Ơn Là Sức Khỏe

24 Tháng Mười Một 20181:45 SA(Xem: 768)

Ơn là sức khỏe

Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng

blank
Nhìn ra ơn từ những gì có thể là oán, có phải sẽ giúp chính ta thanh thản hơn trước nhất, giúp ta mạnh mẽ hơn trước nhất. (Hình minh họa: wikimedia.org)

Nhân Lễ Tạ Ơn, xin chia sẻ đôi chút suy nghĩ về ơn và sức khỏe với các độc giả rất thân mến của tôi.  Xin chúc tất cả quý độc giả luôn hạnh phúc và mạnh khỏe. 

“Ơn” là điều lợi ích, tốt lành mang lại cho người nào đó. Và được người đó ghi nhận.

Nếu không được ghi nhận, thì dù (có thể mang lại) lợi ích đến đâu, điều đó vẫn chưa trở thành “ơn,” mà rất thường lại có thể “làm ơn mà mắc oán.”

Tiếng Việt ta có hai chữ “cảm ơn,” rất hay.

Nếu không được “cảm,” thì một điều (có thể rất) tốt lành vẫn chưa trở thành ơn, và vẫn chưa mang lại tất cả lợi lạc mà người được cho có thể tận (dụng và tận) hưởng.

***

Một cái tát (nghĩa đen lẫn bóng), có thể là một ơn trọng, nếu ta biết tận dụng “cái tát” đó. Nó có thể thức tỉnh ta từ một u mê, sai lầm nào đó. Nếu ta biết nhờ “người làm ơn” đó “tát” thêm (nói không dễ mà làm lại càng khó hơn, và nếu không cần thiết lắm thì xin đừng mạnh tay quá), để cho tỉnh hẳn, đó có thể là một trong những món quà lớn nhất.

Vì có phải điều quan trọng nhất và khó nhất (để thành công, hạnh phúc) trên đời là biết thay đổi (hy vọng là kịp thời), để ngày càng hoàn thiện chính ta?

Ngay cả những “cái tát” (mà ta nghĩ là) oan, cũng (có thể) giúp ta cẩn thận hơn, thiết lập một “hệ thống phòng thủ” chặt chẽ hơn, và do đó sẽ vững vàng hơn (một chút nào đó) trong cuộc đời. Nó cũng giúp ta nhận rõ hơn những hiểu lầm (hay hiểu đúng – thường là vừa có lầm, lẫn đúng) từ những gì ta đã làm, để thay đổi, nhằm tránh những tai hại hơn nhiều từ (có thể rất) nhiều người khác. Thường, những người đó không (“rỗi hơi” để mà) cảnh tỉnh, nhắc nhở ta, hoặc nhờ ta giải thích xem có phải họ đang hiểu không đúng và không tốt về ta hay không.

***

Hình như bất cứ điều gì trên đời đều có thể trở thành rất tốt hay rất xấu, tùy theo người nhận lãnh nó cảm, và sử dụng nó như thế nào.

Trúng số (theo nghĩa đen lẫn bóng) có thể là điều rất tốt, nhưng, cũng có thể, là điều đã đưa không biết bao nhiêu người đi xuống vực thẳm.

Thất bại, tai họa, là điều ít ai muốn, nhưng cũng có thể là “cái búa của người thợ rèn,” là “mẹ” của rất nhiều thành công lớn hơn nhiều sau này, dành cho những người biết gạn lọc những bài học có thể rất lớn từ những điều mình (đã) không mong muốn đó.

Trong rất nhiều trường hợp, hình như, ơn hay oán là do ta cảm nó là oán hay ơn.

Một “cái tát” (như đã nói), có thể là một ơn rất lớn nếu ta cảm được điều tốt lành cho mình từ đó.  Thường thì đối với người trần mắt thịt như chúng ta, khó có thể cảm ngay tức khắc, nên lúc đầu nó có thể là “oán,” và chỉ trở thành “ơn” khi ta cảm đuợc cái lợi cho mình trong nó (hy vọng là không quá trễ).

Tặng một người một món quà thường (đáng lẽ phải) là ơn, nhưng cũng rất thường có thể trở thành oán nếu người nhận thất vọng vì họ vẫn chờ đợi một món quà “có giá trị” hơn. Thành công (ngay cả) của người thân (hay không thân), đáng lẽ phải là niềm vui, nhưng (hình như) thường hơn lại bắt đầu của nhiều oán (từ con rắn ganh ghét nấp đâu đó trong tim).

***

Ơn hay oán, do đó, có phải là (xuất phát) từ tâm của mỗi chúng ta là chính?

Và, người ơn lớn nhất cũng như kẻ thù lớn nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta, có phải là chính mình (bên cạnh ông trời, và những người thân nhất).

Ơn và bạn mang lại niềm vui.

Oán và thù mang lại đau khổ. Đầu tiên hết là cho chính mình.

Cứu cánh, mục tiêu cuối cùng (và đầu tiên) trong cuộc đời của mỗi chúng ta, có phải là niềm vui, sự bình an (chân chính).

***

Luôn tỉnh thức, biết mình muốn gì trong cuộc đời này (có phải là, niềm vui, bình an, hạnh phúc), sẽ giúp ta nhìn ra rất nhiều ơn, phước của cuộc đời và tránhđược nhiều đau khổ (gây ra từ oán). Niềm vui trong đời sẽ không đến nỗi quá khó khăn.

Bữa cơm (được cố gắng làm cho ngon) hằng ngày, (có thể và nên) là một niềm vui.

Quần áo, nhà cửa (không phải tự nhiên mà) sạch sẽ, (có thể và nên) là một niềm vui.

Ai đó cần cù đi làm đều đặn (một công việc có thể rất căng thẳng hoặc nhàm chán) mỗi ngày, (có thể và nên) là một niềm vui.

Tiền lương đem về mỗi tháng (có thể ít hơn người này nhưng nhiều hơn người nọ), (có thể và nên) là một niềm vui.

Tiếng con khóc (dù có thể làm khó ngủ một chút), (có thể và nên) là một niềm vui.

Cảm được ơn. Gạn lọc được điều tốt lành, niềm vui trong quặng mỏ cuộc đời. Nhìn ra ơn từ những gì có thể (đã từng) là oán, có phải sẽ giúp chính ta thanh thản hơn trước nhất, giúp ta mạnh mẽ hơn trước nhất?

Và mang lại niềm vui hơn nữa cho những người quanh ta?

***

Theo định nghĩa của Tổ Chức Sức Khỏe Thế Giới (World Health Organization-WHO), “Sức khỏe là tình trạng sảng khoái về cả thể chất, tâm thần và xã hội, chứ không chỉ là không có bệnh.”

Cảm được những điều tốt lành trong cuộc sống (tức là lòng biết ơn) sẽ góp phần mang lại sự sảng khoái về xã hội cho ta, một yếu tố rất quan trọng khác của sức khỏe.

Thoải mái về tâm thần và xã hội sẽ góp phần rất quan trọng đem lại sự sảng khoái của thể chất, phần còn lại của cái “càng ba chân” của sức khỏe.

Lòng biết ơn, khả năng cảm được ơn, khả năng biết trân trọng những điều tốt lành từ cuộc sống, từ những người quanh ta, có phải, là một cội nguồn của sức khỏe?

Thân mến

drnguyentranhoang@gmail.com
www.nguyentranhoang.com
(714) 531-7930
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Để chuẩn bị đón Tết cho thật “đàng hoàng,” mẹ tôi cũng như những người phụ nữ lãnh đạo gia đình khác đều phải đi chợ Tết. Đi chợ Tết như là một thủ tục đầu tiên để đón ông bà, đưa ông Táo nghinh Xuân cho thật chu đáo.
Một năm bốn mùa Tạo Hoá tặng ban cho nhân loại, mùa nào cũng có những dấu ấn riêng và đặc trưng của nó. Đông có cái lạnh và xơ xác khiến con tim ta ngậm ngùi. Thu có cơn gió êm đềm nhẹ nhàng giỡn chơi cùng mặt hồ lăn tăn cùng chiếc lá. Hạ có bầu trời xanh trong vắt thanh cao. Còn xuân thì luôn gợi lên trong ta cái gì đó vừa nhẹ nhàng, vừa tươi vui, vừa ấm cúng.
Đến năm mười ba, tôi mới biết dành dụm những đồng tiền mừng tuổi cho một hy vọng mà, hôm nay, hy vọng đó, tôi gọi là một hạnh phúc. Hạnh phúc của tôi thường được tôi nhìn lại. Nhìn lại từ đoạn đầu đời tăm tối nhất, hồn nhiên nhất. Tôi không tin, không bao giờ tin nữa, thứ hạnh phúc người ta tưởng rằng tôi đang nắm chặt hay thứ hạnh phúc tôi còn mơ ước khi tôi bị đẩy xuống vực thẳm của phiền muộn.
Bên cạnh ca khúc « Ly rượu mừng » ( mà đến đầu năm 2016 mới được cho phép hát ở Việt Nam ! ), cứ mỗi Tết đến, những ca khúc quen thuộc của mùa Xuân lại rộn ràng cất lên trong các chương trình văn nghệ mừng năm mới. Đại đa số các sáng tác bất hủ về chủ đề Xuân đều là những bài hát có từ trước năm 1975. Trước thềm năm mới Kỷ Hợi, hôm nay chúng tôi xin mời quý vị điểm qua một số bản nhạc Xuân tiêu biểu, với sự tham gia của giáo sư – nhạc sĩ Trần Quang Hải tại Paris.
Lời dẫn của Phạm Tôn: Bài này Phạm Quỳnh viết bằng tiếng Pháp nhan đề Psychologie du Tet, đăng trên phần Pháp văn của Tạp chí Nam Phong số 149-1924, sau này có in trong Tiểu luận 1922-1932 (Essais 1922-1932) và đã được nhà văn Nguyên Ngọc dịch rất đạt ra tiếng ta, xuất bản năm 2007. Nhưng ở đây, chúng tôi giới thiệu với bạn đọc bản dịch của Tiến sĩ Phạm Thị Ngoạn, con gái Phạm Quỳnh, và là tác giả luận văn Tìm hiểu tạp chí Nam Phong để tạo thêm một nét hứng thú trong ngày Tết này.
Trong ngôn ngữ, có lẽ không có chữ nào gợi nên những điều tốt đẹp bằng chữ “xuân”: nắng xuân, mưa xuân, chiều xuân, đêm xuân, ngày xuân, hoa xuân, vườn xuân, sắc xuân, thanh xuân, tuổi xuân, hồi xuân, nghênh xuân, du xuân, tình xuân, đón xuân rồi những là bến xuân, phiên gác đêm xuân, nhớ một chiều xuân…
Đặc điểm cơ bản của thể chế Trung Quốc là hạn chế sự tự do của con người, bóp chết tính sáng tạo, bóp chết tinh thần doanh nhân. Thời đại người Trung Quốc có sức sáng tạo nhất là thời Xuân Thu Chiến Quốc và thời nhà Tống. Đây không phải là sự ngẫu nhiên. Hai thời đại này cũng là những thời đại người Trung Quốc được tự do nhất.
Tôi là người sinh trưởng ở vùng Mỹ Tho – Bến Tre, lớn lên đi làm việc ở Sài Gòn. Nhưng tôi cũng có cơ hội đến Vĩnh Long hai lần: lần thứ nhất vào khoảng năm 1959 khi tôi được trường (Petrus Ký) cử đi học khóa Nhân Vị ở một nhà thờ ở Vĩnh Long, và lần thứ nhì vào khoảng năm 1973 khi tôi đi thăm viếng các sở học chánh và trường Trung Tiểu Học thuộc các tỉnh Miền Tây Nam Phần. Bây giờ, sau hơn ba mươi năm xa cách, khi nhắc lại Vĩnh Long tôi vẫn còn một số hình ảnh đẹp đẽ của tỉnh này.
Kahlil Gibran * Nguyễn Ước (Danlambao) dịch - Người thương yêu ơi, hôm qua anh cô đơn trong thế giới này, cô đơn của anh tàn nhẫn chẳng kém cái chết. Anh cô đơn như đóa hoa mọc dưới chiếc bóng của các tảng đá sừng sững. Cuộc đời chẳng để mắt tới sự hiện hữu của anh và anh cũng chẳng lưu tâm tới sự hiện hữu của Cuộc đời.
Đêm Giáng Sinh, gió đập mạnh vào cánh cửa không ngừng, tiếng đập như có người về gọi cửa. Gia đình đang chờ các con về mừng sinh nhật Chúa. Bà chủ nhà mở cửa ra, không phải các con, bà thấy một người đàn ông lạ, trung niên, đang co ro đứng lặng yên trước hiên nhà mình. Bộ dáng của ông ta đúng là bộ dáng của một kẻ không nhà, một homeless.
Bảo Trợ