Khi Lãnh Đạo Vô Liêm Sỉ

03 Tháng Mười Một 20184:38 CH(Xem: 138)

Khi lãnh đạo vô liêm sỉ

(diễn đàn) Khi-Lãnh-Đạo-Vô-Liêm-Sỉ
Hình minh họa: BauxitVN

Ánh Liên (BauxitVN) 

Vợ của một Chủ tịch phường Lê Hồng Phong (thành phố Thái Bình) có nhà cao 4 tầng nhưng vẫn được vay vốn thoát nghèo. Một Bộ trường Bộ giáo dục, người từng phát biểu “Cán bộ địa phương (điều giáo viên đi tiếp khách) cũng là vì vui vẻ thôi”, có số tín nhiệm thấp nhất (137 phiếu) trong số 48 chức danh nhưng vẫn không chịu từ nhiệm.

Từ thấp đến cao, từ tổ chức đảng cho đến chính quyền nhà nước của Việt Nam hiện nay không thiếu gì ngoài hai chữ liêm sỉ. Sở dĩ như vậy là vì, bản thân những con người này sinh ra từ dối trá, và được dung dưỡng bởi dối trá, vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại liên tục đến mức một ngày, phẩm giá con người được bán đi với giá rẻ mạt, kể cả sự liêm sỉ.

Vô liêm sỉ không phải là cách nói đối với một cá nhân, mà đôi khi nó nhân lên thành thể chế.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, người đứng đầu chính phủ xã hội chủ nghĩa của một nước cộng sản độc tài, trong một phát biểu bên ngoài lãnh thổ đã tuyên bố: “Việt Nam là một quốc gia dân chủ, chúng tôi lên án mọi chế độ độc tài.”

Thực ra, ông Phúc cũng chỉ là nói theo ý đồ của nhóm lãnh đạo trong nước mà thôi, ở nơi đó, mọi quan điểm và chỉ thị đều phải rập khuôn, nơi trắng thành đen và ngược lại.

Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản VN kiêm Chủ tịch nước Việt Nam từng bày tỏ trước cử tri rằng, “Phải nhốt quyền lực vào trong lồng cơ chế, luật pháp”. Nhưng chính ông giờ đây kiêm nhiệm cả 2 chức vụ đứng đầu đảng lẫn nhà nước, vậy ai kiểm soát, làm thế nào kiểm soát? Thậm chí, Đảng do ông đứng đầu cũng ra Quy định cấm bàn về xã hội dân sự, tam quyền phân lập vì lo sợ chế độ tự diễn biến, tự chuyển hóa. Bên cạnh đó, Đảng của ông tiếp tục ban hành Luật an ninh mạng, Luật bảo vệ bí mật nhà nước với mục tiêu tối cao là ‘bảo vệ chế độ’, mà nói thẳng ra là bảo vệ Đảng CSVN trường tồn lãnh đạo, độc tài chân lý và quyền lực.

Nếu ai phản ứng lại quan điểm của ông hay những người lãnh đạo trong nhóm Bộ Chính trị, lập tức bị chụp mũ ‘suy thoái đạo đức, tự diễn biến, chuyển hóa’ để rồi với đảng viên thì bị ‘đề nghị kỷ luật’ như với trường hợp GS Chu Hảo; với thường dân thì bị chụp mũ ‘bôi nhọ lãnh đạo’ và cửa nhà tù được mở ra.

Mới đây, một nhóm an ninh đến làm việc với ông Đại tá công an về hưu Nguyễn Đăng Quang với lời đe dọa “đi đâu, gặp những ai và bàn những chuyện gì, bọn em biết hết và biết rất cụ thể”, đồng thời đề nghị vợ ông Đại tá về hưu phải khuyên bảo chồng không nên làm bốn điều, trong đó có tham gia biểu tình; lên tiếng, trao đổi những vấn đề tế nhị; không viết bài bình luận, phản biện những vấn đề nhạy cảm; không trả lời phỏng vấn đài báo nước ngoài. Những ‘đề nghị’ nêu trên của anh trung tá an ninh nếu đặt trong một bài học về nhân quyền và lập pháp tại trường Đại học Quốc gia Hà Nội, thì có lẽ anh đã phải nhận hàng tá sự phản đối kịch liệt lẫn chửi bới, bởi quan điểm ‘an ninh chế độ’ mà có anh dùng quyền uy để trao đổi nó không chỉ phi nhân quyền, mà phi cả về mặt pháp luật. Nó không khác gì việc các anh ngồi xổm trên pháp luật hay lót bản Hiến pháp CHXHCN Việt Nam 2013 dưới mông.

Thế nhưng mọi sự trơ trẽn, không biết xấu hổ vẫn cứ diễn ra, vợ ông Chủ tịch phường vẫn nhận sổ hộ nghèo đến anh trung tá an ninh ngồi xổm pháp luật hay một ông lãnh đạo cấp cao của ĐCSVN vẫn cứ lên tiếng về một ‘Việt Nam dân chủ’. Đó là sự tai hại, là hệ quả từ thói tư duy áp đặt bằng bạo lực đã duy trì hơn 70 năm qua, cái thói quen ưa quyền lực này khiến cho phẩm giá con người mất đi, nhận thức lý tính về tình hình thực tiễn và mối quan hệ giữa con người với lập pháp quốc gia trở nên mơ hồ và lỏng lẻo. Nhưng không sao, ‘ĐCSVN muôn năm và vô địch’, nơi nguồn ngân sách vẫn cấp đều cho các đảng viên ‘trung thành và im lặng’ sẽ tiếp tục thực thi cái gọi là giữ bằng được quyền lực và sự độc tôn lãnh đạo của ĐCSVN, bất chấp những quy luật tự nhiên, bất chấp nó đúng hay sai về đường đi, thậm chí nếu đường đi đó có dẫn đến sự diệt vong của chính chính đảng này.

Liêm sỉ có giá trị rất hay, nó là sợi dây vô hình để đảm bảo con người ứng xử tốt hơn, hợp tình và hợp lý, và khi không còn liêm sỉ, thì con người phá cách, nỗi loạn và u mê, họ hành xử không còn đúng giá trị con người của hiện đại và văn minh, hoặc thậm chí không còn tính người bên trong. Thế nên mới có chuyện, dàn lãnh đạo thành phố HCM nhắn tin từ thiện giả bị nhà báo Trương Châu Hữu Danh vạch trần, hay những kẻ chiếm đất định cư của bà con Thủ Thiêm để bán 144,6 hecta ‘bán lại’ cho 51 công ty (văn phòng, khu vui chơi giải trí,…), sau đó đền bù cho người dân ở mức giá rẻ mạt so với vị trí mà các hộ dân Thủ Thiêm đang ở. Ai không đi, liền bị cưỡng chế, cắt nguồn nước – điện sinh hoạt, ai tìm cách bám trụ thì tìm mọi thủ đoạn để buộc họ rời đi, theo thông tin từ Facebooker Nguyễn Thùy Dương (một người đang theo đuổi công lý cho dân oan Thủ Thiêm) cho hay trong một livestreams ngày 31.10. Điều đáng nói, sự vụ dây dưa đến mức có lúc tưởng chìm xuồng, ông Tất Thành Cang, ông Lê Thanh Hải, bà Nguyễn Thị Quyết Tâm vẫn ‘trơ mặt’ với công lý và nỗi đau thương của người dân xứ đất này.

Do đó, khi ông Nguyễn Phú Trọng tuyên bố “Việt Nam là quốc gia dân chủ”, hay “Cương lĩnh quan trọng hơn hiến pháp” thì nó cũng chẳng khác lắm với tuyên bố của một ông Phó thủ tướng về việc, “Nếu chúng ta sai, chúng ta nhận lỗi trước dân. Nếu dân sai, thì dân phải chịu trách nhiệm trước pháp luật”. Và Thủ Thiêm hay nhiều sự oan khuất khác trên cả nước cũng sẽ được giải quyết như vậy dưới mái che của Cương lĩnh đảng. Và báo chí đảng vẫn ngợi ca: Vận nước đang lên với vai trò lãnh đạo của đảng.

Một sự vô liêm sỉ đến rợn người.
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
hân dân đã đổ biết bao xương máu để dựng nên chính quyền này nhưng toà án và viện kiểm sát Yên Phong hãy thử hỏi họ đã đối xử với nhân dân hôm nay ra sao? Một phiên toà xử 6 người dân tay không tấc sắt mà huy động lực lượng công an quá hùng hậu, phong toả đường và đặt cả thiết bị phá sóng trong toà án. Nếu có kẻ nào đang hí hửng vì thắng dân thì hãy nhớ điều này: Mất dân là mất tất cả và hôm nay tôi thấy đau xót vì sau phiên toà, hàng trăm người dân phẫn uất, gào thét phản đối phiên toà. Có lẽ kết quả phiên toà đã làm mất rất nhiều dân, không tin thì các ông hãy về thôn Chân Lạc, xã Dũng Liệt, huyện Yên Phong mà hỏi!
Nguyên thủ Mỹ và Trung Quốc sẽ gặp nhau ít ngày tới tại Achentina để tìm giải pháp cho cuộc chiến thương mại. Trong số các tranh chấp Mỹ-Trung, hồ sơ then chốt là vấn đề « gián điệp công nghiệp », trong đó đặc biệt nóng bỏng là lĩnh vực chíp điện tử. Gián điệp công nghiệp là vấn đề hoàn toàn không dễ giải quyết trong quan hệ Trung – Mỹ.
Mấy tháng trước tôi đã từng có bài viết NHA TRANG RỒI SẼ RA SAO để cảnh báo về vấn đề quy hoạch và phát triển đô thị ở đây. Hôm qua chúng ta phải chứng kiến thảm hoạ kinh hoàng do lụt lội và lở đất tại Nha Trang - Khánh Hoà. 13 người chết do lở đất và lụt lội. Quốc lộ 1 và đường sắt quốc gia bị chia cắt bởi lũ lớn. Đoàn giáo viên cùng cán bộ nhân viên một trường mẫu giáo tại Đắk Lắk nhân ngày 20/11 đi du lịch Nha Trang gặp lở đất, 5 người thương vong...
Chúng ta không hề biết rằng, hiện nay cả Âu Châu đang sống dỡ chết dỡ, vì tình trạng dân Hồi Giáo đang “tự nhiên còn hơn người Hà Nội” tại các đất nước này. Một ngày họ cầu nguyện 4, 5 lần. Một lần cầu nguyện, vài chục ngàn người tràn ra khắp đường phố quỳ gối cầu nguyện. Xe cộ nào lạng quạng đến gần họ đập nát tanh bành. Bởi ra đường cầu nguyện là quyền tự do của họ. Phóng viên đến phỏng vấn lạng quạng, họ phun nước miếng vào mặt, đấm luôn phóng viên, đập nát máy quay phim. Đụng tới là họ đấm thẳng tay. Cảnh sát tới thì ném bom xăng đốt xe. Họ thản nhiên hãm hiếp đàn bà con gái địa phương.
Hai năm sau khi Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte ruồng bỏ đồng minh Mỹ và xoay sang Trung Quốc để đổi lấy các lợi lộc kinh tế, ông Duterte vẫn chưa mang về cho nước ông những lợi lộc đáng kể, theo Reuters. Sau chuyến đi Bắc Kinh năm 2016, ông Duterte về nước với những cam kết của Bắc Kinh sẽ cho vay cũng như đầu tư khoảng 24 tỷ USD, kể cả cho các dự án quy mô đầy tham vọng của ông Duterte để canh tân cơ sở hạ tầng Philippines. Lúc đó, ông Duterte không tiếc lời chỉ trích Mỹ, thậm chí nói Washington đối xử tệ với Philippines ‘như một con chó’, và vì vậy xoay sang Trung Quốc sẽ tốt hơn cho nước ông.
Khi con số vay nợ nước ngoài của Việt Nam - bao gồm nợ chính phủ, nợ do chính phủ bảo lãnh và nợ của các doanh nghiệp - đã vọt lên ngang bằng với toàn bộ GDP một năm, tức hơn 200 tỷ USD, đã quá muộn để Bộ Chính trị và hai cơ quan được đảng cầm tay chỉ việc - Quốc hội cùng Chính phủ - ra tay ‘siết chặt bảo lãnh cho vay’.
Tại Tòa, bị cáo Vũ Văn Dũng một nhân vật làm Rik trong đường dây tổ chức đánh bạc đã khai, “... có các thế lực rất lớn ở trên bảo kê nên tất cả các bị cáo đều yên tâm làm”
Có một câu chuyện tiếu lâm xung quanh Port Moresby những ngày này về việc làm cách nào Trung Quốc đồng ý tài trợ cho dự án đại lộ chính của thành phố. Trong chuyến đi gần đây đến Bắc Kinh, hoặc theo chuyện kể như vậy, thủ tướng Papua New Guinea nói với chủ tịch Trung Quốc rằng ông muốn một con đường rộng lớn chạy xuyên qua trung tâm thủ đô Port Moresby đến nhường nào. Không vấn đề gì, chủ tịch Trung Quốc đáp. Chỉ cần nói với tôi một điều. Nó có cần đủ rộng cho xe tăng đi vào, như của chúng tôi hay không?
Tôi đã điện hỏi kỹ người chụp đây có phải là thay bia mới vào bia cũ, hay là chỉ đục bỏ văn bia, thay bài mới. Anh cho biết đã hỏi người trông coi đền thờ thì họ nói là chỉ đục bỏ chữ, thay văn bia, chứ không thay bia. Vậy là đã rõ. Lý do việc đục bỏ văn bia lời Hồ Chí Minh là sợ Tàu! (Hãy gọi là Tàu như trong đoạn thơ của ông Nguyễn). Đau xót, nhục nhã biết bao! Chẳng lẽ trên khắp nước Nam cái gì nói đến lịch sử oai hùng của Việt Nam trong quan hệ với Trung Quốc từ xưa đến nay đều là phải né tránh, cấm đoán?” Thê thảm vậy. Hẳn là VN đã bị Hán hóa rồi?
Muốn biết Hiệp định Đối tác toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương (CPTPP) có giúp được 23 triệu nông dân, đặc biệt là 15 triệu nông dân trồng lúa thoát khỏi cảnh đói nghèo cần hiểu rõ lý do làm nông dân nghèo đói. Tại sao nông dân lại nghèo?
Bảo Trợ