Ơn Là Sức Khỏe

24 Tháng Mười Một 20181:45 SA(Xem: 841)

Ơn là sức khỏe

Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng

blank
Nhìn ra ơn từ những gì có thể là oán, có phải sẽ giúp chính ta thanh thản hơn trước nhất, giúp ta mạnh mẽ hơn trước nhất. (Hình minh họa: wikimedia.org)

Nhân Lễ Tạ Ơn, xin chia sẻ đôi chút suy nghĩ về ơn và sức khỏe với các độc giả rất thân mến của tôi.  Xin chúc tất cả quý độc giả luôn hạnh phúc và mạnh khỏe. 

“Ơn” là điều lợi ích, tốt lành mang lại cho người nào đó. Và được người đó ghi nhận.

Nếu không được ghi nhận, thì dù (có thể mang lại) lợi ích đến đâu, điều đó vẫn chưa trở thành “ơn,” mà rất thường lại có thể “làm ơn mà mắc oán.”

Tiếng Việt ta có hai chữ “cảm ơn,” rất hay.

Nếu không được “cảm,” thì một điều (có thể rất) tốt lành vẫn chưa trở thành ơn, và vẫn chưa mang lại tất cả lợi lạc mà người được cho có thể tận (dụng và tận) hưởng.

***

Một cái tát (nghĩa đen lẫn bóng), có thể là một ơn trọng, nếu ta biết tận dụng “cái tát” đó. Nó có thể thức tỉnh ta từ một u mê, sai lầm nào đó. Nếu ta biết nhờ “người làm ơn” đó “tát” thêm (nói không dễ mà làm lại càng khó hơn, và nếu không cần thiết lắm thì xin đừng mạnh tay quá), để cho tỉnh hẳn, đó có thể là một trong những món quà lớn nhất.

Vì có phải điều quan trọng nhất và khó nhất (để thành công, hạnh phúc) trên đời là biết thay đổi (hy vọng là kịp thời), để ngày càng hoàn thiện chính ta?

Ngay cả những “cái tát” (mà ta nghĩ là) oan, cũng (có thể) giúp ta cẩn thận hơn, thiết lập một “hệ thống phòng thủ” chặt chẽ hơn, và do đó sẽ vững vàng hơn (một chút nào đó) trong cuộc đời. Nó cũng giúp ta nhận rõ hơn những hiểu lầm (hay hiểu đúng – thường là vừa có lầm, lẫn đúng) từ những gì ta đã làm, để thay đổi, nhằm tránh những tai hại hơn nhiều từ (có thể rất) nhiều người khác. Thường, những người đó không (“rỗi hơi” để mà) cảnh tỉnh, nhắc nhở ta, hoặc nhờ ta giải thích xem có phải họ đang hiểu không đúng và không tốt về ta hay không.

***

Hình như bất cứ điều gì trên đời đều có thể trở thành rất tốt hay rất xấu, tùy theo người nhận lãnh nó cảm, và sử dụng nó như thế nào.

Trúng số (theo nghĩa đen lẫn bóng) có thể là điều rất tốt, nhưng, cũng có thể, là điều đã đưa không biết bao nhiêu người đi xuống vực thẳm.

Thất bại, tai họa, là điều ít ai muốn, nhưng cũng có thể là “cái búa của người thợ rèn,” là “mẹ” của rất nhiều thành công lớn hơn nhiều sau này, dành cho những người biết gạn lọc những bài học có thể rất lớn từ những điều mình (đã) không mong muốn đó.

Trong rất nhiều trường hợp, hình như, ơn hay oán là do ta cảm nó là oán hay ơn.

Một “cái tát” (như đã nói), có thể là một ơn rất lớn nếu ta cảm được điều tốt lành cho mình từ đó.  Thường thì đối với người trần mắt thịt như chúng ta, khó có thể cảm ngay tức khắc, nên lúc đầu nó có thể là “oán,” và chỉ trở thành “ơn” khi ta cảm đuợc cái lợi cho mình trong nó (hy vọng là không quá trễ).

Tặng một người một món quà thường (đáng lẽ phải) là ơn, nhưng cũng rất thường có thể trở thành oán nếu người nhận thất vọng vì họ vẫn chờ đợi một món quà “có giá trị” hơn. Thành công (ngay cả) của người thân (hay không thân), đáng lẽ phải là niềm vui, nhưng (hình như) thường hơn lại bắt đầu của nhiều oán (từ con rắn ganh ghét nấp đâu đó trong tim).

***

Ơn hay oán, do đó, có phải là (xuất phát) từ tâm của mỗi chúng ta là chính?

Và, người ơn lớn nhất cũng như kẻ thù lớn nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta, có phải là chính mình (bên cạnh ông trời, và những người thân nhất).

Ơn và bạn mang lại niềm vui.

Oán và thù mang lại đau khổ. Đầu tiên hết là cho chính mình.

Cứu cánh, mục tiêu cuối cùng (và đầu tiên) trong cuộc đời của mỗi chúng ta, có phải là niềm vui, sự bình an (chân chính).

***

Luôn tỉnh thức, biết mình muốn gì trong cuộc đời này (có phải là, niềm vui, bình an, hạnh phúc), sẽ giúp ta nhìn ra rất nhiều ơn, phước của cuộc đời và tránhđược nhiều đau khổ (gây ra từ oán). Niềm vui trong đời sẽ không đến nỗi quá khó khăn.

Bữa cơm (được cố gắng làm cho ngon) hằng ngày, (có thể và nên) là một niềm vui.

Quần áo, nhà cửa (không phải tự nhiên mà) sạch sẽ, (có thể và nên) là một niềm vui.

Ai đó cần cù đi làm đều đặn (một công việc có thể rất căng thẳng hoặc nhàm chán) mỗi ngày, (có thể và nên) là một niềm vui.

Tiền lương đem về mỗi tháng (có thể ít hơn người này nhưng nhiều hơn người nọ), (có thể và nên) là một niềm vui.

Tiếng con khóc (dù có thể làm khó ngủ một chút), (có thể và nên) là một niềm vui.

Cảm được ơn. Gạn lọc được điều tốt lành, niềm vui trong quặng mỏ cuộc đời. Nhìn ra ơn từ những gì có thể (đã từng) là oán, có phải sẽ giúp chính ta thanh thản hơn trước nhất, giúp ta mạnh mẽ hơn trước nhất?

Và mang lại niềm vui hơn nữa cho những người quanh ta?

***

Theo định nghĩa của Tổ Chức Sức Khỏe Thế Giới (World Health Organization-WHO), “Sức khỏe là tình trạng sảng khoái về cả thể chất, tâm thần và xã hội, chứ không chỉ là không có bệnh.”

Cảm được những điều tốt lành trong cuộc sống (tức là lòng biết ơn) sẽ góp phần mang lại sự sảng khoái về xã hội cho ta, một yếu tố rất quan trọng khác của sức khỏe.

Thoải mái về tâm thần và xã hội sẽ góp phần rất quan trọng đem lại sự sảng khoái của thể chất, phần còn lại của cái “càng ba chân” của sức khỏe.

Lòng biết ơn, khả năng cảm được ơn, khả năng biết trân trọng những điều tốt lành từ cuộc sống, từ những người quanh ta, có phải, là một cội nguồn của sức khỏe?

Thân mến

drnguyentranhoang@gmail.com
www.nguyentranhoang.com
(714) 531-7930
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngụ Ngôn Mẹ - (Irene Temple Bailey) Người mẹ trẻ đặt chân trên con đường đời.“Đường còn xa lắm không?” Bà hỏi. Người dẫn đường trả lời: “Còn xa lắm, và đầy chông gai nữa . Bà sẽ già cỗi trước khi đi đến cuối con đường. Tuy vậy, cái cuối cùng bao giờ cũng tốt đẹp hơn lúc khởi đầu”. Nhưng người mẹ trẻ tỏ ra sung sướng. Bà không tin rằng lại có điều gì tốt đẹp hơn những năm tháng bà được làm người mẹ. Vì vậy, bà thản nhiên vui đùa với các con, bẻ cho chúng những bông hoa tươi thắm bên đường, tắm chúng trong những dòng suối trong mát. Nhìn những tia nắng mặt trời nhẩy múa xung quanh con mình, bà mẹ trẻ cảm thấy cuộc sống thật tuyệt vời, bà kêu lên: “Liệu còn có điều gì đáng yêu hơn cuộc sống này nữa không?”
Tháng Năm, tháng Hoa dâng kính Đức Mẹ lại về, làm tôi nhớ đến Mẹ tôi và liên tưởng đến một kỷ niệm đẹp thời niên thiếu. Hồi đó, mỗi năm đến tháng Hoa, đối với tôi là cả một tháng tìm tòi sáng kiến để trang trí bàn thờ Đức Mẹ. Mẹ tôi giao “công tác” trong tháng Năm cho tôi là trang trí bàn thờ, chưng hoa đèn nến cho bốn lần đọc kinh dâng kính Đức Mẹ tại nhà tôi. (Post 4/5/2013)
Bài viết được đăng lần đầu tiên trên tờ Cosmopolitan vào tháng 8/2004 với tựa đề “Cô ấy có con với kẻ hãm hiếp mình”. Câu chuyện kể về cuộc đời của Jora Trang – một phụ nữ gốc Việt có thai với kẻ hãm hiếp mình năm 12 tuổi.
Mẹ tôi ra đi vào đầu mùa Xuân 2019, khi vạn vật vừa bừng tỉnh giấc sau những đêm dài ngủ Đông. Ngoài kia trăm hoa khoe sắc đua nở dưới ánh ban mai rực rỡ, mẹ tôi như đang ngủ giữa rừng hoa hương thơm và tươi đẹp đủ sắc màu. Nhưng mẹ ơi! Nơi đây không phải hội hoa đón xuân mà nơi nhà quàn âm u, lạnh lẽo của mấy chục vòng hoa tang tiễn biệt thơm mùi nhang khói, và tiếng than khóc vang lên của 8 người con mất mẹ.
Chúng ta thường được nghe những lời tạ tội muộn màng, những ăn năn, ray rứt không còn cơ hội sửa chữa, những tiếc thương cho dẫu “có xót xa cũng hoài mà thôi.” Vì mẹ đã đi rồi. Đã thiên thu khuất bóng. Đối với mọi đứa con, nên hay hư, khi không còn mẹ nữa mới ngộ ra đại dương bao la rồi cũng cạn, non cao sừng sững giữa đất trời rồi cũng hao mòn.
Lý Quang Sơn - April 22, 2015 - Sắp 30/4, em lại nhớ lại hôm em bị bắt cóc đêm 28/3 và bị giam mấy ngày vừa rồi. Sau khi làm việc với em 2 ngày, nhận lại là sự bất hợp tác và những câu trả lời "không và không" của em. Các cán bộ ANĐT quay sang tâm sự ngoài lề với em, dĩ nhiên là những lời tâm sự này không ghi âm ghi hình hay ghi biên bản gì, và em cũng chẳng ngần ngại khi nói ra quan điểm của mình. :-)
Chuyện trầu cau là một cổ tích thời thượng cổ, rất quen thuộc với người Việt, được kể đi kể lại nhiều lần, có nhiều dị bản khác nhau, nên tốt nhứt là ôn lại chuyện trầu cau qua lời thuật đầu tiên trong sách Lĩnh Nam chích quái xuất hiện vào thế kỷ 15. Lĩnh Nam chích quái là sách góp nhặt những chuyện quái đản ở vùng đất phía nam núi Ngũ Lĩnh, ý chỉ vùng cổ Việt. Sách do một tác giả khuyết danh, hay có thể do Trần Thế Pháp soạn. (Không rõ năm sinh và năm mất của Trần Thế Pháp, chỉ biết ông là một quan chức trong tàng thư các.)
Miền Tây quê tôi đâu đâu cũng có dáng của những cây gòn. Gòn mọc ở hàng rào, gòn hiện diện đâu đó xen lẫn giữa những vườn cây trái. Gòn còn ban tặng cho người dân quê một đặc sản ngọt lành: mủ gòn. Thật là tuyệt vời nếu giữa những ngày hè oi bức mà được thưởng thức một ly mủ gòn ướp đá nhuyễn cho thêm một ít đường cát, ngon "bá chấy bồ chét" luôn.
Từ thời dựng nước dân tộc Việt Nam luôn luôn có truyền thống chiến đấu chống ngoaị xâm dành độc lập bảo vệ quê hương, trong quá trình đó người phụ nữ cũng đã đóng góp rất đáng kể, tiêu biểu là cuộc khởi nghiã của Hai Bà Trưng (40-30 trước CN) và Bà Triệu (năm 248) với những chiến tích oai hùng trong lịch sử Việt Nam. Những thế hệ kế tiếp các bậc nữ lưu cũng giúp việc nước, lo việc nhà và đã đóng góp cho lâu đài văn hóa dân tộc như các các nhà thơ nổi tiếng: Đoàn Thị Điểm dịch giả Chinh Phụ Ngâm khúc của Đặng Trần Côn, Ngọc Hân công chúa với Ai Tư vãn. Lưu thị Hiền (bà Phủ Ba) Ngô Chi Lan Ỷ Lan Phu nhân, Huyện Thanh Quan, Sương Nguyệt Ánh…, trong đó nữ sĩ Hồ Xuân Hương ở thế kỷ thứ 18 nổi tiếng là Bà Chúa Thơ Nôm [1]
Bà tôi mất khi tôi mới lên 10. Ngày ấy trẻ trâu, tôi chẳng hiểu nhiều về sự đời, lại còn sợ khi ở gần người mới qua đời. Bố mẹ bảo trẻ con biết cái gì, ở nhà lo coi nhà, học hành đi. Ngày ấy cũng muốn đến thăm bà lắm. Ngày bà mất, tôi cứ nghĩ đến bà suốt, cả đêm không ngủ được. Chỉ vì muốn đến nhìn bà lần cuối. Vậy mà tôi cứ sợ. Đến sau này, mỗi lần gặp những bà cụ, ông cụ chạc tuổi bà tôi khi trước, mỗi khi thấy bạn bè kể về những người bà, người ông của mình, tôi mới thấy đời mình thiếu cái gì đó. Bà cứ khó khó thế nào ấy, và tôi cảm thấy khó gần bà ghê gớm. Bà hay chép miệng, hay thở dài và đôi khi khó tính.
Bảo Trợ