Chiếc Trống Lủng

28 Tháng Mười 20186:52 SA(Xem: 323)
Chiếc trống lủng
Bùi Thanh Xuân

 

1

Bùng..bùng..bùng..bụp..bụp..

Anh đứngtrên giàn sắt cố tô cho hết mảng tường, còn hơn mét vuông nữa, chiều gần tắt nắng nhưng anh không thể qua loa cho xong, lương tâm người thợ xây không cho phép. Hơn nữa,chủ nhà cũng là một người nghèo khó, chắt chiu nhiều năm mới tạmđủ để xây căn nhà cấp bốn ba mươi sáu mét vuông này
funny drum

Bùng..bùng..bùng..

Vài ngày nữa là rằm tháng tám, thằng bé năm,sáu tuổi,con chủ nhà ngồi cạnh đống cát,hai chân dạng ra say sưa đánh trống bằng hai que gỗ. Liếc nhìn, anh bật cười một mình. Cũng có một tuổi thơ vô tư, hồn nhiên như nó,cũng có một chiếc trống to bằng hai gang tay như nó, đó là quà tặng lớn nhất trong đời mà anh có

Nhảy bậc cuối ra khỏi giàn giáo, anh bước đến bên cạnh thằng bé, ngước nhìn nhưng không đáp lại nụ cười thân thiện của anh, thằng bé cắn môi, nhíu mày, hai tay khua liên tục, hạnh phúc và niềm kiêu hãnh tuổi thơ nó gửitrên mặt trống cùng âm thanh bụp bụp khô khốc như gõ trên mặt tấm ván

“ Cho chú đánh với nhé “

“ Dạ “

Anh thế chổ của nó, khi que gỗ thứ nhì rơi trên mặt trống, anh dừng tay đột ngột, nhìn chăm chăm vào miếng da bò bịt trốngđã cũ,hơi xù xì, có vài vết cắt ngang dọc. Những vết cắt ấy không thu hút cái nhìn của anh mà là những vết mực màuđỏ, những hình vẽ ngây ngô trẻ con. Một vết thủng sát bên ngoài, trên lớp da bòđã khô cứng, có lẽđã bịđâm thủng bằngvật nhọn 

Đó là vếtđâm vàotim thằng bé bảy tuổi hai mươi lăm năm trước

Đó là chiếc trống mà Ba anh đã cố gắng dành dụm lắm mua cho, không hiểu vì sao chừngấy năm nó vẫn còn tồn tại vàđang trong tay thằng bé con chủ nhà. Anh nhận ra chiếc trống lủng thờiấu thơ của mình

Trả lại dùi trống cho thằng bé, anh xoa khắp mặt trống, bần thần đứng dậy

Còn vài hôm nữa trung thu, anh muốn tặng cho cậu con trai mình món quà. Đường về nhà khá xa nhưng anh không vội vã  

2

Ba ! Trung thu mua cho con cái trống

Ừ, con ngoan thì Ba sẽ mua

Ba nó hứa nhưng rồi trung thuđã qua trống thì không có. Thằng bé nghĩ rằng tại mình chưa ngoan như lời hứa với Ba, không dám hỏi vì sao Ba thất hứa, chỉ hỏi Mẹ nhưng chỉ có cái nhìnâu yếm và tiếng thở dài

Tháng tám năm sau lại đến, khi người ta trưng bày những lồngđèn màu sắc trên các cửa hiệu, tuy chưa đến rằm, đám dông người lớn kéo nhau vào các con hẻm múa lân, bọn trẻ con hò reo, thằng bé lại nhớ đến lời hứa của Ba nó nhưng không dám nhắc lai

Ba thằng bé cũng không quên lời hứa với con nhưng chưa thực hiện được của mình. Một năm ông đợi câu hỏi khó của con rằngBa ơi ! Có phải con chưangoan ? Sao không mua cho con cái trống..Ông tự nhủ năm sau sẽ nói với con rằng, con rất ngoan

Nghèo quá, hai vợ chông vất vả không đủ cái ăn, cố gắng lắm cho đi học với bộáo quần mới. Nhặt nhạnh những thứ người ta vứtđi, người phu quét đường nhưông có thể nhặt được nhiều thứ người ta vứtđi rồiđem đến vựa chai bao

Trung thu năm nay ông nhất định mua cho con trai cái trống

Con có ngoan không ?

Dạ, ngoan

Ừ,  Ba biết con rất ngoan, có muốn Ba mua cho cái trống không ?

A..Ba có tiền rồi. Dạ muốn

Tùng !Tùng !Tùng..

Trong xómlao động nghèo này có được chiếc trống thật là vinh dự, bọn trẻ con bu quanh, thèm thuồng nhìn thằng bé say sưa gõ trên mặt trống. Kẹp chặt giữa hai chân, say sưa đến nỗi bỏ luôn cơm tối, nógõ liên hồi từ lúcđi học về. Thỉnh thoảng nó cũng hào hiệp cho vài đứa vô thế chổ, còn nó vênh vang, bày vẽđánh thế nào cho đúng để đầu lân múatheo kịp. Ba Mẹ nó làm ca tối, cơm để sẵn trên bàn

Thằngnhóc ! Mày có giải tán đượckhông ?Tụi bây có cútđi hếtkhông ?Ồn ào, điếc tai quá, tau đâm cho lủng trống chừ, nghe chưa ?

Lão hàng xóm nghiện rượu hai mắt đỏ ngầu chỉtay về phía nó, bọn trẻ con chạy tán loạn, thằng bé hoảng hốt ôm trống phóngvô nhà. Lát sau nó lạiôm trống đứng thập thò trước cửa nhìn sang, chắc lão lại ra đầu xóm uống rượu rồi

Tùng..tùng..tùng..bọn trẻ con quay lại hò hét

Bất ngờ lão say rượu sừng sững trước mặt nó, đá văng cái trốnglăn ra ngoài hàng rào. Chưa hả giận, lão thọc con dao nhỏ xuống mặt trống

Mặtlì ! Đồ con nít láu cá, con nhà không biết dạy cha mẹ..à cha mẹ không biết dạy con, phálàng, phá xóm. C..ú..t..cú t..hết

Thằng bé khóc rưng rức, lủi thủiôm cái trốnglủngvào nhà, bọn trẻ nhưđám đông tàn hình, chúng biến rất nhanh

Lúc Ba thằng bé trở về vào lúc giữa khuya, thấy nó nằm ngủ dưới sàn nhà, nghiêng co quắp, haitayôm chặt chiếc trống trước ngực. Gỡtay con ra, dưới bóngđèn tròn nhợt nhạt màu vàng, ông nhìn thấy những nét vẽ màuđỏ trên mặt trống, một vết thủng mép ngoài, ngón tay trỏ của nó cũng dính màu. Ông nhìn quanh, chai thuốcđỏ nằm dưới chân nó

Ôm chặt con vào lòng, ngậm ngùi

3

Thằng con trai bốn tuổiđòi anh chở ra phố mua lồng đền, anh hứa xong việc, làm về sẽđưa nóđi

Chiều về, anh hỏiCon có ngoan không ?Nóđáp Dạ, ngoan. Ba anh đã hỏi câu hỏiđó. Thằng con trai dễ thương của anh rất ngoan, lúc nhỏ anh cũng từng rất ngoan

Thằng béđòi mua cái trống nhưng anh chỉ mua cho nó chiếc lồngđèn con ếch cóđèn chớp chớp bên trong, anh hứa ngày mai sẽ mang về cái trống khác

Sáng hôm sau, còn khá sớm, anh đứng chờ trước cửa hàng bán đồ chơi trẻ em đợi mở cửa để mua chiếc trống

Hôm nay là ngày hoàn thiện cuối cùng ngôi nhà mới, chủ nhà mời tất cả thợ cùng vui bằng bữa tiệc nhẹ chia tay. Cuối buổi tiệc, anh raxe mở bao, lấy chiếc trống mang vào nhà rồi gọi thằng bé

Con có thích cái trống mới nàykhông ?

Dạcó !

Con muốn đổi cái trống cũ của con lấy mớikhông ?

Thằng bé ngập ngừng

Dạ..muốn

Chú sẽ đổi cho con, mang trống cũ ra đây

Thằng bé vào trong rồi trở ra, tayôm cái trống lủng, anh trao chiếc trống mới cho nó

4

Khi chia tay, chủ nhà nói với anh

Cám ơn anh đã tặng quà trung thu cho con trai tôi

Không đâu ! Tôi cám ơn nó mớiđúng. Anh có nhớ cái trống lủng này từđâu mà thằng bé cókhông ?

À..không nhớ rõ lắm, mẹ nó mang về năm ngoái. Hôm dọn dẹp sau đám tang ông ngoại, mẹ nó thấy có chiếc trống cũ, đem về cho con chơi

Anh lờ mờ hiểu được, bà chủ nhà là con bé hàng xóm thờiấu thơ của mình, con gái của lão nghiện rượu

Không nhớ lão tịchthu cái trống của mình khi nào, định kể cho chủ nhà nghe câu chuyện, nhưng thôi, chuyện cũ qua lâu rồi

 

13/9/2018

 Bùi Thanh Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bà mẹ già ngồi vào bàn ăn với người con trai, con dâu và hai đứa cháu nội. Bữa ăn trưa đã được chị bếp dọn. Bà mẹ ngồi yên, hai bàn tay đặt lên đùi, nhìn từng món một khi chị bếp đặt lên mặt bàn, bà cố gắng giữ vẻ thản nhiên, không nói năng gì khi thấy một món ăn bà thích nhất. Bà biết người ta không nấu nướng món ăn đó cho bà, mà đó chỉ là một chuyện tình cờ; con trai và con dâu bà thường bảo bà là họ không thể ăn được các món ăn mà bà thích vì đó là những món ăn quê mùa. Cho nên có món đậu nấu tiêu hôm nay không phải là vì bà thích món này.
(Sự tích vui câu chuyện về thời học sinh xưa) - Ngày xửa ngày xưa, khi con người vừa phát minh ra chữ viết để tiện việc học hành thì cũng chính lúc đó, Ngọc hoàng Thượng Đế vừa để mắt tới đám... học trò dưới thế gian! Ngài ra lệnh cứ mỗi một trăm năm thì vị Thần Giáo Dục phải thân chinh xuống trần gian tìm hiểu xét đoán về việc học hành của con người phát triển như thế nào, vì như ngài nói:
Tô cháo huyết Tiểu tử Xe cháo huyết của bà xẩm đó nằm trên vỉa hè phía đối diện với rạp hát Casino Đakao, gần trụ đèn xanh đèn đỏ. Thành ra khi đi về hướng Gia Định, gặp đèn đỏ, ngừng xe lại là thấy nó ngay ở bên tay mặt. Hồi mới “giải phóng”, còn chút đỉnh tiền, chiều đi làm về tôi hay tấp vô đó “làm” một tô cháo huyết có kèm theo một dĩa giò-cháo-quẩy cắt khoanh. Không biết có phải tại vì buổi trưa ăn không đủ no thành ra chiều nghe đói sớm hay sao, mà lúc nào tôi cũng thấy cháo huyết của bà xẩm đó thật là ngon ! Cháo nấu nhừ, huyết cắt vuông thành từng miếng vừa vặn nhỏ để được nằm gọn trong lòng cái muỗng sành. Múc một muỗng vừa có cháo vừa có huyết đưa lên môi thổi cho bớt nóng trước khi cho vào miệng, mà nghe thơm phức làm chảy nước miếng. Còn giò-cháo-quẩy cho vào cháo, dù đã được cắt khoanh, nhưng vẫn giử nguyên cái giòn của nó. Cái “béo” của giò-cháo-quẩy làm cho cái “bùi”
Cù Trọng Danh là con trai duy nhất của ông Cù Trọng Lợi, dáng người củ mỉ cù mì, nhưng mới 30 tuổi đã bảo vệ thành công luận án tiến sĩ ngành Khoa học máy tính. Vợ chồng ông Lợi vô cùng phấn khởi, cho con trai về từ đường dòng họ để bái lạy gia tiên, còn tổ chức một buổi liên hoan họp mặt gia đình. Trong buổi liên hoan, ông Lợi đứng lên, run run xúc động nói: “Cụ tổ 22 đời của cháu Trọng Danh xưa kia đỗ tiến sĩ, vinh quy bái tổ. Dòng họ Cù chúng ta hôm nay lại mở mày mở mặt”. Gia tộc họ Cù từ già đến trẻ đều gật đầu tấm tắc, khen cậu Danh tuổi trẻ tài cao. Vợ ông Lợi tiếp lời:
Mười giờ tối, như thường lệ, Nguyệt lấy một quyển sách lên giường đọc trước khi ngủ. Bỗng điện thọai reo, Nguyệt thắc mắc ai lại gọi vào giờ này, nhấc máy lên, nghe tiếng của Thụy Hà, đứa con gái lớn nhất: - Mẹ ơi, con… có một… tin buồn. Rồi con òa khóc. Nguyệt nói giả lả: -Chắc vợ chồng có chuyện không vừa ý chứ gì, các cô cậu bây giờ ... Con gái lại tiếp tục vừa nói vừa khóc:
Người đàn ông giơ cao chiếc đèn bão, quờ quật men bước trên con đường làng dày đen bóng tối. Ánh sáng bị bưng kín dưới hai hàng tre chụp xuống như ánh ma trơi. Một loạt súng rời rạc nổ đâu phía bờ đê Bến Nhì. Tận đầu xóm ngã Ruộng Hoang, một con chó nào thật tốt giọng sũa gầu gầu inh vang.
Lời dẫn của Trần Đình Thu Tôi hân hạnh giới thiệu đến mọi người một tác phẩm văn học - chính trị xuất sắc của nhà văn Nguyễn Trường - truyện ngắn Vương quốc mộng mơ. Tác phẩm mượn một câu chuyện có thật để gửi gắm vào đó một ý nghĩa triết lý sâu sắc: Không thể xây dựng một “Vương quốc mộng mơ” mà ở đó mọi thứ đều tốt đẹp như trong mơ, như lời người sáng lập ra cái vương quốc ấy mong muốn: “Vương quốc của chúng ta là vương quốc của đạo, của nhân ái, tại sao lại có nhà tù? Từ bây giờ phải phá bỏ các nhà tù. Phải làm sao cho thần dân của ta được hạnh phúc, được tự do, bình đẳng, nghe rõ chưa?”.
Naguib Mahfouz- Thiên Đường Trẻ Thơ- - Bố ơi... - Gì thế? - Con và bạn Nađia bao giờ cũng ở cạnh nhau. - Tốt lắm. - Cả ở trong lớp, cả trong giờ chơi, cả ở nhà ăn. - Rất tuyệt. Bạn ấy đáng yêu và ngoan ngoãn. - Nhưng trong giờ thần học, con lại vào một lớp, bạn ấy vào lớp khác. Người bố đưa mắt nhìn vợ đang thêu một tấm khăn thì thấy vợ mỉm cười. -
Có lần, bố đi chợ phiên hỏi hai con của vợ kế muốn xin quà gì. Một cô xin quần áo đẹp, một cô xin ngọc. Bố lại hỏi: – Thế Lọ lem con muốn gì nào? – Thưa bố, trên đường về, có cành cây nào va vào mũ bố thì xin bố bẻ cho con. Bố mua về cho hai con vợ kế quần áo đẹp và ngọc. Trên đường về, khi đi qua một bụi cây xanh, có cành cây dẻ va phải ông và lật mũ ông. Ông bẻ cành ấy mang về. Tới nhà, ông cho hai con của vợ kế quà chúng xin và đưa cành dẻ cho Lọ lem. Lọ lem cảm ơn bố, đến mộ mẹ trồng cành dẻ lên, khóc lóc thảm thiết, nước mắt rơi xuống tưới ướt hết cành lá.
Hans Christian Andersen là nhà văn nổi tiếng thế giới người Đan Mạch chuyên viết truyện cổ tích. Truyện của Andersen vừa mơ mộng tưởng tượng lại vừa hiện thực. Thế giới nhân vật trong truyện của ông vừa có những con người trong đời thực ở mọi tầng lớp, vừa có những nhân vật tưởng tượng hoặc lạ lùng như: nàng tiên cá, Bà Chúa Tuyết…, vừa có những đồ vật, đồ chơi ngộ nghĩnh như chú lính chì, đồng silinh bạc, con lợn ống tiền…, lại có cả động thực vật như chim họa mi, chim thiên nga, cây lúa mạch, cây thông…
Bảo Trợ