Biết Ơn Và Biết Tha Thứ

22 Tháng Mười Một 20181:11 SA(Xem: 1854)

Biết ơn và biết tha thứ

Ngọc Lan

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: ngoclan@nguoi-viet.com

Đây là kỳ lễ Tạ Ơn thứ 13 tôi đón nhận tại đất nước này. Mười ba năm trôi qua, không quá dài nhưng cũng không là ít trong cuộc đời mỗi người. Mười ba năm qua, tôi có cơ hội chứng kiến rất nhiều sự thay đổi, từ những thay đổi nhỏ nhặt của đời sống xung quanh, đến những thay đổi lớn lao mang tính “vĩ mô” cả nước. Nhưng dù nhỏ, dù lớn, tất cả cũng đều ảnh hưởng đến cá nhân tôi, trong cách suy nghĩ và hành xử. Để từ đó, mỗi ngày trôi qua, tôi lại cảm thấy mình học được thêm những điều mới lạ về lòng biết ơn và biết cả tha thứ.

Đâu đó đã có lần tôi nói, công việc của một người làm báo cho tôi cơ hội được gặp gỡ, tiếp xúc và quen biết nhiều người. Tôi cảm thấy mình may mắn ở chỗ, những người tôi có dịp biết qua, không ít thì nhiều đều mang đến cho tôi những điều thú vị.

Tôi cảm nhận những điều thú vị đó theo cách của riêng mình. Bởi, điều tôi cho là hay ho, là mới mẻ, chưa hẳn đã điều người khác chấp nhận. Nhưng, không biết tôi có “khác thường” không khi tôi luôn nhìn thấy ở mỗi con người luôn là một câu chuyện, đầy bí ẩn, đầy lôi cuốn, và tôi luôn thấy họ hay, hoặc giỏi ở những điều mà tôi không làm được như họ, không nghĩ được như họ, bất kể đó là liên quan đến chuyện gì.

Ít ngày trước đây, một người bạn gửi cho tôi xem bài bạn viết về thầy giáo cũ, cũng ngót nghét 40 năm, như một cách một cách tri ân thầy. Tôi đọc tâm tình của bạn về thầy giáo của mình, để từ đó lại lang thang trong tiềm thức xem mình đã có những thầy cô đáng quý nào trong đời. Để chợt giật mình, thì ra tôi đã là một đứa học trò rất may mắn, tôi có quá nhiều thầy cô đã để lại cho tôi những nghĩa cử đẹp, để tôi nhớ, tôi học, để tôi trưởng thành như hôm nay. Mà, tôi lại chưa bao giờ ngồi xuống để dành hết lòng mình bày tỏ một lời cám ơn gửi đến họ, để nói cho thầy cô biết tôi biết ơn họ đến dường nào.

Tôi nhớ có lần một bài viết của tôi cần được dịch ra tiếng Anh để gửi tham gia một giải thưởng gì đó. Mà văn tôi, như một số người nói, không dễ mà dịch. Một cô bạn nhận làm việc đó. Rất tự nguyện. Dẫu rằng bài đó không như ý tôi muốn, nhưng tôi vẫn thấy trân quý công sức của bạn. Nhưng điều khiến tôi khó diễn tả được cảm xúc của mình khi một bạn đồng nghiệp – người mà tôi luôn nghĩ rằng ‘biếng nhác’, hời hợt – đã âm thầm về dịch lại bài khác, theo kiểu của một người từng viết văn trước khi viết báo. Không trông mong gì hơn. Nhưng, tôi quyết định không gửi bài đi dự thi. Bạn đồng nghiệp cũng chưa bao giờ nhắc đến chuyện bạn đã âm thầm làm. Nhưng, cách của bạn, khiến tôi cảm kích và nó khiến tôi thay đổi rất nhiều trong cách mình nghĩ, quan tâm, và làm việc với những người xung quanh.

Cứ vậy, từ những điều tưởng chừng lẳng nhẳng đó, mà tôi đã nhìn cuộc đời bằng cặp mắt nhẹ nhàng hơn, bớt hằn học hơn, bớt cáu bẳn hơn.

Cách đây vài tuần, tình cờ tôi đọc được một bài tâm sự ngắn của một người quen – một “cô bé” làm luật sư – viết trên Facebook về việc cô thấy mình cần phải biết buông bỏ nỗi căm ghét, hận thù với đất nước mà cô từng dừng chân tạm trên hành trình tìm đến xứ tự do. Tôi cảm thấy một nỗi gì xót như muối xát khi đọc đoạn cô viết “Tinh thần dân tộc trong 10 năm đầu cuộc đời đã khiến tôi mang trong mình một nỗi căm phẫn đối với đất nước này và tất cả người dân tại đó suốt nhiều năm. Nỗi căm phẫn đó lớn đến mức cho mãi đến tận những năm gần đây và vì lý do công việc, mà tôi mới đặt chân đến đây thêm một lần nữa.” Nhưng đọc đến câu “Nhưng, có lẽ đây là lúc mà tôi nên buông bỏ sự chấp niệm nhiều năm về những gì đã từng xảy ra, cũng như buông bỏ những suy nghĩ căm ghét đối với đất nước đó. Đã có một thời gian đủ dài làm việc về vấn đề xã hội và nhân quyền, tôi có lẽ nên thật sự tập sống với tinh thần ‘tôi không có kẻ thù, không có hận thù’” tự dưng, tôi giống như được thở phào ra.

Không phải vì tôi mừng cho người bạn mình trút bỏ được một khối đá trong lòng cô ấy, mà, tôi cảm thấy chính tôi đang buông tảng đá trong lòng tôi xuống.

Điều bạn nghĩ đã đánh thức tôi, dù rằng tôi không suy nghĩ đến những chuyện lớn lao như bạn, nhưng những nhỏ nhặt của đời sống cũng đủ trì níu mình đến oằn vai chứ chẳng chơi.

Và, như thế đủ để tôi cảm thấy biết ơn bạn vô cùng, bởi, tâm tư của bạn khuấy động được nỗi niềm trong tôi, dù rất ngẫu nhiên.

Để hôm nay, trong ngày cận lễ Tạ Ơn này, hơn bao giờ hết, tôi cảm nhận một sự thanh thản lạ lùng trong lòng mình.

Cám ơn những người đã hiện diện quanh cuộc đời tôi với những suy nghĩ rất đẹp, với những nghĩa cử rất hay.
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
1- Hạnh phúc không phải là thứ có sẵn. Hạnh phúc đến từ hành động của chính ta. 2- Nếu có thể, hãy giúp người khác. Nếu không có thể thì ít nhất không nên hại ai. 3- Nếu bạn muốn người khác được hạnh phúc, hãy thực tập từ bi. 4- Tôn giáo của tôi rất đơn giản. Tôn giáo của tôi là sự tử tế. 5- Hãy nhớ rằng khi không đạt được những gì bạn muốn, đôi lúc, lại là sự may mắn tuyệt vời. 6- Thẩm quyền tuyệt đối luôn dựa vào lý trí và sự phân tích nghiêm túc. 7- Chúng ta có thể sống thiếu tôn giáo và thiền định, nhưng chúng ta không thể tồn tại nếu không có tình người. 8- Chúng ta không bao giờ đạt được hòa bình trên thế giới, ngoại trừ chúng ta phải thực sự có hòa bình trong chính mình.
Bạn có biết rằng những người hạnh phúc là những người khỏe mạnh hơn? Các nghiên cứu luôn chỉ ra rằng những người có tâm lý hoàn toàn có thể tự hào về huyết áp, ít căng thẳng, trọng lượng cơ thể khỏe mạnh hơn và trái tim mạnh mẽ hơn so với những người hàng xóm kém lạc quan.
Cuộc sống hiện đại, người ta thường có nhiều mối tình chóng vánh “sớm nở tối tàn”, “tay ba tay tư”… Lúc yêu thì đam mê mãnh liệt, đến khi chia tay thì thất vọng tràn trề, thậm chí xem người mình đã từng yêu thương như “cái gai trong mắt”. Vậy rốt cuộc là vì sao?
Trong đời sống, hãy bỏ qua những điều nhỏ nhặt. Ở tuổi của quý vị hãy đừng để ý tới vẻ bề ngoài. Hãy vui lên và tận hưởng cuộc đời. Hãy chia sẻ với những người tích cực và vui vẻ. 1-Đây là lúc mà ta phải tiêu hết số tiền mà ta đã để dành Hãy tiêu chúng đi và tiêu một cách hoan hỉ. Hãy đừng đưa tiền đó cho những người mà họ không có một ý nghĩ gì về tại sao ta đã khó khăn mới kiếm được. Hãy đặc biệt lưu ý tới những người cùng huyết tộc với các chương trình về cách kiếm tiền khó khăn như thế nào mà quý vị đã làm để có chúng.
Có lẽ chúng ta ai cũng đã từng tiếp xúc với người khoan dung và rộng lượng. Họ đơn thuần không toan tính cho bản thân mà luôn nghĩ và lo lắng cho người khác. Ai cần họ, họ sẵn sàng dành thời gian để giúp đỡ và chia sẻ với người đó. Những lời họ nói rất chân thật và thiện tâm, khiến người nghe cảm nhận lòng tốt và sự khoan dung toát ra từ họ.
Mục đích của cuộc đời là gì? Đó là một câu hỏi thông thường luôn luôn được người ta hỏi. Không dễ dàng gì có câu trả lời thỏa dáng cho câu hỏi có vẻ như tầm thường nhưng phức tạp này. Mặc dù một số người đã đưa ra một số trả lời theo cách nghĩ của họ, nhưng dường như câu trả lời không mấy thỏa mãn người trí thức. Lý do là họ không học hỏi để nhìn đời một cách khách quan và hiểu viễn ảnh thích đáng của cuộc đời.
‘Nếu ta có thể thấy sự nhiệm mầu của một đóa hoa thì cả cuộc đời ta sẽ thay đổi.’ Có rất nhiều những bài học tươi đẹp, chấn động và những bài học làm thay đổi cả cuộc đời, những câu nói được đọc mà tôi đã tiếp thu từ đạo Phật. Ngày hôm nay, tôi muốn chia sẻ 25 bài học tươi đẹp đó đến các bạn. Sau đây là 25 bài học làm thay đổi cả cuộc đời từ Đức Phật:
Trong cuộc sống bộn bề, quay cuồng cùng công việc, tiền tài, danh vọng, có một sự thật đắt giá mà nhiều người không nhận ra: Sinh mệnh đời người quan trọng hơn tất cả! Bạn có công nhận những điều này: Một chiếc máy smartphone cao cấp, 70% chức năng là dư thừa. Một căn biệt thự sang trọng, 70% diện tích là trống trải. Một căn phòng chứa đầy quần áo, mỹ phẩm, 70% là không mấy khi dùng đến. Một đời người, dù kiếm được bao nhiêu tiền, 70% là không tiêu xài.
Khi bị tổn thương, ta sẽ đánh mất niềm tin. Mọi thứ thứ dường như sụp đổ. Ta quỵ ngã. Những đau đớn về mặt tinh thần sẽ tát mạnh vào ta như cơn sóng dữ ngày bão. Lựa chọn vững vàng như những tảng đá hay yếu ớt chìm nổi như cành củi khô là ở chúng ta.
Đừng xem thường sức mạnh của một cái chạm tay, một nụ cười ấm áp, một câu nói từ ái, một lời khen chân thành, một sự quan tâm lắng nghe hay một cử chỉ ân cần dù nhỏ bé nhất, bởi nó có khả năng thay đổi cuộc sống của một con người.’ Leo F.Buscaglia
Bảo Trợ