Vấn Vương Tình Nhi Nữ

27 Tháng Mười Một 20182:22 SA(Xem: 1171)


PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH ĐẰM THẮM

yeu-aVẤN VƯƠNG TÌNH NHI NỮ

Anh nghe sóng đời em thầm vỗ lại

Lòng nao buồn xa xót bởi thương yêu

Nếu tình anh chưa xoa nổi vết em đau

Âu cũng bởi duyên trời còn trắc trở

Thì em ạ ! Đời người như kiếp nợ

Nợ em còn, duyên tàn cũ chửa phai….

Nên tình anh ngợp ánh sáng ban mai

Em đón nhận vẫn vương vài mảnh tối

Mong bồ-tát chỉ dùm em ta lối

Biển trời kia đang rộng mở thênh thang

Tiếc chi em một bóng đêm tàn

Để anh chở con thuyền gái em qua lận đận

Tình mới trong em cả vầng sáng lạn

Cái đã qua chỉ là rác thôi em !

Nắm rêu xưa hoen tạp, thấp hèn

Sao em phải bận lòng nuối nả ?

Tình nhi nữ vấn vương hồn khách lạ

Trên con đường thiên lý bỗng chồn chân

Cái gì cần thì giẫm đạp lên em

Hạnh phúc đời em, chân trời xanh biển sóng…

18/11/2018



CẢM TÁC “TÌNH YÊU & CUỘC SỐNG”

Lòng em đau, lòng anh cũng đau

Mối tình vỡ, em ơi ! Cả hai ta đều mất

Đời là bản tình ca không bao giờ dứt

Dẫu đường đi tới LÂU ĐÀI TÌNH YÊU

đầy nước mắt với thương đau.

Hạnh phúc của đời ta phải nghĩ tới mai sau

Nếu không,

Cuộc đời như một thửa ruộng cỗi cằn,

hay nấm mồ khô chết

Về đi em ! Với tình yêu tha thiết

Vượt qua bão giông, hạnh phúc mới bền lâu.

Anh biết đời em còn gian khổ rất nhiều

Anh sẽ làm ngọn lửa hồng

sưởi ấm cho em mùa đông rét

Về đi em ! Chỉ tình anh mới giúp em

vượt ra biển biếc

Để cuộc đời buồn lại nở thơm hoa.

Về với anh đi em ! “con đường sống” dưới chân ta…

 

CHO EM GỌI TIẾNG “CHỒNG” LẦN CUỐI

- “Cho em gọi tiếng CHỒNG lần cuối”

Nghe em nói lòng anh buốt nhói

Giọng nói dịu hiền, giọng nói yêu thương

Người thôn nữ xa phương…

Anh đã yêu em bằng cả trái tim

Những muốn đưa em tới chân trời vĩnh tuyệt !

Vẫn biết đời em có nhiều ngang khuất

Chưa thể nào gột rửa hết để theo anh.

Anh gọi em VỢ ÚT thân thương

Em gọi anh là CHỒNG trìu mến

Tình ta dẫu bao la như sóng biển

Vẫn êm đềm sâu thẳm đáy đại dương.

Tối tối về anh ân ái bên em

Em vẫn chiều chồng với bao niềm cảm xúc

Và cùng nhau những tháng ngày hạnh phúc

Thế giới tưởng chừng chỉ có hai ta.

Thôi, về đây em ! Anh không thể chia xa

Sẽ bất chấp mọi điều ngang trái

Để em gọi tiếng “chồng” mãi mãi

Anh ngọt ngào trong tiếng “vợ” thương thương…

Ta lại ôm em vào lòng

- Người thôn nữ quê hương !

tspnthai












PHẠM NGỌC THÁI

Hà Nội, mùa đông

19.11.2018

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trang giấy trắng cuộc đời Chúa trao ấy Nét đầu tiên nguệch ngoạc chẳng ra hình Tay Ngài nắn tay con từng nét một Ân tình này cao vợi quá huyền linh Con không thể tự mình hoạ nên chữ Ngài viết trước, con cầm bút đồ theo Nét vắn dài chưa theo đường chỉ vẽ Chỗ lượn lên trượt xuống lúc treo leo Ngài kiên nhẫn uốn theo thành con chữ Cho thẳng hàng đúng hướng có trước sau
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Cảm tạ hồng ân Chúa Ngài đã gọi con vào đời Cho con nhìn thấy ánh mặt trời Và muôn điều kỳ diệu Của địa cầu đầy sức sống Thật tuyệt vời Lời mời gọi của Ngài là hồng ân - Ngài chỉ cho con những con đường- Đàng sau những cánh cửa- Và con đã chọn lựa- Trong tình yêu thương- Trong hồng phúc lạ thường
CHIA TAY DAMBWA, ZAMBIA - GÓC PHỐ NHỎ THÂN QUEN - NHỮNG THÁNG NGÀY TỊ NẠN TRONG ÂM THẦM & BÌNH AN ... - Anh ra đi vào một chiều hiu hắt, Tia nắng vàng vụt tắt giữa trời Đông, Bước chân đi, từng nhịp bước phiêu bồng, Tiễn anh về, tình hồng bên sứ vụ. Từng lối nhỏ dìu anh về chốn cũ, Bỗng chậm dần ủ rũ bước chân anh, Khoảnh khắc sau lưng bỏ lại chẳng đành, Mà níu kéo một mảnh tình dang dở.
Bồng bồng con nín con ơi Dưới sông cá lội, trên trời chim bay Ước gì mẹ có mười tay Tay kia bắt cá, tay này bắn chim Một tay chuốt chỉ luồn kim Một tay làm ruộng, tay tìm hái rau Một tay ôm ấp con đau Một tay vay gạo, tay cầu cúng ma Một tay khung cửi guồng xa Một tay bếp nước, lo nhà nắng mưa Một tay đi củi muối dưa Còn tay van lạy, bẩm thưa, đỡ đòn Tay nào để giữ lấy con Tay lau nước mắt, mẹ còn thiếu tay Bồng bồng con ngủ cho say
Liên Hoa Thơ DÂNG KÍNH MẸ *“Mẹ Maria là phương thế cứu vớt duy nhất của tội nhân” (ST Augustinnô) -Muôn hoa khoe sắc tươi xinh, Lời thơ, điệu nhạc, câu kinh diệu huyền, Bụi trần lọc suối tinh tuyền, Bao nhiêu khắc khoải ưu phiền xua tan. -Thơ kinh dâng Mẹ tháng Hoa, Lòng con ngây ngất chan hòa mến yêu, Đời con dù khổ bao nhiêu, Mẹ luôn an ủi sớm chiều bên con.
Trăng nằm sóng soải trên cành liễu Đợi gió đông về để lả lơi Hoa lá ngây tình không muốn động Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi Trong khóm vi vu rào rạt mãi Tiếng lòng ai nói? Sao im đi?
không có em, anh vẫn yêu tha thiết Chỉ trời xanh là biết mối tình ta Vì đường đời đã phải chia xa Dẫu trái tim hai đứa cùng đau nhói. Trời Tây Hồ nắng vờn trong gió mới Như anh-em ngày ấy, quấn bên nhau Bóng trúc xinh soi dòng nước xanh màu Cứ tưởng sẽ đời đời và mãn kiếp. Em vật vã đêm ngày, anh vẫn biết Những thương em, chỉ biết ngóng trời xa Ca lên em ! Cõi trần có phong ba Tình yêu sẽ dẫn ta vào bất tử ! Em xinh đẹp, đất trời còn quyến rũ Gái má hồng... tạo hóa phải ghen Anh bôn ba nửa trái đất cũng yếu mềm Nặng lời thề với em ghi tấc dạ. Miền sông nước: Ôi, mênh mang trắng xóa Có em tôi ở đó, đứng chờ mong Ta chia tay bởi duyên phận không thành Anh ra đi ngày đêm thường trăn trở.
Mẹ là cơn gió mùa thu Cho con mát mẻ lời ru năm nào Mẹ là đêm sáng trăng sao Soi đường chỉ lối con vào bến mơ Mẹ luôn mong mỏi đợi chờ Cho con thành tựu được nhờ tấm thân Mẹ thường âu yếm ân cần Bảo ban chỉ dạy những lần con sai Mẹ là tia nắng ban mai Sưởi con ấm lại đêm dài giá băng Lòng con vui sướng nào bằng Mẹ luôn bênh cạnh …nhọc nhằn trôi đi Mẹ ơi con chẳng ước gì Chỉ mong có Mẹ chuyện gì cũng qua Vui nào bằng có Mẹ Cha Tình thâm máu mủ ruột rà yêu thương Cho con dòng sữa ngọt đường Mẹ là ánh sáng vầng dương dịu kỳ
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa… - Ngày của mẹ – con dâng lời, công ơn của mẹ trọn đời con ghi -
Bảo Trợ