‘Mẹ ơi! Mẹ có lạnh như con bây giờ không mẹ?’

22 Tháng Mười Một 20183:29 CH(Xem: 700)

Kéo lại đường khóa của chiếc áo choàng đang ủ kín thân con, quờ đôi bàn tay cứng đờ và tím tái vuốt nhẹ đôi bờ má mịn màng của sinh linh bé bỏng. Hôn con lần sau cuối, chị từ từ khép mắt!…
me con

Đêm mưa sùi sụt, gió đông thổi buốt lạnh tựa hồ từng nhát roi vi vút quất lên thân của kẻ bộ hành. Trời rét quá! Không phải cái rét ‘cắt da cắt thịt’ như dưới vùng đồng bằng mà là cái ‘rét ngọt rét lọt tới xương’ nơi đỉnh cao chon von cuối trời Tây Bắc: cái rét gần âm độ C có mang theo mưa rừng và gió núi…

22 tuổi, chị vượt biên trốn về quê nhà sau 16 năm bị lừa bán sang Trung Quốc. Bụng chửa vượt mặt, tứ cố vô thân. Gia đình, quê hương ư? Không nhớ. Tiếng mẹ đẻ cũng quên gần hết cả rồi. Chỉ loáng thoáng vài cái tên đất (hay tên người?) hiện lên mơ hồ trong tiềm thức: Ô Quý Hồ, San Sả Hồ, Phàn Si Phàn, Hầu Thào hay Sha Pả… cũng không nhớ nữa. Cứ đi về phía đỉnh Hoàng Liên ấy!

Đói, rét và mệt rã rời. Bụng đau nữa. Từng cơn đau thúc xuống, nhói buốt!… Dường như có thứ gì đó âm ấm đang chảy men theo phía trong đùi… Khổ quá con ơi, sao con lại sinh ra vào lúc này! Biết tính sao giờ?… Chị nhìn như cầu cứu về phía trước. Nơi đó cây cầu… lê lết xuôi theo bờ đất trơn trượt, chị chui xuống dưới gầm của cây cầu ấy. Cũng tránh được mưa, nhưng buốt lạnh.

Nước ối ộc ra nhiều quá. Máu chảy cũng nhiều…

– Oa… ng.. a…! .. oa…

Tiếng khóc của hài nhi xé toang màn đêm, xé toang mưa rừng và gió núi.

– Oa… ng.. a…!

Con đã ra đời. Chị hôn con, cuốn vội chiếc quần len màu xám gio của mình quanh thân em bé, thay cho tã lót.

– Oa… ng.. a…! .. oa…

Con lạnh quá, cứ khóc hoài! Chị cởi chiếc áo phao đang mặc bên ngoài ủ ấm cho con. Còn độc manh áo phông mỏng trên người, chị cởi nốt cuốn quanh đầu thay mũ, che ấm cả tai và cổ cho bé.

– Máu vẫn tuôn nhiều quá. Không được nữa rồi con ơi, mẹ kiệt sức rồi! Chị gắng sức tàn ôm con, lết người dựa lưng vào mố cầu…

Kéo lại đường khóa của chiếc áo choàng đang ủ kín thân con, quờ đôi bàn tay cứng đờ và tím tái vuốt nhẹ đôi bờ má mịn màng của sinh linh bé bỏng. Hôn con lần sau cuối, chị từ từ khép mắt!…

blank
Hôn con lần sau cuối, chị từ từ khép mắt!… (Ảnh minh họa: zing.vn)

***

Mẹ nuôi – một người phụ nữ quá lứa lỡ thì. Mẹ nuôi ở một mình, sống qua ngày bằng nghề tráng bánh.

Như thường lệ, cứ năm giờ sáng mẹ nuôi đã sửa soạn chở hàng lên phố núi. Từ nhà tới chợ thị trấn, đi xe máy cũng hết gần một giờ. Thúng bánh cuốn được chằng buộc cẩn thận phía sau xe vẫn còn tỏa ra hơi ấm nghi ngút.

Bữa đó vừa đi đến chân cầu Tả Phìn thì xe chết máy. Mẹ nuôi dừng xe, gạt chân chống miệng lẩm bẩm:

– Chết chửa! Chắc lại hết xăng.

Mẹ nuôi táp xe vào lề đường, cẩn thận hạ chân chống. Chợt nghe rợn rợn người, dường như có tiếng trẻ khóc đâu đây?…

– Oa… ng.. a…! .. oa…

Đúng rồi, là tiếng trẻ con khóc! Tiếng khóc nghe yếu dần và khản đặc. Mẹ nuôi hớt hải lần theo phía âm thanh, chui xuống dưới chân cầu.

Trời mới tang tảng sáng. Mẹ nuôi giật thót mình, chân tay rụng rời sợ hãi và đau đớn:

Trước mắt mẹ nuôi là một hài nhi vừa rời vòng tay mẹ đang khóc ngằn ngặt vì đói, vì sợ, vì lạnh… ngay bên cạnh là mẹ của bé: một phụ nữ còn trẻ lắm, trên người không mảnh vải che thân. Chị đã chết vì lạnh. Vì mất máu. Vì kiệt sức.

Quên cả nỗi sợ hãi, mẹ nuôi ôm chặt đứa bé vào lòng, run rẩy thốt lên trong tiếng nấc:

– Tội nghiệp!… ‘con tôi!’…

Buổi sáng hôm đó, gian chợ tuềnh toàng nơi phố núi chênh vênh trống vắng một chỗ ngồi.

blank
Quên cả nỗi sợ hãi, mẹ nuôi ôm chặt đứa bé vào lòng run rẩy thốt lên trong tiếng nấc: Tội nghiệp!… ‘con tôi!’… (Ảnh minh hoa từ youtube)

***

Mấy đông nữa lại trôi qua. Con lớn dần trong tình thương của mẹ nuôi và mùi hương bánh cuốn…

Mùa đông thứ sáu, vào một chiều mưa rất lạnh, gió bấc gầm gào. Bên bếp lò, mẹ nuôi ngồi tráng bánh. Con ngồi đong đưa đôi chân lọ lem nhỏ xíu và ngắn cũn cỡn trên băng ghế bằng gỗ pơ-mu đã ngả màu bạc thếch. Cặp má bầu bĩnh của con ửng hồng bên ánh lửa, gương mặt thơ ngây, tóc mây vờn trên trán, đôi mắt trong veo nhưng sao mà buồn thương đến lạ! Mẹ nuôi nghẹn ngào kể lại cho con nghe về câu chuyện năm nào…

Những tưởng con sẽ khóc sướt mướt, sẽ gào lên đòi đi tìm mẹ, sẽ bắt đền mẹ nuôi… nhưng không, con chỉ ngồi lặng im, đôi mắt thơ ngây dõi nhìn qua ô cửa như tạc nỗi buồn vào chân trời mùa đông màu xám nhạt.

Hồi lâu sau, con đòi mẹ nuôi dẫn con đi thăm mộ của người mẹ đã quá cố.

Mưa phùn xiên xiên như muốn ghim qua áo. Gió rét căm căm, gió lùa qua dải hồ lan vun vút, gió táp bờ lau xạc xào. Cả triền lau man mác một màu trắng bạc.

blank
Gió rét căm căm, gió lùa qua dải hồ lan vun vút, gió táp bờ lau xạc xào. Cả triền lau man mác một màu trắng bạc. (Ảnh minh họa: twitter.com)

Đến nơi, con ngước mắt nhìn mẹ nuôi nói khẽ:

– Con muốn đứng bên mộ mẹ một mình…

Mẹ nuôi lùi xa xa một chút, đứng phía bên kia con đường mòn, mắt vẫn không quên trông chừng đứa trẻ.

Con lặng lẽ tiến đến bên mộ mẹ, đôi tay bé tý xíu chậm rãi và vụng về cởi bỏ lớp y phục đang mặc trên người…

Mẹ nuôi thầm nghĩ:

– Trời đang lạnh buốt thế này mà! Chắc con chỉ cởi áo khoác thôi…

Nhưng không, con đã tự cởi áo quần cho đến khi trên thân mình không còn mặc gì cả! Hai chân con từ từ ríu lại, con dang tay ôm choàng lấy tấm bia bằng bê-tông màu xám ngắt trên mộ mẹ mà gào khóc lên nức nở:

– Hu hu!…Mẹ ơi! lúc sinh con ra mẹ có lạnh như con bây giờ không mẹ?

Mẹ nuôi cởi vội tấm áo phao đang mặc, chạy nhào tới choàng lên thân nó. Mẹ ôm chặt nó vào lòng. Hai mẹ con cùng khóc!

Cả không gian hư vô thoang thoảng khói trầm, mùi cỏ lau và mùi hương bánh cuốn. Bao xúc cảm, buồn thương, tủi hờn và hạnh phúc… chợt ùa về mênh mang trong âm hưởng của lời ru thao thiết, khắc khoải suốt sáu đông trường trên rẻo cao chon von cuối trời Tây Bắc:

“À ơi!… À ời!…
Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu đời đắng cay!”…

Đường Phong DKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Alexander Đại đế là một trong những vị tướng vĩ đại của lịch sử. Trước khi ra đi, ông đã cho gọi các sỹ quan và truyền đạt ba ý nguyện cuối cùng của mình. Mọi người xung quanh đều rất tò mò và ngạc nhiên về những yêu cầu kỳ lạ này. Alexander was a great king. On his way home from conquering many countries, he came down with an illness. At that moment, his captured territories, powerful army, sharp swords, and wealth all had no meaning to him. He realized that death would soon arrive and he would be unable to return to his homeland. He told his officers: “I will soon leave this world. I have three final wishes. You need to carry out what I tell you”. His generals, in tears, agreed. be (un)able to V: (không) có khả năng làm gì need to: cần làm gì Alexander là một vị vua vĩ đại. Trên đường khải hoàn sau khi chinh phạt nhiều nước, ông ngã bệnh. Vào thời khắc ấy, những vùng đất ông chiếm được, quân đội hùng mạnh, những thanh gươm bén, và sự giàu có không còn nghĩa lý gì với ông. Ôn
Trên Trái đất có vô số loài cây, mỗi cây một dáng vẻ, một mùi hương. Trong đó có một loại cây khá lạ, hễ cứ chạm vào hoặc rung lắc là các lá khép lại. Có rất nhiều sự tích về cây xấu hổ, chúng ta cùng tìm hiểu một câu chuyện dưới đây lí giải về nguồn gốc
Nếu không có tiếng súng bên ngoài làm tôi thức giấc, thì có lẽ đêm vẫn còn là một nỗi buồn chảy quanh như một khúc sông lạc nguồn. Cơn mưa chiều đã tạnh từ bao giờ. Tiếng gió rung qua liếp cửa từng hồi đã làm gẫy đổ giấc mơ của tôi, trong đó nụ hôn của Ngải Hương trở thành đậm đặc trên môi, rã rời và xao xuyến làm sao. Trong giấc mơ tôi thấy tôi trở lại Hà Nội. Những cây sấu vừa ra hoa. Con đường có những viên gạch sần sùi dán kín một thơ ấu của tôi bây giờ cũng ngại ngùng và mơ hồ không kém. Trong giấc mơ tôi cũng thấy tôi lùi lại những ngày tháng buồn rầu khi rách nát rơi xuống đời như phấn hoa.
Con người ta đến với thế giới này với hai bàn tay trắng và lúc ra đi cũng vậy. Tiền bạc, danh vọng dù nhiều và cao sang đến đâu cũng chẳng thể mang theo. Vậy đâu mới là quan trọng nhất trong đời người? Thirty years ago in Washington, D.C., a businessman’s wife carelessly dropped her purse in a hospital on a winter night. The businessman was extremely worried and went out to look for it that night, because the purse contained not only $100,000 but also a confidential marketing document. As soon as the businessman hurried to the hospital, he saw right away a thin girl who was squatting down next to the wall in the hallway, trembling with cold, and in her arms was exactly the purse his wife had lost.
- Ủa, gì mà họ chạy rầm rầm trên thang gác thế? Tất cả nhân viên trẻ tuổi của phòng "Việc Bản xứ" dưới kia ùa vào. Phán Kính đi đầu nói: - Hôm nay ông Phó đi vắng. Mắc bầu cử chánh tổng Bảo Nham. Phán Hòa tiếp: - Lên đây phá một bữa cho vui. Những người vừa vào lần lượt tới bắt tay Đồng, ông Phán mới đổi về Tòa Sứ tỉnh đây được đâu ba ngày.
Câu chuyện Cây tre trăm đốt vẫn theo một mô típ quen thuộc: Chàng trai nghèo đi làm thuê cho phú ông giàu có. Để lấy được cô con gái nết na của phú ông, anh bị thách cưới bằng một cây tre trăm đốt. Nhưng trên đời làm gì có cây tre như vậy?
Bà mẹ già ngồi vào bàn ăn với người con trai, con dâu và hai đứa cháu nội. Bữa ăn trưa đã được chị bếp dọn. Bà mẹ ngồi yên, hai bàn tay đặt lên đùi, nhìn từng món một khi chị bếp đặt lên mặt bàn, bà cố gắng giữ vẻ thản nhiên, không nói năng gì khi thấy một món ăn bà thích nhất. Bà biết người ta không nấu nướng món ăn đó cho bà, mà đó chỉ là một chuyện tình cờ; con trai và con dâu bà thường bảo bà là họ không thể ăn được các món ăn mà bà thích vì đó là những món ăn quê mùa. Cho nên có món đậu nấu tiêu hôm nay không phải là vì bà thích món này.
(Sự tích vui câu chuyện về thời học sinh xưa) - Ngày xửa ngày xưa, khi con người vừa phát minh ra chữ viết để tiện việc học hành thì cũng chính lúc đó, Ngọc hoàng Thượng Đế vừa để mắt tới đám... học trò dưới thế gian! Ngài ra lệnh cứ mỗi một trăm năm thì vị Thần Giáo Dục phải thân chinh xuống trần gian tìm hiểu xét đoán về việc học hành của con người phát triển như thế nào, vì như ngài nói:
Tô cháo huyết Tiểu tử Xe cháo huyết của bà xẩm đó nằm trên vỉa hè phía đối diện với rạp hát Casino Đakao, gần trụ đèn xanh đèn đỏ. Thành ra khi đi về hướng Gia Định, gặp đèn đỏ, ngừng xe lại là thấy nó ngay ở bên tay mặt. Hồi mới “giải phóng”, còn chút đỉnh tiền, chiều đi làm về tôi hay tấp vô đó “làm” một tô cháo huyết có kèm theo một dĩa giò-cháo-quẩy cắt khoanh. Không biết có phải tại vì buổi trưa ăn không đủ no thành ra chiều nghe đói sớm hay sao, mà lúc nào tôi cũng thấy cháo huyết của bà xẩm đó thật là ngon ! Cháo nấu nhừ, huyết cắt vuông thành từng miếng vừa vặn nhỏ để được nằm gọn trong lòng cái muỗng sành. Múc một muỗng vừa có cháo vừa có huyết đưa lên môi thổi cho bớt nóng trước khi cho vào miệng, mà nghe thơm phức làm chảy nước miếng. Còn giò-cháo-quẩy cho vào cháo, dù đã được cắt khoanh, nhưng vẫn giử nguyên cái giòn của nó. Cái “béo” của giò-cháo-quẩy làm cho cái “bùi”
Cù Trọng Danh là con trai duy nhất của ông Cù Trọng Lợi, dáng người củ mỉ cù mì, nhưng mới 30 tuổi đã bảo vệ thành công luận án tiến sĩ ngành Khoa học máy tính. Vợ chồng ông Lợi vô cùng phấn khởi, cho con trai về từ đường dòng họ để bái lạy gia tiên, còn tổ chức một buổi liên hoan họp mặt gia đình. Trong buổi liên hoan, ông Lợi đứng lên, run run xúc động nói: “Cụ tổ 22 đời của cháu Trọng Danh xưa kia đỗ tiến sĩ, vinh quy bái tổ. Dòng họ Cù chúng ta hôm nay lại mở mày mở mặt”. Gia tộc họ Cù từ già đến trẻ đều gật đầu tấm tắc, khen cậu Danh tuổi trẻ tài cao. Vợ ông Lợi tiếp lời:
Bảo Trợ