng...

Bà White: ƯỚC ĐI!

Ông White: (nhấc bàn tay khỉ lên) Tôi ước gì được thấy con trai tôi sống lại.

Ông buông bàn tay khỉ, ngồi xuống giường. Bà White chạy vội ra cửa sổ. Họ ở yên như thế một lúc, rồi bà White trở lại bên chồng và cả hai cùng nhìn xuống sàn. Thêm một hồi lâu nữa, và từ phía dưới họ bắt đầu vọng ra tiếng gõ chầm chậm. Thoạt đầu nó nghe rất nhỏ, nhưng rồi...

Bà White: Anh nghe thấy không? Cái gì vậy?

Ông White(bắt đầu run) Chẳng có gì cả. Tiếng cành cây bị gió thổi, hay đại loại thế thôi.

Tiếng gõ lớn dần lên.

Bà White: Nó đó! Herbert đó! Nó đang trở về. Ôi Herbert... Herbert của mẹ! Em mở cửa cho nó vào đây!

Ông White: Đừng! Đừng! Đừng để nó vào! Làm ơn đi mà, làm ơn đi!

Bà White: Anh sợ... con của chính anh à?

Ông White(gần như cuồng loạn) Đừng để nó vào! LÀM ƠN ĐỪNG ĐỂ NÓ VÀO!

Tiếng gõ lớn hơn bao giờ hết...

blank

Bà White: (đẩy chồng sang bên) Mẹ ra đây, Herbert! Mẹ ra ngay đây!

Bà lao vội ra khỏi phòng. Tiếng gõ lúc này như điên cuồngvang vọng khắp căn nhà. Ông White ngồi trên giường run rẩy khắp toàn thân. Phía dưới nhà có tiếng then cửa được kéo ra khỏi ổ.

Bà White: Chiếc then bên trên. Tôi không với tới được! Giúp tôi! Giúp tôi với!

Tiếng gõ càng hoang dại hơn. Ông White quỳ gối xuống, mò mẫm tìm trên sàn. Ông đã tìm ra thứ gì đó và nâng nó lên ngang đâu. Đó là bàn tay khỉ.

Ông White: Làm ơn... Làm ơn cho nó chết lần nữa. Cho nó đi... mãi mãi!

Tiếng gõ dừng bặt. Có tiếng một chiếc ghế bị lôi sên sệt trên sàn, tiếng chiếc then thứ hai được kéo ra khỏi ổ, và cánh cửa mở ra. Có tiếng bà White rú lên. Bà trở lại phòng ngủ... chỉ một mình, với khuôn mặt tái nhợt.



NHỮNG DỮ LIỆU KỲ THÚ 4:

KHÔNG PHẢI SỢ

Tội nghiệp ông White! Ông ta không thể vượt qua nỗi sợ, thứ mà ông sẽ thấy ở bên kia cánh cửa. Sợ hãi là một trạng thái kỳ lạ phải không bạn? Tại sao chúng ta sợ? Cái sợ có mùi không? Nó có tốt cho bạn không? Để có câu trả lời, mời các bạn đến với Phóng sự chuyên đề về Sợ hãi của một đài phát thanh địa phương...

Hãy gọi cho Stu Pidtwerp!

Câu hỏi ngày hôm nay: "Sợ hãi là gì?"

Khách mời đặc biệt: Giáo sư Tim Idwimp.

blank

Xin chào tất cả các quý vị nhát gan, đây là Stu Pidtwerp! Cạnh tôi là Tim Idwimp, một chuyên gia về đủ thứ chuyện rùng rợn. Ông ta có mặt ở đây để giải thích các câu hỏi của bạn về sợ hãi. Xin vui lòng chiêu cố cho ông ấy, ông ấy chưa từng lên sóng nên hơi run một chút. Đây là người hỏi đầu tiên. Bà ta tên là Lily Livered từ Crouch End.

Chào Tim. Ông có thể cho chúng tôi biết tại tại tại sao chúng ta sơ s...s...sợ không?blank

Chào bà Lily, nêu...nêu...nếu chúng ta không sợ thì co co co có lẽ chúng ta không thể tồn tại.

Ý ông là nó giúp chúng ta tồn tại khi đối mặt mọi hiểm nguy, phải không Tim?

Vâng! Nếu chúng ta không b...b...b...biết sợ thì có thể trong lúc chúng ta đi ra c...c... công viên có con ngựa xổng chuồng từ xó xỉnh nào đó lao thẳng tới. Kế tiếp sẽ là...

- Xin lỗi nhe, Tim. Tôi không định hù ông như thế! Để tôi giúp ông ngồi lại. Bây giờ... ông đang nói gì vậy nhỉ?

- Trong trường hợp khẩn cấp như vụ ngựa xổng chuồng này, nếu phản ứng sợ không diễn ra tức thời thì chúng ta sẽ đứng ì ra ở đó nh...như con cá nằm quay...

- …..nằm quay lơ trên thớt! Ha ha!

- Chính xác! Ch...cho nên tôi m...m... mới nói rằng sợ là một ph...phản ứng hữu ích.

- Nói hay lắm! Người hỏi kế tiếp. Đó là Wayne Widdle từ Great Piddling- In-The-Bog

- Chào Tim, chuyện gì sẽ xảy ra cho cơ thể chúng ta khi ta sợ hãi?

- Tùm lum chuyện. Nhưng các phản ứng chính sẽ là:

a) Tim ta bắt đâu đập nh...nhanh hơn;

b) Đồng tử của mắt ta nở ra t...t...to hơn;

c) Nhiên liệu được nạp vào các cơ của ta rất nhanh... và

d) Ta c...cảm thấy một nhu cầu khẩn cấp muốn đi toa-lét. Thế đấy Wayne à. Những phản ứng đó là cách thức mà cơ thể chúng ta chuẩn bị để trốn tránh khỏi cái thứ mà ta sợ... hoặc để... đánh trả lại nó. Chúng tôi gọi đó là phản ứng "tránh hay đánh".

- Hấp dẫn lắm! Câu hỏi kế tiếp là của ông Willy Chickenout.

- Tại sao chúng ta bị nổi da gà mỗi khi sợ?

- Nhiều chuyên gia t...t...tin rằng đó là một di chứng từ th...th...thời tiền sử, lúc mà cơ thể chúng ta còn phủ đầy lông. Khi một kẻ thù đáng sợ nào tiến lại gần, lông chúng ta sẽ tự động dựng đứng lên khiến chúng ta trông to lớn hơn thực tế.

- Ừ ha! Đó chính là phản ứng của con mèo nhà tôi mỗi khi tôi lại gần nó.

- Mặc dù ch...ch...chúng ta không còn nhiều l...l...lông lá như trước đây, phần rễ nhỏ của lông vẫn cứ dựng lên khiến cho lông dựng đ... đ... đứng. Cơ thể ta không biết rằng mọi thứ đã thay đổi, nên nó vẫn ngựa quen đường cũ mỗi khi ta sợ.

- Rất thuyết phục!... Người hỏi kế tiếp là Cô Emma Fraidalot.

Tim, liệu có thứ gì như "mùi sợ hãi'' không ?

- Có đấy, Emma. Khi một con thú cảm thấy ng...ng...nguy hiểm, c...c..cơ thể của nó sẽ tiết ra những hóa chất có mùi tên là pheremon để cảnh giác đồng loại rằng có nguy hiểm gần đó. Chúng ta vẫn chưa biết chắc chắn điều đó có d...d...diễn ra ở người hay không.

blank

- Thú vị thật! Nào, người hỏi kế tiếp. Đó là Ruth Lessmonster từ Hackney.

- Tim này! Tại sao có nhiều chuyện kinh dị làm người ta sợ hãi như vậy?

- Từ hàng trăm năm qua, loài người đã biết, ơ..., thích thú chuyện kinh dị. Chúng vừa có tác dụng giải trí, lại vừa hữu ích. Lấy ví dụ, ngày xưa người ta thường kể chuyện kinh dị cho con nít để chúng biết về những m...m...mối nguy đang lẩn khuất trong rừng. Nhờ đó bọn trẻ vừa được dạy dỗ, vừa được giải trí.

- Là một dạng giáo dục giải trí hả ? Ha Ha ? Nhưng, Tim này, tại sao truyện và phim kinh dị ngày nay lại phổ biến đến khó tin như vậy ?

- Khi đọc truyện hay xem phim kinh dị, ta thể nghiệm tất cả những phản ứng s...s...sợ mà chúng ta vừa đề cập. Những lợi ích mà ta có được từ cảm xúc "tránh hay đánh" làm cho ta cảm thấy mình rất sung và rất sống.

- Tức là vừa run.. mà vừa sung?!

- Chính xác. Và trong sâu thẳm người ta hiểu rằng chẳng có gì phải sợ cả vì đó toàn là chuyện bịa. Cũng y chang như khi ta có một cơn ác mộng tồi tệ, nhưng lại biết rằng mình có thể tỉnh dậy bất cứ lúc nào.

- Đúng vậy! Ta vừa run, vừa sung nhưng lại không tiêu tùng! Ha ha! Thôi được, tôi sợ rằng - ha ha ha! - ta sẽ phải tạm nghỉ để nhường chỗ cho một chương trình quảng cáo ngắn! Xin hãy trở lại với chúng tôi trong ít phút nữa!

blank

- Ê nè, Stu! A...a...anh chỉ dùm tôi phòng vệ sinh nam nằm ở đâu được không? Tôi mắc t...t...tè muốn chết đây nè..

- Im đi, Tim! Chúng ta còn trên sóng đó...

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hoa Đỗ Quyên - Du Uyên - Loại Hoa Tím - Tủ sách Tuổi Hoa - 1973 Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm & đánh máy ------------------------ Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh
Hoàng Trân Châu Đôi Mắt Yêu Thương Tập 1 Buổi sáng, Đà Lạt thật đẹp. Những tia nắng ấm áp xuyên qua từng kẽ lá, chiếu rọi xuống mọi cảnh vật. Những thảm cỏ xanh rì, vẫn còn đọng đầy hơi sương. Phong Lan đang chạy bon bon trên đường đến trường, bỗng có tiếng nói quen thuộc cất lên ở phía sau: - Lan! Chờ Điệp với ...
Hồng Kim Đêm Về Hoa Quỳnh Nở - Tập 1 Khoác chiếc ba lô nhỏ màu đen lên vai, Trúc Phương nhảy chân sáo ra phòng khách . Cô hơi khựng người khi thấy ba cô đang ngồi đối diện với 1 người đàn ông lạ . Người khách ăn mặc sang trọng và lịch sự . Trúc Phương cúi đầu lễ phép: - Cháu chào bác . Ông Trường An trợn mắt: - Trúc Phương! Con chào gì lạ vậy ? Tới lượt Trúc Phương nhíu mày: - Sao lại lạ hả ba ? Bạn của ba, con không chào thế, ba lại mắng con hỗn hào . Ông Trường An lắc đầu: - Con thiệt . Nói hoài vẫn không bỏ tật hấp tấp . Trước khi muốn chào ai, con phải nhìn chứ! Đây là Mạc Vũ, con trai bác Mạc Đình bạn thân của ba . Mạc Vũ là Cali trở về thăm quê hương . Cậu ấy sẽ ở lại gia đình ta . Con tới làm quen đi . Trúc Phương le lưỡi . Cô thấy mình đúng là hấp tấp như lời ba nói . Khẽ liếc mắt về phía Mạc Vũ, bắt gặp ánh mắt anh ta cũng đang nhìn cô đầy tinh quái . Trúc Phương nghe tức cười nhưng không dám . Mạc Vũ tỉnh bơ, nét mặt anh ta thật lạnh lùn
Một Cuộc Hồi Sinh - Loại Hoa Xanh....Quay nhìn hai người giúp việc nhà khoanh tay đứng gần đó, bà tiếp : - Thằng Bộc, tao không khiến mày sớ rớ đến bộ sa lông quý giá này, nghe chưa ? Tay chân mày kệch cỡm quá, đụng vào đâu chỉ có làm hư, làm bẩn đồ đạc của người ta thôi. Còn vú già, công việc của vú là ở dưới sân, dưới bếp, tôi không mượn vú lên nhà trên táy ma táy máy... Rồi bà hướng về thằng Di, kết luận : - Nói tóm lại, trừ những khi nhà có khách, tao muốn mày lúc nào cũng có mặt bên cạnh bộ sa lông với một cái phất trần và một cái khăn lau thật sạch... Hiểu rõ chưa nào ?... Thằng nhỏ ngập ngừng thưa : - Thưa thím, cháu hiểu. Bắt đầu từ sáng mai, ở trường về cháu sẽ lo công việc lau chùi trước khi lo học bài, làm bài. Người thím, giọng cong cớn, dè bỉu, dằn từng tiếng:
Dấu Tay Trên Cửa - Loại Hoa Đỏ ...tác giả - Khương Hồng ...
Mây Trên Đỉnh Núi - Loại Hoa Xanh - Tủ sách tuổi Hoa .....Em chớp nhẹ đôi mị Em cũng ao ước như vậy chị Vân, giá chị là chị ruột của em nhỉ, chắc em là người hạnh phúc nhất trần gian. Chị dịu dàng quá, chị trong trắng như một thiên thần, chị xinh tươi như nàng tiên này. Em là đứa con gái duy nhất trong một gia đình có 3 người con, mà chị Vân biết không ? Anh Hải em đã đi du học tận Tây Đức xa xôi ngàn dặm và bé Tuấn thì còn nhỏ xíu, em thật bơ vơ trong gian nhà rộng lớn. Ba mẹ đi vắng luôn, vú Thoan lại già nua lẩm cẩm, em chả biết chơi với ai ngoài con mèo Mi Mi …
...Tự nhiên Vy cảm thấy nhớ nhớ. Nhớ căn nhà của mẹ và mảnh vườn xum xuê ở Giồng Ông Tố. Nhớ những buổi sáng, buổi chiều, buổi tối êm ả. Vy thở dài… Buổi chiều, gió mát, dòng sông… tiếng võng đưa… những thứ đó đã làm cho ta ủy mị. Rồi liên tưởng đến giấc mơ vừa qua, có Thoại. Thoại hiện diện sáng chói, hiên ngang. Thoại nắm tay Vy bước lên một đài danh dự, giữa hàng vạn người đang reo hò với những lời ca tụng. Hai người đã trở thành “lãnh tụ”, một thứ lãnh tụ trẻ trung. Thế thôi, giấc mơ không có thêm gì nữa. Thật ngắn ngủi. Nhưng cũng thật khích động. Giống như Thoại, rất gần nhưng cũng rất xa Vy. Anh có đấy nhưng nhiều lúc bàng bạc như mây gió. Chắc tại vì anh là một mẫu người đặc biệt dưới mắt Vy. Trong khi đó Vy cảm thấy mình nhỏ nhoi và vô dụng. Vy muốn vươn lên cho được gần bằng như Thoại. Vy muốn tham dự vào tất cả các sinh hoạt của Thoại. Vy muốn làm cánh tay trái của Thoại. Vì anh hoạt động quá, nhưng cũng bí mật quá. Mẫu người của Thoại
Ngọc Phương Ngôi Sao Nhỏ TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA XANH: tình cảm nhẹ nhàng (gia đình, bạn bè) Chương 1 Con đường thành phố vắng hoe, lâu lâu một vài chuyến xe thoáng qua mất hút. Một vài người bộ hành lầm lũi đi và bước vội hơn khi mây đen kéo về vần vũ trên nền như sắp sữa đem cơn mưa tới. Không ai đễ ý đến một cô bé đang lui tới trên vỉa hè cạnh đó. Đôi mắt cô bé buồn rười rượi, ngóng ra xa như đang chờ đợi tìm kiếm một người thân nào đó. Những cơn gió kéo về lồng lộng trên vỉa hè, thổi tung những chiếc lá vàng héo rải rác trên đường bay lên làm cho cô bé càng bồn chồn lo lắng hơn; mái tóc dài một chút xuống vai của cô bé bay rối vào nhau trông thật thảm hại. Những lằn chớp loé sáng trên nền trời! Mưa bắt đầu rơi!!!
Khi sắp mười ba tuổi, anh trai Jem của tôi bị gãy ngay khuỷu tay. Khi lành lại, nỗi sợ không bao giờ có thể chơi bóng được nữa của Jem đã dịu bớt, anh ít nghĩ ngợi về thương tật của mình. Cánh tay trái của anh hơi ngắn hơn cánh tay phải; khi đứng hoặc đi, mu bàn tay anh cứ thẳng góc với thân mình, ngón cái song song với đùi. Anh hoàn toàn không quan tâm, miễn là anh còn chuyền và lốp bóng được. Sau nhiều năm tháng trôi qua đủ để giúp chúng tôi nhìn lại, đôi khi chúng tôi bàn bạc về những sự kiện đưa đẩy đến tai nạn này. Tôi vẫn cho rằng tất cả là do nhà Ewell, nhưng Jem, lớn tôi bốn tuổi, lại bảo chuyện này đã bắt đầu từ trước đó rất lâu. Anh nói chuyện đó bắt đầu vào mùa hè khi Dill đến chơi với chúng tôi, lúc Dill lần đầu mớm cho chúng tôi ý tưởng kéo được Bob Radley ra khỏi nhà. Tôi nói nếu anh muốn có một cái nhìn bao quát về sự việc này, thì thực sự nó bắt đầu với Andrew Jackson. Nếu tướng Jackson không đẩy người Da đỏ Creek 1 lên thượng nguồn thì Simon Finch sẽ không bao gi
Truyện Tuổi Hoa‎ > ‎ Đất Nghịch - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 (Truyện phóng tác)
Bảo Trợ