Ăn Mày Cửa Phật

09 Tháng Giêng 20199:00 SA(Xem: 945)

Ăn mày cửa Phật

baomai.blogspot.com
Có một ông Lão kéo một xe gạo nặng nề lê bước trên đường vừa đi vừa thở hổn hển, vô tình bánh xe chao đảo vì va vào một cục đá bên đường, làm cả xe gạo lật ngang. Ông lão cố hết sức nâng xe gạo lên, nhưng không nâng lên nổi. Ông mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại, trời nắng chang chang. Ông bất lực, ngồi bệch xuống đường. Nhìn xung quanh, ông thấy một ngôi Chùa. Bên ngoài ngôi Chùa là những chiếc xe hơi lộng lẫy.    

Ông suy nghĩ và than: "Có người vừa sinh ra thì đã giàu, có kẻ làm lụng vất vả cả đời lại chẳng có gì!"

Một người phật tử đi ngang nghe thấy nên nói với ông: "Ông đã đến cửa Phật sao không vào thành tâm cầu nguyện, lại ngồi đây than thân trách phận! Người ta bảo Chùa đó rất thiêng, chính vì vậy mà khách thập phương cứ kéo đến ùn ùn".
 
baomai.blogspot.com
Note: hình trong bài này là minh họa

Ông Lão nghĩ mình đã bất lực trước cảnh nghèo túng và sự lật đổ của xe gạo, nên từ từ bước vào Chùa theo tiếng Chuông ngân trong lòng có rất nhiều điều mong ước.

Trước mắt ông nhiều người đang quỳ trước tượng Phật uy nghi khấn nguyện.

Ông đứng nhìn ngơ ngác.

Một Vị tăng bước tới và hỏi: "Ông lần đầu tiên đến đây phải không?"

Ông Lão: "Vâng! thưa Thầy lần đầu con đến nơi cửa Phật nên chẳng biết cầu nguyện ra sao. Kính mong Thầy chỉ dạy!"

Vị Tăng: "Ông mong muốn điều gì?"

Ông Lão quay nhìn những người kia và nói: "Con cầu xin đức Phật ban phát sự công bằng."

Vị Tăng: "Công Bằng ư?"
 
baomai.blogspot.com

Ông Lão: "Vâng! thưa Thầy. Con sinh ra trong một gia đình nghèo khổ, bần hàn không được học hành tử tế, từ bé đã phải tự mưu sinh. Lớn lên lấy một người vợ nghèo và nai lưng làm lụng như trâu bò, để nuôi bầy con nheo nhóc. Cuộc đời khốn khổ cơ hàn cứ thế bám theo con dai dẵng. Trong khi có biết bao nhiêu người khác sinh ra trong một gia đình giàu sang, chẳng cần cố gắng mà vẫn sống suốt đời trong nhung lụa. Như vậy thực là không công bằng! Nếu đức Phật linh thiêng xin Người hãy ban cho con một ít may mắn của những người kia!"

Vị Tăng: "Như những người kia ư?"
 
Ông Lão: "Chỉ cần nhìn họ là đủ biết họ giàu sang quý phái cở nào rồi. Những người nghèo khổ như con không thể hiểu nổi họ làm gì mà giàu sang lắm vậy?"   

Vị Tăng: "Cái đó ta không biết? nhưng khi tới đây họ cũng chỉ là ăn mày cả mà thôi."

Ông Lão: "Ăn mày ư? thưa Thầy!"

Vị Tăng: "Đúng! Ăn mày Cửa Phật!"

Ông Lão: "Nhưng nhìn họ giàu sang Quý phái có thiếu gì mà phải đi ăn mày?"

Vị Tăng: "Sống trên cõi đời này mấy ai thỏa mãn với những gì mình đang có. Không tin ông cứ lại gần họ xem."

Ông Lão tò mò đi tới gần vài người, lắng tai nghe những lời cầu nguyện của họ.
 
baomai.blogspot.com

- Một người đàn ông lớn tuổi mặc áo vest, thắt cà vạt trong rất chỉnh tề cầu nguyện: "Cầu xin đức Phật cứu giúp công ty con khỏi bị phá sản, hàng trăm gia đình công nhân đang trong chờ vào Công ty. Đang trông chờ vào sự lèo lái của con. Mô Phật !"

- Một người đàn bà lớn tuổi khóc thút thít:" Xin Đức Phật rũ lòng từ bi cho con sức mạnh để chiến đấu với căn bệnh ung thư quái ác. Xin ngài đừng để con phải chịu những cơn đau hành hạ, dày vò".
 
- Một cô gái trẻ tuổi buồn rầu ủ rũ khấn nguyện: "Năm nay con đã gần 30 tuổi, mà vẫn chưa có người yêu thương. Con vô cùng buồn tủi, con chỉ xin Ngài linh thiêng cho con chút dung mạo để con tìm được một tấm chồng. Xin Ngài ban phước, mô Phật!"    

Ông nghe được nhiều người khác xung quanh ông đều có vấn đề đau khổ để cầu nguyện.

Ông lão cảm động rơi nước mắt.

Ông bật thốt lên: "Tội nghiệp quá!"
 
baomai.blogspot.com

Ông trở lại bên cạnh vị Tăng và thưa: "Thưa Thầy họ cầu xin rất nhiều điều, hóa ra họ toàn là ăn mày thật. Con cứ nghĩ trên đời này ai cũng hạnh phúc hơn con, chứ ai biết được họ cũng có nhiều nỗi khổ đến thế. Ngẫm ra con còn có nhiều điều hạnh phúc hơn họ như sức khỏe, sự vô tư chẳng hạn.

Vị Tăng: "Đúng vậy! Cuộc đời công bằng với tất cả mọi người. Nên biết an phận với thực tại và cố gắng hết sức mình để tự mình hóa giải những khó khăn trong cuộc sống, đó mới chính là một cuộc đời hoàn mỹ."

Ông Lão nghe xong tỉnh ngộ!

Ông bước ra khỏi chùa và không cầu nguyện điều gì cả.
 
baomai.blogspot.com

Ông đã không cầu nguyện điều gì cả vì tự thấy mình có thể vượt qua được khó khăn đang có của mình. So với những người giàu có kia, khó khăn của ông thật là quá nhỏ bé.

Ông trở lại bên cạnh xe gạo. Khuân từng bao gạo ra khỏi xe kéo, rồi khi không còn bao gạo nào trên xe, rất dễ dàng ông nâng chiếc xe đứng lên vững vàng trên hai bánh xe và vác gạo để lên xe.
 
baomai.blogspot.com  
Ông kéo xe đi trong lòng thênh thang.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đời người thường có đến bảy, tám phần không như ý. Nhưng đôi khi, chỉ cần thay đổi tâm cảnh, thay đổi góc nhìn, bạn đã thấy mọi sự việc đều tốt đẹp trở lại rồi. Dưới đây là 3 câu chuyện nhỏ khiến tâm hồn bạn trở nên khoáng đạt hơn…
“Thật đáng tiếc, chúng tôi không in được hóa đơn thanh toán cho tình người! . - Một câu chuyện có thật. Tại một thành phố ở Ấn Độ, vị thương gia mất cả ngày trời thương thảo với đối tác. Mệt mỏi, ông vào một nhà hàng sang trọng, tự thưởng cho mình bữa tối thịnh soạn.
Một phú ông nọ có một hồ nuôi đầy cá. Ngày nọ, một anh ngư dân đang trong cơn túng quẫn xâm nhập vào vườn nhà phú ông ăn trộm cá. Không may cho anh, vì nghi ngờ có kẻ xâm nhập lãnh địa của mình nên phú ông đã cho người hầu đi lùng sục khắp vườn. Trông thấy đèn đuốc sáng choang đang tiến về phía mình, người đánh cá biết ngay là có sự chẳng lành. Nhưng vốn là người thông minh, anh ta bèn cởi phăng áo ra và trát đầy bùn đất lên người. Sau đó, anh ta nhắm mắt lại và ngồi dưới một gốc cây giả vờ chìm đắm trong suy tưởng.
Cuộc sống cần những câu chuyện nhỏ để giúp bạn có được kinh nghiệm sống quý báu, hay ít ra nó cũng có thể giúp các bạn có được chút niềm vui trong những bộn bề này.
Đó là bài học về dân trí, dân khí, về cái đạo làm người cơ bản, mà xem ra người Nhật vẫn là bậc thầy dạy người Việt sau hơn một thế kỷ… Trong cuốn Phan Bội Châu Niên Biểu – Tự Phê Phán có đoạn kể rằng lúc mới đến Nhật (1905), Phan Bội Châu đã gặp một người phu xe Nhật Bản tốt bụng. Lúc đó Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ dành dụm được vài đồng bạc làm lộ phí để lên phố thị Tokyo tìm cho được anh học sinh Trung Quốc, có tên Ân Thừa Hiến.
Môn đồ hỏi "Nghiệp là gì", Đức Phật trả lời bằng 1 câu chuyện khiến bao người thức tỉnh Câu chuyện mà Đức Phật kể cho các môn đồ đã khiến nhiều người nhận ra, dù chưa làm điều gì có hại cho người khác, nhưng họ đã vô tình tạo nghiệp cho chính bản thân mà không biết. Một hôm, Đức Phật đang ngồi cùng các môn đồ thì bỗng có 1 người hỏi Ngài rằng, "Nghiệp là gì?". Đức Phật trả lời: "Để ta kể cho các ngươi một câu chuyện.
Không ai muốn đến gần, nhưng tình yêu của cô bị bịnh aids đã khiến tôi bật khóc! Thông tin bệnh nhân AIDS chuẩn bị nhập viện sinh con đã khiến cả khoa sản náo loạn. Các y tá đồng thanh nói: “Ai sẽ chịu trách nhiệm trong trường hợp bị lây nhiễm?” Ngay cả một số bác sĩ cũng phản đối: “Nếu bệnh nhân khác bị lây nhiễm qua dụng cụ phẫu thuật và giường chiếu thì phải làm thế nào?”. Sau một hồi tranh luận, cuối cùng bệnh nhân cũng được sắp xếp vào chiếc giường số 13, phòng cách ly đặc biệt của khoa sản. Khi trưởng khoa phân công trực ban, không ai muốn nhận vào trong đó. Cuối cùng chỉ còn lại tôi – một y tá vừa tốt nghiệp ba tháng, nơm nớp lo sợ bước vào căn phòng.
Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo đã trao tặng Giải thưởng Tự do Tôn giáo Quốc tế lần đầu tiên của Hoa Kỳ cho một Imam Hồi Giáo người Nigeria. Lúc 3g chiều ngày 23 tháng 6 năm 2018, Imam Abubakar Abdullahi, đã liều mạng sống mở cửa đền thờ Hồi Giáo ở làng Barkin Ladi, bang Plateau, và cả nhà ở của ông ở gần đó để che chở cho 262 người Công Giáo đang bị bọn khủng bố Fulani lùng giết.
Chuyện xảy ra trong buổi lễ tốt nghiệp cho các Bác Sĩ ở Anh năm 1920, có sự tham dự của Thủ Tướng Anh thời đó. Trong buổi lễ, như thông lệ, Trưởng Khoa đứng lên chia xẻ kinh nghiệm với những sinh viên mới ra trường. Lần này Ông kể về một sự cố đã xảy ra với Ông: " lần ấy đã quá nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa nhà mình. Khi mở ra tôi thấy một phụ nữ lớn tuổi đang hoảng hốt và Bà nói với tôi: " Ôi Bác Sĩ ơi, Con tôi đang bệnh rất nghiêm trọng, xin Ông hãy cứu nó ! ” Tôi vội chạy ra theo Bà ta đến nhà họ mà không kịp nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra. Hôm đó là một đêm giông bão và rất lạnh, trời mưa như trút, lái xe rất nguy hiểm nhưng tôi không kịp lo cho mình nữa.
Ông không tìm thấy hạnh phúc trong sự xa hoa giàu có, nhưng trong một tu viện dòng Biển Đức ở Tây Ban Nha. Đã bốn năm qua, không có ai vào tu với các thày dòng Biển Đức trên núi Montserrat, ở Tây Ban Nha, thế mà mới đây lại có một ứng sinh bất thường : David Valls 57 tuổi, đã từng là giám đốc điều hành cao cấp rất thành công nhiều năm làm việc cho một công ty dầu khí quốc tế.
Bảo Trợ