Một Thời Ma Quỷ

30 Tháng Mười 20182:51 SA(Xem: 582)

Một thời Ma Quỷ

Huy Phương

blank
Một người hóa trang thành am quỷ trong ngày hội Halloween ở New York. (Hình: Drew Angerer/Getty Images)

Halloween của nước Mỹ lại sắp đến rồi. Bạn đã chuẩn bị gì cho ngày lễ này chưa? Tích cực thì trang trí nhà cửa, vườn tược, sân trước với đầu lâu, xương xóc, máu me, mạng nhện, dây treo cổ, bia mộ và bí ngô tạc hình đầu lâu. Nhiều nhà còn dùng cả sân trước để dựng nên một nghĩa trang giả với hàng chục bia mộ R.I.P. Đây là những con người muốn sống chung với ma quỷ?

Bình thường thì chúng ta chuẩn bị vài bịch kẹo để chờ bọn trẻ gõ cửa “Trick or Treat,” coi như trả nợ Quỷ Thần. Ghét Halloween thì tối 31 Tháng Mười, đóng cửa tắt đèn, đi ngủ hay để thiên hạ xem như chủ nhân vắng nhà, khỏi bị lũ trẻ quấy rầy.

Hằng năm nước Mỹ tiêu một khoản tiền là $9.1 tỷ trong mùa lễ Halloween để trang trí nhà cửa, mua kẹo và trang phục cho con cái, trong đó khoảng 440 triệu dành cho việc mua y phục hóa trang cho những con thú cưng của mình. Các cơ quan, thương xá cũng tổ chức những cuộc thi hoá trang, khiêu vũ, tiệc tùng, ngay cả người Việt trên đất Mỹ cũng nhiệt tình tham gia các sinh hoạt này. Tuy vậy, những năm 1990, khi gia đình tôi mới đến Mỹ, đêm Halloween phải mở cửa khoảng 10 lần tiếp bọn trẻ vào xin kẹo. Năm ngoái, đến khuya, rổ kẹo còn đầy, chỉ còn hai “con ma” lạc lõng bấm chuông!

Halloween mỗi năm mỗi thiếu an toàn, trẻ con đi ngoài đường dễ bị tai nạn, kẹo độc, kẻ xấu lợi dụng đêm lễ mang mặt nạ ma quỷ, hóa trang xâm nhập tấn công, cướp bóc các tư gia. Trẻ em bị ngộ độc vì kẹo có thể truy tìm viên kẹo này từ gia đình nào? Cả trăm chuyện rắc rối!

Hollywood cũng đã ăn nên làm ra nhờ Ma Quỷ và tâm lý quần chúng cũng thích chuyện rùng rợn. Ngay trong thời hiện đại ngày nay, những phim kinh dị vẫn còn hốt bạc. Cuốn phim nổi tiếng Halloween 2018 vừa có một cuộc chiến thắng tuyệt vời. Phim do David Gordon Green đạo diễn và thực hiện bởi ba nhà văn Green, Jeff Fradley, and Danny McBride.
“Halloween” chiếu tại 3,920 rạp Bắc Mỹ,  kết thúc ba ngày cuối tuần qua với ước tính $77.5 triệu tiền vé. Theo đó, tác phẩm của xưởng Blumhouse và nhà phát hành Universal trở thành tựa phim kinh dị bị gắn nhãn R có mở màn cao thứ hai lịch sử thị trường này, chỉ sau phim IT (1986) theo truyện của nhà văn Stephen King với số thu $123.4 triệu.

Không đi vào chi tiết từ đâu mà có Halloween, Halloween được mặc nhiên xem như một ngày lễ của Ma Quỷ, Thần Linh và những người đã chết! Đối với Đông Phương, theo quan niệm của Khổng Tử “kính nhi viễn chi” (kính trọng mà không nên gần gũi). “Kính quỷ thần nhi viễn viễn chi, khả vị trí hĩ,” nghĩa là đừng có mê tín, đừng cầu xin quỹ thần điều gì cả. Nhưng thời nay vẫn có người thích lạy lục cây đa, cây đề, khấn vái nơi am, miễu và thích chơi với Ma Quỷ, đầu lâu và mộ chí.

Trong những ngày lễ lớn của Hoa Kỳ, tôi cho ý nghĩa nhất là ngày Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving), Giáng Sinh (Christmas), và Valentine. Là một người lính cũ tôi rất quan tâm đến hai ngày lễ khác là Veterans Day (Ngày Cựu Chiến Binh) và Memorial Day (Ngày Chiến Sĩ Trận Vong).

Còn ngày Lễ Ma Quỷ? Ma Quỷ mà cũng có ngày lễ nữa hay sao?

Chuyện gì chứ chuyện rùng rợn, máu me, chết chóc, trong đất nước Việt Nam, từ ngày thơ ấu, thời Việt Minh, tôi đã chứng kiến cảnh đầu lâu người cắm vào thanh tre dựng bên đường, thây người bị xử tử nằm giữa chợ, xác người trôi sông và cảnh người bị trói bị chặt đầu với bản án dán trên người. Những cảnh mà ngày nay, nước Mỹ không cho trẻ em mục kích, phải xoá bỏ hay làm mờ đi, thì ngày đó, vì không có ai bịt mắt tôi, nó gây cho tôi một ấn tượng kinh hoàng.

Mỗi đêm tối, nghe tiếng chó sủa, là người tôi co rúm lại, không bao giờ dám mở cửa ra vườn để đi tiểu tiện.

Lớn lên, ngày còn là một học sinh trung học, tôi đi với cha tôi vào nhà “Vĩnh Biệt” để nhìn mặt người anh cô cậu của tôi, khóa 1 Sĩ Quan Đập Đá, mới ra trường nửa tháng, còn mang cấp bậc chuẩn uý, đã tử trận đưa về. Tôi nhìn anh, cả một vùng ngực đẫm máu, và khuôn mặt xám xịt của một người chết! Trưởng thành, động viên vào quân trường, tôi cũng đã có dịp thấy bạn bè chết thảm trong một tai nạn súng cối, mới tươi cười đó, một mảnh đạn phá nát khuôn mặt non trẻ của bạn tôi.

Mặc dầu tôi không phải là một người lính trận mạc để thấy xương máu mỗi ngày, nhưng Mậu Thân đó, với những đầu lâu bị đập vỡ, những thân thể dân lành mục nát trong bùn đất, cánh tay bị trói khuỷu bằng những đoạn lạt tre hay dây điện thoại và mùi thối của xác chết vẫn đeo đuổi tôi trong những ngày sau đó. Rồi Mùa Hè Quảng Trị, trên đoạn đường gọi là “Đại Lộ Kinh Hoàng” với xác người vung vãi, máu xương bám vào vệ đường hay trên những chiếc xe bị pháo tan nát.

Rồi cuộc di tản trên tỉnh lộ 7B từ Phú Bổn về Tuy Hòa vào trung tuần Tháng Ba năm 1975 bi thảm, với xác người banh thây, chôn vùi bởi đất cát, cây rừng và dòng nước sông Ba.

Rồi cuộc lui binh cuối Tháng Tư, với bao nhiêu người nằm lại trên những bãi biển miền Trung, để gió cát và trùng dương rửa sạch da thịt, chỉ còn lại những bộ xương rời rã và những chiếc đầu lâu lăn lóc.

Thì đó, Việt Nam khốn cùng là một hình ảnh của những gì người ta muốn dựng nên, tìm đủ yếu tố rùng rợn, máu me, chết chóc cho một mùa lễ Halloween. Một người Việt Nam trải qua bao nhiêu biến cố thảm thương trong cuộc chiến tranh khốn nạn khởi xướng bởi một thứ ma quỹ thời nay, thì đâu có cần những cảm giác mạnh như người ta đang cố dựng nên cho một ngày Halloween vô lối của nước Mỹ nữa.

Biết bao nhiêu linh hồn oan khuất chết oan trong thời kỳ Cải Cách Ruộng Đất, bao nhiêu mạng sống oan khiên bị đập đầu cắt cổ “ngày Giải Phóng,” ngày nay không siêu thoát, hiện thân thành những kẻ mang lốt người, nhưng lòng dạ ma quỷ đang thống trị đất nước chúng ta hôm nay. Còn những phận người bị vùi dập, còn những linh hồn oan khuất, còn những nhà tù rên xiết, địa ngục là cảnh giới của mùa lễ Halloween, thì người Việt chúng ta đâu có cần tái lập địa ngục một lần nữa.

Năm nay, đêm Halloween trên đất Mỹ, tôi sẽ không tốn một đồng để trang trí căn nhà thành nơi của ngạ quỷ, súc sanh, sẽ không tốn một đồng để mua kẹo cho cho bọn trẻ thích hoá trang hải tặc, Satan. Tôi sẽ đóng cửa, tắt đèn, đi ngủ sớm và xin tất cả cùng cầu nguyện cho thế giới bình an, đất nước tôi sớm thoát cảnh dân oan với bảy tầng địa ngục với bọn mang búa, liềm nhân danh tự do, độc lập. 
(Halloween 2018 – Huy Phương)
Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
“Hiện nay, mọi thứ hàng hóa được sản xuất tại Trung Quốc đều được đánh giá kém phẩm chất, nếu có một sản phẩm nào đó được ghi là “không làm tại Trung Quốc,” đương nhiên sẽ được người tiêu dùng chú ý đến.” Người đại diện của một công ty nước đóng chai, có trụ sở tại Durban, Nam Phi đã nói như vậy! Công ty này mấy năm về trước đã cho sản xuất một loại nước uống với nhãn hiệu “Still Water. It’s not made in China” (Vẫn là nước. Không làm tại Trung Quốc.) Phải chăng nó xuất xứ từ đâu cũng được miễn là không phải từ cái đất chuyên môn sản xuất các loại thực phẩm nhiễm độc! Nhưng mãi đến nay, loại nước uống này mới bị Trung Quốc phản đối dữ dội, cho rằng đây là một sự kỳ thị chủng tộc: “Người Trung Quốc đang làm việc chăm chỉ để cải thiện đất nước và cuộc sống của họ, họ không có thời gian cho bạn. Người phân biệt chủng tộc lúc nào cũng có!” Ng
Tiếng Việt là một thứ tiếng thuộc Top đầu hiếm hoi về Nói Lái mà ít có ngôn ngữ của dân tộc nào có được. Nói lái có thành phần xuất thân “chợ búa”, nhưng trở nên phổ biến, thông dụng và ngay cả các bậc tu hành cũng nói lái.
Lần đầu tiên tôi lên Sài Gòn là để đi thi đại học. Tôi và một thằng bạn thi chung trường nên đi chung với nhau. Ở thì không lo vì đã có nhà người quen ở bên kia cầu chữ Y, bọn tôi chỉ lo cái chuyện ăn uống giữa hai buổi thi.
Cô bạn trẻ tặng tôi quyển sách của Erich Maria Remarque, bản dịch trước 75 mà em kiếm được ở tiệm sách cũ. Remarque là nhà văn người Đức mà có thời tôi “ngốn” hầu như không sót cuốn nào. Ông viết như thì thầm kể chuyện, chẳng lý luận, triết lý gì cao siêu cả, nhưng rất buồn, và rất người. Thời Hitler, Remarque phải sống lưu vong, tác phẩm bị cấm và bị đốt. Bây giờ, cầm sách của ông trên tay, tôi lại nhớ đến thời sau 75, thời sách bị cấm và bị đốt ở Sài Gòn.
Bình tâm mà nghĩ, câu chuyện Trump thông đồng với Nga là chuyện vớ vẩn ngay từ đầu. Nếu nói Trump nhờ thông đồng với Nga, được Putin giúp nên mới thắng được bà Hillary thì câu hỏi là thế thì Putin có giúp Trump đánh bại gần hai chục đối thủ trong nội bộ đảng CH không? Cái vô lý là chẳng lẽ bà Hillary bỏ ra gần một tỷ vận động tranh cử, có 98% hy vọng thắng, mà Putin chỉ cần cho hai tá quan chức tầm thường vô danh qua Mỹ, bỏ có 100.000 đô mua vài trang Facebook là đã có thể lật ngược thế cờ, mang chiến thắng lại cho ông Trump sao? Bà Hillary như vậy có quá tệ không? Hậu thuẫn của bà lỏng lẻo vậy sao? Như vậy thua có oan không?
Cách đây đã lâu nhờ trang mạng Facebook mà tôi liên lạc được với một người bạn học thuở xa xưa trước năm 1975 hiện sống ở Paris. Sau đó chúng tôi thường xuyên trao đổi email với nhau, để rồi mùa đông năm sau đó gia đình người bạn cùng hai con gái bay sang Los Angeles thăm chúng tôi. Một buổi tối đã hơn 10 giờ bạn tôi tên Thọ hỏi:
Vợ chồng chúng tôi đến với nhau bằng mai mối, tức là không bằng tình yêu đôi lứa, mà chỉ từ sự quen biết của cha mẹ đôi bên. Chúng tôi sống với nhau đã 30 năm. Thời gian đầu vì lo toan cho cuộc sống, vì bận bịu nuôi dạy hai con (chúng tôi có 2 con trai), nên ít để ý đến bản thân. Bây giờ con cái đã lớn, đã thành nhân, thành tài, cuộc sống nói chung đã ổn định mọi bề. Thời gian chăm lo cho “người” đã không còn là mối bận bịu, mà mối bận tâm bây giờ là chính bản thân, là lo cho mình.
Giữa thế kỷ 19 Trung Hoa dưới triều nhà Thanh đã trải qua hai cuộc chiến tranh với đế quốc Anh. Trận Nha Phiến Chiến Tranh thứ nhất diễn ra từ năm 1840 đến 1843 và trận thứ nhì từ 1856 đến 1860. Trong trận thứ nhì, Anh còn được Hoa Kỳ, Pháp và Nga trợ chiến. Triều đình Thanh thua nặng nên đã phải ký với Anh một số hiệp ước bất bình đẳng, phải nhường một số đất đai cho Anh, phải mở cửa khẩu cho các nước ngoài tiến vào buôn bán và phải chấp thuận nhiều đòi hỏi phi lý ngay trên đất nước Trung Hoa.
Người ta định nghĩa quê hương bằng nhiều lối, đối với tôi, cũng không là chùm khế ngọt hay con diều biếc, mà quê hương chính là mùi… nước mắm! Đã là người Việt Nam, ai cũng mê nước mắm. Thích thì còn bỏ được, nhưng mê thì có phần đắm đuối, khó xa rời.
Từ xưa tới nay, những người sống thọ trên 100 tuổi không phải là hiếm thấy. Rốt cuộc thì những người sống thọ có gì khác với người bình thường? Thường thì những người sống thọ đều có 4 cái “lười”, nếu bạn có được 2 điều trong số đó cũng đã rất tốt rồi.
Bảo Trợ