Cali, Mùa Hè 2018

01 Tháng Mười Một 20188:33 SA(Xem: 310)

Giới thiệu thơ Trần Văn Sơn – Cali, Mùa Hè 2018

Trần Văn Sơn

blank
Nhà thơ Trần Văn Sơn. (Hình: Tác giả cung cấp)

Cali, Mùa Hè 2018

Trời nóng cởi trần phơi ngực lép
Xương sườn đếm đủ thiếu hàm răng
Nên đành ngậm miệng nhìn thế sự
Nằm vỏng đong đưa tránh lạc đường

Ngồi xuống, đứng lên đầu óc rỗng
Chân tay quờ quạng mắt như mù
Ngó quanh hừng hực màu khói lửa
Chiến trận năm xưa bỗng trở về

Lúc nhớ, gọi tên đồng đội cũ
Khi quên, ngơ ngẩn gặp người quen
Phải chăng nắng quái thiêu thần khí
Còn mỗi trái tim mạch sống ngầm

Chợp mắt mộng du như quỉ ám
CA Li đâu phải đêm Việt Nam
Vết thương thành sẹo trong buồng phổi
Vẫn nhói đau từ thuở biệt giam

Bao năm thao thức về quê mẹ
Một chén canh rau đủ ấm lòng
Đất rừng biển đảo không còn nữa
Dân trắng tay ngập nước ruộng đồng

Chờ mãi có khi thành sự thật
Vườn xuân thánh thót tiếng chim cười
Có làn gió lạ phương đông lại
Nắng dịu dàng trên những khóm hoa


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.
Xin gửi về địa chỉ email: phan.tuyen@nguoi-viet.com, hoặc “Vườn Thơ Người Việt,” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.
Nguoi-viet.com

 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Lạy Chúa, con xin tạ ơn Ngài - Giữa cuộc đời - Rất thiếu tình thương mến - Vẫn luôn có Ngài - Nhìn con như Cha già chờ đứa con hoang phá - Trong cảnh khó khăn đói khổ không nhà - Vẫn luôn có Ngài - Gieo vãi bao cây trái manna
Mùa Thu Cuộc Đời - (Từ Sonnet 73 Shakespeare) Nay thì gió lạnh chuyển mùa sang Run rẩy nhặt khoan lá đổ vàng Vắng lặng lời chim chào hạ nắng Nhạc đời xuân trẻ chỉ còn vang Lầm lũi đi vào buổi nhá nhem Ánh dương đã tàn rụi bên thềm Bóng đêm lướt nhẹ về từng bước Kết liễu ngày còn sót thật êm Chỉ còn ánh lửa hồng se sắt Trên đống tro tàn của tuổi thơ Rồi lúc sinh thời đà lụi tắt Tìm đâu cũng trống trải vô bờ Luân hồi sanh tử lẽ vô thường Kẻ ở người đi dấu luyến thương Nếu biết sẽ không còn gặp nữa Men chiều tuổi hạc dắt dìu nương Thái Huy Long
Nếu không có tình yêu em thà làm tượng đá Tim xi măng hứng mưa gió sương mù Đứng giữa trời chẳng cần che dù lộng Giương mắt nhìn đời bận đuổi bắt mộng mơ Không có anh, em thà thành hoa dại Mọc ven đường chờ ánh nắng bình minh
Nén hương lòng anh tưởng niệm mối tình em Bóng trúc vắng, làng quê xanh viễn vọng Giọt lệ đắng em hòa cùng anh uống Chốn xa vời người lữ khách đứng dừng chân. Xin để lại cho đời vài khúc ca ngân Nghìn năm sau - Thế nhân ơi, hãy nhớ !
Tiếng Vọng Vực Sâu ( Tháng 11 Cầu cho các Linh Hồn ) *“Những nỗi thống khổ của các Linh Hồn nơi Luyện ngục rất lớn, Cho nên 1 ngày ở đó cũng như một ngàn năm đối với họ.” ( St Vicent Ferrier ) *’ Thiên đàng, Hỏa ngục đôi quê, Ai khôn thì về, ai dại thì sa. Đêm về nhớ Chúa nhớ Cha, Đọc kinh cầu nguyện kẻo sa Linh hồn. Linh hồn phải giữ Linh hồn, Đến khi lìa xác được lên Thiên đàng’ (*) *
PHẠM NGỌC THÁI VÀ MỘT KIỆT TÁC THƠ TÌNH - Nguyễn Thị Xuân - ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI Em nói với tôi rằng... "muốn có một đứa con" Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm Năm tháng dáng hình em hiển hiện Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi !
(Từ bài How Blue Can You Get) - Anh chỉ thấy mãi buồn rồi thất vọng Kể từ khi ta tròn mộng lứa đôi Vợ chồng son tưởng trăng đẹp bên đồi Nào ngờ bết hơn cút côi gác trọ
Tuyển Tập 20 Bài Thơ Tình Mùa Thu Bất Hủ, Nổi Tiếng Và Hay Nhất
Anh nằm xuống dưới chân em thiếp ngủ Ngọn cỏ thầm hứng gió mùa thu Vái ma quỉ, nàng thơ thần diệu quá! Ta đã yêu em suốt cuộc đời mơ... Kia, lá vàng rơi xuống đầu ta đã thẫm Và mặt trăng và bão tố tơi bời
Bảo Trợ