Cổ Tích VN Song Ngữ: Cây Tre Trăm Đốt

29 Tháng Mười Một 20184:09 CH(Xem: 1699)

Từ ngày còn nhỏ, chúng ta đã được nghe biết bao câu chuyện cổ tích qua giọng kể của bà, của mẹ. Từ những lâu đài của nàng công chúa và hoàng tử, cho đến cánh rừng rậm rạp nơi mụ phù thủy cư ngụ, vẻ đẹp hiền từ của Ông Bụt, Bà Tiên…, tất cả đã trở thành một phần không không thể thiếu trong ký ức tuổi thơ. Đã bao năm tháng trôi qua, những câu chuyện dân gian ấy vẫn còn nguyên sức hút, tuy giản dị, nhẹ nhàng mà gửi gắm bao lời răn dạy vô cùng trân quý của cha ông.

Chuyên mục “Cổ tích Việt Nam song ngữ” không chỉ mong muốn đem tới cho độc giả nguồn cảm hứng để học tiếng Anh mà còn hy vọng có thể khơi dậy thiện niệm, đạo đức con người cùng niềm tự hào dân tộc với lời nhắn nhủ: Hãy tự tin mang tinh hoa đất Việt vươn ra thế giới.

***

Câu chuyện Cây tre trăm đốt vẫn theo một mô típ quen thuộc: Chàng trai nghèo đi làm thuê cho phú ông giàu có. Để lấy được cô con gái nết na của phú ông, anh bị thách cưới bằng một cây tre trăm đốt. Nhưng trên đời làm gì có cây tre như vậy? Làm thế nào anh lấy được vợ và có một cuộc sống hạnh phúc? 

Dưới đây là nội dung câu chuyện song ngữ Cây tre trăm đốt:

Once upon a time, there was a poor man named Khoai, who worked as a servant for a landlord in the village. The landlord was very mean, but he had a single, beautiful daughter. He was afraid that Khoai would leave his household and thus he would lose a hard worker. So, he promised Khoai that if he worked hard for three years, he would be allowed to marry the landlord’s daughter. Khoai was very honest, so he believed the landlord. He worked day and night and looked forward to getting married. However, the landlord didn’t keep his promise. Instead, he offered his daughter to the son of a wealthy man in the neighboring village.

Ngày xưa có một anh nông dân nghèo tên là Khoai đi làm thuê cho một phú ông trong làng. Phú ông tính rất keo kiệt nhưng có một cô con gái xinh đẹp mà chưa gả chồng. Sợ là Khoai sẽ bỏ nhà ông theo nhà khác thì phú ông sẽ mất đi một người làm đắc lực, vậy nên phú ông hứa là nếu Khoai làm lụng chăm chỉ trong 3 năm, phú ông sẽ gả con gái cho. Khoai rất là thật thà nên Khoai đã tin lời phú ông. Khoai làm việc quần quật từ sáng đến tối để chờ đến ngày cưới vợ. Tuy nhiên, phú ông không giữ lời hứa. Thay vào đó, phú ông có ý định gả con gái cho con trai của một nhà giàu khác ở làng bên cạnh.


When the time for marriage arrived, the landlord said to Khoai. “Khoai! Go to the forest, find a hundred-knot bamboo, and cut it up into chopsticks for the wedding feast. Then I’ll let you marry my daughter”. Khoai again believed the landlord. Bringing an ax with him, he went to the forest in search of a bamboo with one hundred knots. The landlord and the wealthy man were very happy after tricking Khoai. After he left, they began secretly preparing for their children’s wedding.

Thấm thoắt ngày cưới vợ cũng đã đến, phú ông mới nói với Khoai rằng: “Khoai này, đi vào rừng tìm một cây tre trăm đốt để chặt nhỏ làm đũa cưới. Xong việc ta sẽ gả con gái cho”. Khoai lần nữa lại tin lời phú ông. Khoai mang rìu đi vào rừng tìm một cây tre trăm đốt. Phú ông và lão nhà giàu làng bên lấy làm vui mừng vì lừa được Khoai. Sau khi Khoai vào rừng, họ bắt đầu chuẩn bị lễ cưới.

blank
Khoai đi vào rừng để kiếm cây tre trăm đốt (Ảnh: Truyenhay24h.tk)

Meanwhile, Khoai spent his whole day climbing every mountain and crossing every stream in the forest to search for a bamboo with one hundred knots. However, he couldn’t find one. The tallest bamboo he could see had less than fifty knots. Tired and sad, he started crying. Suddenly, Buddha, the supreme man who always helped good people and punished bad ones, appeared. He asked Khoai, “Who are you? Why are you crying?”. After listening to Khoai’s story, Buddha smiled and said: “Don’t worry. Go and cut one hundred knots of bamboo, put them in a row and say “Stick together! Stick together!”. And you’ll have the bamboo you want.” Then Buddha disappeared.

Cùng lúc đó, Khoai cất công cả ngày trèo đèo lội suối trong rừng để tìm cho được cây tre có trăm đốt. Tuy nhiên, anh không tìm được cây nào có trăm đốt cả. Cây tre cao nhất cũng chưa đến 50 đốt. Mệt mỏi và buồn bã, Khoai bật khóc. Đột nhiên, vị Thần luôn giúp đỡ người lương thiện và trừng phạt người xấu là ông Bụt xuất hiện. Ông Bụt hỏi: “Con là ai? Tại sao con khóc?”. Sau khi nghe câu chuyện của Khoai, Bụt cười nói: “Con đừng lo lắng. Hãy đi tìm một trăm đốt tre rồi xếp chúng lại với nhau và hô “Khắc nhập! Khắc nhập!”. Rồi con sẽ có cây tre mà con muốn”. Nói xong Bụt biến mất.


Filled with joy, Khoai did as Buddha said, and he soon had the bamboo he needed to marry the landlord’s daughter. He set out to bring it back, but it was too big and heavy for him to load onto his shoulders. Khoai started to cry again. Buddha immediately appeared and said, “The bamboo will come apart in one hundred knots when you say “Unstick! Unstick!”. Khoai did as Buddha said and the bamboo came apart in one hundred knots. He tied up the knots and brought them back.

Quá vui sướng, Khoai làm theo lời ông Bụt dặn, và anh sớm có cây tre trăm đốt để kết hôn với con gái phú ông. Khoai định mang tre về, nhưng lúc này cây tre lại quá to và quá nặng để anh vác về nhà. Khoai lại bắt đầu khóc. Ông Bụt lập tức xuất hiện và nói: “Con chỉ cần hô “Khắc xuất! Khắc xuất!” thì cây tre sẽ rời ra làm trăm đốt.” Khoai làm theo lời Bụt dặn và cây tre lập tức rời ra. Anh buộc thành các bó tre và mang chúng về.

blank
Anh Khoai gánh tre về nhà phú ông (Ảnh: FPT Arena Multimedia)

But when he got home, Khoai saw the two families holding their wedding. He realized he had been tricked. He put the bamboo knots in the yard and asked the landlord to receive his bridal token. Looking at the bamboo knots, the landlord shouted, “I asked you to find a bamboo with one hundred knots, not one hundred knots of bamboo. How stupid you are!”. Both the landlord and the wealthy man burst into scornful laughter and mocked Khoai.

Khi anh trở về nhà, Khoai nhìn thấy nhà phú ông đang tổ chức lễ cưới. Khoai lúc này mới biết là mình bị lừa. Khoai xếp các đốt tre trước sân và kêu phú ông ra nhận lễ cưới. Nhìn thấy các đốt tre, phú ông mới hô lớn: “Ta bảo ngươi chặt một cây tre trăm đốt chứ có bảo ngươi chặt một trăm đốt tre đâu. Sao nhà ngươi ngốc thế?” Phú ông và gã nhà giàu đều xúm lại phá lên cười.


Khoai became angry. He said nothing to the men, but quietly put the bamboo knots in a row and shouted “Stick together! Stick together!”. They turned into one bamboo with one hundred knots. The landlord was very surprised, so he came near to see the bamboo. Khoai then said, “Stick together! Stick together!”. Immediately, the landlord stuck to the bamboo. The wealthy man came to rescue the landlord, but Khoai said in a low voice, “Stick together! Stick together!” The wealthy man stuck to the bamboo, too. The two rich men screamed and begged for freedom. The landlord was so scared that he promised to let Khoai marry his daughter that day. Then Khoai said, “Unstick! Unstick!”. The bamboo immediately came apart and the rich men were free. The wealthy man and his son left the wedding feast in a hurry. Khoai tied the knot with the landlord’s daughter that day, and they lived together happily forever and ever.

Khoai giận lắm. Cậu không nói năng gì cả mà lẳng lặng xếp trăm đốt tre thành một hàng rồi hô lớn: “Khắc nhập! Khắc nhập!” Ngay lúc ấy chúng biến thành một cây tre trăm đốt. Phú ông rất ngạc nhiên nên đến gần để nhìn cây tre. Khoai mới hô “Khắc nhập! Khắc nhập!”. Lúc này, cả người phú ông bỗng dính vào cây tre. Lão nhà giàu làng bên mau chạy lại cứu phú ông nhưng Khoai hô nhỏ: “ Khắc nhập! Khắc nhập!”. Lúc này lão nhà giàu cũng bị dính vào cây tre. Cả phú ông và lão nhà giàu đều hoảng hốt kêu xin thả ra. Phú ông sợ tới mức ông hứa là sẽ cho Khoai cưới vợ liền ngay hôm đó. Khoai hô: “Khắc xuất! Khắc xuất!”. Lập tức cây tre rời ra, phú ông và lão nhà giàu được cứu thoát. Lão nhà giàu cùng con trai nhanh chóng rời khỏi tiệc cưới. Khoai liền kết hôn với con gái phú ông vào hôm đó và hai vợ chồng họ sống hạnh phúc với nhau suốt đời.

Ý nghĩa câu chuyện: 

Câu truyện trên đã có một kết thúc tốt đẹp. Người lương thiện sẽ nhận lại được phúc báo sau khi trải qua nhiều khổ nạn. Kẻ ác tâm cuối cùng phải gánh hậu quả do chính hắn gây ra.

Lão phú ông là đại diện cho cái xấu còn tồn đọng đâu đó trong xã hội ngày nay. Chúng ta cũng bắt gặp không ít người dù biết là xấu nhưng vẫn hùa theo ủng hộ và hắt hủi những con người lương thiện. Người Việt có câu “Gieo nhân nào gặp quả nấy”. Nếu chúng ta đứng về lẽ phải, làm điều thiện, luôn nhẫn nại vươn lên thì điều chờ đợi chính là hạnh phúc. Ngược lại, khi chúng ta chọn cái xấu ác hay đứng sang ủng hộ cho những điều không đúng mà làm hại người lương thiện thì chúng ta sẽ nhận lại sự bất hạnh trong tương lai của chính mình.

Tuy vậy, trong đoạn kết câu chuyện, anh Khoai vẫn đọc câu thần chú “khắc xuất, khắc xuất” để giải phóng những kẻ xấu bị treo trên cây tre trăm đốt sau khi họ đã tỏ ra hối cải. Lúc nào cũng vậy, vẫn luôn có một lựa chọn mang tính thiện giải cho mọi sự việc. Nhưng điều này cũng chỉ có thể xảy đến cho những ai biết ăn năn hối cải trước khi quá muộn.
Thiện Nhân (Tổng hợp) DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi. So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến. Nhưng mà, người mẹ ngoài 50 tuổi của tôi cần có một người bầu bạn, mà yêu cầu của người già đã ngoài 50 đối với một nửa kia chỉ cần phẩm cách tốt là được rồi. Về mặt này ông ấy có đủ điều kiện, bởi ông là người tốt nổi tiếng gần xa, là người thật thà chất phác. Cái hôm gặp gỡ lần đầu tiên với mẹ tôi, ông rất bối rối. Bởi ông biết rất rõ rằng mọi phương diện của mình đều không có ưu thế: nhà thì chật hẹp, tiền lương thì ít, ông chỉ là một công nhân phổ thông nghỉ hưu, hơn nữa nhà của cậu con trai vừa mới kết hôn cũng cần đến sự giúp đỡ của ông.
1. Hành lý chẳng có gì, vài ba bộ quần áo và một mớ đồ lụn vụn, lặt vặt. Hai ngày trước tôi đã nhét vội vàng vào túi xách, lập cập kéo khóa và chực phi thẳng ra khỏi cửa nhà không thèm ngoái đầu nhìn lại. Đi. Sẽ đi. Không từ biệt. Không luyến tiếc.
21 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4328)...Được tin chú Thế mời uống cà phê ở quán Thanh Mai vào chủ nhật, tôi cảm thấy rất vui. Vậy là chủ nhật này nhóm tôi có thể về lại vùng quê của chú, một vùng quê nghèo mà yên ả, thanh bình nằm dọc theo bờ của con sông Trường Thủy quanh năm nước chảy êm đềm; bồi đắp – nuôi dưỡng, hình thành nên cư dân hiền hòa, hiếu khách từ bao đời.
Mộc Châu mùa này đang vào mùa hoa mận, hoa mơ. Hoa nở trắng trời nơi mảnh đất cao nguyên làm xao xuyến bao kẻ đến người đi. Nhưng trước khi lên đường thăm Mộc Châu, bạn hãy đọc câu chuyện về sự tích cây mơ, để chuyến đi trở nên thi vị và ý nghĩa hơn nhé! Xưa lắm, có một chàng trai trẻ tuổi rất có tài làm thơ. Bố của anh là một thầy thuốc giỏi, Anh được truyền nghề bốc thuốc chữa bệnh.
04 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4897)....Quê tôi cách Hà Nội chừng 5 cây số. Khi cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ thì gia đình tôi tản cư lên Nhã Nam thuộc huyện Yên Thế, Bắc Giang. Đến năm 1948 khi cậu tôi từ Vĩnh Yên lên thăm chúng tôi lần đầu thì toàn thể gia đình...
17 Tháng Bảy 2012(Xem: 4482)...Đất An Nam trù phú, vùng Tây Nam bộ nổi tiếng ruộng vườn cò bay thẳng cánh. Phía Đông Nam của Sài thành cũng là vùng trù mật, với những khu vườn đất đỏ cây trái xum xuê, những đồn điền cao su “vàng trắng” ở miệt Long Thành, Bình Ba…hầu hết đều do người Pháp quản lý.
04 Tháng Bảy 2012 (Xem: 4487) Lão đã già, một mình một thuyền câu cá trên dòng Nhiệt lưu và đã tám mươi tư ngày qua lão không bắt được lấy một mống cá nào. Bốn mươi ngày đầu thằng bé đi với lão. Nhưng sau bốn mươi ngày không câu được cá, cha mẹ thằng bé bảo nó rằng rốt cuộc bây giờ ông lão đã hoàn toàn salao, cách diễn đạt tệ nhất của vận rủi, rồi buộc nó đi theo thuyền khác và ngay trong tuần lễ đầu tiên chiếc thuyền ấy đã câu được ba con cá lớn.
Truyện ngắn của Guy De Maupassant (1850-1893) Thân Trọng Thủy dịch Phòng khách nhỏ, phủ đầy màn cửa dày, kín đáo thoảng mùi hương thơm.Trong lò sưởi lớn lửa đang cháy và một ngọn đèn với cái chao viền rua đăng–ten cũ đặt bên góc lò sưởi chiếu ánh sáng lờ mờ lên hai người đang trò chuyện. Người đàn bà, chủ nhà, là một bà già tóc bạc, môt trong những bà già khả kính, làn da không có nếp nhăn, mịn màng như một tờ giấy láng mỏng và thơm, do từ lâu bà tắm bằng nước tẩm tinh dầu nguyên chất để làm đẹp da; môt bà già mà mỗi khi hôn tay bà người ta cảm thấy mùi thơm nhẹ xông lên mũi như khi mở một hộp mùi hoa diên vĩ của Florence.
29/5/2012...Chuyến xe lửa vừa rời thành phố Genes đi về hướng Marseille, men theo bờ biển khúc khuỷu lởm chởm đá, nhẹ lướt giữa biển cả núi non như con rắn sắt, bấu víu vào bờ biển cát vàng, nơi những lượn sóng nhấp nhô vỗ vào, trông như mảnh lưới bạc, và bỗng chui vào cửa miệng đen ngòm của những con đường hầm, như con thú chui vào hang. Guy De Maupassant Dịch giả: Trần Thanh Ái
Truyện ngắn của Phạm Lưu Vũ - Cánh đồng Mả Quan làng tôi thẳng cánh cò bay. Năm hai vụ lúa xanh tốt bời bời. Vào lúc lúa uốn câu, đêm đêm đi qua nghe tiếng cá rô nhảy lên đớp thóc, cứ như những tiếng chép miệng của ai đó ở giữa cánh đồng. Sở dĩ có cái tên đó, là vì ngày trước toàn bộ là lăng mộ của một ông quan to lắm, giờ chỉ còn sót lại vài cái gò nhỏ lọt thỏm, nhấp nhô giữa biển lúa xanh. Cái gò nằm chính giữa có một cây cổ thụ già cỗi, mốc meo, dùng làm chỗ buộc trâu, buộc bò…
Bảo Trợ