Chiếc Trống Lủng

28 Tháng Mười 20186:52 SA(Xem: 396)
Chiếc trống lủng
Bùi Thanh Xuân

 

1

Bùng..bùng..bùng..bụp..bụp..

Anh đứngtrên giàn sắt cố tô cho hết mảng tường, còn hơn mét vuông nữa, chiều gần tắt nắng nhưng anh không thể qua loa cho xong, lương tâm người thợ xây không cho phép. Hơn nữa,chủ nhà cũng là một người nghèo khó, chắt chiu nhiều năm mới tạmđủ để xây căn nhà cấp bốn ba mươi sáu mét vuông này
funny drum

Bùng..bùng..bùng..

Vài ngày nữa là rằm tháng tám, thằng bé năm,sáu tuổi,con chủ nhà ngồi cạnh đống cát,hai chân dạng ra say sưa đánh trống bằng hai que gỗ. Liếc nhìn, anh bật cười một mình. Cũng có một tuổi thơ vô tư, hồn nhiên như nó,cũng có một chiếc trống to bằng hai gang tay như nó, đó là quà tặng lớn nhất trong đời mà anh có

Nhảy bậc cuối ra khỏi giàn giáo, anh bước đến bên cạnh thằng bé, ngước nhìn nhưng không đáp lại nụ cười thân thiện của anh, thằng bé cắn môi, nhíu mày, hai tay khua liên tục, hạnh phúc và niềm kiêu hãnh tuổi thơ nó gửitrên mặt trống cùng âm thanh bụp bụp khô khốc như gõ trên mặt tấm ván

“ Cho chú đánh với nhé “

“ Dạ “

Anh thế chổ của nó, khi que gỗ thứ nhì rơi trên mặt trống, anh dừng tay đột ngột, nhìn chăm chăm vào miếng da bò bịt trốngđã cũ,hơi xù xì, có vài vết cắt ngang dọc. Những vết cắt ấy không thu hút cái nhìn của anh mà là những vết mực màuđỏ, những hình vẽ ngây ngô trẻ con. Một vết thủng sát bên ngoài, trên lớp da bòđã khô cứng, có lẽđã bịđâm thủng bằngvật nhọn 

Đó là vếtđâm vàotim thằng bé bảy tuổi hai mươi lăm năm trước

Đó là chiếc trống mà Ba anh đã cố gắng dành dụm lắm mua cho, không hiểu vì sao chừngấy năm nó vẫn còn tồn tại vàđang trong tay thằng bé con chủ nhà. Anh nhận ra chiếc trống lủng thờiấu thơ của mình

Trả lại dùi trống cho thằng bé, anh xoa khắp mặt trống, bần thần đứng dậy

Còn vài hôm nữa trung thu, anh muốn tặng cho cậu con trai mình món quà. Đường về nhà khá xa nhưng anh không vội vã  

2

Ba ! Trung thu mua cho con cái trống

Ừ, con ngoan thì Ba sẽ mua

Ba nó hứa nhưng rồi trung thuđã qua trống thì không có. Thằng bé nghĩ rằng tại mình chưa ngoan như lời hứa với Ba, không dám hỏi vì sao Ba thất hứa, chỉ hỏi Mẹ nhưng chỉ có cái nhìnâu yếm và tiếng thở dài

Tháng tám năm sau lại đến, khi người ta trưng bày những lồngđèn màu sắc trên các cửa hiệu, tuy chưa đến rằm, đám dông người lớn kéo nhau vào các con hẻm múa lân, bọn trẻ con hò reo, thằng bé lại nhớ đến lời hứa của Ba nó nhưng không dám nhắc lai

Ba thằng bé cũng không quên lời hứa với con nhưng chưa thực hiện được của mình. Một năm ông đợi câu hỏi khó của con rằngBa ơi ! Có phải con chưangoan ? Sao không mua cho con cái trống..Ông tự nhủ năm sau sẽ nói với con rằng, con rất ngoan

Nghèo quá, hai vợ chông vất vả không đủ cái ăn, cố gắng lắm cho đi học với bộáo quần mới. Nhặt nhạnh những thứ người ta vứtđi, người phu quét đường nhưông có thể nhặt được nhiều thứ người ta vứtđi rồiđem đến vựa chai bao

Trung thu năm nay ông nhất định mua cho con trai cái trống

Con có ngoan không ?

Dạ, ngoan

Ừ,  Ba biết con rất ngoan, có muốn Ba mua cho cái trống không ?

A..Ba có tiền rồi. Dạ muốn

Tùng !Tùng !Tùng..

Trong xómlao động nghèo này có được chiếc trống thật là vinh dự, bọn trẻ con bu quanh, thèm thuồng nhìn thằng bé say sưa gõ trên mặt trống. Kẹp chặt giữa hai chân, say sưa đến nỗi bỏ luôn cơm tối, nógõ liên hồi từ lúcđi học về. Thỉnh thoảng nó cũng hào hiệp cho vài đứa vô thế chổ, còn nó vênh vang, bày vẽđánh thế nào cho đúng để đầu lân múatheo kịp. Ba Mẹ nó làm ca tối, cơm để sẵn trên bàn

Thằngnhóc ! Mày có giải tán đượckhông ?Tụi bây có cútđi hếtkhông ?Ồn ào, điếc tai quá, tau đâm cho lủng trống chừ, nghe chưa ?

Lão hàng xóm nghiện rượu hai mắt đỏ ngầu chỉtay về phía nó, bọn trẻ con chạy tán loạn, thằng bé hoảng hốt ôm trống phóngvô nhà. Lát sau nó lạiôm trống đứng thập thò trước cửa nhìn sang, chắc lão lại ra đầu xóm uống rượu rồi

Tùng..tùng..tùng..bọn trẻ con quay lại hò hét

Bất ngờ lão say rượu sừng sững trước mặt nó, đá văng cái trốnglăn ra ngoài hàng rào. Chưa hả giận, lão thọc con dao nhỏ xuống mặt trống

Mặtlì ! Đồ con nít láu cá, con nhà không biết dạy cha mẹ..à cha mẹ không biết dạy con, phálàng, phá xóm. C..ú..t..cú t..hết

Thằng bé khóc rưng rức, lủi thủiôm cái trốnglủngvào nhà, bọn trẻ nhưđám đông tàn hình, chúng biến rất nhanh

Lúc Ba thằng bé trở về vào lúc giữa khuya, thấy nó nằm ngủ dưới sàn nhà, nghiêng co quắp, haitayôm chặt chiếc trống trước ngực. Gỡtay con ra, dưới bóngđèn tròn nhợt nhạt màu vàng, ông nhìn thấy những nét vẽ màuđỏ trên mặt trống, một vết thủng mép ngoài, ngón tay trỏ của nó cũng dính màu. Ông nhìn quanh, chai thuốcđỏ nằm dưới chân nó

Ôm chặt con vào lòng, ngậm ngùi

3

Thằng con trai bốn tuổiđòi anh chở ra phố mua lồng đền, anh hứa xong việc, làm về sẽđưa nóđi

Chiều về, anh hỏiCon có ngoan không ?Nóđáp Dạ, ngoan. Ba anh đã hỏi câu hỏiđó. Thằng con trai dễ thương của anh rất ngoan, lúc nhỏ anh cũng từng rất ngoan

Thằng béđòi mua cái trống nhưng anh chỉ mua cho nó chiếc lồngđèn con ếch cóđèn chớp chớp bên trong, anh hứa ngày mai sẽ mang về cái trống khác

Sáng hôm sau, còn khá sớm, anh đứng chờ trước cửa hàng bán đồ chơi trẻ em đợi mở cửa để mua chiếc trống

Hôm nay là ngày hoàn thiện cuối cùng ngôi nhà mới, chủ nhà mời tất cả thợ cùng vui bằng bữa tiệc nhẹ chia tay. Cuối buổi tiệc, anh raxe mở bao, lấy chiếc trống mang vào nhà rồi gọi thằng bé

Con có thích cái trống mới nàykhông ?

Dạcó !

Con muốn đổi cái trống cũ của con lấy mớikhông ?

Thằng bé ngập ngừng

Dạ..muốn

Chú sẽ đổi cho con, mang trống cũ ra đây

Thằng bé vào trong rồi trở ra, tayôm cái trống lủng, anh trao chiếc trống mới cho nó

4

Khi chia tay, chủ nhà nói với anh

Cám ơn anh đã tặng quà trung thu cho con trai tôi

Không đâu ! Tôi cám ơn nó mớiđúng. Anh có nhớ cái trống lủng này từđâu mà thằng bé cókhông ?

À..không nhớ rõ lắm, mẹ nó mang về năm ngoái. Hôm dọn dẹp sau đám tang ông ngoại, mẹ nó thấy có chiếc trống cũ, đem về cho con chơi

Anh lờ mờ hiểu được, bà chủ nhà là con bé hàng xóm thờiấu thơ của mình, con gái của lão nghiện rượu

Không nhớ lão tịchthu cái trống của mình khi nào, định kể cho chủ nhà nghe câu chuyện, nhưng thôi, chuyện cũ qua lâu rồi

 

13/9/2018

 Bùi Thanh Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Người ta vẫn thường nói “Nước mắt chảy xuôi”. Trên đời chỉ có cha mẹ luôn là người yêu thương chúng ta một cách vô điều kiện. Họ cho chúng ta rất nhiều thứ và chúng ta vô tư đón nhận như thể đó là điều hiển nhiên và bình thường. Hãy cùng đọc câu chuyện dưới đây, bạn có thấy hình bóng mình trong đó không?
Chúng tôi thường đi cạnh nhau hàng giờ mà không ai nói một lời. Nhất là trong những buổi đi chơi đêm, và những đêm nay, mới ở nhà chiếu bóng ra. Không gì thích hợp cho sự suy nghĩ, trầm ngâm bằng những cuộc đi chơi đêm ngoài phố. Mấy bức tường không ngăn cản tầm con mắt, cảnh bất di bất dịch của đồ vật chung quanh không làm lắm lúc đến bực mình, tâm hồn như được thỏai mái, rộng rãi, đi được xa hơn.
Cái bớt hình hoa mận đỏ Lam Thùy Dương Gió mùa xuân đượm hơi sương lành lạnh ôm kín cả triền đồi. Những bông hoa anh túc tím ngắt nghiêng nhẹ, đổ dựa vào nhau theo làn gió. Cả một cánh đồng mênh mông dài đến hàng chục con dao quăng này đều là của nhà Sua – người con gái duy nhất của Thống lý Giàng A Páo nổi tiếng giàu có nhất vùng Mèo.
Thằng Xuân hơn tôi ba tuổi nhưng nó là em bởi ba tôi là anh mẹ nó. Hồi đầu năm đi dân công nó quen, rồi thương con Thảo người cùng xã, nhưng cách xóm tôi chừng năm cây số. Những đêm lênh đênh ngoài biển nó thường hay buồn bã thở dài, ý chừng nó nhớ con Thảo nhiều lắm. Con Thảo thì tôi không lạ, mấy năm cấp hai học chung lớp với tôi, nó cũng thuộc loại mồm mép, nghịch ngợm có tiếng.
Cái quán tạp hóa của em nằm chìm dưới chân đồi cỏ mọc đầy hoa dại tím, bên cạnh ngôi nhà thờ cổ. Mỗi lần mẹ nhờ tôi đi mua những vật dụng cần thiết. Tôi phải đến đó, dù từ nhà tôi đến nhà em đi bộ tới nửa giờ, dù gần nhà tôi cũng có nhiều quán.
Bạn thắc mắc tại sao có những người vừa gặp nhau lần đầu tiên đã bị trúng ngay “tiếng sét ái tình”, trong khi đó lại có những người đi hết một vòng tròn Trái đất, cuối cùng lại trở về bên người cũ? Thật ra, tất cả những cuộc gặp gỡ trên đời vốn đã được định sẵn lương duyên. Việc yêu hay không yêu ai không phải là điều cứ muốn là được. Những chuyện tình sau đây sẽ khiến bạn tin rằng, định mệnh là có thật.
Một người tu luyện dù đã đến mức cao siêu nào, nếu chỉ còn một chút dính mắc vào đồ ăn thức uống thì vẫn có nguy cơ thành công… cốc cả. Thời Đức Phật Thích Ca Mâu Ni còn tại thế, ở thành Xá-vệ có một thanh niên tên là Sundarasamudda Kumàra (còn gọi là Mỹ Hải) sinh trưởng trong một gia đình cực kỳ giàu có, địa vị cao sang. Một hôm, sau bữa ăn sáng, trông thấy dân chúng cầm hương hoa đến tinh xá Kỳ Viên nghe Pháp, chàng hỏi:
Chiếc xe Bus số 25 từ từ tấp vào trạm dừng bên lề đường, bé Chi xuống trước đứng chờ bố Tam đang chống gậy lom khom xuống xe, một tay chàng phải vịn vào cửa xe mới giữ được thăng bằng, theo thói quen, chàng quay lại vẫy tay chào bác Tài xế da trắng với hai tiếng "Thank you", bác Tài mĩm nụ cười nhân hậu đáp trả "You're welcome".
1. Truyện đứa mục đồng mù Hồi ấy gần làng Belem có một em mục đồng tên là Nam. Tuy mù nhưng em rất tài khéo: hằng ngày em theo cha lên đồi để trông coi đàn cừu. Em lại còn chăm sóc một mảnh vườn nhỏ, và khi rau đã xanh tươi, em hái đem ra chợ Belem để bán. Nhất là em có lòng thương người. Một buổi chiều mùa đông nọ, khi từ chợ trở về với con lừa của mình, em nghe thấy tiếng của một người đàn ông và một người đàn bà đang đi ngược chiều tiến về phía em.
Cây thông với nhiều đồ vật nhỏ trang trí là hình ảnh không thể thiếu được trong mỗi dịp lễ Giáng sinh. Đã bao giờ bạn tự hỏi ý nghĩa và nguồn gốc của cây thông Noel chưa? Có nhiều truyền thuyết và sự tích khác nhau được kể lại nhưng đến nay vẫn chưa ai biết được nguồn gốc thực sự của việc vì sao cây thông trở thành biểu tượng Noel. Chúng ta hãy cùng tìm hiểu một trong những câu chuyện về nguồn gốc cây thông nhé!
Bảo Trợ