Cổ Tích VN Song Ngữ: Cây Tre Trăm Đốt

29 Tháng Mười Một 20184:09 CH(Xem: 1337)

Từ ngày còn nhỏ, chúng ta đã được nghe biết bao câu chuyện cổ tích qua giọng kể của bà, của mẹ. Từ những lâu đài của nàng công chúa và hoàng tử, cho đến cánh rừng rậm rạp nơi mụ phù thủy cư ngụ, vẻ đẹp hiền từ của Ông Bụt, Bà Tiên…, tất cả đã trở thành một phần không không thể thiếu trong ký ức tuổi thơ. Đã bao năm tháng trôi qua, những câu chuyện dân gian ấy vẫn còn nguyên sức hút, tuy giản dị, nhẹ nhàng mà gửi gắm bao lời răn dạy vô cùng trân quý của cha ông.

Chuyên mục “Cổ tích Việt Nam song ngữ” không chỉ mong muốn đem tới cho độc giả nguồn cảm hứng để học tiếng Anh mà còn hy vọng có thể khơi dậy thiện niệm, đạo đức con người cùng niềm tự hào dân tộc với lời nhắn nhủ: Hãy tự tin mang tinh hoa đất Việt vươn ra thế giới.

***

Câu chuyện Cây tre trăm đốt vẫn theo một mô típ quen thuộc: Chàng trai nghèo đi làm thuê cho phú ông giàu có. Để lấy được cô con gái nết na của phú ông, anh bị thách cưới bằng một cây tre trăm đốt. Nhưng trên đời làm gì có cây tre như vậy? Làm thế nào anh lấy được vợ và có một cuộc sống hạnh phúc? 

Dưới đây là nội dung câu chuyện song ngữ Cây tre trăm đốt:

Once upon a time, there was a poor man named Khoai, who worked as a servant for a landlord in the village. The landlord was very mean, but he had a single, beautiful daughter. He was afraid that Khoai would leave his household and thus he would lose a hard worker. So, he promised Khoai that if he worked hard for three years, he would be allowed to marry the landlord’s daughter. Khoai was very honest, so he believed the landlord. He worked day and night and looked forward to getting married. However, the landlord didn’t keep his promise. Instead, he offered his daughter to the son of a wealthy man in the neighboring village.

Ngày xưa có một anh nông dân nghèo tên là Khoai đi làm thuê cho một phú ông trong làng. Phú ông tính rất keo kiệt nhưng có một cô con gái xinh đẹp mà chưa gả chồng. Sợ là Khoai sẽ bỏ nhà ông theo nhà khác thì phú ông sẽ mất đi một người làm đắc lực, vậy nên phú ông hứa là nếu Khoai làm lụng chăm chỉ trong 3 năm, phú ông sẽ gả con gái cho. Khoai rất là thật thà nên Khoai đã tin lời phú ông. Khoai làm việc quần quật từ sáng đến tối để chờ đến ngày cưới vợ. Tuy nhiên, phú ông không giữ lời hứa. Thay vào đó, phú ông có ý định gả con gái cho con trai của một nhà giàu khác ở làng bên cạnh.


When the time for marriage arrived, the landlord said to Khoai. “Khoai! Go to the forest, find a hundred-knot bamboo, and cut it up into chopsticks for the wedding feast. Then I’ll let you marry my daughter”. Khoai again believed the landlord. Bringing an ax with him, he went to the forest in search of a bamboo with one hundred knots. The landlord and the wealthy man were very happy after tricking Khoai. After he left, they began secretly preparing for their children’s wedding.

Thấm thoắt ngày cưới vợ cũng đã đến, phú ông mới nói với Khoai rằng: “Khoai này, đi vào rừng tìm một cây tre trăm đốt để chặt nhỏ làm đũa cưới. Xong việc ta sẽ gả con gái cho”. Khoai lần nữa lại tin lời phú ông. Khoai mang rìu đi vào rừng tìm một cây tre trăm đốt. Phú ông và lão nhà giàu làng bên lấy làm vui mừng vì lừa được Khoai. Sau khi Khoai vào rừng, họ bắt đầu chuẩn bị lễ cưới.

blank
Khoai đi vào rừng để kiếm cây tre trăm đốt (Ảnh: Truyenhay24h.tk)

Meanwhile, Khoai spent his whole day climbing every mountain and crossing every stream in the forest to search for a bamboo with one hundred knots. However, he couldn’t find one. The tallest bamboo he could see had less than fifty knots. Tired and sad, he started crying. Suddenly, Buddha, the supreme man who always helped good people and punished bad ones, appeared. He asked Khoai, “Who are you? Why are you crying?”. After listening to Khoai’s story, Buddha smiled and said: “Don’t worry. Go and cut one hundred knots of bamboo, put them in a row and say “Stick together! Stick together!”. And you’ll have the bamboo you want.” Then Buddha disappeared.

Cùng lúc đó, Khoai cất công cả ngày trèo đèo lội suối trong rừng để tìm cho được cây tre có trăm đốt. Tuy nhiên, anh không tìm được cây nào có trăm đốt cả. Cây tre cao nhất cũng chưa đến 50 đốt. Mệt mỏi và buồn bã, Khoai bật khóc. Đột nhiên, vị Thần luôn giúp đỡ người lương thiện và trừng phạt người xấu là ông Bụt xuất hiện. Ông Bụt hỏi: “Con là ai? Tại sao con khóc?”. Sau khi nghe câu chuyện của Khoai, Bụt cười nói: “Con đừng lo lắng. Hãy đi tìm một trăm đốt tre rồi xếp chúng lại với nhau và hô “Khắc nhập! Khắc nhập!”. Rồi con sẽ có cây tre mà con muốn”. Nói xong Bụt biến mất.


Filled with joy, Khoai did as Buddha said, and he soon had the bamboo he needed to marry the landlord’s daughter. He set out to bring it back, but it was too big and heavy for him to load onto his shoulders. Khoai started to cry again. Buddha immediately appeared and said, “The bamboo will come apart in one hundred knots when you say “Unstick! Unstick!”. Khoai did as Buddha said and the bamboo came apart in one hundred knots. He tied up the knots and brought them back.

Quá vui sướng, Khoai làm theo lời ông Bụt dặn, và anh sớm có cây tre trăm đốt để kết hôn với con gái phú ông. Khoai định mang tre về, nhưng lúc này cây tre lại quá to và quá nặng để anh vác về nhà. Khoai lại bắt đầu khóc. Ông Bụt lập tức xuất hiện và nói: “Con chỉ cần hô “Khắc xuất! Khắc xuất!” thì cây tre sẽ rời ra làm trăm đốt.” Khoai làm theo lời Bụt dặn và cây tre lập tức rời ra. Anh buộc thành các bó tre và mang chúng về.

blank
Anh Khoai gánh tre về nhà phú ông (Ảnh: FPT Arena Multimedia)

But when he got home, Khoai saw the two families holding their wedding. He realized he had been tricked. He put the bamboo knots in the yard and asked the landlord to receive his bridal token. Looking at the bamboo knots, the landlord shouted, “I asked you to find a bamboo with one hundred knots, not one hundred knots of bamboo. How stupid you are!”. Both the landlord and the wealthy man burst into scornful laughter and mocked Khoai.

Khi anh trở về nhà, Khoai nhìn thấy nhà phú ông đang tổ chức lễ cưới. Khoai lúc này mới biết là mình bị lừa. Khoai xếp các đốt tre trước sân và kêu phú ông ra nhận lễ cưới. Nhìn thấy các đốt tre, phú ông mới hô lớn: “Ta bảo ngươi chặt một cây tre trăm đốt chứ có bảo ngươi chặt một trăm đốt tre đâu. Sao nhà ngươi ngốc thế?” Phú ông và gã nhà giàu đều xúm lại phá lên cười.


Khoai became angry. He said nothing to the men, but quietly put the bamboo knots in a row and shouted “Stick together! Stick together!”. They turned into one bamboo with one hundred knots. The landlord was very surprised, so he came near to see the bamboo. Khoai then said, “Stick together! Stick together!”. Immediately, the landlord stuck to the bamboo. The wealthy man came to rescue the landlord, but Khoai said in a low voice, “Stick together! Stick together!” The wealthy man stuck to the bamboo, too. The two rich men screamed and begged for freedom. The landlord was so scared that he promised to let Khoai marry his daughter that day. Then Khoai said, “Unstick! Unstick!”. The bamboo immediately came apart and the rich men were free. The wealthy man and his son left the wedding feast in a hurry. Khoai tied the knot with the landlord’s daughter that day, and they lived together happily forever and ever.

Khoai giận lắm. Cậu không nói năng gì cả mà lẳng lặng xếp trăm đốt tre thành một hàng rồi hô lớn: “Khắc nhập! Khắc nhập!” Ngay lúc ấy chúng biến thành một cây tre trăm đốt. Phú ông rất ngạc nhiên nên đến gần để nhìn cây tre. Khoai mới hô “Khắc nhập! Khắc nhập!”. Lúc này, cả người phú ông bỗng dính vào cây tre. Lão nhà giàu làng bên mau chạy lại cứu phú ông nhưng Khoai hô nhỏ: “ Khắc nhập! Khắc nhập!”. Lúc này lão nhà giàu cũng bị dính vào cây tre. Cả phú ông và lão nhà giàu đều hoảng hốt kêu xin thả ra. Phú ông sợ tới mức ông hứa là sẽ cho Khoai cưới vợ liền ngay hôm đó. Khoai hô: “Khắc xuất! Khắc xuất!”. Lập tức cây tre rời ra, phú ông và lão nhà giàu được cứu thoát. Lão nhà giàu cùng con trai nhanh chóng rời khỏi tiệc cưới. Khoai liền kết hôn với con gái phú ông vào hôm đó và hai vợ chồng họ sống hạnh phúc với nhau suốt đời.

Ý nghĩa câu chuyện: 

Câu truyện trên đã có một kết thúc tốt đẹp. Người lương thiện sẽ nhận lại được phúc báo sau khi trải qua nhiều khổ nạn. Kẻ ác tâm cuối cùng phải gánh hậu quả do chính hắn gây ra.

Lão phú ông là đại diện cho cái xấu còn tồn đọng đâu đó trong xã hội ngày nay. Chúng ta cũng bắt gặp không ít người dù biết là xấu nhưng vẫn hùa theo ủng hộ và hắt hủi những con người lương thiện. Người Việt có câu “Gieo nhân nào gặp quả nấy”. Nếu chúng ta đứng về lẽ phải, làm điều thiện, luôn nhẫn nại vươn lên thì điều chờ đợi chính là hạnh phúc. Ngược lại, khi chúng ta chọn cái xấu ác hay đứng sang ủng hộ cho những điều không đúng mà làm hại người lương thiện thì chúng ta sẽ nhận lại sự bất hạnh trong tương lai của chính mình.

Tuy vậy, trong đoạn kết câu chuyện, anh Khoai vẫn đọc câu thần chú “khắc xuất, khắc xuất” để giải phóng những kẻ xấu bị treo trên cây tre trăm đốt sau khi họ đã tỏ ra hối cải. Lúc nào cũng vậy, vẫn luôn có một lựa chọn mang tính thiện giải cho mọi sự việc. Nhưng điều này cũng chỉ có thể xảy đến cho những ai biết ăn năn hối cải trước khi quá muộn.
Thiện Nhân (Tổng hợp) DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trời đã lập xuân, vậy mà gió bấc vẫn như những ngọn roi quất vào mặt người. Màn đêm đổ xuống thật nhanh. Bãi ven sông làng Trà Hương, Khúc Giang ánh đuốc bừng lên. Tiếng va chạm binh khí, tiếng reo hò của các binh sĩ vang cả một khúc sông. Từ trong bóng tối, tiếng vó ngựa dồn dập, thấp thoáng lao nhanh về phía trung quân. Nhận ra Mạc Hiển, anh em Phạm Hạp và Phạm Cự Lạng chống đao, hét binh sĩ ngừng tập.
Về làm hàng xóm với nhau từ năm 1998, cũng ngót ngét 20 năm. Gặp nhau vẫn tươi cười chào hỏi, đẩy đưa mấy câu thân tình chẳng động chạm tới ai, kiểu con gà nhà em sáng nay bị cúm, con lợn nhà anh tối qua biếng ăn...
Người ta vẫn thường nói “Nước mắt chảy xuôi”. Trên đời chỉ có cha mẹ luôn là người yêu thương chúng ta một cách vô điều kiện. Họ cho chúng ta rất nhiều thứ và chúng ta vô tư đón nhận như thể đó là điều hiển nhiên và bình thường. Hãy cùng đọc câu chuyện dưới đây, bạn có thấy hình bóng mình trong đó không?
Chúng tôi thường đi cạnh nhau hàng giờ mà không ai nói một lời. Nhất là trong những buổi đi chơi đêm, và những đêm nay, mới ở nhà chiếu bóng ra. Không gì thích hợp cho sự suy nghĩ, trầm ngâm bằng những cuộc đi chơi đêm ngoài phố. Mấy bức tường không ngăn cản tầm con mắt, cảnh bất di bất dịch của đồ vật chung quanh không làm lắm lúc đến bực mình, tâm hồn như được thỏai mái, rộng rãi, đi được xa hơn.
Cái bớt hình hoa mận đỏ Lam Thùy Dương Gió mùa xuân đượm hơi sương lành lạnh ôm kín cả triền đồi. Những bông hoa anh túc tím ngắt nghiêng nhẹ, đổ dựa vào nhau theo làn gió. Cả một cánh đồng mênh mông dài đến hàng chục con dao quăng này đều là của nhà Sua – người con gái duy nhất của Thống lý Giàng A Páo nổi tiếng giàu có nhất vùng Mèo.
Thằng Xuân hơn tôi ba tuổi nhưng nó là em bởi ba tôi là anh mẹ nó. Hồi đầu năm đi dân công nó quen, rồi thương con Thảo người cùng xã, nhưng cách xóm tôi chừng năm cây số. Những đêm lênh đênh ngoài biển nó thường hay buồn bã thở dài, ý chừng nó nhớ con Thảo nhiều lắm. Con Thảo thì tôi không lạ, mấy năm cấp hai học chung lớp với tôi, nó cũng thuộc loại mồm mép, nghịch ngợm có tiếng.
Cái quán tạp hóa của em nằm chìm dưới chân đồi cỏ mọc đầy hoa dại tím, bên cạnh ngôi nhà thờ cổ. Mỗi lần mẹ nhờ tôi đi mua những vật dụng cần thiết. Tôi phải đến đó, dù từ nhà tôi đến nhà em đi bộ tới nửa giờ, dù gần nhà tôi cũng có nhiều quán.
Bạn thắc mắc tại sao có những người vừa gặp nhau lần đầu tiên đã bị trúng ngay “tiếng sét ái tình”, trong khi đó lại có những người đi hết một vòng tròn Trái đất, cuối cùng lại trở về bên người cũ? Thật ra, tất cả những cuộc gặp gỡ trên đời vốn đã được định sẵn lương duyên. Việc yêu hay không yêu ai không phải là điều cứ muốn là được. Những chuyện tình sau đây sẽ khiến bạn tin rằng, định mệnh là có thật.
Một người tu luyện dù đã đến mức cao siêu nào, nếu chỉ còn một chút dính mắc vào đồ ăn thức uống thì vẫn có nguy cơ thành công… cốc cả. Thời Đức Phật Thích Ca Mâu Ni còn tại thế, ở thành Xá-vệ có một thanh niên tên là Sundarasamudda Kumàra (còn gọi là Mỹ Hải) sinh trưởng trong một gia đình cực kỳ giàu có, địa vị cao sang. Một hôm, sau bữa ăn sáng, trông thấy dân chúng cầm hương hoa đến tinh xá Kỳ Viên nghe Pháp, chàng hỏi:
Chiếc xe Bus số 25 từ từ tấp vào trạm dừng bên lề đường, bé Chi xuống trước đứng chờ bố Tam đang chống gậy lom khom xuống xe, một tay chàng phải vịn vào cửa xe mới giữ được thăng bằng, theo thói quen, chàng quay lại vẫy tay chào bác Tài xế da trắng với hai tiếng "Thank you", bác Tài mĩm nụ cười nhân hậu đáp trả "You're welcome".
Bảo Trợ