Chiếc Trống Lủng

28 Tháng Mười 20186:52 SA(Xem: 509)
Chiếc trống lủng
Bùi Thanh Xuân

 

1

Bùng..bùng..bùng..bụp..bụp..

Anh đứngtrên giàn sắt cố tô cho hết mảng tường, còn hơn mét vuông nữa, chiều gần tắt nắng nhưng anh không thể qua loa cho xong, lương tâm người thợ xây không cho phép. Hơn nữa,chủ nhà cũng là một người nghèo khó, chắt chiu nhiều năm mới tạmđủ để xây căn nhà cấp bốn ba mươi sáu mét vuông này
funny drum

Bùng..bùng..bùng..

Vài ngày nữa là rằm tháng tám, thằng bé năm,sáu tuổi,con chủ nhà ngồi cạnh đống cát,hai chân dạng ra say sưa đánh trống bằng hai que gỗ. Liếc nhìn, anh bật cười một mình. Cũng có một tuổi thơ vô tư, hồn nhiên như nó,cũng có một chiếc trống to bằng hai gang tay như nó, đó là quà tặng lớn nhất trong đời mà anh có

Nhảy bậc cuối ra khỏi giàn giáo, anh bước đến bên cạnh thằng bé, ngước nhìn nhưng không đáp lại nụ cười thân thiện của anh, thằng bé cắn môi, nhíu mày, hai tay khua liên tục, hạnh phúc và niềm kiêu hãnh tuổi thơ nó gửitrên mặt trống cùng âm thanh bụp bụp khô khốc như gõ trên mặt tấm ván

“ Cho chú đánh với nhé “

“ Dạ “

Anh thế chổ của nó, khi que gỗ thứ nhì rơi trên mặt trống, anh dừng tay đột ngột, nhìn chăm chăm vào miếng da bò bịt trốngđã cũ,hơi xù xì, có vài vết cắt ngang dọc. Những vết cắt ấy không thu hút cái nhìn của anh mà là những vết mực màuđỏ, những hình vẽ ngây ngô trẻ con. Một vết thủng sát bên ngoài, trên lớp da bòđã khô cứng, có lẽđã bịđâm thủng bằngvật nhọn 

Đó là vếtđâm vàotim thằng bé bảy tuổi hai mươi lăm năm trước

Đó là chiếc trống mà Ba anh đã cố gắng dành dụm lắm mua cho, không hiểu vì sao chừngấy năm nó vẫn còn tồn tại vàđang trong tay thằng bé con chủ nhà. Anh nhận ra chiếc trống lủng thờiấu thơ của mình

Trả lại dùi trống cho thằng bé, anh xoa khắp mặt trống, bần thần đứng dậy

Còn vài hôm nữa trung thu, anh muốn tặng cho cậu con trai mình món quà. Đường về nhà khá xa nhưng anh không vội vã  

2

Ba ! Trung thu mua cho con cái trống

Ừ, con ngoan thì Ba sẽ mua

Ba nó hứa nhưng rồi trung thuđã qua trống thì không có. Thằng bé nghĩ rằng tại mình chưa ngoan như lời hứa với Ba, không dám hỏi vì sao Ba thất hứa, chỉ hỏi Mẹ nhưng chỉ có cái nhìnâu yếm và tiếng thở dài

Tháng tám năm sau lại đến, khi người ta trưng bày những lồngđèn màu sắc trên các cửa hiệu, tuy chưa đến rằm, đám dông người lớn kéo nhau vào các con hẻm múa lân, bọn trẻ con hò reo, thằng bé lại nhớ đến lời hứa của Ba nó nhưng không dám nhắc lai

Ba thằng bé cũng không quên lời hứa với con nhưng chưa thực hiện được của mình. Một năm ông đợi câu hỏi khó của con rằngBa ơi ! Có phải con chưangoan ? Sao không mua cho con cái trống..Ông tự nhủ năm sau sẽ nói với con rằng, con rất ngoan

Nghèo quá, hai vợ chông vất vả không đủ cái ăn, cố gắng lắm cho đi học với bộáo quần mới. Nhặt nhạnh những thứ người ta vứtđi, người phu quét đường nhưông có thể nhặt được nhiều thứ người ta vứtđi rồiđem đến vựa chai bao

Trung thu năm nay ông nhất định mua cho con trai cái trống

Con có ngoan không ?

Dạ, ngoan

Ừ,  Ba biết con rất ngoan, có muốn Ba mua cho cái trống không ?

A..Ba có tiền rồi. Dạ muốn

Tùng !Tùng !Tùng..

Trong xómlao động nghèo này có được chiếc trống thật là vinh dự, bọn trẻ con bu quanh, thèm thuồng nhìn thằng bé say sưa gõ trên mặt trống. Kẹp chặt giữa hai chân, say sưa đến nỗi bỏ luôn cơm tối, nógõ liên hồi từ lúcđi học về. Thỉnh thoảng nó cũng hào hiệp cho vài đứa vô thế chổ, còn nó vênh vang, bày vẽđánh thế nào cho đúng để đầu lân múatheo kịp. Ba Mẹ nó làm ca tối, cơm để sẵn trên bàn

Thằngnhóc ! Mày có giải tán đượckhông ?Tụi bây có cútđi hếtkhông ?Ồn ào, điếc tai quá, tau đâm cho lủng trống chừ, nghe chưa ?

Lão hàng xóm nghiện rượu hai mắt đỏ ngầu chỉtay về phía nó, bọn trẻ con chạy tán loạn, thằng bé hoảng hốt ôm trống phóngvô nhà. Lát sau nó lạiôm trống đứng thập thò trước cửa nhìn sang, chắc lão lại ra đầu xóm uống rượu rồi

Tùng..tùng..tùng..bọn trẻ con quay lại hò hét

Bất ngờ lão say rượu sừng sững trước mặt nó, đá văng cái trốnglăn ra ngoài hàng rào. Chưa hả giận, lão thọc con dao nhỏ xuống mặt trống

Mặtlì ! Đồ con nít láu cá, con nhà không biết dạy cha mẹ..à cha mẹ không biết dạy con, phálàng, phá xóm. C..ú..t..cú t..hết

Thằng bé khóc rưng rức, lủi thủiôm cái trốnglủngvào nhà, bọn trẻ nhưđám đông tàn hình, chúng biến rất nhanh

Lúc Ba thằng bé trở về vào lúc giữa khuya, thấy nó nằm ngủ dưới sàn nhà, nghiêng co quắp, haitayôm chặt chiếc trống trước ngực. Gỡtay con ra, dưới bóngđèn tròn nhợt nhạt màu vàng, ông nhìn thấy những nét vẽ màuđỏ trên mặt trống, một vết thủng mép ngoài, ngón tay trỏ của nó cũng dính màu. Ông nhìn quanh, chai thuốcđỏ nằm dưới chân nó

Ôm chặt con vào lòng, ngậm ngùi

3

Thằng con trai bốn tuổiđòi anh chở ra phố mua lồng đền, anh hứa xong việc, làm về sẽđưa nóđi

Chiều về, anh hỏiCon có ngoan không ?Nóđáp Dạ, ngoan. Ba anh đã hỏi câu hỏiđó. Thằng con trai dễ thương của anh rất ngoan, lúc nhỏ anh cũng từng rất ngoan

Thằng béđòi mua cái trống nhưng anh chỉ mua cho nó chiếc lồngđèn con ếch cóđèn chớp chớp bên trong, anh hứa ngày mai sẽ mang về cái trống khác

Sáng hôm sau, còn khá sớm, anh đứng chờ trước cửa hàng bán đồ chơi trẻ em đợi mở cửa để mua chiếc trống

Hôm nay là ngày hoàn thiện cuối cùng ngôi nhà mới, chủ nhà mời tất cả thợ cùng vui bằng bữa tiệc nhẹ chia tay. Cuối buổi tiệc, anh raxe mở bao, lấy chiếc trống mang vào nhà rồi gọi thằng bé

Con có thích cái trống mới nàykhông ?

Dạcó !

Con muốn đổi cái trống cũ của con lấy mớikhông ?

Thằng bé ngập ngừng

Dạ..muốn

Chú sẽ đổi cho con, mang trống cũ ra đây

Thằng bé vào trong rồi trở ra, tayôm cái trống lủng, anh trao chiếc trống mới cho nó

4

Khi chia tay, chủ nhà nói với anh

Cám ơn anh đã tặng quà trung thu cho con trai tôi

Không đâu ! Tôi cám ơn nó mớiđúng. Anh có nhớ cái trống lủng này từđâu mà thằng bé cókhông ?

À..không nhớ rõ lắm, mẹ nó mang về năm ngoái. Hôm dọn dẹp sau đám tang ông ngoại, mẹ nó thấy có chiếc trống cũ, đem về cho con chơi

Anh lờ mờ hiểu được, bà chủ nhà là con bé hàng xóm thờiấu thơ của mình, con gái của lão nghiện rượu

Không nhớ lão tịchthu cái trống của mình khi nào, định kể cho chủ nhà nghe câu chuyện, nhưng thôi, chuyện cũ qua lâu rồi

 

13/9/2018

 Bùi Thanh Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nguyễn là một nhà văn. Cứ tạm gọi như thế, khi ngoài giờ đi làm việc kiếm sống như mọi người, chàng còn có thú viết. Nguyễn có một số bài đăng rải rác trên các báo địa phương, có một số độc giả ái mộ, nên nghiễm nhiên được truy tặng là nhà văn, mặc dù chàng biết muốn đạt được danh hiệu ấy, chàng còn phải viết tướt khói ra, mới được ngồi vào cái chiếu văn chương đầy chữ nghĩa.
Cu Tố vừa đi vừa khóc, một tay kéo quần, một tay lau nước mắt. Thật tội cho thằng bé, mới tý tuổi đầu mà phải hứng chịu quá nhiều đau khổ. Bằng tuổi nó, con nhà khác thì được học hành đến nơi đến chốn, còn nó, đang học dở cấp 2 phải bỏ học vì hoàn cảnh gia đình. Mẹ nó bỏ làng ra đi dễ đến sáu, bảy năm rồi, còn bố nó là kẻ nát rượu nhất vùng, mỗi khi quá chén lại thượng cẳng tay hạ cẳng chân, trút lên đầu nó tất cả sự hận thù về mẹ nó.
Truyện ngắn song ngữ Giá trị của sự quan tâm...Dù bận rộn đến mấy, bố mẹ cũng đừng quên trò chuyện, chia sẻ với con. Đôi khi, chỉ một hành động nhỏ của bố mẹ có thể thay đổi cả cuộc đời của đứa trẻ. - Một buổi tối sau giờ làm việc, một người đàn ông trở về nhà và ngồi nói chuyện với cậu con trai 14 tuổi của mình: “Hôm nay bố gặp một chuyện rất lạ. Khi bố đang ở văn phòng, một nhân viên bước vào và nói
Hồi học lớp đệ tứ (lớp 9 bây giờ), tôi có đọc đâu đó truyện ngắn tựa là "Lấy vợ miền quê" của tác giả nào tôi quên. Tôi rất khoái truyện ngắn nầy và định bụng lớn lên mình cũng “lấy vợ miền quê” như tác giả kia. Nói thì hơi xấu hổ, vừa đậu Tú Tài phần hai, lúc đó tôi mới 18 tuổi tây tức 19 tuổi ta mà tôi đã... "muốn vợ"! Con trai mà “muốn" chuyện gì thì thường vòi vĩnh với mẹ như chiếc xe đạp, đồng hồ, quần áo mới kể cả chiếc solex cáu cạnh tôi đang chạy mà chỉ hàng “thiếu gia”... ở tỉnh như tôi mới có.
Khuôn viên trường trong những giờ học yên vắng đến lạ, hôm nay tôi ở lại trường vì có giờ học ngoại khóa vào buổi chiều. Cái cảm giác này, đã bao lần tôi bắt gặp mình thơ thẫn trong dòng cảm xúc miên man của những buổi trưa vắng lặng như thế này. Sau giờ ăn trưa, tôi mang theo trên mình chiếc ba lô con cốc dùng để đựng tập sách của mình lững thững đi về khoảng đất trống sau trường. Đây là nơi mà theo tôi đó là nơi đẹp nhất của ngôi trường không quá lớn này.
Vương Long là con nhà nông, cả đời sống trong làng sát thành phố Nam Kinh. Hàng ngày anh đi bán rau cải ở chợ nên anh cũng được mở mang. Cho nên anh là người đầu tiên trong làng hay tin hoàng đế thoái vị. Biến cố này không hề xảy ra trước đó một năm. Chàng Vương liền báo tin cho cha anh và cha anh học lại chú anh làm biện trong làng, thế rồi những ai đến nhà viết thơ đều hay tin này. Trong thời gian ngắn, ai cũng biết tin nhà vua thoái vị. Trong ít nhất là ba ngày, dân làng chỉ nói thì thầm. Người ta buồn rầu, lo ngại sẽ có tai biến xảy ra. Cố nhiên là trong làng, không có ai trông thấy nhà vua. Nhưng ai cũng xem nhà vua là một sức mạnh muôn đời. Thiên Tử là người sắp đặt mọi việc với các thần thánh trên trời. Tóm lại, người ta có thể giao tất cả tài sản quốc gia và những tội lỗi nho nhỏ vào tay Thánh thượng trong khi họ lo công việc riêng nhờ bán hàng bông vào mùa xuân, bán vịt vào mùa thu.
Ngày xửa ngày xưa, ở vương quốc kia vua và hoàng hậu sống rất hòa thuận và có mười hai người con trai rất khôi ngô tuấn tú. Có lần, vua nói với hoàng hậu: - Nếu đứa con thứ mười ba lại là con gái thì mười hai đứa con trai kia phải chết để cho con gái ta thừa hưởng một mình gia tài và trị vì vương quốc này.
GIA ĐÌNH LÀ MÁI TRƯỜNG CHỦNG VIỆN ĐẦU TIÊN Tác phẩm Truyện ngắn đoạt giải Khuyến Khích – Cuộc thi Sáng tác Văn Hóa – Nghệ Thuật Đất Mới 2017 của Tác giả Cao Dương Cảnh CHƯƠNG 1: THUỞ ẤU THƠ Phanxico Cao Khát Vọng được sinh ra trong gia đình dường như đầy khó khăn và bất trắc, khi đến 1 tuổi cậu đã phải ở với ngoại vì hoàn cảnh gia đình đầy thử thách và khó khăn. Ba mẹ em lúc bấy giờ đang trong tình trạng rối đạo (không có phép hôn phối). Người mẹ là bà Nguyễn Thị Của, bà buôn bán đầy gian khổ, và ba của em là Ông Cao Văn Con, ông làm nghề nông. Nguyên nhân dẫn đến gia đình em đày sống gió là do mâu thuẫn giữa hai bên gia đình.
Tôi nhắn cho anh 1 sms khi anh chưa kịp nói những câu tôi cần nghe...vì tôi biết rằng có những thứ tình cảm thầm lặng thật khó nói, và cũng thật khó lý giải như một bí mật bị chôn dưới đáy đại dương sâu thẳm...và chúng tôi vẫn là bạn rất thân của nhau...
Thi sỉ đa cảm, đa tình thật! Tất cả những gì chàng ghi trong bài thơ nầy, đều là chuyện tưởng tượng cả: chàng không có gặp cô gái giang hồ đồng tâm nào đang ngậm ngùi cho cảnh phấn lợt hương phai của nàng hết. Thế mà ngâm đến đây, chàng nghẹn ngào mắt rưng rưng lệ. Thoáng nhìn đã vội bâng khuâng. Ngược xuôi, đôi kẻ rời chân ngậm ngùi!
Bảo Trợ