BỌN "SAO ĐỎ" CHÍNH LÀ MẦM YÊU NGHIỆT CỦA XÃ HỘI

28 Tháng Mười Một 201812:00 SA(Xem: 181)

BỌN "SAO ĐỎ" CHÍNH LÀ MẦM YÊU NGHIỆT CỦA XÃ HỘIblank


Sao đỏ - "hồng vệ binh", nỗi ám ảnh của học trò 

Đăng Bình
 
Báo Giáo dục

(GDVN) - Trong thực tế, đội cờ đỏ hoạt động chẳng khác nào đội quân chuyên rình rập, bắt bớ, ra oai với bạn bè. Có em còn lợi dụng sự sợ hãi của bạn để mưu cầu lợi ích. 


LTS: Trong các trường học hiện nay (từ bậc tiểu học đến trung học phổ thông) đều có đội Sao đỏ.  Tuy nhiên, trước thực trạng hoạt động của đội sao đỏ hiện nay, cô giáo Đăng Bình đã có bài viết chia sẻ. Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết. 
Từ cấp tiểu học đến các bậc học phổ thông, trường học nào cũng có đội sao đỏ. Đây là một hình thức tự quản của học sinh. 

Mục đích thành lập ra đội sao đỏ là quan sát, theo dõi mọi hoạt động, nề nếp của học sinh trong trường, giúp giáo viên giáo dục những học sinh vi phạm và kịp thời tuyên dương những em có những việc làm gương mẫu, nổi trội. Từ đó, giúp học sinh tự rèn luyện và thực hiện tốt những nội quy của nhà trường đề ra. 

Thế nhưng trong thực tế ở một số trường, đội cờ đỏ hoạt động chẳng khác nào đội quân chuyên rình rập, bắt bớ và ra oai với bạn bè. Đã có em còn biết lợi dụng sự sợ hãi của các bạn để mưu cầu lợi ích riêng. 

Bởi thế, nói chung ở nhiều trường hiện nay, đội sao đỏ đang trở thành nỗi “ám ảnh” của không ít học sinh trong trường. 

Chẳng khác gì canh “tội phạm” 

Đứng quan sát một lúc tại bất kì cổng trường nào vào giờ đi học, giờ ra về cũng dễ dàng bắt gặp vài ba em tay lăm lăm cuốn vở và cây viết để sẵn sàng ghi tên những học sinh vi phạm vào sổ. 

Có em đi học muộn thấy cờ đỏ đứng canh ngoài cổng đã run sợ rúm ró cả người. Em lấy tay bịt chặt bảng tên trước ngực không cho cờ đỏ ghi tên. Vài ba bạn miệng la lớn, lấy tay vạch áo bạn để ghi bằng được tên. 

Có học sinh không có bảng tên nhưng hoảng quá nói đại một tên khác, học ở một lớp khác để thoát tội. Sau đó thì hỉ hả vào khoe với các bạn như một chiến tích đáng tự hào. 

Hay cái cảnh cờ đỏ rượt học sinh không đội mũ bảo hiểm chạy thục mạng để xem học lớp nào. Có bạn trống trường vừa điểm chỉ một vài giây nhưng van xin cờ đỏ tha cho để vào lớp mà không được. 

Vào đầu mỗi buổi học, học sinh bậc trung học cơ sở và trung học phổ thông đều có 15 phút đầu giờ. 

Lớp nào cũng có một cờ đỏ đứng canh ngoài cửa xem lớp có sinh hoạt đầu giờ không? Sinh hoạt có trật tự hay vẫn ồn ào?...Có những học sinh nói rằng mình chỉ hỏi bạn có vài câu cũng bị cờ đỏ ghi ngay vào sổ tội mất trật tự. 

Vào những giờ ra chơi, trong khi học sinh vui chơi, đọc sách, cờ đỏ cũng lăm lăm cuốn sổ ngó nghiêng chỉ để tìm bạn nào không mang dép, bạn nào vô ý văng tục… 

Nội quy nhà trường có nhiều, sơ sẩy một chút là có tên trong sổ trực. Trường cấm mua hàng rong ngoài cổng, có bạn khát nước quá chạy ra mua bịch nước cũng phải lén la lén lút như người ăn trộm. 

Nếu hỏi học sinh “trong trường sợ ai nhất” không ít câu trả lời rằng “sợ nhất đội cờ đỏ”. Bởi, cứ có tên trong sổ cờ đỏ bất cần biết phạm lỗi lần đầu hay thường xuyên vi phạm thì cũng sẽ bị thầy cô nhẹ thì nhắc nhở, nặng sẽ phạt đòn… 

Nhiều bạn trong đội cờ đỏ tự cho mình cái quyền nạt nộ, hạch sách các bạn. Các em đội cờ đỏ vui mừng khi thấy bạn van xin, năn nỉ tha cho. 

Ý thức được “sức mạnh”, “quyền uy” của mình, không ít cờ đỏ ra oai, lên mặt với các bạn. 

Một số học sinh thường xuyên vi phạm cũng sợ mình bị ghi tên nhiều vào sổ đã nghĩ ra nhiều cách lấy lòng đội cờ đỏ như cho tiền mỗi ngày (gọi trắng ra là tiền cống nạp). 

Đã có không ít lần chúng tôi phải xử lý tình trạng phụ huynh phản ánh con họ lấy cắp tiền của cha mẹ, truy hỏi kĩ mới biết “hối lộ” cho anh cờ đỏ để khỏi bị ghi tên mỗi khi phạm lỗi. 

Xin cho con không làm cờ đỏ 

Đã có phụ huynh đến trường đặt vấn đề thẳng với giáo viên “xin cô cho con tôi không phải làm cờ đỏ”. 

Hỏi ra được biết “từ ngày cháu làm cờ đỏ tôi thấy nó thay đổi khá nhiều. Tôi sợ có khi con sẽ hư lúc nào không hay”. 

Rồi chị kể thường ngày đi học về, cháu hay khoe hôm nay bắt được bạn A nói tục, bạn B đi học muộn hay bạn C mua quà ngoài cổng. Mấy bạn năn nỉ xin gần chết và hứa cho con đồ chơi con mới tha cho. Cái giọng kể đầy tự hào sung sướng. 

Có chị lại nói rằng, con mình thay đổi tính nết từ khi vào đội cờ đỏ. Chị cho biết, trước đây cậu bé luôn nhường nhịn và chiều chuộng em nhưng nhiều tháng gần đây không còn điềm đạm, cưng chiều như trước. Không vừa lòng điều gì thì mắng mỏ và lên giọng đàn anh quát nạt. 

Theo dõi mãi mới biết con làm trong đội cờ đỏ nên sợ con sẽ học cái tính quát nạt bạn bè sẽ hư. 

Có phụ huynh cũng thẳng thắn nói rằng, tôi sợ con nhiễm thói xấu vì nhiều lần nó khoe được bạn cho bánh nên đã không ghi tên bạn vào sổ. 

Chuyện theo dõi học sinh để nhắc nhở, giáo dục các em là nhiệm vụ của giáo viên, của giám thị. Đừng khoác trách nhiệm lớn lao này trên đầu con trẻ. Hãy để các em sống vô tư hồn nhiên đúng như tuổi các em cần được hưởng. 
Đăng Bình

Comment: Đảng cộng sản VN vẫn "ấu trĩ" như thời đấu tố cải cách ruộng đất 1953, vẫn gieo vào lòng những trẻ thơ mầm mống hận thù, tố giác lẫn nhau, vẫn chia rẽ học sinh, nhân dân bằng "giai cấp"...

Tất cả những gì đảng cộng sản vẽ ra chỉ một mục đích "duy trì sự lãnh đạo độc quyền của đảng", không hề vì sự phát triển của đất nước!

Không có lòng yêu nước, người lãnh đạo chỉ là con rối của kẻ khác!

 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Fang Zheng, một công dân Mỹ gốc Hoa với đôi chân bị nghiền nát dưới bánh xe tăng trong vụ thảm sát Thiên An Môn năm 1989, đã bị từ chối nhập cảnh vào Trung Quốc để tham dự tang lễ của cha mình, theo Epoch Times. Chính quyền Trung Quốc đã từng dùng xe tăng, quân đội và súng trường để giết hàng ngàn sinh viên nhằm chấm dứt cuộc biểu tình đòi tự do, dân chủ của sinh viên trên quảng trường Thiên An Môn vào ngày 4/6/1989. Fang là một trong những sinh viên tham gia cuộc biểu tình. Vào ngày 4/6/1989, anh cùng nhóm sinh viên rút khỏi quảng trường Thiên An Môn và bị 1 chiếc xe tăng nghiền nát cả hai chân. Fang đã từng lên tiếng về sự thật đẫm máu của vụ thảm sát và từng bị chính quyền Trung Quốc bắt giữ 2 lần.
Lấy đi đỉnh hương của Đức Thánh Trần, sẽ nhận về mình một bát hương. Phó chủ tịch TP HCM Nguyễn Thị Thu qua đời
Đức Thánh Trần Hưng Đạo đã được lịch sử và nhân dân phong Thánh. Và Đức Thánh theo đạo lý nhân gian từ xưa đến nay hiện diện ở đâu thì ở đó có lư hương để nhân dân chiêm bái và thắp nén hương để tưởng nhớ và ghi nhớ công ơn của ngài đối với dân tộc này.
SÀI GÒN 17-2 (NV) .- Ba tuần lễ đã trôi qua, thân hữu trông tin nhưng Facebooker có hai trang cá nhân Selena Zen và Diệu Hằng trên mạng xã hội, vẫn biệt tăm tích kể từ ngày bà bị công an bắt đi. Theo thông tin trên các trang facebook của Bảo Nhi Lê và Người Đà Lạt Xưa hôm Chủ Nhật, Công an đã đến bệnh viện Nguyễn Tri Phương ở Sài Gòn buổi chiều ngày 28/1/2019 bắt bác sĩ Huỳnh Thị Tố Nga, nơi bà là bác sĩ khoa xét nghiệm. Từ hôm đó đến nay, không ai biết tình trạng của bà ra sao hoặc bị giam giữ ở đâu, bị bắt về tội gì.
Một đoạn trường lịch sử đau thương và hào hùng để chiến đấu bảo vệ tổ quốc trước cuộc xâm lăng của Trung Quốc, một cuộc chiến phi nghĩa và với nhiều mục đích chính trị, kinh tế riêng của Đảng cộng sản nước này. Nhưng khoảng lịch sử này lại vắng mặt trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, gần 40 năm bị lãng quên và không hiểu lý do nào khiến những xương máu của đồng bào chết cho quê hương, đất nước phải bị đối xử như vậy?
Bạn Hồng Tung thân mến, tôi vừa đọc mấy lời giãi bày trên trang Fb của bạn. Tôi thấy cần có mấy ý kiến trao đổi nhanh như sau: Thứ nhất, cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Quốc đối với Việt Nam không kết thúc vào ngày 18/03/1979. Và không phải là "Các cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở các vùng biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc là những quá trình lịch sử đã diễn ra trong khoảng thời gian từ cuối năm 1978 đến đầu năm 1979."
GIÁO SƯ NÀY ĂN GÌ MÀ NGU THẾ ! - TÔI KHINH BỈ VÀ CĂM PHẪN TÊN GS SỬ HỌC PHẠM HỒNG TUNG.... Lời dẫn: Ông Phạm Hồng Tung, Giáo sư Tiến sĩ, Viện trưởng Viện Việt Nam học & Khoa học phát triển; ông này cũng là Chủ biên chương trình Lịch sử trong chương trình giáo dục phổ thông tổng thể vừa có bài trả lời phỏng vấn trên Việt NamNet. Bài trả lời phỏng vấn này đang gây bão bức xúc trên mạng xã hội.
“Vào thập niên 90, khi người ta đã mạnh dạn hơn, âm nhạc phát triển hơn thì chính quyền yêu cầu tất cả các quán cà phê ở Việt Nam phải có giấy phép ca nhạc. Đó là điều ngớ ngẩn nhằm kiểm soát tất cả các bài hát trong đó. Đến năm 2000 thì hát gì mỗi đêm phải ghi ra, lên danh sách để nộp cho phường. Nhưng rồi tất cả những điều đó đều thất bại. Cái thất bại hiện rõ nhất là hiện nay tất cả các chương trình lớn nhất ở Việt Nam và đầu tư tốn tiền nhất là tất cả những ca khúc trước năm 1975.”
Khi Việt Nam đang hội nhập sâu vào thế giới, luật pháp đang minh bạch từng bước, nhiều luật lệ đang trong quá trình liên thông với quốc tế. Do đó, tiền tham nhũng mang ra tiêu dùng hay đầu tư sẽ khó dần, gửi ra nước ngoài thì không hề dễ nếu như không được rửa, chỗ có thể để trong nước thì đang thu hẹp.
Ông Tổng bí thư đảng cộng sản kiêm Chủ tịch nước đang lì xì cho hai cô “diễn viên đóng thế” những cô lao công đêm đông quét rác đích thực rồi. Hiện tại, một trong hai cô gái mặc quần áo mới tinh không vết bẩn hay bị nhàu nhĩ, nhem nhuốc với da dẻ, mái tóc, phong thái rất tiểu thư này được cư dân mạng tìm ra là đang làm việc tại một cửa hàng bán điện thoại di động (tên Hương, 20 tuổi) ở Hà Đông.
Bảo Trợ