Gia Đình Truyền Giáo

24 Tháng Mười 201811:11 CH(Xem: 1359)

Gia đình truyền giáo

Theo lời nhắn của Chúa Giêsu qua Thánh Maria Mácđala, mười một môn đệ đã đi tới miền Galilê, đến ngọn núi Đức Giêsu đã truyền cho các ông đến. Khi thấy Ngài, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. Chúa Giêsu không quan tâm “chuyện nhỏ” đó, thế nên Ngài đến gần và xác định với họ: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất” (Mt 28,18). Rồi Ngài giao trách nhiệm: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,19-20).
family gia-dinh

Chúa Giêsu trao nhiệm vụ cho các môn đệ cũng chính là Ngài trao nhiệm vụ cho mỗi Kitô hữu, nghĩa là phải hành động để “Danh Cha cả sáng và Nước Cha trị đến”. Công việc đó Giáo Hội gọi là truyền giáo. Truyền giáo là công việc chung của mọi người, không trừ ai, vì ai lãnh nhận phép Rửa thì đều được tham dự vào ba thiên chức: Tư tế, Ngôn sứ, và Vương đế. Tuy nhiên, chắc hẳn “trách nhiệm chính” vẫn thuộc về các linh mục và các tu sĩ, vì họ được “tách rời” để lo việc đó, còn giáo dân còn các bổn phận khác chi phối, trách nhiệm đối với gia đình (ông bà, cha mẹ, con cái, cơm, áo, gạo, tiền,…). Dĩ nhiên, nói vậy không có nghĩa là giáo dân có thể “tránh né”.

Truyền giáo có nhiều cách, một trong các cách truyền giáo có điểm chung nhất là sống chứng nhân cho Đức Giêsu Kitô bằng chính lối sống thường nhật của mình. Chính gương lành có sức lôi kéo và biến đổi người khác hơn bất cứ lời nói nào.

Tháng Mười là khoảng thời gian gần hết năm (cả năm thường và năm phụng vụ), Giáo Hội Công giáo có ngày Khánh nhật Truyền giáo – cũng gọi là ngày Thế giới Truyền giáo, Chúa nhật trước Chúa nhật cuối tháng. Đó là truyền thống tốt lành của Giáo Hội Công giáo theo lệnh truyền của Thầy Giêsu chí thánh: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về” (Mt 9,37-38).

Trình thuật Mt 22,15-21 nói về việc “nộp thuế cho Xêda”. Những người Pharisêu muốn gài bẫy Chúa Giêsu nên vào hùa với những người phe Hêrôđê, và đến nói với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật và cứ sự thật mà dạy đường lối của Thiên Chúa. Thầy cũng chẳng vị nể ai, vì Thầy không cứ bề ngoài mà đánh giá người ta. Vậy xin Thầy cho biết ý kiến: có được phép nộp thuế cho Xêda hay không?”. Vô tình mà họ đã công nhận Chúa Giêsu là “người chân thật”, luôn thẳng thắn nói sự thật.

Trình thuật Mc 10,35-45 nói về việc phục vụ. Động thái phục vụ thể hiện đức ái, cũng là thể hiện lòng thương xót, điều mà Chúa Giêsu luôn nhắc nhở, đồng thời cũng là mệnh lệnh bắt buộc.

Chúa Giêsu bảo chúng ta loan báo Tin Mừng cho mọi người, ở mọi nơi và mọi lúc, Ngài bảo chúng ta phải làm chứng nhân cho Ngài qua việc sống yêu thương, can đảm nói thẳng, nói thật để bảo vệ công lý và kiến tạo hòa bình, ai không dám nói sự thật thì không thể làm chứng về Đức Giêsu Kitô, vì Chúa Giêsu là sự thật, như Ngài đã xác nhận: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga 14,6).

Trước khi làm linh mục hoặc tu sĩ, thậm chí cả trước khi trở thành Kitô hữu, ai cũng là một người con bình thường trong gia đình. Vì thế, tác động của gia đình – cụ thể là ông bà và cha mẹ – rất mạnh, ảnh hưởng cả tâm sinh lý và mọi động thái. Do đó, chúng ta có thể nói “gia đình là tiền đồn truyền giáo” vậy.

Có lẽ giới trẻ ngày nay không “bị” sống trong thời chiến nên khó có khái niệm về tiền đồn. Vậy tiền đồn là gì? Anh ngữ là Outpost, Pháp ngữ là Avant-poste. Đó là vị trí đóng quân xa xôi và hẻo lánh, thường ở gần biên giới, nơi đó có những binh sĩ có nhiệm vụ canh giữ và chống lại những đợt tấn công đầu tiên của quân địch.

Gia đình là “chiếc nôi” của cả đời sống bình thường và đời sống tâm linh. Con người tốt hay xấu, tích cực hoặc tiêu cực, biết dấn thân hoặc ỷ lại,… cũng bắt đầu từ gia đình. Gia đình như Cây, các thành viên như Hoa, hành vi của mỗi thành viên như Quả. Chúa Giêsu bảo: “Cứ xem họ sinh hoa quả nào thì biết họ là ai” (Mt 7,16.20).

Công cuộc truyền giáo phải bắt đầu từ gia đình, truyền giáo cho nhau, rồi tới hàng xóm, bạn bè, làng xã, giáo xứ,… Tiếp theo là truyền giáo ở diện rộng hơn: giáo hạt, giáo phận, tỉnh, quốc gia, quốc tế. Truyền giáo liên quan ơn gọi, không thể tách rời, nhưng tất cả vẫn phải khởi đầu từ gia đình.

Trầm Thiên Thu

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nếu vào một ngày nào đó tôi không còn sống nơi trần gian này nữa, thì những đứa trẻ vẫn lần lượt lớn lên, người thân người thương của tôi họ vẫn ăn, vẫn uống và làm việc theo lẽ sinh tồn, những ngôi nhà, con đường tôi quen thuộc bỗng chốc trở nên xa lạ, mặt trời vẫn giải nắng trên đồng cỏ xanh và cơn mưa vẫn tưới mát trên những thửa ruộng khô cằn… Không gian yên tĩnh ngày nào chẳng còn, khi người viếng, kẻ thăm, người khóc, kẻ cười,… tạo nên khung cảnh bi đát, chua xót và đau thương. Thân xác tôi vẫn nằm đó chẳng cử động hay nhúc nhích, chẳng thở than hay kêu gào mặc cho lũ ruồi muỗi đậu bay. Người ta thức cố thức tôi dậy sau giấc ngủ dài nhưng kết quả nhận được là sự thinh lặng chẳng một lời hồi âm phát ra. Tôi biết và tôi cố gồng mình ngồi dậy để an ủi những người thân đang ngồi than khóc, nhưng bàng hoàng chợt nhận ra tôi đã chết rồi!
Khi những chồi non đua nhau chởm nở, đó là lúc báo hiệu về một mùa xuân đang kéo đến. Khi những áng mây đen kéo về phía cuối trời, cũng là khi báo hiệu cơn mưa. Và khi những biến cố xảy ra trong đời là khi báo hiệu cho ta về dấu chỉ của lòng thương xót của Thiên Chúa. Thiên Chúa muôn đời là tình yêu. Ngài cảm thấu nỗi đau, nỗi mất mát của phận người. Những cảnh tượng xảy ra trong thời đại hôm nay mà ta chứng kiến, như thiên tai, đại dịch Covid 19, như một màu tím đang bao trùm toàn nhân loại. Trước những cảnh tượng đó, có ý kiến cho rằng đó là một cuộc đại thanh tẩy của Đấng Tạo Hóa, cũng có người cho rằng, nếu Thiên Chúa là Đấng toàn năng và tình yêu, tại sao Ngài lại để những thảm họa khủng khiếp ấy xảy ra? Phải chăng đó là một dấu chỉ mà Thiên Chúa gửi đến để cảnh tỉnh nhân loại này?
Diễn đàn Quốc tế vì Sự Sống đã phát động sáng kiến có tên “Một cây nến cho trẻ em không được chào đời” nhắm cổ võ một loạt các Thánh lễ, từ ngày 25/10 đến 2/11, với những ý chỉ đặc biệt, cầu nguyện cho các trẻ em không được chào đời. - Sáng kiến được nhiều thành phố ở Slovakia tham gia. Mục đích của sáng kiến là “hy vọng rằng người dân mở lòng và hộ trợ tài chính cho tất cả các phụ nữ chờ sinh con và cho các tổ chức giúp đỡ họ.” Sáng kiến cũng “cầu nguyện cho những cặp vợ chồng có ý định thực hành thụ tinh nhân tạo và cho những người trẻ để họ bảo vệ sự sống từ khi thụ thai đến khi chết tự nhiên.”
GNsP (04.03.2018) – Ngay từ khi tạo dựng nên con người, Thiên Chúa đã ban thiên chức là mẹ cho người phụ nữ, niềm yêu mến sâu xa dành cho người mẹ định cư trong đáy thâm sâu của trái tim con người khiến tất cả mọi hoạt động của loài người cách này cách khác đều bày tỏ lòng yêu mến và trân trọng dành cho người mẹ. Thánh Phanxico Assi đã cất cao lời ca tụng “Mẹ trái đất”, người Việt Nam gọi ba chữ “Mẹ tổ quốc” với tất cả lòng trìu mến yêu thương, Dòng Chúa Cứu Thế gọi “Mẹ nhà dòng” trong một bài thánh ca truyền thống.
Sự ra đời của mỗi một con người luôn mang đến niềm vui và hạnh phúc cho mỗi gia đình và toàn nhân loại. Hơn thế, sự hiện diện của một con người mới trên cõi đời như là dấu chỉ của hy vọng cho thế gian. Qua tình yêu, người cha và người mẹ đã cộng tác với Thiên Chúa trong công việc sáng tạo và vun đắp cho sự sống của con người. Mỗi người con sinh ra sẽ là những tia hy vọng cho cả Giáo hội và xã hội, vì qua những mảnh đời nhỏ bé ấy, tình yêu và bình an của Thiên Chúa được trao ban đến cho thế giới.
Ở lứa tuổi thanh niên, hầu hết ai trong chúng ta cũng gặp khủng hoảng về căn tính. Khi trí não phát triển đến một mức độ nhất định, con người thường đặt các câu hỏi liên quan tới căn tính của mình. Tôi là ai? Tôi sống để làm gì? Và tại sao con người phải chết?… Nói một cách khác, đây là lứa tuổi đi tìm ý nghĩa cuộc sống và nhiệm vụ cần phải giải quyết là nhận ra „vị trí của mình” trong thế giới này. Nét đẹp của tuổi thanh niên là sống có lý tưởng. Nhưng căn tính nơi người trẻ ở giai đoạn này chưa thực sự rõ ràng, cho nên các bạn có xu hướng đi tìm cho mình những hình mẫu nơi người nổi tiếng: như ca sĩ, diễn viên, cầu thủ bóng đá…. Có thể hiểu, các bạn trẻ thích chọn cho mình những thần tượng để diễn tả khao khát của mình.
Chào thầy! Thầy có thể giới thiệu về bản thân một chút với quý độc giả? Chào quý độc giả. Tôi là tu sĩ thuộc Dòng Mẹ Chúa Cứu Chuộc (trước đây gọi là dòng Đồng Công). Thầy thấy dịch bệnh lần hai tại Việt Nam lúc này như thế nào? Điều này chắc rất nhiều người biết rõ hơn tôi nếu thường xuyên theo dõi các phương tiện truyền thông. Số ca lây nhiễm đang ngày một gia tăng, nhiều người, nhiều khu vực đang phải cách ly, nhiều phương án đang được chính phủ đưa ra để phòng ngừa…. Điều ấy cho thấy tình hình dịch bệnh tại Việt Nam đang diễn biến phức tạp, khó lường.
Các đan sĩ có những bí mật đáng để chúng ta biết, và các bí mật này có thể vô giá trong thời đại dịch coronavirus buộc hàng triệu người trong chúng ta phải sống như đan tu. Vì Covid-19, hàng triệu người buộc phải ở nhà, làm việc ở nhà, giãn cách xã hội với mọi người trừ người trong nhà và có tiếp xúc xã hội tối thiểu với bên ngoài. Một cách nào đó, dù muốn dù không, điều này đã làm nhiều người trong chúng ta thành tu sĩ. Đâu là bí mật để phát triển mạnh điểm này?
Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc Kinh Truyền Tin hôm Chúa Nhật 12/07, Đức Thánh Cha giải thích dụ ngôn người gieo giống trong bài Tin Mừng Chúa Nhật thứ XV mùa Thường Niên và mời gọi các tín hữu hãy biến tâm hồn mình thành mảnh đất tốt để hạt giống Lời Chúa đã được gieo vãi trong tâm hồn chúng ta lớn lên và sinh hoa trái cho chúng ta và cho tha nhân. Hồng Thủy - Vatican News Vào lúc 12 giờ trưa Chúa Nhật 12/07, như thường lệ, từ cửa sổ Dinh Tông Tòa, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự buổi đọc Kinh Truyền Tin với các tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phê-rô. Dù trưa mùa hè ở Roma thật nóng, với ánh mặt trời chói chang và nóng đến trên 33 độ, và trong thời gian đề phòng virus corona, nhưng cũngcó vài trăm tín hữu tham dự buổi đọc kinh với Đức Thánh Cha. Trong bài huấn dụ, Đức Thánh Cha nói:
Có lẽ trong đời sống đức tin, phần đông tín hữu chúng ta ưa thích làm những việc của Chúa hơn quan tâm chọn Chúa làm trung tâm và cùng đích của đời mình. Tất nhiên, nói như vậy không có nghĩa là chúng ta phủ nhận tinh thần tích cực và lòng nhiệt thành của những ai thực thi những việc của Chúa, từ trong những lễ nghi thờ phượng cho đến những phục vụ trong sinh hoạt cộng đoàn Dân Chúa. Nhưng trên hết, đối tượng mà chúng ta chọn lựa ưu tiên trong đời sống đức tin vẫn luôn luôn là Chúa, Đấng là tất cả trong mọi sự.
Bảo Trợ