Có Mẹ Bên Đời

09 Tháng Mười Một 20184:41 CH(Xem: 640)
Có M Bên Đi
blank 
Mười giờ tối, như thường lệ, Nguyệt lấy một quyển sách lên giường đọc trước khi ngủ.
Bỗng điện thọai reo, Nguyệt thắc mắc ai lại gọi vào giờ này, nhấc máy lên, nghe tiếng của Thụy Hà, đứa con gái lớn nhất:
- Mẹ ơi, con… có một… tin buồn.
Rồi con òa khóc. Nguyệt nói giả lả:
-Chắc vợ chồng có chuyện không vừa ý chứ gì, các cô cậu bây giờ ... 
Con gái lại tiếp tục vừa nói vừa khóc:
- Thụy Uyên hình như bị…ung…thư. Nó mới đi vào cấp cứu  bác sĩ cho biết là có thể ...
Thụy Hà nói chưa hết câu lại khóc to thêm. Tin dữ đến quá bất ngờ, Nguyệt tưởng như trời đất vừa sụp đổ dưới chân và người bủn rủn muốn quỵ xuống trong sửng sốt và hãi hùng, nàng thảng thốt: “Không, em con còn quá trẻ, mới ngày hôm kia nó vẫn khỏe mạnh lắm mà”.
Tối thứ bẩy cách đây chỉ hai hôm, các con cháu tụ tập về nhà ăn bữa cơm tối gia đình hằng tuần vui vẻ, khỏe mạnh, làm sao con gái có thể mang căn bệnh hiểm nghèo như thế được. Nguyệt tự an ủi chắc bác sĩ gia đình chẩn bệnh sai, không thể nào như vậy được, phải chờ bác sĩ chuyên môn mới biết đích xác.
Hôm sau, Nguyệt nấu một nồi phở mang xuống Morgan Hill, thành phố của hai cô con gái đã lập gia đình, cách nhà vợ chồng Nguyệt khoảng ba mươi dặm, nàng nghĩ  rằng con đang không được khỏe, ăn món gì có nước dễ nuốt hơn.
Nhớ lúc còn bé ở Hà Nội, chỉ mỗi lần đau ốm mới được Mẹ mua cho một tô phở và một chai nước ngọt Xá Xị Con Cọp. Nguyệt thầm nghĩ “sao lúc khỏe mạnh, thèm phở lại không được ăn mà cứ chờ lúc bị bệnh, miệng đắng ngắt ăn có ngon lành gì đâu”. Bố Mẹ của Nguyệt vẫn tin rằng ăn xong tô phở nóng, mồ hôi toát ra là hết bệnh.
Hôm sau, đem con đi nhà thương để khám nghiệm, bác sĩ chuyên môn xác nhận là Uyên có thể bị ung thư vú (metastatic breast cancer) và đã lan ra các bộ phận khác. Nguyệt sẽ không bao giờ quên được gương mặt bối rối của ông khi lướt qua con gái rồi nhìn thẳng vào mắt nàng và nói những điều đau đớn đó. Tay nàng run rẩy, miệng khô đắng và cố nở một nụ cười héo hắt để an ủi con rằng đã có nhà thương với các bác sĩ chuyên môn tài giỏi sẽ trị cho con khỏi bệnh. Trong đầu nàng lúc ấy, đứa con gái đã trưởng thành và có gia đình riêng của nó, vẫn chỉ là đứa con nít cần được bao bọc, che chở, dỗ dành. Nàng phải cố gắng đến kiệt lực để đè nén những giọt nước mắt và những tiếng gào thét sẵn sàng nổ tung ra ngoài. Còn cô bé đã quá sợ hãi đến nỗi chân không còn đứng vững nữa, nằm liệt giường ở nhà thương suốt ba ngày không ngồi dậy được. Đến ngày thứ tư chuyên viên tập luyện thể chất phải giúp Uyên đứng dậy và tập đi bằng cái walker. Trong lòng Nguyệt vẫn chưa chấp nhận hẳn, vẫn có những khe hở cho sự nghi ngờ, biết đâu vẫn là chẩn đoán bệnh sai lầm thôi, bác sĩ chứ đâu phải là Thần Thánh. Nàng giống như người sắp chết đuối cố bám víu vào bất cứ cái gì trong tầm tay, dù chỉ là một mớ lục bình nổi lêu bêu trên dòng sông.
Sau sáu ngày ở nhà thương với con và qua bao cuộc thử nghiệm với các bác sĩ chuyên môn, Nguyệt và Lê, chồng nàng, đã chấp nhận sự thật nát lòng đó và nghĩ rằng chỉ có “thuốc tiên” mới cứu được con mình và chỉ còn trông mong vào phước đức ông bà và Trời Phật.
Nhìn con thiêm thiếp trong cơn mê, thỉnh thoảng lại rên lên nhè nhẹ. Đứa con gái mới trên 40 tuổi, yêu đời và sống hạnh phúc với mái ấm gia đình, chưa bao giờ nghĩ đến khám phòng ngừa ung thư cho đàn bà. Thế mà bây giờ…Nguyệt không thể nào cầm được nước mắt nên đi vội ra công viên phía sau nhà thương để tránh làm quấy nhiễu giấc ngủ của con. Nàng chưa bao giờ phải rơi vào tình trạng tuyệt vọng như hôm nay, kể cả những ngày bỏ nước ra đi. Nàng cầu xin Trời Phật phù hộ cho con tai qua nạn khỏi dù có phải đổi cả quãng đời còn lại của mình và ước gì mình được sống vô tư như nhũng con chim trên cành cây kia, vẫn hót líu lo hay rượt đuổi nhau. Sau bao nhiêu ngày mệt nhọc, thân thể rã rời, bước đi thất thểu, mắt hoa, tai ù, không còn nghe được chính bước chân của mình, nàng giống như một bóng ma giữa ban ngày. Nguyệt thấy thèm vô cùng một giấc ngủ, dù là giấc ngủ không bao giờ tỉnh lại, bỏ tất cả, không còn gì để luyến tiếc.
Nàng ngồi trên ghế đá dưới tàn cây rậm rạp và trôi vào giấc ngủ chập chờn. Có tiếng trẻ thơ cười khúc khích, rượt đuổi nhau, một khuôn mặt bé bỏng ngây thơ với hai con mắt tròn xoe như hai viên bi, cặp má phúng phính, đang nhìn nàng vòi vĩnh. Mẹ ơi, mẹ ơi… Nguyệt giang tay ôm lấy con. Chỉ là một khoảng trống, như khoảng trống trong lòng nàng. 
***
Nhà thương đề nghị cho Uyên vào nursing home có chuyên viên luyện tập về thể lực, vợ chồng Nguyệt nhất quyết từ chối. Ở một nơi u sầu ảm đạm như thế mà phần lớn bệnh nhân là những người già yếu bệnh tật, họ không đành. Nguyệt đem con về nhà, tự tay chăm sóc mặc dù biết là chính bản thân sẽ phải cực khổ rất nhiều.
Việc phải làm đầu tiên là mang hai đứa cháu ngoại mới 9 và 6 tuổi về nhà để tiện bề chăm sóc.  Suốt hai tuần lễ sau đó, mỗi ngày Uyên phải đi bệnh viện làm xạ trị bộ não (radiation), rồi gặp bác sĩ chuyên môn để thử nghiệm thêm (CT scan, MRI, biopsy…), chiều lại gặp chuyên viên thể lực tập cử động tay chân.
Mỗi sáng, phải vực con ngồi dậy, chuyền vào cái walker tập đi, rửa mặt cho con rồi chuẩn bị thức ăn sáng. Để tránh không nhầm lẫn, Nguyệt ghi kỹ càng vào sổ tất cả những thứ thuốc cho Uyên uống trong ngày. Khi con đi nhà vệ sinh, nàng ngồi trên cái ghế nhỏ ngay ngoài cửa phòng tắm để chờ khi con gọi thì phụ kéo con vịn vào walker. Mỗi ngày tắm rửa thay quần áo cho con, nấu ăn cho cả nhà. Khi con muốn đi nằm, đặt Uyên ngồi trên giường rồi Nguyệt phải bưng hai chân con lên giường, kéo người thẳng thắn, đắp chăn cho con ngủ.  Cứ như thế làm những động tác nặng nhọc một ngày mấy lần, tối đến Nguyệt nằm vật xuống giường mỏi nhừ để rồi sáng dậy, lại bắt đầu một ngày vất vả.
Hy Vọng. Chính sự Hy Vọng con được hồi phục đã giúp nàng quên hết mệt nhọc cả thể xác lẫn tinh thần để chăm sóc cho con. Đôi khi, ngồi một mình, nàng ôn lại những lời nói và cử chỉ của các bác sĩ trị liệu để cố thắp lên cuối đường hầm một tia sáng, một tia sáng Hy Vọng.
Trong thời gian xạ trị, Uyên vẫn còn ăn uống được chút đỉnh dù những chỗ bị ung thư rất đau.  Bác sĩ cho uống thuốc giảm đau nhưng thỉnh thoảng cơn đau hành hạ quá, Uyên năn nì xin thêm thuốc và bác sĩ đã cho phép tăng lượng thuốc gấp đôi.
Chỉ vài ngày sau khi hoàn tất xạ trị, Uyên không còn nhức đầu nhưng tóc bắt đầu rụng, mái tóc trước đây dày dặn, đen bóng nay cứ rơi lả tả trên sàn nhà, nhìn đầu con nhẵn nhụi, Nguyệt thường quay lưng dấu những giọt nước mắt âm thầm rơi.
Một buổi tối, Uyên tâm sự với mẹ:
“Mẹ ơi, dù phải bỏ bộ phận nào trong người hay cắt hết hai cái vú con cũng không quan tâm, con chỉ xin Trời Phật cho được sống để nuôi hai đứa nhỏ thôi”.
Nguyệt xót xa trong dạ vì Uyên là đứa con gái có nhan sắc và thường lưu tâm đến vấn đề sắc đẹp, nghe Uyên thốt ra những lời bi thảm như vậy là tinh thần đã xuống đến tận cùng, nó chỉ còn năn nỉ cầu xin cho được sự sống.
Nguyệt vuốt lưng con vỗ về, an ủi:
“Mỗi người có một cái số, cha mẹ không thể chọn con cái cho mình, nhưng bố mẹ sẽ làm hết sức để con mãi mãi ở bên gia đình. Hãy cầu nguyện, Trời Phật sẽ che chở con. Con đừng lo, giải phẫu thẩm mỹ bây giờ rất tiến bộ, mẹ sẽ làm cho con hai cái vú đẹp hơn cái con đang có bây giờ, con cứ yên tâm chữa bệnh, mọi sự sẽ tốt đẹp thôi”.
Nguyệt quá đau lòng và than thầm: “tội nghiệp quá! ông Trời ơi, sao ông không để tôi đau thế cho con tôi?”
Nhìn con gái mang cơn bệnh ngặt nghèo nằm đó vật lộn với tử thần, Nguyệt có thể làm gì hơn để cho con khỏi đau và thoát chết ngoài việc săn sóc miếng ăn, giấc ngủ, thuốc thang và động viên tinh thần? Không biết lòng mẹ hy sinh và thương con bao la của Nguyệt có làm động lòng ông Trời không? Hằng đêm Nguyệt và bạn bè vẫn đọc kinh cầu nguyện cho Uyên, Trời, Phật và Chúa có nghe thấy không?
Nhìn tấm hình trên chiếc bàn nhỏ ở đầu giường, con gái xinh đẹp, lộng lẫy trong bộ áo cưới ngày nào, làm sao Nguyệt tưởng tượng nổi có một ngày, cũng cái hình hài ấy mới đây xinh tươi là thế, sống động là thế, mà bây giờ nằm kia, da mặt tái nhợt, nhịp thở yếu ớt, thiêm thiếp trong tiếng rên nho nhỏ, “cái gì đã xảy ra và hủy hoại tấm thân tràn đầy sức sống của Uyên?” Nguyệt vẫn thường tự hỏi và nước mắt lại tuôn rơi.
Ngày xưa khi còn bé, mặc dù là con gái, Uyên là đứa phá phách nhất nhà. Nguyệt có ba đứa con, mỗi đứa cách nhau 2 tuổi, nên lúc nào nhà cũng có tiếng động, cười khóc hoặc tranh giành, gây lộn nên khi nào thấy nhà im vắng không có tiếng ồn là phải đi tìm xem Uyên đang ở đâu và phá cái gì thì y rằng cô nàng nếu không lấy đồ son phấn của mẹ bôi xanh đỏ đầy mặt thì cũng đang mang đôi giầy cao gót ngông nghênh đi trái chân hoặc vào ngồi trong tủ đựng quần áo mặc thử hết bộ nọ đến bộ kia.
Đứa con gái nghịch ngợm ấy lại chính là người đã cứu cả gia đình Nguyệt.
Trong những ngày tháng tư năm 1975, vợ chồng Nguyệt đã quyết định ở lại, nếu phải chết thì cùng nhau chết trên quê hương mặc dù đã có sẵn phương tiên để ra đi. Hằng đêm mỗi lần nghe tiếng pháo kích từ xa, vợ chồng Nguyệt chạy sang phòng bên cạnh để ẵm ba đứa con xuống dưới gầm cầu thang núp đạn. Đêm 25 tháng 4 năm 1975, cũng như mọi đêm trước, thay vì sang ôm các con chạy xuống  lẩu, Lê, chồng Nguyệt tưởng các con đang say ngủ nên bảo rằng “từ nay trở đi, tất cả vợ chồng con cái mình ngủ chung một phòng, có chết thì cùng chết với nhau”.  Bỗng nhiên có tiếng la thất thanh: “con không muốn chết đâu, ba đừng bắt con chết, con sợ lắm Ba Mẹ ơi”. Lời cầu xin của Uyên lúc đó mới sáu tuổi, đã khiến vợ chồng Nguyệt đổi ý và bốn ngày sau, cả gia đình Nguyệt rời khỏi Việt Nam.
Khi mới đến định cư ở Virginia, một hôm trường học báo cho Nguyệt biết rằng Uyên ngáng chân làm ngã một đứa học trò trên xe buýt của trường, hỏi ra thì Uyên bảo rằng: “con đâu muốn gây lộn nhưng tự vì nó gọi con là “Yellow”.
Càng chăm sóc kỹ lưỡng cho Uyên bao nhiêu, thỉnh thoảng lòng Nguyệt lại dấy lên mối ân hận là ngày xưa khi Mẹ của Nguyệt đau, nàng vì bận gia đình và vấn đề sinh kế đã không thể chu đáo với Mẹ bằng một phần, Nguyệt chỉ còn tự an ủi mình là các cụ vẫn bảo “nước mắt chẩy xuôi” mà.
Hằng ngày, Nguyệt phải làm những việc lặt vặt cho đứa con bệnh tật như rửa mặt, đánh răng, ăn uống, tắm rửa, chải đầu, xoa lưng, nắn từng lóng tay, lóng chân… y như khi nó mới bốn tuổi. Người bệnh thường hay cần sự lưu tâm của người khác và Uyên cũng thế, lúc thì  “mẹ ơi con khát nước, cho con viên nước đá, cho con khăn mặt ướt, con muốn ăn yogurt, con cần đi nhà vệ sinh…”  Trời đã thương ban cho Nguyệt sức khỏe để lo cho con và cháu.
Bốn ngày sau, cứ mỗi ba tuần Uyên phải làm hóa trị (chemo therapy) một lần và mỗi lần truyền ba bịch thuốc.
Mũi chemo đầu tiên đã gây phản ứng làm Uyên rất mệt, rồi bị lở miệng, sưng phổi và mất nước nhiều quá nên phải vào nằm nhà thương sáu ngày. Sau khi được điều trị và ra khỏi nhà thương, Uyên có thể đi lại trong cái walker và bỏ hẳn thuốc giảm đau vì không còn nhức đầu, đau ngực và tức bụng như trước đây. Kết quả thử máu và bác sĩ khám nghiệm và điều trị cũng ngạc nhiên và thán phục sự hữu hiệu thần kỳ của dược phẩm ngày nay.
Hằng ngày, Uyên phải uống sữa Ensure trợ lực vì không ăn uống đầy đủ chất bổ dưỡng.
Từ ngày con gái bị bệnh, tất cả thời khóa biểu của cả gia đình đã bị đảo lộn, Lê lo chăm sóc hai cháu ngoại trong lúc chúng nghỉ hè, những thành viên khác trong gia đình như Scott, Thụy Hằng, Sơn, Thụy và Andrea giúp di chuyển đồ đạc của Uyển và thu gọn lại các phòng ở nhà Nguyệt để có chỗ ở và chứa dụng cụ cho một người bệnh. Cường, em trai và Trân cháu của Hằng cũng giúp Nguyệt trong việc đưa đón Uyên đi nhà thương. Riêng Nguyệt dồn mọi sức lực cho con gái, đem con đi nhà thương, hẹn bác sĩ, chăm sóc ăn uống, thuốc thang, vỗ về an ủi những khi con xuống tinh thần muốn bỏ cuộc. Rồi còn phải theo dõi hồ sơ bịnh lý và giấy tờ bảo hiểm sức khỏe. Nhưng điều đáng quan tâm nhất là mọi người trong gia đình đã chấp nhận sự thật, và cùng nắm tay nhau vượt qua nhiều chặng đường gian nan, mỗi ngày, mỗi lần hóa trị, mỗi lần biến chứng, mỗi lần con gái chênh vênh bên bờ vực thẳm. Nỗi sợ hãi ban đầu đã không còn nữa thay vào đấy là sự quyết tâm, nhẫn nại, và đoàn kết để giúp đỡ con. “All for one and one for all! We are family!” giống như Ba Chàng Ngự Lâm Pháo Thủ.
Thấm thoắt đã đến lần chemo thứ hai. Đã có kinh nghiệm về phản ứng chuyến chemo đầu tiên, lần này bác sĩ điều chỉnh liều lượng và tin rằng mọi sự sẽ rất dễ dàng nhưng khi truyền được nửa bịch thuốc thứ ba thì cơ thể Uyên phản ứng dữ dội. Trước tiên, mình mẩy nổi đỏ rồi không thở được và nói lảm nhảm những gì nghe không rõ.  Cô y tá người Đại Hàn phụ trách truyền chemo cho Uyên liền cho ngửi dưỡng khí trợ lực nhưng không thấy kết quả nên bác sĩ ra lệnh ngưng truyền chemo và đem Uyên xuống Phòng Cấp Cứu. Cô y tá nói với Nguyệt là nếu chờ người ta đem cái giường nhà thương đến để di chuyển thì có thể mất từ 5 đến 15 phút, mà mỗi giây đều quan trọng cho sự sống chết của Uyên, nên cô ấy xốc Uyên vào xe lăn rồi đẩy, còn Nguyệt chạy đằng sau kéo theo bình dưỡng khí. Cô ta muốn tự mình đem Uyên xuống phòng Cấp Cứu để chính cô giải thích tường tận với bác sĩ và y tá những gì vừa xảy ra và những điều cần làm cho Uyên thì sẽ vừa nhanh và chính xác hơn.
Xuống tới phòng cấp cứu Uyên lạnh run cầm cập trong khi nhiệt độ sốt lên đến 103 và vẫn nói lảm nhảm, Nguyệt vội vòng tay ôm chặt con gái và áp mặt sát vào mặt con để chuyền hơi ấm. Các nhân viên nhà thương bắt đầu làm những thủ tục thường lệ, người lấy máu, kẻ chụp hinh phổi, người khác đo biểu đồ nhịp tim, nhưng Nguyệt nhất quyết yêu cầu họ trước tiên phải làm cho nhiệt độ cơ thể của Uyên giảm xuống rồi mới tiếp tục với các thủ tục nói trên.  Ba viên Tylenol hạ nhiệt độ xuống 99 trong vòng 15 phút và chỉ nửa tiếng đồng hồ sau là Uyên tỉnh táo nói chuyện được với mẹ và y tá cũng như bác sĩ.  Khi đã ổn định, họ chuyển Uyên lên phòng Cứu Chữa Đặc Biệt (ICU), Uyên được thở bằng mặt nạ dưỡng khí.
Ba hôm sau đến gặp cô y tá Đại Hàn phụ trách phần chemo cho Uyên, Nguyệt ôm lấy cô và tỏ lời:
“Gia đình chúng tôi xin thành thực cám ơn cô”
Cô ta khiêm nhường:
“Xin bà đừng nói thế, tôi chỉ làm bổn phận của tôi thôi”
“Vâng đúng vậy, nhưng cô đã dám và làm nhiều hơn bổn phận đòi hỏi, xin cô nhận nơi đây lòng biết ơn chân thành của gia đình chúng tôi, cô là một bà tiên đã xuống trần cứu mạng con chúng tôi”
Cô y tá rơm rớm nước mắt:
“Tôi rất cảm động vì trong đời làm y tá, chưa ai nói với tôi một câu như thế”.
Mỗi ngày khi vào nhà thương, Nguyệt đều gặp bác sĩ trực hỏi thăm tình trạng sức khỏe của con. Đến ngày thứ năm, dù bác sĩ xác nhận là sức khỏe của Uyên có tiến bộ tuy không nhanh như mình muốn, nhưng khi Nguyệt nhìn mặt và nắn tay chân con thì thấy hình như mọi chỗ đều căng phồng và mắt sưng húp đỏ gay. Bác Sĩ cho biết “Con bà bị nhiễm trùng phổi (pneumonia), chúng tôi đã truyền cho cô ấy ba thứ thuốc trụ sinh tốt nhất và mạnh nhất hiện có”.
Trưa hôm đó, một bà y tá già đã nói với hai mẹ con Nguyệt rằng nếu tình trạng không thở được của Uyên cứ kéo dài thì có thể họ phải làm “intubation” tức là luồn một ống nhựa dẻo qua khí quản để giúp thông đường hô hấp, như thế là tình trạng đã đến hồi nguy kịch, phần chết nhiều hơn sống.
Ngày hôm sau, bà y tá lại hỏi Nguyệt và Uyên rằng:
- Trong trường hợp cơ thể của Uyên không làm việc nữa (shut down) thì có muốn nhà thương làm mọi việc để trì hoãn hơi thở cuối cùng không? 
Nguyệt hét lên rằng:
-Bằng mọi cách, duy trì sự sống cho con tôi. Bà nhìn xem, con tôi mới 44 tuổi, sống chưa được nửa đời người, sao lại nỡ để cho nó đi sớm như thế”.
Bà y tá nói tiếp:
-Tôi muốn báo trước để bà chuẩn bị cho cháu. Ở đây ngoài chuyện lo về phần thể xác, chúng tôi cũng có thể giúp lo về phần linh hồn, nếu bà muốn.
Trên đường về nhà, Nguyệt vừa lái xe vừa khóc như mưa. Xe cộ hai bên đường nhộn nhịp nguợc xuôi mà lòng Nguyệt đau như cắt. Ánh đèn đêm lấp loáng trong làn nước mắt, nhiều lần nàng không kiểm soát được tay lái. Nguyệt thầm nghĩ trên đời này chỉ có những người mẹ hân hoan chuẩn bị đón đứa con huyết thống ra đời, chứ có người mẹ nào được chỉ bảo cách bỏ con đâu. Còn Nguyệt chỉ là một người đàn bà chân yếu tay mềm, làm thế nào có thể mạnh mẽ cứng rắn để “chuẩn bị” đưa con vĩnh viễn ra đi.
Đêm hôm ấy trong giấc ngủ chập chờn, Nguyệt mơ thấy Uyên, hình như chỉ bốn, năm tuổi, đang vừa chạy vừa la: “Mẹ ơi! Mẹ ơi! Có bà cụ già bắt con đi theo và nói sẽ mua cà rem cho con, nhưng con sợ bà ấy lắm, con bảo bà ấy con chỉ muốn đi với mẹ thôi”.  Nguyệt vội nắm tay con chạy như bay, đến khi mệt quá thức dậy người ướt đẫm mồ hôi.
Khi trở lại nhà thương, Nguyệt yêu cầu được gặp bác sĩ và nói: “Tôi biết quý vị đã dùng thuốc tốt nhất và mạnh nhất, nhưng bệnh con tôi vẫn chưa thuyên giảm và tôi không đủ kiên nhẫn chờ đợi lâu hơn nữa, tôi đề nghị nhà thương thêm, hay bớt hoặc đổi chất thuốc nào đó may ra mới có hy vọng”.
Sáng hôm sau, khi đến thăm Uyên, Nguyệt thấy nét mặt con tươi hơn và không còn thở hổn hển đằng sau mặt nạ dưỡng khí nữa, cô y tá cho biết tối hôm qua bác sĩ đã ra lệnh truyền thêm một chất thuốc mới (steroid) tăng sức mạnh cho phổi của Uyên để nó làm việc hữu hiệu hơn và việc này đã cứu mạng sống của Uyên. Cuối cùng bác sĩ đã xác nhận Uyên bị dị ứng với một trong ba bịch thuốc hóa trị đã gây ra “viêm phổi” (pneumonitis, lung inflammation) chứ không phải “phổi nhiễm trùng” (pneumonia, lung infection). Ba ngày sau, Uyên thở bình thường trở lại và được xuất viện.
Lúc đẩy con trên chiếc xe lăn từ nhà thương ra xe để đi về nhà, Uyên chợt reo lên:
-Mẹ ơi, cây hoa ở dưới đất màu tím đẹp quá, nó tên gì thế mẹ?”
Nguyệt đáp:
-Chỉ là cây hoa dại thôi nên mẹ không biết tên.
Uyên tha thiết:
-Sau 12 ngày nằm trong bốn bức tường trắng toát của phòng bệnh, không có cửa sổ, không thấy gì ngoài những giây nhợ lòng thòng trên người của con, hôm nay được hít thở không khí trong lành, nhìn thấy trời xanh, mây trắng và những đóa hoa rực rỡ dù chỉ là hoa dại, con thấy lòng như bay bổng lên cao đến nỗi muốn reo lên rằng con yêu đời và con thương mẹ lắm, mẹ ơi.
Về đến nhà, Uyên lại thì thầm với mẹ:
-Mẹ ơi, mẹ biết không, hôm bà y tá già hỏi mẹ con mình muốn họ làm gì nếu con không còn thở được nữa, nghe thấy mẹ hét lên, con như chợt tỉnh một cơn mê và bỗng nhiên thấy mình phải chiến đấu với cơn bạo bệnh nhiều hơn nữa, mạnh mẽ hơn nữa để không phụ lòng hy sinh và yêu thương của gia đình và mọi người chung quanh, nhất là cái gia đình nhỏ bé của con mặc dù chỉ mấy phút trước đó con đã tuyệt vọng, chịu thua và tự bảo “I am ready to go”.  Cám ơn tiếng hét của mẹ đã đánh thức con ra khỏi cõi chết.
Thấy con được bệnh viện chăm sóc tận tình, Nguyệt chợt nghĩ mà xót xa cho đồng bào mình bên Việt Nam, nhà thương không đủ sức chứa, người bệnh và thân nhân nằm la liệt ngoài hành lang và cả dưới gầm giường, không những thế còn bị những nhân viên của bệnh viện mắng chửi thóa mạ và đòi tiền, chờ đến khi được y tá hay bác sĩ nhìn đến thì đã chết vì kiệt sức. Ôi thảm cảnh đó bao giờ mới chấm dứt!
Tuy thân thể của Uyên phản ứng quá mạnh trong hai lần chemo nhưng quả thật không những thuốc ấy đã chặn đứng sự gia tăng của các tế bào ung thư mà còn làm những cục u teo lại rất nhiều, nhờ thế mà sau khi được nhà thương chăm sóc 12 ngày, Uyên đã bình phục, khỏe mạnh hẳn lên, ăn uống được và đi đứng bình thường tuy còn giới hạn vì sức còn yếu.
Sáng nay, Uyên dạy sớm chiên trứng và nướng bánh mì cho hai mẹ con ăn sáng.  Trước đây ba tháng, có nằm mơ Nguyệt cũng chả dám nghĩ đến điều này.
Đôi khi, nửa đêm thức giấc, Nguyệt vẫn không thể tin được con gái còn quá trẻ lại bị bệnh như thế. Khuôn mặt bối rối của vị bác sĩ chuyên khoa, người đã báo tin sau khi chẩn bịnh cho con, lại hiện nguyên hình trong đầu nàng. Rất khó mà chấp nhận sự thật, một sự thật quá đau thương, quá bất ngờ. Hình ảnh đó sống động đến nỗi nàng không thể cầm được nước mắt mỗi khi đoạn phim dĩ vãng đó hiện ra trong đầu.
Trong những ngày nằm ở Phòng Cứu Chữa Đặc Biệt, tinh thần Uyên xa xút trầm trọng nên thường khó ngủ.  Đêm hôm đó, bác sĩ trực là một người Trung Hoa còn khá trẻ, đi ngang qua thấy Uyên trăn trở nên ghé vào thăm. Ông rất rõ bệnh tình của Uyên và khi biết Uyên là một cô bé cùng gia đình chạy tỵ nạn Cộng Sản năm 1975, bác sĩ an ủi rằng:
“Tôi rất thấu hiểu tình cảnh của cô vì chính dì của tôi cũng là một nạn nhân Cộng Sản.  Khi mới 16 tuổi, bà ấy đã cố bơi trốn qua Hồng Kông và bị bắt bỏ tù cả ba lần, nhưng hai năm sau, bà ấy liều mạng một lần nữa và cuối cùng đã đến được bến bờ mong ước. Người ta đã bằng lòng sẵn sàng đổi mạng sống lấy hai chữ tự do”.
Rồi ông tiếp:
“Có nhiều bác sĩ khi họ nói họ thông cảm với niềm tuyệt vọng cô đang chịu đựng thì phần lớn họ chỉ biết qua sách vở. Riêng tôi, khi tôi nói là tôi hoàn toàn hiểu thấu sự đau đớn thể xác cũng như nỗi lo âu và oán hận của cô thì thật sự tôi đã nói với tất cả tấm lòng vì chính bản thân tôi đã nằm ở nhà thương hơn mười tuần lễ và đã trải qua những đau đớn và tuyệt vọng như cô đang hứng chịu. Với quyết tâm, tôi đã thắng tất cả, rồi cô cũng sẽ như thế, cô Uyên”.  Nói đến đây ông bác sĩ vạch cho Uyên xem một vết sẹo trên đầu, “thì ra ông ấy cũng đã từng bị ung thư”.
Những thổ lộ của vị bác sĩ đã an ủi Uyên rất nhiều khi biết rằng mình chỉ là một trong hàng triệu người phải bỏ nước ra đi và cũng không phải là người duy nhất đau khổ vì bị bệnh ngặt nghèo.
Có hôm Uyên quá yếu sức vì không thở được nên không ăn uống được thì một cô y tá trẻ người Việt Nam đã bảo Uyên rằng:
“Tôi biết người mạnh khỏe còn không nuốt nổi thức ăn nhà thương chứ đừng nói người bệnh, tôi có đem theo thịt bò kho mẹ tôi nấu, Uyên ăn chung với tôi nhá, ráng đi mới có sức để chống lại cơn bệnh trẩm kha này”.
Lời mời chân tình và thân thương của cô y tá khiến Uyên cảm động vô cùng.
Tiếp đó, cô y tá đã dời bàn làm việc của cô đến ngay cửa phòng của Uyên để lúc nào cũng theo dõi được tình trạng sức khỏe của Uyên.
Thường ngày xem truyền hình hay nghe đài phát thanh, người ta quá chán nản và thất vọng khi nghe và thấy nhan nhản những chuyện khổ đau, bi thảm, đâm chém giết người không lý do nên kết luận rằng thế giới này không còn người tốt nữa, mà chỉ toàn những người có quá nhiều thói hư tật xấu và làm những việc độc ác không còn nhân tính.
Riêng Nguyệt, mấy hôm nay cứ thấy lòng bồi hồi xao xuyến mỗi khi nghĩ đến cô y tá Đại Hàn, người đã nhanh chóng nhìn ra tình trạng nguy ngập của Uyên và dám can đảm vượt quá bổn phận và trách nhiệm, tự động cùng Nguyệt đem Uyên xuống phòng cấp cứu kịp thời để bảo toàn mạng sống cho Uyên.  Bây giờ lại nghe con gái kể về cử chỉ lo lắng và quan tâm đến bệnh nhân của bác sĩ và y tá trong nhà thương, Nguyệt nhận ra rằng thế giới này không thiếu những bạn bè tốt và quanh ta vẫn có những người làm việc với tất cả lương tâm nghề nghiệp và tấm lòng bác ái để phục vụ nhân loại.  Phật tính luôn luôn có sẵn trong mọi người, chỉ cần phát triển và bảo toàn báu vật đó thôi.
Con gái cưng của mẹ ơi! lúc nào mẹ cũng ở bên con. Cố lên, cố lên con nhé vì ngoài kia nắng vàng vẫn tưng bừng rộn rã và lòng người vẫn nhân ái bao dung. Đời quả thật vẫn đáng yêu và đáng sống con ạ!
LNH
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bà mẹ già ngồi vào bàn ăn với người con trai, con dâu và hai đứa cháu nội. Bữa ăn trưa đã được chị bếp dọn. Bà mẹ ngồi yên, hai bàn tay đặt lên đùi, nhìn từng món một khi chị bếp đặt lên mặt bàn, bà cố gắng giữ vẻ thản nhiên, không nói năng gì khi thấy một món ăn bà thích nhất. Bà biết người ta không nấu nướng món ăn đó cho bà, mà đó chỉ là một chuyện tình cờ; con trai và con dâu bà thường bảo bà là họ không thể ăn được các món ăn mà bà thích vì đó là những món ăn quê mùa. Cho nên có món đậu nấu tiêu hôm nay không phải là vì bà thích món này.
(Sự tích vui câu chuyện về thời học sinh xưa) - Ngày xửa ngày xưa, khi con người vừa phát minh ra chữ viết để tiện việc học hành thì cũng chính lúc đó, Ngọc hoàng Thượng Đế vừa để mắt tới đám... học trò dưới thế gian! Ngài ra lệnh cứ mỗi một trăm năm thì vị Thần Giáo Dục phải thân chinh xuống trần gian tìm hiểu xét đoán về việc học hành của con người phát triển như thế nào, vì như ngài nói:
Tô cháo huyết Tiểu tử Xe cháo huyết của bà xẩm đó nằm trên vỉa hè phía đối diện với rạp hát Casino Đakao, gần trụ đèn xanh đèn đỏ. Thành ra khi đi về hướng Gia Định, gặp đèn đỏ, ngừng xe lại là thấy nó ngay ở bên tay mặt. Hồi mới “giải phóng”, còn chút đỉnh tiền, chiều đi làm về tôi hay tấp vô đó “làm” một tô cháo huyết có kèm theo một dĩa giò-cháo-quẩy cắt khoanh. Không biết có phải tại vì buổi trưa ăn không đủ no thành ra chiều nghe đói sớm hay sao, mà lúc nào tôi cũng thấy cháo huyết của bà xẩm đó thật là ngon ! Cháo nấu nhừ, huyết cắt vuông thành từng miếng vừa vặn nhỏ để được nằm gọn trong lòng cái muỗng sành. Múc một muỗng vừa có cháo vừa có huyết đưa lên môi thổi cho bớt nóng trước khi cho vào miệng, mà nghe thơm phức làm chảy nước miếng. Còn giò-cháo-quẩy cho vào cháo, dù đã được cắt khoanh, nhưng vẫn giử nguyên cái giòn của nó. Cái “béo” của giò-cháo-quẩy làm cho cái “bùi”
Cù Trọng Danh là con trai duy nhất của ông Cù Trọng Lợi, dáng người củ mỉ cù mì, nhưng mới 30 tuổi đã bảo vệ thành công luận án tiến sĩ ngành Khoa học máy tính. Vợ chồng ông Lợi vô cùng phấn khởi, cho con trai về từ đường dòng họ để bái lạy gia tiên, còn tổ chức một buổi liên hoan họp mặt gia đình. Trong buổi liên hoan, ông Lợi đứng lên, run run xúc động nói: “Cụ tổ 22 đời của cháu Trọng Danh xưa kia đỗ tiến sĩ, vinh quy bái tổ. Dòng họ Cù chúng ta hôm nay lại mở mày mở mặt”. Gia tộc họ Cù từ già đến trẻ đều gật đầu tấm tắc, khen cậu Danh tuổi trẻ tài cao. Vợ ông Lợi tiếp lời:
Người đàn ông giơ cao chiếc đèn bão, quờ quật men bước trên con đường làng dày đen bóng tối. Ánh sáng bị bưng kín dưới hai hàng tre chụp xuống như ánh ma trơi. Một loạt súng rời rạc nổ đâu phía bờ đê Bến Nhì. Tận đầu xóm ngã Ruộng Hoang, một con chó nào thật tốt giọng sũa gầu gầu inh vang.
Lời dẫn của Trần Đình Thu Tôi hân hạnh giới thiệu đến mọi người một tác phẩm văn học - chính trị xuất sắc của nhà văn Nguyễn Trường - truyện ngắn Vương quốc mộng mơ. Tác phẩm mượn một câu chuyện có thật để gửi gắm vào đó một ý nghĩa triết lý sâu sắc: Không thể xây dựng một “Vương quốc mộng mơ” mà ở đó mọi thứ đều tốt đẹp như trong mơ, như lời người sáng lập ra cái vương quốc ấy mong muốn: “Vương quốc của chúng ta là vương quốc của đạo, của nhân ái, tại sao lại có nhà tù? Từ bây giờ phải phá bỏ các nhà tù. Phải làm sao cho thần dân của ta được hạnh phúc, được tự do, bình đẳng, nghe rõ chưa?”.
Naguib Mahfouz- Thiên Đường Trẻ Thơ- - Bố ơi... - Gì thế? - Con và bạn Nađia bao giờ cũng ở cạnh nhau. - Tốt lắm. - Cả ở trong lớp, cả trong giờ chơi, cả ở nhà ăn. - Rất tuyệt. Bạn ấy đáng yêu và ngoan ngoãn. - Nhưng trong giờ thần học, con lại vào một lớp, bạn ấy vào lớp khác. Người bố đưa mắt nhìn vợ đang thêu một tấm khăn thì thấy vợ mỉm cười. -
1 Bùng..bùng..bùng..bụp..bụp.. Anh đứngtrên giàn sắt cố tô cho hết mảng tường, còn hơn mét vuông nữa, chiều gần tắt nắng nhưng anh không thể qua loa cho xong, lương tâm người thợ xây không cho phép. Hơn nữa,chủ nhà cũng là một người nghèo khó, chắt chiu nhiều năm mới tạmđủ để xây căn nhà cấp bốn ba mươi sáu mét vuông này
Có lần, bố đi chợ phiên hỏi hai con của vợ kế muốn xin quà gì. Một cô xin quần áo đẹp, một cô xin ngọc. Bố lại hỏi: – Thế Lọ lem con muốn gì nào? – Thưa bố, trên đường về, có cành cây nào va vào mũ bố thì xin bố bẻ cho con. Bố mua về cho hai con vợ kế quần áo đẹp và ngọc. Trên đường về, khi đi qua một bụi cây xanh, có cành cây dẻ va phải ông và lật mũ ông. Ông bẻ cành ấy mang về. Tới nhà, ông cho hai con của vợ kế quà chúng xin và đưa cành dẻ cho Lọ lem. Lọ lem cảm ơn bố, đến mộ mẹ trồng cành dẻ lên, khóc lóc thảm thiết, nước mắt rơi xuống tưới ướt hết cành lá.
Hans Christian Andersen là nhà văn nổi tiếng thế giới người Đan Mạch chuyên viết truyện cổ tích. Truyện của Andersen vừa mơ mộng tưởng tượng lại vừa hiện thực. Thế giới nhân vật trong truyện của ông vừa có những con người trong đời thực ở mọi tầng lớp, vừa có những nhân vật tưởng tượng hoặc lạ lùng như: nàng tiên cá, Bà Chúa Tuyết…, vừa có những đồ vật, đồ chơi ngộ nghĩnh như chú lính chì, đồng silinh bạc, con lợn ống tiền…, lại có cả động thực vật như chim họa mi, chim thiên nga, cây lúa mạch, cây thông…
Bảo Trợ