Ơn Là Sức Khỏe

24 Tháng Mười Một 20181:45 SA(Xem: 694)

Ơn là sức khỏe

Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng

blank
Nhìn ra ơn từ những gì có thể là oán, có phải sẽ giúp chính ta thanh thản hơn trước nhất, giúp ta mạnh mẽ hơn trước nhất. (Hình minh họa: wikimedia.org)

Nhân Lễ Tạ Ơn, xin chia sẻ đôi chút suy nghĩ về ơn và sức khỏe với các độc giả rất thân mến của tôi.  Xin chúc tất cả quý độc giả luôn hạnh phúc và mạnh khỏe. 

“Ơn” là điều lợi ích, tốt lành mang lại cho người nào đó. Và được người đó ghi nhận.

Nếu không được ghi nhận, thì dù (có thể mang lại) lợi ích đến đâu, điều đó vẫn chưa trở thành “ơn,” mà rất thường lại có thể “làm ơn mà mắc oán.”

Tiếng Việt ta có hai chữ “cảm ơn,” rất hay.

Nếu không được “cảm,” thì một điều (có thể rất) tốt lành vẫn chưa trở thành ơn, và vẫn chưa mang lại tất cả lợi lạc mà người được cho có thể tận (dụng và tận) hưởng.

***

Một cái tát (nghĩa đen lẫn bóng), có thể là một ơn trọng, nếu ta biết tận dụng “cái tát” đó. Nó có thể thức tỉnh ta từ một u mê, sai lầm nào đó. Nếu ta biết nhờ “người làm ơn” đó “tát” thêm (nói không dễ mà làm lại càng khó hơn, và nếu không cần thiết lắm thì xin đừng mạnh tay quá), để cho tỉnh hẳn, đó có thể là một trong những món quà lớn nhất.

Vì có phải điều quan trọng nhất và khó nhất (để thành công, hạnh phúc) trên đời là biết thay đổi (hy vọng là kịp thời), để ngày càng hoàn thiện chính ta?

Ngay cả những “cái tát” (mà ta nghĩ là) oan, cũng (có thể) giúp ta cẩn thận hơn, thiết lập một “hệ thống phòng thủ” chặt chẽ hơn, và do đó sẽ vững vàng hơn (một chút nào đó) trong cuộc đời. Nó cũng giúp ta nhận rõ hơn những hiểu lầm (hay hiểu đúng – thường là vừa có lầm, lẫn đúng) từ những gì ta đã làm, để thay đổi, nhằm tránh những tai hại hơn nhiều từ (có thể rất) nhiều người khác. Thường, những người đó không (“rỗi hơi” để mà) cảnh tỉnh, nhắc nhở ta, hoặc nhờ ta giải thích xem có phải họ đang hiểu không đúng và không tốt về ta hay không.

***

Hình như bất cứ điều gì trên đời đều có thể trở thành rất tốt hay rất xấu, tùy theo người nhận lãnh nó cảm, và sử dụng nó như thế nào.

Trúng số (theo nghĩa đen lẫn bóng) có thể là điều rất tốt, nhưng, cũng có thể, là điều đã đưa không biết bao nhiêu người đi xuống vực thẳm.

Thất bại, tai họa, là điều ít ai muốn, nhưng cũng có thể là “cái búa của người thợ rèn,” là “mẹ” của rất nhiều thành công lớn hơn nhiều sau này, dành cho những người biết gạn lọc những bài học có thể rất lớn từ những điều mình (đã) không mong muốn đó.

Trong rất nhiều trường hợp, hình như, ơn hay oán là do ta cảm nó là oán hay ơn.

Một “cái tát” (như đã nói), có thể là một ơn rất lớn nếu ta cảm được điều tốt lành cho mình từ đó.  Thường thì đối với người trần mắt thịt như chúng ta, khó có thể cảm ngay tức khắc, nên lúc đầu nó có thể là “oán,” và chỉ trở thành “ơn” khi ta cảm đuợc cái lợi cho mình trong nó (hy vọng là không quá trễ).

Tặng một người một món quà thường (đáng lẽ phải) là ơn, nhưng cũng rất thường có thể trở thành oán nếu người nhận thất vọng vì họ vẫn chờ đợi một món quà “có giá trị” hơn. Thành công (ngay cả) của người thân (hay không thân), đáng lẽ phải là niềm vui, nhưng (hình như) thường hơn lại bắt đầu của nhiều oán (từ con rắn ganh ghét nấp đâu đó trong tim).

***

Ơn hay oán, do đó, có phải là (xuất phát) từ tâm của mỗi chúng ta là chính?

Và, người ơn lớn nhất cũng như kẻ thù lớn nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta, có phải là chính mình (bên cạnh ông trời, và những người thân nhất).

Ơn và bạn mang lại niềm vui.

Oán và thù mang lại đau khổ. Đầu tiên hết là cho chính mình.

Cứu cánh, mục tiêu cuối cùng (và đầu tiên) trong cuộc đời của mỗi chúng ta, có phải là niềm vui, sự bình an (chân chính).

***

Luôn tỉnh thức, biết mình muốn gì trong cuộc đời này (có phải là, niềm vui, bình an, hạnh phúc), sẽ giúp ta nhìn ra rất nhiều ơn, phước của cuộc đời và tránhđược nhiều đau khổ (gây ra từ oán). Niềm vui trong đời sẽ không đến nỗi quá khó khăn.

Bữa cơm (được cố gắng làm cho ngon) hằng ngày, (có thể và nên) là một niềm vui.

Quần áo, nhà cửa (không phải tự nhiên mà) sạch sẽ, (có thể và nên) là một niềm vui.

Ai đó cần cù đi làm đều đặn (một công việc có thể rất căng thẳng hoặc nhàm chán) mỗi ngày, (có thể và nên) là một niềm vui.

Tiền lương đem về mỗi tháng (có thể ít hơn người này nhưng nhiều hơn người nọ), (có thể và nên) là một niềm vui.

Tiếng con khóc (dù có thể làm khó ngủ một chút), (có thể và nên) là một niềm vui.

Cảm được ơn. Gạn lọc được điều tốt lành, niềm vui trong quặng mỏ cuộc đời. Nhìn ra ơn từ những gì có thể (đã từng) là oán, có phải sẽ giúp chính ta thanh thản hơn trước nhất, giúp ta mạnh mẽ hơn trước nhất?

Và mang lại niềm vui hơn nữa cho những người quanh ta?

***

Theo định nghĩa của Tổ Chức Sức Khỏe Thế Giới (World Health Organization-WHO), “Sức khỏe là tình trạng sảng khoái về cả thể chất, tâm thần và xã hội, chứ không chỉ là không có bệnh.”

Cảm được những điều tốt lành trong cuộc sống (tức là lòng biết ơn) sẽ góp phần mang lại sự sảng khoái về xã hội cho ta, một yếu tố rất quan trọng khác của sức khỏe.

Thoải mái về tâm thần và xã hội sẽ góp phần rất quan trọng đem lại sự sảng khoái của thể chất, phần còn lại của cái “càng ba chân” của sức khỏe.

Lòng biết ơn, khả năng cảm được ơn, khả năng biết trân trọng những điều tốt lành từ cuộc sống, từ những người quanh ta, có phải, là một cội nguồn của sức khỏe?

Thân mến

drnguyentranhoang@gmail.com
www.nguyentranhoang.com
(714) 531-7930
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Người hiền tài mới được làm quan - Nói về việc cất nhắc hiền tài vào các vị trí trong chính quyền, người xưa có câu rằng: “Tài giả đức chi tư, đức giả tài chi soái”, nghĩa là người có tài chỉ là phụ, người có đức mới quan trọng. Cũng lại có câu: “Người tài chọn Nhân, người hiền chọn Nghĩa”. Đã là tài giỏi rồi thì phải chọn lấy người có đạo đức mà dùng, người có đạo đức mà chưa đủ tài thì chọn người nhân nghĩa mà dùng,
Thanksgiving được coi là dịp để bày tỏ lòng biết ơn nhau và nhất là Tạ Ơn Chúa đã ban cho vụ mùa màng đưọc sinh hoa kết trái, lương thực đồi dào và dùng đủ, và tất cả các ơn lành khác ta nhận được trong cuộc sống. Lễ Tạ ơn thường được tổ chức với gia đình và bạn bè gặp gỡ, cùng chia sẻ niềm vui, và nhất là một bữa tiệc buổi tối, gia đình sum họp ăn uống vui vẻ. Đây là một ngày quan trọng cho đời sống gia đình, nên dù ở xa, con cháu thường về với gia đình.
Đến với Kiều như một mối duyên nợ học hành, chẳng ngờ bao nhiêu năm sau đó những tiếng lục bát gây thương nhớ vẫn ngấm ngầm theo chân tôi trên suốt những chặng đường đời. Ở đây, tôi chỉ muốn kể lại đôi ba câu chuyện vụn vặt, gọi là: “Mua vui cũng được một vài trống canh”…
Trong gia đình truyền thống Việt Nam, bữa cơm không chỉ là nơi mọi người dùng bữa mà còn là nơi để các thành viên thể hiện sự quan tâm, yêu thương và gắn kết với nhau. Tình cảm gia đình, họ hàng, xóm làng trong văn hoá truyền thống Việt Nam được thể hiện trọn vẹn qua mâm cơm tròn.
PHẠM NGỌC THÁI VÀ MỘT KIỆT TÁC THƠ TÌNH - Nguyễn Thị Xuân - ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI Em nói với tôi rằng... "muốn có một đứa con" Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm Năm tháng dáng hình em hiển hiện Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi !
Một nước (hay quốc gia) có ba thành phần là dân chúng, đất nước (lãnh thổ) và chính quyền. Dân chúng trong nước thông thường do cùng một nguồn gốc hay tổ tiên, cùng một văn hoá và cùng chung một lịch sử. Khi hội đủ 3 yếu tố trên người ta gọi khối người đó là dân tộc như dân tộc Việt Nam, dân tộc Pháp, Nhật, Ý, Đức... Người Việt, trong tục ngữ ca dao, nói rất nhiều về tổ tiên, nòi giống, về sự yêu mến đất nước của mình:
Trúc Thanh có không ít những tình thơ tâm huyết, có thể làm rung cảm trái tim đời. Trong số những bài tôi thích ở thơ em: “Mong manh” là một áng thi huyền ảo và thật xúc động. Tình thi nói về sự đa sầu, đa cảm của một cô thôn nữ, gửi niềm tâm tư tới người yêu tận phương trời. Em muốn tin mà chưa dám tin ? Em yêu… lại sợ tình yêu rồi sẽ tan ? vào một đêm trường, lòng em cồn cào tha thiết mà thổ lộ. Ta hãy nghe Trúc Thanh mở đầu trang thơ:
Nguyễn Bảo Tuấn:"Tại sao Bố không giữ lời hứa với Mẹ?" - BÀI VIẾT CỦA NGUYỄN BẢO TUẤN CON ÚT CỐ ĐẠI TÁ NGUYỄN ĐÌNH BẢO -
(Kỷ niệm tròn 10 năm ngày bị bắt) Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) - Không phải người tù nào cũng nếm trải mùi biệt giam trong căn buồng rộng chưa đầy sáu mét vuông với sáu lỗ nhòm to bằng quả trứng chim cút nhìn ra khoảng sân và bức tường trước mặt - thế giới của người tù.
Người ta nói bây giờ là thời kỳ bùng nổ thông tin, thời kỳ của truyền thông, tức là thời Internet, báo chí. Nhưng để có truyền thông, phải có “chữ.” Không có thông tin, không có Internet, không có media nếu không có chữ. Ở đâu cũng cần đến chữ.
Bảo Trợ