Thiên Đường Trẻ Thơ

29 Tháng Mười 20184:07 CH(Xem: 1866)

Naguib Mahfouz

Thiên Đường Trẻ Thơ



 

embe-cotich- Bố ơi... 

- Gì thế? 

- Con và bạn Nađia bao giờ cũng ở cạnh nhau. 

- Tốt lắm. 

- Cả ở trong lớp, cả trong giờ chơi, cả ở nhà ăn. 

- Rất tuyệt. Bạn ấy đáng yêu và ngoan ngoãn. 

- Nhưng trong giờ thần học, con lại vào một lớp, bạn ấy vào lớp khác. 

Người bố đưa mắt nhìn vợ đang thêu một tấm khăn thì thấy vợ mỉm cười. 

- Và chỉ riêng trong giờ thần học thôi. 

- Nhưng tại sao thế hả bố? 

- Vì con theo một đạo, còn bạn ấy theo đạo khác. 

- Thế là sao ạ? 

- Con là tín đồ đạo Hồi, còn bạn ấy là tín đồ Thiên Chúa. 

- Tại sao hả bố? 

- Con còn nhỏ, bao giờ lớn, con khắc hiểu. 

- Con lớn rồi. 

- Chưa, con còn nhỏ. 

- Nhưng tại sao con lại là tín đồ đạo Hồi? 

Đến đây, người lớn phải kiên nhẫn và thận trọng để khỏi vi phạm các phương pháp giáo dục hiện đại. 

- Bố theo đạo Hồi, mẹ theo đạo Hồi, nên con cũng là tín đồ đạo Hồi. 

- Còn Nađia thì sao ạ? 

- Bố mẹ bạn ấy theo đạo Thiên Chúa. Bởi vậy bạn ấy cũng theo đạo Thiên Chúa. 

- Đó là tại vì bố bạn ấy đeo kính? 

- Không, đeo kính không liên quan gì đến chuyện này. Chẳng qua ông của bạn ấy cũng theo đạo Thiên Chúa. 

Anh sẽ kể về ông bà, cụ kỵ và tổ tiên xa xưa nữa, xa mãi để con gái anh phát ngán mà nói sang chuyện khác. Nhưng nó đã hỏi: 

- Thế theo đạo Hồi tốt hơn hay đạo Thiên Chúa tốt hơn hả bố? 

Suy nghĩ một hồi, người bố đáp: 

- Cả hai đều tốt. 

- Nhưng phải có một đằng tốt hơn chứ ạ? 

- Cả hai tôn giáo đều tốt. 

- Hay là con cũng theo luôn đạo Thiên Chúa, để con và Nađia không bao giờ phải tách rời nhau? 

- Không, không được. Ai cũng phải theo tín ngưỡng của cha mẹ mình. 

- Nhưng tại sao ạ? 

Giáo dục hiện đại quả không phải dễ! 

- Con không muốn lớn lên cái đã rồi hãy hỏi ư? 

- Không ạ. 

- Thôi được rồi. Thế con có biết mốt là gì không? Đó, người theo mốt này, người thích mốt khác. Theo đạo Hồi là mốt mới nhất. Bởi vậy, con vẫn phải theo đạo Hồi. 

- Nghĩa là Nađia không còn hợp mốt? 

Thật chẳng ra làm sao! Có lẽ anh đã phạm một sai sót nào đó. Bây giờ làm sao gỡ ra được đây?... 

- Đó là vấn đề thị hiếu, nhưng ai cũng phải theo tín ngưỡng của bố mẹ. 

- Con sẽ bảo bạn ấy rằng bạn ấy đã không còn hợp mốt, còn con đang theo mốt mới nhất, được không ạ? 

- Tín ngưỡng nào cũng tốt, - người bố vội ngắt lời con, - cả tín đồ đạo Hồi, cả tín đồ đạo Thiên Chúa đều tin vào Thượng Đế. 

- Nhưng tại sao họ lại tin trong những căn phòng học khác nhau ạ? 

- Vì mỗi người tin theo cách riêng của mình. 

- Theo cách riêng là thế nào ạ? 

- Điều đó thì sang năm hoặc sang năm nữa con sẽ biết. Còn bây giờ con chỉ cần biết rằng tín đồ đạo Hồi tin ở Thượng Đế và tín đồ Thiên Chúa cũng tin ở Thượng Đế. 

- Thế Thượng Đế là ai hả bố? 

Tới đây thì người bố lúng túng. Sau đó cố giữ bình tĩnh, ông hỏi: 

- Thế ở trường cô giáo nói những gì về chuyện này? 

- Cô đọc kinh Cô-ran, và chúng con học thuộc các câu kinh nhưng con chẳng hiểu gì cả. Thượng Đế là ai hả bố? 

- Là người sáng tạo ra tất cả mọi thứ trên thế giới này, - người bố ngập ngừng một chút rồi nói. 

- Tất tần tật hả bố? 

- Ừ, tất tần tật. 

- Thế Đấng sáng tạo nghĩa là gì hả bố? 

- Nghĩa là người làm ra tất cả. 

- Làm bằng cách nào ạ? 

- Bằng ý chí vô biên của mình. 

- Thế Thượng Đế sống ở đâu ạ? 

Ở tất cả mọi nơi trên thế giới. 

- Nhưng khi chưa có thế giới thì Thượng Đế ở đâu? 

- Ở cao lắm, tít trên kia. 

- Trên trời ấy ạ? 

- Ừ. 

- Con muốn nhìn Thượng Đế một cái. 

- Không thể được. 

- Nhìn qua ti vi cũng không được ạ? 

- Ừ. 

- Thế tại sao bố lại biết Thượng Đế ạ? 

- Là vì đúng như thế. 

- Ai là người đầu tiên biết Thượng Đế ở trên kia? 

- Các nhà tiên tri. 

- Các nhà tiên tri ấy ạ? 

- Ừ, ví dụ nhà tiên tri Muhamet chẳng hạn. 

- Làm cách nào ông ấy biết được hả bố? 

- Vì ông ấy có một sức mạnh đặc biệt. 

- Mắt ông ấy rất tinh ạ? 

- Ừ. 

- Tại sao vậy hả bố? 

- Vì Thánh Ala làm mắt ông ấy tinh. 

- Nhưng tại sao mới được chứ hả bố? 

Mất hết bình tĩnh, anh đáp: 

- Bởi vì Người có thể làm tất cả những gì Người muốn. 

- Thánh là người thế nào hả bố? 

- Thánh, rất hùng mạnh, rất khỏe khoắn, có thể làm được mọi việc. 

- Giống như bố ấy, phải không bố? 

Anh cố nén cười: 

- Không ai bằng được Người. 

- Thế tại sao Người lại phải sổng ở trên kia? 

- Vì đối với Người, mặt đất bé quá, nhưng Người trông thấy tất cả mọi điều. 

Cô bé ngẫm nghĩ một chút rồi nói: 

- Nhưng bạn Nađia bảo Người đã từng sống trên mặt đất. 

- Đó là vì Người biết hết những gì xảy ra trên mặt đất, chẳng khác gì Người sống ở đây. 

- Nhưng bạn ấy nói rằng một bọn đã giết chết Người? 

- Nhưng Người vẫn sống mãi không bao giờ chết. 

- Nhưng Nađia nói Người đã bị giết chết. 

- Không phải đâu con ạ, chúng tưởng chúng đã giết chết Người, nhưng Người không chết, Người vẫn sống. 

- Thế ông nội con vẫn sống? 

- Không, ông mất rồi. 

- Ông bị một bọn giết chết ạ? 

- Không, ông tự chết thôi. 

- Tại sao ạ? 

- Ông bị ốm, cho nên ông chết. 

- Thế em gái con cũng sẽ chết chứ ạ, vì nó đang bị ốm kia kìa? 

Anh cau mày, trông thấy cử chỉ tức giận của vợ. 

- Không, em con sẽ khỏi, chắc chắn như vậy. 

- Thế tại sao ông lại chết hả bố? 

- Vì ông ốm yếu và già cả. 

- Bố cũng sẽ ốm yếu và già cả, tại sao bố không chết? 

Người mẹ mắng cô bé, cô bé ngơ ngác không hiểu ra sao. Nó băn khoăn nhìn mẹ rồi nhìn bố. 

- Chúng ta chết là theo ý của Thượng Đế, khi nào Người muốn thế. Cuối cùng bố đã tìm ra cách trả lời. 

- Thế tại sao Người lại muốn chúng ta chết ạ? 

- Mọi chuyện đều là do ý của Người. 

- Thế chết là tốt hả bố? 

- Không đâu, con. 

- Vậy tại sao Thượng Đế lại làm chuyện không tốt? 

- Người đã muốn, thì ai cũng phải chết thôi. 

- Nhưng, chính bố vừa nói rằng chết là không tốt cơ mà? 

- Bố lầm, con ạ. 

- Thế tại sao mẹ lại tức giận khi con nói rằng bố sẽ chết? 

- Vì Thượng Đế còn chưa muốn như vậy. 

- Bao giờ Người muốn ạ? 

- Người gửi chúng ta xuống thế giới này rồi Người lại gọi về. 

- Để làm gì? 

- Để chúng ta ở đây làm những điều tốt, chừng nào chúng ta còn chưa phải rời bỏ thế giới này. 

- Nhưng tại sao chúng ta không ở lại? 

- Nếu mọi người không rời bỏ mặt đất, thì sẽ không đủ chỗ. 

- Tất cả những gì tốt đẹp, chúng ta để lại đây hả bố? 

- Chúng ta sẽ đi tới một chỗ còn tốt đẹp hơn nữa. 

- Tới đâu ạ? 

- Lên trên kia. 

- Lên với Thượng Đế? 

- Ừ. 

- Và chúng ta sẽ trông thấy Người? 

- Ừ. 

- Và như vậy là tốt hả bố? 

- Tất nhiên. 

- Vì vậy chúng ta mới cần đi khỏi đây? 

- Nhưng chúng ta còn chưa làm tất cả những điều tốt mà chúng ta có thể làm. 

- Còn ông nội, ông đã làm tất cả rồi? 

- Ừ. 

- Thế ông đã làm được gì ạ? 

- Ông đã xây dựng được một ngôi nhà và trồng được một khu vườn. 

- Thế thằng Tutu, em họ của con chết hồi nọ thì đã làm được những gì ạ? 

Người bố tuyệt vọng ném ánh mắt về phía người mẹ để cầu cứu. Sau đó anh nói: 

- Nó cũng đã xây dựng được một ngôi nhà nhỏ trước khi nó ra đi. 

- Còn thằng Lơlu ở bên cạnh nhà mình cứ đánh con luôn và chẳng làm điều gì tốt cả. 

- Nó là đứa hư. 

- Và nó sẽ không chết chứ ạ? 

- Nó sẽ chết khi nào Thượng Đế muốn. 

- Mặc dù nó không làm được điều gì tốt. 

- Mọi người đều chết cả. Nhưng ai làm được điều tốt sẽ được lên chỗ Thượng Đế, còn ai làm điều xấu sẽ bị thiêu trong lửa. 

Cô bé buông một tiếng thở dài, im lặng vài phút. Còn anh, anh cảm thấy mệt rã rời. Anh trả lời con gái anh có đúng không? Nhưng vừa lúc ấy cô bé lại nói: 

- Con muốn lúc nào cũng ở bên cạnh Nađia. 

Anh đưa mắt ngơ ngác nhìn con, cô bé liền giải thích rõ: 

- Kể cả trong giờ thần học. 

Anh cười vang, người mẹ cũng cười. 

- Anh không nghĩ rằng có thể bàn luận những vấn đề như thế với các con, - Anh nói với vợ. 

Người vợ đáp: 

- Khi nào con gái mình lớn, anh có thể nói hết với nó những mối hoài nghi của anh. 

Anh ngoảnh mặt về phía vợ, cố hiểu xem chị nói câu đó là nói thật hay nói đùa, nhưng anh thấy chị đã lại cúi xuống khung thêu.

Naguib Mahfouz

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những bài thánh ca vang lên trong radio nghe thật nồng ấm, náo nức trong mùa Noel. Lễ Giáng sinh gần kề, mọi người chuẩn bị sắm sửa cho ngày đại lễ. Làng xóm đã nhộn nhịp khác thường, mặc dù cuộc sống cũng chẳng khác gì hơn mấy trong cái xóm nghèo đồng quê này,/30 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 6404) Đặng Xuân Hường/
Buổi sáng thứ Bảy trời mát, nắng ấm rọi vào tận ngạch cửa nhà, đã gần đến giờ học Giáo lý Thêm sức của thằng cu Tĩnh, mà nó còn loi nhoi nơi mấy con dế. Hôm qua đi học ở trường về, chiều thứ Sáu không có bài tập làm ở nhà, nó xin mẹ đi ra nơi đám ruộng gần nhà bắt dế./Đu đủ tím. 13 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 4454) Đặng Xuân Hường /
Cụ Nguyễn ngồi trầm ngâm với ly cà phê nơi một quán nhỏ trên đường Bolsa, gần khu thương mại Phúc Lộc Thọ. Tuổi già như cụ, sống nơi đất khách quê người, lắm lúc cụ cảm thấy cô đơn lẻ bóng, mặc dù con cháu của cụ cũng khá đông đảo./19 Tháng Mười 2013(Xem: 2959) Đặng Xuân Hường/
Ngày xưa có một chàng sư tử sống ở Phi Châu với những tên sư tử khác. Những tên sư tử khác rất hiểm độc và ngày ngày ăn tươi nuốt sống ngựa vằn, linh dương đầu bò, và mọi loài sơn dương. Đôi lúc những tên sư tử hiểm độc cũng ăn thịt người.//10 Tháng Bảy 2012(Xem: 5689) Ernest Hemingway - EbookVN
Sau khi sáng tạo các công trình vĩ đại bao gồm cả bầu trời, tinh tú...và mặt đất cùng các sinh vật, Ngài muốn tạo dựng nên một sinh vật trông giống Ngài, để tiếp tay với Ngài cai quản một vùng đất, trong đó đã được Ngài sắp sẵn mọi thứ. Adam đã được tạo thành, và Ngài rất hài lòng/14 Tháng Hai 2013(Xem: 6291)/
Con tàu cứu hoạ!  Sau khi Cain hãm hại em mình, rồi rời khỏi gia đình đi đến một miền đất xa.  Chẳng bao lâu, loài người càng ngày càng sinh sôi nảy nở đông đảo trên mặt đất, và khi sống chung trong một cộng đồng bao gồm cả những người hiền kẻ dữ, đã nảy sinh ra rất nhiều tệ đoan xấu. Nạn cướp bóc, dùng sức mạnh bạo lực để trấn áp người khác tràn lan. Con người mặc dù Trời sinh tự nhiên đã có những cảm nhận lẽ phải từ trong tâm trí, nhưng trước những cám dỗ, những lôi cuốn của dục vọng ham muốn bất chính, đã để lòng ngã theo điều xấu. Thiên Chúa, Đấng Thượng Đế đã tạo dựng lên vũ trụ và tất cả những gì hiện hữu trên mặt đất, Ngài lấy làm buồn lòng! Chính quyền năng của Ngài đã tạo dựng nên họ, nhưng cũng chính lòng nhân lành bao dung của Ngài đã để họ được tự do.
Ông Chiếng trầm ngâm bên cái chuồng gà trống không, tối hôm qua không biết thằng ăn trộm vô lương tâm nào đã tới nẫng nguyên bầy gà của ông. Đâu ít gì, cả thảy cũng gần hai chục con gà lớn nhỏ. Ông cảm thấy buồn trong lòng vô cùng, mới mấy ngày trước đây, thằng cháu nội mà ông cưng nhất, nó xin ông một con gà trống con, ông đã hứa cho nó, mà nó chỉ dám xin con nhỏ./30 Tháng Sáu 2012(Xem: 4600) Đặng Xuân Hường/
(Sự tích vui câu chuyện về thời học sinh xưa) - Ngày xửa ngày xưa, khi con người vừa phát minh ra chữ viết để tiện việc học hành thì cũng chính lúc đó, Ngọc hoàng Thượng Đế vừa để mắt tới đám... học trò dưới thế gian! Ngài ra lệnh cứ mỗi một trăm năm thì vị Thần Giáo Dục phải thân chinh xuống trần gian tìm hiểu xét đoán về việc học hành của con người phát triển như thế nào, vì như ngài nói:/18 Tháng Mười Một 2018(Xem: 3472)/
Nhà tôi treo một “lốc” lịch to nơi phòng khách. Mỗi sáng thức dậy, tôi gỡ một tờ, quăng đi… Khi ló tờ mới, tôi xem kỹ câu danh ngôn nếu có, coi đấy như lời dạy dỗ đầu ngày của các bậc tiền bối! Không biết ai sao, riêng tôi thấy tâm đắc việc này lắm!/27 Tháng Sáu 2012(Xem: 4675) Ngô Phan Lưu/
Duyên hôm nay trông vui tươi nói cười huyên thuyên với mọi người. Còn gần hai tiếng nữa chuyến bay mới khởi hành, nàng ngần ngừ chưa muốn vào phòng đợi ngay. Bè bạn đứa nào cũng lưu luyến, có đứa mắt ngấn lệ long lanh. Anh em của Duyên thì ai cũng vừa vui vừa lo lắng cho người nhà đi xa/25 Tháng Mười Một 2012(Xem: 2725)/
Bảo Trợ