Thiên Đường Trẻ Thơ

29 Tháng Mười 20184:07 CH(Xem: 304)

Naguib Mahfouz

Thiên Đường Trẻ Thơ



 

embe-cotich- Bố ơi... 

- Gì thế? 

- Con và bạn Nađia bao giờ cũng ở cạnh nhau. 

- Tốt lắm. 

- Cả ở trong lớp, cả trong giờ chơi, cả ở nhà ăn. 

- Rất tuyệt. Bạn ấy đáng yêu và ngoan ngoãn. 

- Nhưng trong giờ thần học, con lại vào một lớp, bạn ấy vào lớp khác. 

Người bố đưa mắt nhìn vợ đang thêu một tấm khăn thì thấy vợ mỉm cười. 

- Và chỉ riêng trong giờ thần học thôi. 

- Nhưng tại sao thế hả bố? 

- Vì con theo một đạo, còn bạn ấy theo đạo khác. 

- Thế là sao ạ? 

- Con là tín đồ đạo Hồi, còn bạn ấy là tín đồ Thiên Chúa. 

- Tại sao hả bố? 

- Con còn nhỏ, bao giờ lớn, con khắc hiểu. 

- Con lớn rồi. 

- Chưa, con còn nhỏ. 

- Nhưng tại sao con lại là tín đồ đạo Hồi? 

Đến đây, người lớn phải kiên nhẫn và thận trọng để khỏi vi phạm các phương pháp giáo dục hiện đại. 

- Bố theo đạo Hồi, mẹ theo đạo Hồi, nên con cũng là tín đồ đạo Hồi. 

- Còn Nađia thì sao ạ? 

- Bố mẹ bạn ấy theo đạo Thiên Chúa. Bởi vậy bạn ấy cũng theo đạo Thiên Chúa. 

- Đó là tại vì bố bạn ấy đeo kính? 

- Không, đeo kính không liên quan gì đến chuyện này. Chẳng qua ông của bạn ấy cũng theo đạo Thiên Chúa. 

Anh sẽ kể về ông bà, cụ kỵ và tổ tiên xa xưa nữa, xa mãi để con gái anh phát ngán mà nói sang chuyện khác. Nhưng nó đã hỏi: 

- Thế theo đạo Hồi tốt hơn hay đạo Thiên Chúa tốt hơn hả bố? 

Suy nghĩ một hồi, người bố đáp: 

- Cả hai đều tốt. 

- Nhưng phải có một đằng tốt hơn chứ ạ? 

- Cả hai tôn giáo đều tốt. 

- Hay là con cũng theo luôn đạo Thiên Chúa, để con và Nađia không bao giờ phải tách rời nhau? 

- Không, không được. Ai cũng phải theo tín ngưỡng của cha mẹ mình. 

- Nhưng tại sao ạ? 

Giáo dục hiện đại quả không phải dễ! 

- Con không muốn lớn lên cái đã rồi hãy hỏi ư? 

- Không ạ. 

- Thôi được rồi. Thế con có biết mốt là gì không? Đó, người theo mốt này, người thích mốt khác. Theo đạo Hồi là mốt mới nhất. Bởi vậy, con vẫn phải theo đạo Hồi. 

- Nghĩa là Nađia không còn hợp mốt? 

Thật chẳng ra làm sao! Có lẽ anh đã phạm một sai sót nào đó. Bây giờ làm sao gỡ ra được đây?... 

- Đó là vấn đề thị hiếu, nhưng ai cũng phải theo tín ngưỡng của bố mẹ. 

- Con sẽ bảo bạn ấy rằng bạn ấy đã không còn hợp mốt, còn con đang theo mốt mới nhất, được không ạ? 

- Tín ngưỡng nào cũng tốt, - người bố vội ngắt lời con, - cả tín đồ đạo Hồi, cả tín đồ đạo Thiên Chúa đều tin vào Thượng Đế. 

- Nhưng tại sao họ lại tin trong những căn phòng học khác nhau ạ? 

- Vì mỗi người tin theo cách riêng của mình. 

- Theo cách riêng là thế nào ạ? 

- Điều đó thì sang năm hoặc sang năm nữa con sẽ biết. Còn bây giờ con chỉ cần biết rằng tín đồ đạo Hồi tin ở Thượng Đế và tín đồ Thiên Chúa cũng tin ở Thượng Đế. 

- Thế Thượng Đế là ai hả bố? 

Tới đây thì người bố lúng túng. Sau đó cố giữ bình tĩnh, ông hỏi: 

- Thế ở trường cô giáo nói những gì về chuyện này? 

- Cô đọc kinh Cô-ran, và chúng con học thuộc các câu kinh nhưng con chẳng hiểu gì cả. Thượng Đế là ai hả bố? 

- Là người sáng tạo ra tất cả mọi thứ trên thế giới này, - người bố ngập ngừng một chút rồi nói. 

- Tất tần tật hả bố? 

- Ừ, tất tần tật. 

- Thế Đấng sáng tạo nghĩa là gì hả bố? 

- Nghĩa là người làm ra tất cả. 

- Làm bằng cách nào ạ? 

- Bằng ý chí vô biên của mình. 

- Thế Thượng Đế sống ở đâu ạ? 

Ở tất cả mọi nơi trên thế giới. 

- Nhưng khi chưa có thế giới thì Thượng Đế ở đâu? 

- Ở cao lắm, tít trên kia. 

- Trên trời ấy ạ? 

- Ừ. 

- Con muốn nhìn Thượng Đế một cái. 

- Không thể được. 

- Nhìn qua ti vi cũng không được ạ? 

- Ừ. 

- Thế tại sao bố lại biết Thượng Đế ạ? 

- Là vì đúng như thế. 

- Ai là người đầu tiên biết Thượng Đế ở trên kia? 

- Các nhà tiên tri. 

- Các nhà tiên tri ấy ạ? 

- Ừ, ví dụ nhà tiên tri Muhamet chẳng hạn. 

- Làm cách nào ông ấy biết được hả bố? 

- Vì ông ấy có một sức mạnh đặc biệt. 

- Mắt ông ấy rất tinh ạ? 

- Ừ. 

- Tại sao vậy hả bố? 

- Vì Thánh Ala làm mắt ông ấy tinh. 

- Nhưng tại sao mới được chứ hả bố? 

Mất hết bình tĩnh, anh đáp: 

- Bởi vì Người có thể làm tất cả những gì Người muốn. 

- Thánh là người thế nào hả bố? 

- Thánh, rất hùng mạnh, rất khỏe khoắn, có thể làm được mọi việc. 

- Giống như bố ấy, phải không bố? 

Anh cố nén cười: 

- Không ai bằng được Người. 

- Thế tại sao Người lại phải sổng ở trên kia? 

- Vì đối với Người, mặt đất bé quá, nhưng Người trông thấy tất cả mọi điều. 

Cô bé ngẫm nghĩ một chút rồi nói: 

- Nhưng bạn Nađia bảo Người đã từng sống trên mặt đất. 

- Đó là vì Người biết hết những gì xảy ra trên mặt đất, chẳng khác gì Người sống ở đây. 

- Nhưng bạn ấy nói rằng một bọn đã giết chết Người? 

- Nhưng Người vẫn sống mãi không bao giờ chết. 

- Nhưng Nađia nói Người đã bị giết chết. 

- Không phải đâu con ạ, chúng tưởng chúng đã giết chết Người, nhưng Người không chết, Người vẫn sống. 

- Thế ông nội con vẫn sống? 

- Không, ông mất rồi. 

- Ông bị một bọn giết chết ạ? 

- Không, ông tự chết thôi. 

- Tại sao ạ? 

- Ông bị ốm, cho nên ông chết. 

- Thế em gái con cũng sẽ chết chứ ạ, vì nó đang bị ốm kia kìa? 

Anh cau mày, trông thấy cử chỉ tức giận của vợ. 

- Không, em con sẽ khỏi, chắc chắn như vậy. 

- Thế tại sao ông lại chết hả bố? 

- Vì ông ốm yếu và già cả. 

- Bố cũng sẽ ốm yếu và già cả, tại sao bố không chết? 

Người mẹ mắng cô bé, cô bé ngơ ngác không hiểu ra sao. Nó băn khoăn nhìn mẹ rồi nhìn bố. 

- Chúng ta chết là theo ý của Thượng Đế, khi nào Người muốn thế. Cuối cùng bố đã tìm ra cách trả lời. 

- Thế tại sao Người lại muốn chúng ta chết ạ? 

- Mọi chuyện đều là do ý của Người. 

- Thế chết là tốt hả bố? 

- Không đâu, con. 

- Vậy tại sao Thượng Đế lại làm chuyện không tốt? 

- Người đã muốn, thì ai cũng phải chết thôi. 

- Nhưng, chính bố vừa nói rằng chết là không tốt cơ mà? 

- Bố lầm, con ạ. 

- Thế tại sao mẹ lại tức giận khi con nói rằng bố sẽ chết? 

- Vì Thượng Đế còn chưa muốn như vậy. 

- Bao giờ Người muốn ạ? 

- Người gửi chúng ta xuống thế giới này rồi Người lại gọi về. 

- Để làm gì? 

- Để chúng ta ở đây làm những điều tốt, chừng nào chúng ta còn chưa phải rời bỏ thế giới này. 

- Nhưng tại sao chúng ta không ở lại? 

- Nếu mọi người không rời bỏ mặt đất, thì sẽ không đủ chỗ. 

- Tất cả những gì tốt đẹp, chúng ta để lại đây hả bố? 

- Chúng ta sẽ đi tới một chỗ còn tốt đẹp hơn nữa. 

- Tới đâu ạ? 

- Lên trên kia. 

- Lên với Thượng Đế? 

- Ừ. 

- Và chúng ta sẽ trông thấy Người? 

- Ừ. 

- Và như vậy là tốt hả bố? 

- Tất nhiên. 

- Vì vậy chúng ta mới cần đi khỏi đây? 

- Nhưng chúng ta còn chưa làm tất cả những điều tốt mà chúng ta có thể làm. 

- Còn ông nội, ông đã làm tất cả rồi? 

- Ừ. 

- Thế ông đã làm được gì ạ? 

- Ông đã xây dựng được một ngôi nhà và trồng được một khu vườn. 

- Thế thằng Tutu, em họ của con chết hồi nọ thì đã làm được những gì ạ? 

Người bố tuyệt vọng ném ánh mắt về phía người mẹ để cầu cứu. Sau đó anh nói: 

- Nó cũng đã xây dựng được một ngôi nhà nhỏ trước khi nó ra đi. 

- Còn thằng Lơlu ở bên cạnh nhà mình cứ đánh con luôn và chẳng làm điều gì tốt cả. 

- Nó là đứa hư. 

- Và nó sẽ không chết chứ ạ? 

- Nó sẽ chết khi nào Thượng Đế muốn. 

- Mặc dù nó không làm được điều gì tốt. 

- Mọi người đều chết cả. Nhưng ai làm được điều tốt sẽ được lên chỗ Thượng Đế, còn ai làm điều xấu sẽ bị thiêu trong lửa. 

Cô bé buông một tiếng thở dài, im lặng vài phút. Còn anh, anh cảm thấy mệt rã rời. Anh trả lời con gái anh có đúng không? Nhưng vừa lúc ấy cô bé lại nói: 

- Con muốn lúc nào cũng ở bên cạnh Nađia. 

Anh đưa mắt ngơ ngác nhìn con, cô bé liền giải thích rõ: 

- Kể cả trong giờ thần học. 

Anh cười vang, người mẹ cũng cười. 

- Anh không nghĩ rằng có thể bàn luận những vấn đề như thế với các con, - Anh nói với vợ. 

Người vợ đáp: 

- Khi nào con gái mình lớn, anh có thể nói hết với nó những mối hoài nghi của anh. 

Anh ngoảnh mặt về phía vợ, cố hiểu xem chị nói câu đó là nói thật hay nói đùa, nhưng anh thấy chị đã lại cúi xuống khung thêu.

Naguib Mahfouz

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bà mẹ già ngồi vào bàn ăn với người con trai, con dâu và hai đứa cháu nội. Bữa ăn trưa đã được chị bếp dọn. Bà mẹ ngồi yên, hai bàn tay đặt lên đùi, nhìn từng món một khi chị bếp đặt lên mặt bàn, bà cố gắng giữ vẻ thản nhiên, không nói năng gì khi thấy một món ăn bà thích nhất. Bà biết người ta không nấu nướng món ăn đó cho bà, mà đó chỉ là một chuyện tình cờ; con trai và con dâu bà thường bảo bà là họ không thể ăn được các món ăn mà bà thích vì đó là những món ăn quê mùa. Cho nên có món đậu nấu tiêu hôm nay không phải là vì bà thích món này.
(Sự tích vui câu chuyện về thời học sinh xưa) - Ngày xửa ngày xưa, khi con người vừa phát minh ra chữ viết để tiện việc học hành thì cũng chính lúc đó, Ngọc hoàng Thượng Đế vừa để mắt tới đám... học trò dưới thế gian! Ngài ra lệnh cứ mỗi một trăm năm thì vị Thần Giáo Dục phải thân chinh xuống trần gian tìm hiểu xét đoán về việc học hành của con người phát triển như thế nào, vì như ngài nói:
Tô cháo huyết Tiểu tử Xe cháo huyết của bà xẩm đó nằm trên vỉa hè phía đối diện với rạp hát Casino Đakao, gần trụ đèn xanh đèn đỏ. Thành ra khi đi về hướng Gia Định, gặp đèn đỏ, ngừng xe lại là thấy nó ngay ở bên tay mặt. Hồi mới “giải phóng”, còn chút đỉnh tiền, chiều đi làm về tôi hay tấp vô đó “làm” một tô cháo huyết có kèm theo một dĩa giò-cháo-quẩy cắt khoanh. Không biết có phải tại vì buổi trưa ăn không đủ no thành ra chiều nghe đói sớm hay sao, mà lúc nào tôi cũng thấy cháo huyết của bà xẩm đó thật là ngon ! Cháo nấu nhừ, huyết cắt vuông thành từng miếng vừa vặn nhỏ để được nằm gọn trong lòng cái muỗng sành. Múc một muỗng vừa có cháo vừa có huyết đưa lên môi thổi cho bớt nóng trước khi cho vào miệng, mà nghe thơm phức làm chảy nước miếng. Còn giò-cháo-quẩy cho vào cháo, dù đã được cắt khoanh, nhưng vẫn giử nguyên cái giòn của nó. Cái “béo” của giò-cháo-quẩy làm cho cái “bùi”
Cù Trọng Danh là con trai duy nhất của ông Cù Trọng Lợi, dáng người củ mỉ cù mì, nhưng mới 30 tuổi đã bảo vệ thành công luận án tiến sĩ ngành Khoa học máy tính. Vợ chồng ông Lợi vô cùng phấn khởi, cho con trai về từ đường dòng họ để bái lạy gia tiên, còn tổ chức một buổi liên hoan họp mặt gia đình. Trong buổi liên hoan, ông Lợi đứng lên, run run xúc động nói: “Cụ tổ 22 đời của cháu Trọng Danh xưa kia đỗ tiến sĩ, vinh quy bái tổ. Dòng họ Cù chúng ta hôm nay lại mở mày mở mặt”. Gia tộc họ Cù từ già đến trẻ đều gật đầu tấm tắc, khen cậu Danh tuổi trẻ tài cao. Vợ ông Lợi tiếp lời:
Mười giờ tối, như thường lệ, Nguyệt lấy một quyển sách lên giường đọc trước khi ngủ. Bỗng điện thọai reo, Nguyệt thắc mắc ai lại gọi vào giờ này, nhấc máy lên, nghe tiếng của Thụy Hà, đứa con gái lớn nhất: - Mẹ ơi, con… có một… tin buồn. Rồi con òa khóc. Nguyệt nói giả lả: -Chắc vợ chồng có chuyện không vừa ý chứ gì, các cô cậu bây giờ ... Con gái lại tiếp tục vừa nói vừa khóc:
Người đàn ông giơ cao chiếc đèn bão, quờ quật men bước trên con đường làng dày đen bóng tối. Ánh sáng bị bưng kín dưới hai hàng tre chụp xuống như ánh ma trơi. Một loạt súng rời rạc nổ đâu phía bờ đê Bến Nhì. Tận đầu xóm ngã Ruộng Hoang, một con chó nào thật tốt giọng sũa gầu gầu inh vang.
Lời dẫn của Trần Đình Thu Tôi hân hạnh giới thiệu đến mọi người một tác phẩm văn học - chính trị xuất sắc của nhà văn Nguyễn Trường - truyện ngắn Vương quốc mộng mơ. Tác phẩm mượn một câu chuyện có thật để gửi gắm vào đó một ý nghĩa triết lý sâu sắc: Không thể xây dựng một “Vương quốc mộng mơ” mà ở đó mọi thứ đều tốt đẹp như trong mơ, như lời người sáng lập ra cái vương quốc ấy mong muốn: “Vương quốc của chúng ta là vương quốc của đạo, của nhân ái, tại sao lại có nhà tù? Từ bây giờ phải phá bỏ các nhà tù. Phải làm sao cho thần dân của ta được hạnh phúc, được tự do, bình đẳng, nghe rõ chưa?”.
1 Bùng..bùng..bùng..bụp..bụp.. Anh đứngtrên giàn sắt cố tô cho hết mảng tường, còn hơn mét vuông nữa, chiều gần tắt nắng nhưng anh không thể qua loa cho xong, lương tâm người thợ xây không cho phép. Hơn nữa,chủ nhà cũng là một người nghèo khó, chắt chiu nhiều năm mới tạmđủ để xây căn nhà cấp bốn ba mươi sáu mét vuông này
Có lần, bố đi chợ phiên hỏi hai con của vợ kế muốn xin quà gì. Một cô xin quần áo đẹp, một cô xin ngọc. Bố lại hỏi: – Thế Lọ lem con muốn gì nào? – Thưa bố, trên đường về, có cành cây nào va vào mũ bố thì xin bố bẻ cho con. Bố mua về cho hai con vợ kế quần áo đẹp và ngọc. Trên đường về, khi đi qua một bụi cây xanh, có cành cây dẻ va phải ông và lật mũ ông. Ông bẻ cành ấy mang về. Tới nhà, ông cho hai con của vợ kế quà chúng xin và đưa cành dẻ cho Lọ lem. Lọ lem cảm ơn bố, đến mộ mẹ trồng cành dẻ lên, khóc lóc thảm thiết, nước mắt rơi xuống tưới ướt hết cành lá.
Hans Christian Andersen là nhà văn nổi tiếng thế giới người Đan Mạch chuyên viết truyện cổ tích. Truyện của Andersen vừa mơ mộng tưởng tượng lại vừa hiện thực. Thế giới nhân vật trong truyện của ông vừa có những con người trong đời thực ở mọi tầng lớp, vừa có những nhân vật tưởng tượng hoặc lạ lùng như: nàng tiên cá, Bà Chúa Tuyết…, vừa có những đồ vật, đồ chơi ngộ nghĩnh như chú lính chì, đồng silinh bạc, con lợn ống tiền…, lại có cả động thực vật như chim họa mi, chim thiên nga, cây lúa mạch, cây thông…
Bảo Trợ