"Đảng" - Bài Thơ Cuối Cùng Của Tướng Trần Độ

30 Tháng Mười 201811:53 CH(Xem: 118)

"ĐẢNG" - BÀI THƠ CUỐI CÙNG CỦA TƯỚNG TRẦN ĐỘ

Bài thơ “Đảng” của tướng Trần Độ 
Ba Sàm
blank
Trần Độ (1923 - 2002)
Lời dẫn của Ngọc Thu: 
Nhân dịp Đảng CSVN vừa bước qua sinh nhật lần thứ 86, xin được giới thiệu cùng quý độc giả bài thơ ĐẢNG của tướng Trần Độ, là một trong những bài thơ cuối cùng của ông Trần Độ. Bài thơ này chỉ được lưu truyền trong giới quân ngũ, nên có lẽ nhiều người chưa có dịp đọc.

Về tác giả, tướng Trần Độ tên thật là Tạ Ngọc Phách, sinh năm 1923 trong một gia đình công chức ở tỉnh Thái Bình. Ông gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương năm 1940, khi mới 17 tuổi. Ông từng là ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam các khóa 3, 4, 5, 6, cũng như từng giữ các chức vụ như Phó Chủ tịch Quốc hội khóa 7, Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị (1974-1976)… Cấp bậc cao nhất của ông trong Quân đội Nhân dân VN là trung tướng.

Ông Trần Độ đã từng kêu gọi ĐCS từ bỏ chế độ độc tài như sau: “Đảng Cộng sản phải tự mình từ bỏ chế độ độc đảng, toàn trị, khôi phục vai trò, vị trí vốn có của Quốc hội, Chính phủ. Phải thực hiện đúng Hiến pháp, tức là sửa chữa các đạo luật chưa đúng tinh thần Hiến pháp. Đó là phải có những đạo luật ban bố quyền tự do lập hội, lập đảng, tự do ngôn luận, luật báo chí, xuất bản. Sửa chữa các luật bầu cử ứng cử tự do, từ bỏ quyền quyết định của cơ quan tổ chức Đảng, trừ bỏ ‘hiệp thương’ mà thực chất là gò ép”.


Hai hồi ký mà ông để lại là Hồi ký Trần Độ, được viết từ trong giai đoạn từ năm 1955-1996 vàNhật Ký Rồng Rắn, được viết vào những năm cuối đời. Trong cuốn Nhật Ký Rồng Rắn, ông Trần Độ đã nêu những câu hỏi quan trọng: “Cuộc cách mạng ở Việt Nam, rút cục đã xoá được cái gì, đập tan được cái gì, lập nên được cái gì, xây dựng được cái gì?”, “Một Đảng lãnh đạo có dân chủ được không?” và “Bây giờ phải làm gì?” Cuốn hồi ký này đã không được xuất bản, mà con bị công an tịch thu, nhưng bản thảo của nó đã được phổ biến trên mạng.

Tướng Trần Độ là người đã suốt đời theo đảng và là một công thần của chế độ. Khi nhận ra những sai lầm của đảng, ông đã lên tiếng kêu gọi đảng sửa đổi, thậm chí kêu gọi đảng thay đổi hệ thống chính trị, nên gần cuối đời, ông đã bị chính cái Đảng này khai trừ ra khỏi Đảng. Khi ông Trần Độ qua đời, cái đảng này cũng đã không tha cho ông, họ cử ông Vũ Mạo, đại diện Văn phòng Quốc hội, đến đọc điếu văn kể tội ông! (xem lại bài của nhà văn Hoàng Tiến ở cuối bài này, tường thuật lại đám tang của tướng Trần Độ).

Trong bài thơ ĐẢNG có mấy câu như sau: Đau thắt lòng! Tôi cất tiếng Đảng ơi!/ Sao lại thế: “Mùa thu Tháng Tám”/ Vinh dự, tự hào: “Đảng viên Cách mạng”/ Ngày qua ngày! Nhục nhã thế này ư?”.Kính mời quý độc giả đọc bài thơ ĐẢNG của tướng Trần Độ để hiểu thêm nỗi niềm của một vị tướng công thần của chế độ:


ĐẢNG 

Trần Độ  

Tôi vào bộ đội, năm mười sáu tuổi
Chia tay gia đình, bố mẹ, các em
Đôi chân cứng, rong ruổi mọi miền
Lửa chiến tranh, cháy tuổi xuân năm tháng

Nhớ mãi ngày, khi tôi vào Đảng
Nắm tay thề: “Với Tổ Quốc, Non Sông”.
Bên cây súng đi đến ngày chiến thắng.
Mái tóc xanh, đã chuyển màu bạc trắng.

*
Thân già nua, cùng gối mỏi, chân chùng
Nhưng lương tâm, trí tuệ cứ bồn chồn
Lòng trăn trở, vấn vương, day dứt
Cao hơn hết, tôi ngẫm suy về Đảng

Như người cha, chỗ dựa của lòng tin.

*
Đi theo Đảng, đâu phải Mác – Lê nin?
Mà chính là Tình yêu Tổ Quốc
Đến với Đảng để làm điều nhân đức
Cùng lương tâm, cống hiến cho đời.

*
Nhưng, hôm nay, đầy méo mó, cạn vơi
Thì ắt hẳn, ngày mai tràn cay đắng.
Thời gian trôi, như bóng câu qua cửa
Đảng cứ tàn dần chân lý trong tôi.

*
Đau thắt lòng! Tôi cất tiếng Đảng ơi!
Sao lại thế: “Mùa thu Tháng Tám”
Vinh dự, tự hào: “Đảng viên Cách mạng”
Ngày qua ngày! Nhục nhã thế này ư?

*
Sách mấy ngàn trang, chữ mấy triệu từ
Rao giảng rất hay, việc làm thì nháo
Khi trích Lê nin, “xúc phạm lời Bác”
Nên thực thi, không thuyết phục được nhân tâm.

*
Nhớ ngày xưa, Đảng phải gắn với dân!
Như cá phải rúc, chui vào nước!
Đảng đề cao Nhân dân là trên hết
Nói hộ dân và nghĩ cũng hộ dân.

*
Mọi người dân, tìm chỗ để đặt chân
Đều phải bước them chân của Đảng!
Còn hôm nay, vẫn “vì Dân trong sáng”!
“Quyền lợi nhóm”, giọng lưỡi “Lý Thông”

*
Nhớ tuyên ngôn, buổi đầu Cách mạng
Đảng không tham quyền chức nghênh ngang
Cách mạng thành công, cáo lão về làng
Vui thú điền viên, thung dung câu cá.

*
Hãy nhìn trông, không có ai về cả
Cố bám quyền, giành mũ áo cao sang
Bày đặt ăn chia, tài lộc khang trang
Chẳng dại gì về quê cha đất tổ.

*
Từ huyện, xã, quận, phường, thành phố
Đảng chiếm một bên, Nhà nước một bên
Bí thư thành ủy, Chủ tịch ủy ban
Hai guồng máy, đè đầu dân đau khổ.

*
Đây Sở Ngoại thương, kia Ban Kinh tế
Nội chính bên này, bên nọ Công an
Sống đàng hoàng, bao dinh sở khang trang
Một cổ hai tròng, người dân tội nghiệp

*
Đảng dậy răn: Giữ tấm lòng liêm khiết
Sao đút túi liền những triệu đô la
Tiền nước ngoài họ tranh thủ chúng ta
Người “ăn mảnh” là Tổng bí thư của Đảng!

*
Để mị dân, Đảng tăng cường lao động
Chức vu vơ, trừu tượng “chủ nhân ông”
Làm chủ ngu ngơ, nhà máy ruộng đồng
Đảng nắm chặt tiền và quyền sinh sát.

*
Thân “ngọc ngà” phải về với đất
Đảng chiếm giữ riêng Mai Dịch cho mình.
Rồi cho xây Hoàn Vũ rất môi sinh
Riêng với Đảng, không ai thiêu cả

*
Nơi đô thành, chạy dọc ngang đường phố
Đặt tên đường, Đảng giành giật phần mình.
Đây đường Lê Duẩn, kia đường Trường Chinh
Đường to đẹp Đảng giành phần dự trữ

*
Các tỉnh huyện, ổn định cùng lịch sử
Đảng hội vài ba điểm vào nhau
Cuộc “đoàn viên” chưa “ân ái” bao lâu
Rồi vẫn Đảng truyền ra lệnh tách.
Quá tùy tiện, Đảng làm theo sở thích
“Khắc khắc, nhập nhập” như trò chơi
Cuối cùng chỉ khổ sở Dân thôi
Còn ý Đảng, vẫn luôn luôn là đúng.

*
Ghế Đảng trị, quyết giữ cho bằng được
Đảng khóa xiềng vào Dân chủ, Tự do
Từ miền quê cho tới thành đô
Cấm ngôn luận, cấm tự do báo chí.

*
Đảng chúa ghét các nhà nghệ sĩ
Nhàn cư ngồi thóc mách lăng nhăng
Ai dũng cảm, đòi hỏi lẽ công bằng
Đảng biến tướng, “chính chuyên” bằng nhiều cách.

*
Về bàu cử Đảng tạo khuôn bằng sắt
Rất “tự do”, rất “dân chủ, khách quan”
Nhân danh Mặt trận Tổ quốc Việt Nam
Duyệt danh sách, đưa người ra ứng cử.

*
Thế là “nguyên khí hiền tài” xứ sở
Đảng loại bỏ đi, rất “khéo”, rất “tình”.
Các đại biểu đều đồng chí của mình
Chẳng ai dám chỉ danh, xung khắc.

*
Quốc hội diễn trò, điều trần vấn đáp
Như chuyện xưa “Bài thơ Con cóc”
“Con cóc nhảy ra, con cóc nhảy vô”
Bầy cơ hội, cùng ra sức điểm tô!

*
Sáng đúng chiều sai, mai lại đúng!
Chống chân lý bằng lưỡi lê họng súng.
Đảng trượt theo vết xe đổ ngày xưa
Chuyện nghĩa tình chỉ “sớm nắng chiều mưa”.
Từ “Đồng chí” là mỹ từ vô nghĩa!
Đảng thấu không, dòng đời đang mai mỉa
Đảng lộng hành, đạp Dân Chủ dưới chân.

*
Nhớ một thời Đảng chiến đấu vì Dân.
Dân tộc đã nghiêng mình kính trọng.
Rồi gặp được khi như diều bay bổng
Đảng ngất ngây trong tiếng ngợi ca.
Hàng trăm tờ báo, vài triệu cái loa
Điệp khúc, điệp ca: Công ơn của Đảng.

*
Đảng say mê, dối lừa không nhàm chán
Xóa sao được, những tội lỗi gây nên!
Đạo lý Việt Nam “máu chảy ruột mềm”
Cải cách địa điền, người, cửa nhà tan tác
Dù Đảng đã chia vài ba miếng đất
Suốt mấy năm nghèo vẫn hoàn nghèo.

*
Nhóm “Nhân Văn” hỏi tội đáng bao nhiêu?
Đảng đày đọa bao cuộc đời chí sỹ.
Bao trí thức bắt giam thời chống Mỹ
Gán ghép “chống Đảng” tội tày trời
Lửa chiến tranh dẫu đã tắt lâu rồi
Sao ác tâm, cảnh nồi da nấu thịt!!!

*
Hai đảng bạn, đồng hành bao thân thiết
Đảng Xã hội, Đảng Dân chủ Việt Nam
Vai sát kề vai, suốt mấy chục năm
Gắn bó thế! Hà cớ chi loại bỏ?!
“Chanh kiệt nước rồi, vứt luôn cái vỏ”
Bạn bè thủy chung, sao nỡ phản thùng!?
Nỗi đoạn trường càng lộn xộn lung tung
Sợ hậu họa, Đảng xuống tay, chấm hết….

*
Đêm đã khuya, trước khi dừng bút
Xin dùng câu của Gớt tặng cho đời
“Lý luận nào, rồi cũng xám bạn ơi,
Còn cây đời, vẫn xanh tươi mãi mãi”.

Xin được xếp vần thơ, dừng lại
Vài dòng chân, tôi gửi tặng cho đời
Thơ của tôi như tia nắng ban mai
Cộm mắt ai, nhưng không hề độc hại.

*
Ta biết ơn, khi Đảng còn vĩ đại
Còn hôm nay, cuộc đổi chác bán mua
Đừng biến mình thàng những chúa những vua
Mà thống trị dân đen, như thuở trước.

Đảng ngụy ngôn: “Có công giành Độc Lập”
Chức, Quyền, Tiền dân đã trả Đảng rồi

Nơi cung đình, đâu phải chợ trời
Dân hết nợ, Đảng cứ ngồi, cứ hưởng
Để trần gian, lại công hầu khanh tướng
Đảng một bên, Dân chịu nhục một bên.

*
Những luận cứu: Các Mác và Lê nin
Giờ xa lạ với Con Hồng Cháu Lạc!
So với Đảng, có súng bom bạo lực
Vần thơ tôi là vẫn điệu lương tâm
Tố Như ơi! Tôi sẽ đợi trăm năm
Rồi chân lý sáng ngời vào lịch sử!

*
Đảng của ngày xưa, Đảng là bất tử
Còn tương lai!? Phút mặc niệm, bắt đầu!

Trần Độ

Nguồn: Ba Sàm
  
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tại Bến Bình Than - Sông Lục Đầu giang: Ngày 19-01-2019,Diễn đàn xã hội dân sự với những khuôn mặt lừng danh như TS Nguyễn Quang A, nhà thơ Hoàng Hưng, GS Nguyễn Huệ Chi, cựu đại tá công an Nguyễn Đăng Quang, PGS TS Mạc Văn Trang ....đã tưởng niệm các liệt sĩ Hoàng Sa tại bến Bình Than sông Lục Đầu, nơi diễn ra hội nghị Diên Hồng.
Chúng tôi đã quá quen với những lời nói không đi đôi với việc làm của quan chức Việt rồi, họ nói chỉ để nói mà thôi. Ông cũng là quan chức Việt, tuy nhiên ông có khác chút về xuất phát điểm là lãnh đạo một đơn vị công nghệ, nên khi ông được điều về làm bộ trưởng TTTT thì chúng tôi hy vọng ông sẽ có cái nhìn khác người tiền nhiệm về mạng xã hội. Vì người tiền nhiệm của ông có cuốn “Chống diễn biến” còn ông thì không. Nhưng ông ơi hóa ra người không viết cuốn sách ấy lại còn “chống diễn biến” gấp trăm lần người viết cuốn sách ấy nữa.
#GNsP-16.01.2019 Ba chị em cô Sơn Khuê làm nghề trồng rau trên mảnh đất vườn rau Lộc Hưng. Em trai út trong nhà bị sốt bại liệt từ nhỏ nên được hai chị làm nghề trồng rau chăm sóc và nuôi dưỡng. Cả ba chị em người út nhỏ tuổi nhất cũng là 60 tuổi trông đợi vào tí rau ít ỏi trên mảnh đất do chính cha mẹ mình để lại. Nay mảnh đất trồng rau đã bị phá, cưỡng chiếm. Với tuổi đời đã cao gần 70 tuổi không biết ba chị em còn đủ sức nương tựa nhau khi tuổi đã xế chiều . P/s trong hình một củ su hào duy nhất còn sót lại trên mảnh đất được người em trai mang về trồng. Với suy nghĩ ngô nghê không biết gì. Thật đáng thương! P.v GNsP
Chiều ngày 14/1/2019, công an quận Bình Tân thành Hồ đã huy động khá nhiều lực lượng để giam lỏng nhóm 4 người thuộc nhóm nhà báo Trương Châu Hữu Danh, Huỳnh Long, Phương Ngô sau khi họ phản đối việc thu phí thiếu minh bạch tại trạm BOT An Sương - An Lạc.
Theo thông tin trên nhiều tờ báo, vào ngày 14/1/2019 tại Lào Cai đã diễn ra đàm phán cấp Chính phủ về biên giới lãnh thổ Việt Nam - Trung Quốc và cuộc gặp giữa hai thứ trưởng ngoại giao hai nước. Đây là một sự việc rất đáng ngạc nhiên vào lúc này và tôi cho rằng chính phủ nên tạm dừng dài hạn các cuộc đàm phán như vậy vì những lý do sau.
Trưa ngày 14/1/2019, Đức Giám mục Giáo phận Hà Tĩnh Nguyễn Thái Hợp đã đến Vườn rau Lộc Hưng để chia sẻ và ủy lạo tinh thần cho những người dân oan mất đất. Tuy nhiên, khi ngài đang phát biểu và đọc kinh cầu nguyện cùng bà con thì Việt Cộng đã dùng loa phóng thanh phá rối những người đang lắng nghe. Vẫn lại là một trò hèn hạ và đê tiện của Nguyễn Thiện Nhân và đám đàn em tay sai.
Luật sư Đặng Đình Mạnh - #sgb Một lần nữa, công chúng lại nghe nhắc đến Quyết định 111/CP từ phía chính quyền trong chuỗi sự kiện liên quan đến Vườn Rau Lộc Hưng. Tên pháp lý đầy đủ của văn bản như sau: Quyết định số 111/CP của Hội đồng Chính phủ Về việc ban hành chính sách quản lý và cải tạo xã hội chủ nghĩa đối với nhà, đất cho thuê ở các đô thị của các tỉnh phía nam do ông Phạm Hùng ký ban hành ngày 14/04/1977 (QĐ 111).
TIN TỐT ĐẸP ngày 11/1: Chàng trai ngoại quốc chạy theo tặng áo người đàn ông co ro trên đường phố Hội An....Chuyên mục TIN TỐT ĐẸP ngày 11/1 xin gửi tới quý độc giả bản tin: ‘Chàng trai ngoại quốc chạy theo tặng áo người đàn ông co ro trên đường phố Hội An’ Mới đây, những bức ảnh được tác giả Nguyễn Phong chia sẻ lên mạng xã hội ghi lại khoảnh khắc chàng trai “không cùng màu da, không chung quốc tịch” giúp đỡ người đàn ông đầu trần đội mưa co ro trên đường phố Hội An khiến người xem cảm động.
Không một chính quyền tử tế nào lại đẩy người dân từ trong mái ấm của họ ra đường, biến họ từ những người có nơi có chốn trở thành người vô gia cư, nhằm giành lấy khu đất để dâng lên cho dự án này, dự án kia mà báo chí không có lấy một dòng minh bạch.
NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Một ông quê ở phường Quỳnh Phương, thị xã Hoàng Mai đã vô tình tìm thấy mẹ mình trên mạng xã hội Facebook sau hơn 20 năm bà bị lừa bán sang Trung Quốc. Căn nhà cấp 4 cũ kỹ của bà Hồ Thị Đào nằm sâu trong ngõ ở khối Tân Phong, phường Quỳnh Phương, thị xã Hoàng Mai, bỗng tấp nập người tới chia vui những ngày qua khi biết tin bà Hồ Thị Hoa, 50 tuổi, em gái bà Đào vừa trở về sau 20 năm bị lừa bán sang Trung Quốc.
Bảo Trợ