Gia Đình Truyền Giáo

24 Tháng Mười 201811:11 CH(Xem: 2076)

Gia đình truyền giáo

Theo lời nhắn của Chúa Giêsu qua Thánh Maria Mácđala, mười một môn đệ đã đi tới miền Galilê, đến ngọn núi Đức Giêsu đã truyền cho các ông đến. Khi thấy Ngài, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. Chúa Giêsu không quan tâm “chuyện nhỏ” đó, thế nên Ngài đến gần và xác định với họ: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất” (Mt 28,18). Rồi Ngài giao trách nhiệm: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,19-20).
family gia-dinh

Chúa Giêsu trao nhiệm vụ cho các môn đệ cũng chính là Ngài trao nhiệm vụ cho mỗi Kitô hữu, nghĩa là phải hành động để “Danh Cha cả sáng và Nước Cha trị đến”. Công việc đó Giáo Hội gọi là truyền giáo. Truyền giáo là công việc chung của mọi người, không trừ ai, vì ai lãnh nhận phép Rửa thì đều được tham dự vào ba thiên chức: Tư tế, Ngôn sứ, và Vương đế. Tuy nhiên, chắc hẳn “trách nhiệm chính” vẫn thuộc về các linh mục và các tu sĩ, vì họ được “tách rời” để lo việc đó, còn giáo dân còn các bổn phận khác chi phối, trách nhiệm đối với gia đình (ông bà, cha mẹ, con cái, cơm, áo, gạo, tiền,…). Dĩ nhiên, nói vậy không có nghĩa là giáo dân có thể “tránh né”.

Truyền giáo có nhiều cách, một trong các cách truyền giáo có điểm chung nhất là sống chứng nhân cho Đức Giêsu Kitô bằng chính lối sống thường nhật của mình. Chính gương lành có sức lôi kéo và biến đổi người khác hơn bất cứ lời nói nào.

Tháng Mười là khoảng thời gian gần hết năm (cả năm thường và năm phụng vụ), Giáo Hội Công giáo có ngày Khánh nhật Truyền giáo – cũng gọi là ngày Thế giới Truyền giáo, Chúa nhật trước Chúa nhật cuối tháng. Đó là truyền thống tốt lành của Giáo Hội Công giáo theo lệnh truyền của Thầy Giêsu chí thánh: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về” (Mt 9,37-38).

Trình thuật Mt 22,15-21 nói về việc “nộp thuế cho Xêda”. Những người Pharisêu muốn gài bẫy Chúa Giêsu nên vào hùa với những người phe Hêrôđê, và đến nói với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật và cứ sự thật mà dạy đường lối của Thiên Chúa. Thầy cũng chẳng vị nể ai, vì Thầy không cứ bề ngoài mà đánh giá người ta. Vậy xin Thầy cho biết ý kiến: có được phép nộp thuế cho Xêda hay không?”. Vô tình mà họ đã công nhận Chúa Giêsu là “người chân thật”, luôn thẳng thắn nói sự thật.

Trình thuật Mc 10,35-45 nói về việc phục vụ. Động thái phục vụ thể hiện đức ái, cũng là thể hiện lòng thương xót, điều mà Chúa Giêsu luôn nhắc nhở, đồng thời cũng là mệnh lệnh bắt buộc.

Chúa Giêsu bảo chúng ta loan báo Tin Mừng cho mọi người, ở mọi nơi và mọi lúc, Ngài bảo chúng ta phải làm chứng nhân cho Ngài qua việc sống yêu thương, can đảm nói thẳng, nói thật để bảo vệ công lý và kiến tạo hòa bình, ai không dám nói sự thật thì không thể làm chứng về Đức Giêsu Kitô, vì Chúa Giêsu là sự thật, như Ngài đã xác nhận: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga 14,6).

Trước khi làm linh mục hoặc tu sĩ, thậm chí cả trước khi trở thành Kitô hữu, ai cũng là một người con bình thường trong gia đình. Vì thế, tác động của gia đình – cụ thể là ông bà và cha mẹ – rất mạnh, ảnh hưởng cả tâm sinh lý và mọi động thái. Do đó, chúng ta có thể nói “gia đình là tiền đồn truyền giáo” vậy.

Có lẽ giới trẻ ngày nay không “bị” sống trong thời chiến nên khó có khái niệm về tiền đồn. Vậy tiền đồn là gì? Anh ngữ là Outpost, Pháp ngữ là Avant-poste. Đó là vị trí đóng quân xa xôi và hẻo lánh, thường ở gần biên giới, nơi đó có những binh sĩ có nhiệm vụ canh giữ và chống lại những đợt tấn công đầu tiên của quân địch.

Gia đình là “chiếc nôi” của cả đời sống bình thường và đời sống tâm linh. Con người tốt hay xấu, tích cực hoặc tiêu cực, biết dấn thân hoặc ỷ lại,… cũng bắt đầu từ gia đình. Gia đình như Cây, các thành viên như Hoa, hành vi của mỗi thành viên như Quả. Chúa Giêsu bảo: “Cứ xem họ sinh hoa quả nào thì biết họ là ai” (Mt 7,16.20).

Công cuộc truyền giáo phải bắt đầu từ gia đình, truyền giáo cho nhau, rồi tới hàng xóm, bạn bè, làng xã, giáo xứ,… Tiếp theo là truyền giáo ở diện rộng hơn: giáo hạt, giáo phận, tỉnh, quốc gia, quốc tế. Truyền giáo liên quan ơn gọi, không thể tách rời, nhưng tất cả vẫn phải khởi đầu từ gia đình.

Trầm Thiên Thu

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Khám phá những qui luật, điều khó hiểu, bí mật là những tố chất cần có của những nhà tri thức, học giả, những con người may mắn sở hữu các bộ óc có chỉ số thông minh cao. Điều này không những đúng trong khoa học mà còn cả trong tôn giáo. Có hai mẫu truyện sau minh họa cho ý trên...
Lá xanh hay lá vàng có thể “rụng” bất kỳ lúc nào, dù gió to hay gió thoảng; trái xanh hay trái chín cũng có thể được (hay “bị”) người ta “hái” bất cứ lúc nào, dù sáng hay chiều. Không ai muốn nói đến sự chết.
ĐTC PHANXICÔ: TỰ DO XUẤT PHÁT TỪ TÌNH YÊU THIÊN CHÚA VÀ LỚN LÊN TRONG TÌNH BÁC ÁI
Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ./22 Tháng Tám 2013(Xem: 6491)/
Một ngày nọ tại thành Athens cổ đại, các học trò của triết gia Plato thảo luận với nhau về một câu hỏi hóc búa: “Con người là gì?” Sau khi chưng ra rất nhiều lí lẽ, họ tiến đến một kết luận thế này: “Con người là động vật có hai chân và không có lông.” Dường như ai cũng lấy làm hài lòng về định nghĩa này, mãi cho đến khi Diognens bước vào cuộc tranh luận với một con gà tuy còn sống nhưng bị vặt trụi lông. Ông này la lớn lên rằng: “Nhìn đi thưa quí vị! Tôi gửi đến quí vị này đây một con người!” Ai ai trong cuộc họp cũng sửng sốt bàn tán xôn xao. Đợi đến khi không khí cuộc thảo luận tạm lắng xuống, các triết gia của chúng ta mới ngồi lại với nhau để cùng đưa ra một định nghĩa tốt hơn. Lần này, họ khẳng định: Con người là động vật có hai chân, không có lông nhưng có móng khá lớn.
Người chăm chú theo dõi câu chuyện của anh nhất là cô cháu bé chưa tròn 10 tuổi. Khi anh vừa chấm dứt thì cô bé đã bất thần đặt một câu hỏi như sau: “Thưa cậu, cháu đã thấy cậu làm được nhiều việc vĩ đại... Thế cậu đã làm được gì cho Thiên Chúa chưa?”//12 Tháng Mười Một 2012(Xem: 5092) Nguon XudoanThanhTam
Mẹ của con, ôi cao vời khôn sánh Dạy dỗ con nào ai biết bao điều Nên con viết cho Mẹ biết bao nhiêu Cầu xin Chúa ban ơn lành cho Mẹ./12 Tháng Năm 2012(Xem: 9682)/
Ngày còn nhỏ, tôi rất mê đọc truyện kiếm hiệp, và hình ảnh một môn sinh hoàn tất công việc học hỏi, bái tạ thầy để xuống núi luôn luôn là một hình ảnh gây xúc cảm. Người môn sinh sau một thời gian rất dài theo thọ giáo đã được vị thầy khả kính truyền hết bí quyết võ thuật, kiếm thuật...đôi khi cả những tuyệt chiêu mà chỉ có những môn sinh tài đức vẹn toàn mới được thầy thương mến truyền cho/24 Tháng Bảy 2012(Xem: 6420) Đặng Xuân Hường/
Khi cuộc sống trở nên phức tạp, hãy tìm sự an ủi nội tâm nơi Lời Chúa. Dưới đây là tuyển tập các đoạn Thánh Kinh nhằm thêm sức mạnh trong những lúc khó khăn của cuộc đời. 1 - “Đừng sợ, vì Ta đã chuộc ngươi về, đã gọi ngươi bằng chính tên ngươi: ngươi là của riêng Ta! " (Is 43, 1). 2 - “Kẻ cậy chiến xa, người nhờ chiến mã, phần chúng tôi, chỉ kêu cầu danh CHÚA là Thiên Chúa chúng tôi” (Tv 20,8). 3 - “Và toàn thể đại hội này sẽ biết rằng không phải nhờ gươm, nhờ giáo mà ĐỨC CHÚA ban chiến thắng, vì chiến đấu là việc của ĐỨC CHÚA và Người sẽ trao các người vào tay chúng ta!” (1 Sm 17, 47). 4 – “Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào ĐỨC CHÚA, và có ĐỨC CHÚA làm chỗ nương thân.” (Gr 17,7)
Ngày nay nền móng gia đình, tế bào cơ bản của xã hội nhân loại, đang càng ngày càng bị xói mòn một cách khủng khiếp bởi những trào lưu tự do luyến ái thái quá, nam nữ sống chung không cần hôn thú hay kiểu sống “tiền dâm hậu thú” mà gọi là “sống thử”.../11 Tháng Sáu 2012 (Xem: 6477) /
Bảo Trợ