Câu chuyện ‘Người thợ đá’ – bằng lòng với thực tại là hạnh phúc

16 Tháng Mười 201811:18 CH(Xem: 1622)

 co tich chauau

Ngày xửa ngày xưa có một người thợ đá. Hằng ngày, anh ta đi đến tảng đá lớn ở bên sườn núi đẽo lấy một vài mảnh đá để làm nhà hoặc làm bia mộ. Người thợ đá hiểu rất rõ rằng, mỗi loại đá đều có công dụng khác nhau, và khi anh làm việc cẩn thận, anh có rất nhiều khách hàng. Trong một thời gian dài anh luôn cảm thấy hạnh phúc, anh không mong gì hơn thế.

Bấy giờ trên ngọn núi có một vị thần cư ngụ. Vị thần thỉnh thoảng lại biến thành người để giúp đỡ những người khác bằng nhiều cách khác nhau. Tuy nhiên, người thợ đá chưa bao giờ nhìn thấy vị thần này, nên khi nghe nói đến anh ta chỉ lắc đầu tỏ vẻ không tin. Nhưng rồi cũng đến lúc anh ta phải thay đổi chủ kiến của mình.

Một ngày kia, người thợ đá phải chở tấm bia mộ đến nhà một người giàu có. Tại đây, anh ta được chiêm ngưỡng rất nhiều vật dụng quý giá mà ngay cả trong mơ anh ta cũng chưa thấy chúng bao giờ. Đột nhiên, công việc hằng ngày của anh ta trở nên nặng nhọc và vất vả hơn. Anh ta tự nói với mình: “Ôi giá như ta trở nên giàu có, được ngủ trên chiếc giường với tấm rèm lụa và chiếc gối vàng thì sung sướng biết bao nhiêu!”.

blank
Từ khi đến nhà người giàu có, công việc hằng ngày của người thợ đá như trở nên nặng nhọc và vất vả hơn. (Ảnh minh họa: deviantart.com)

Thế rồi, bỗng nhiên một giọng nói từ đâu đó vang lên: “Ta đã nghe thấy điều ước của ngươi, ngươi sẽ trở thành người giàu có”.

Người thợ đá nhìn xung quanh nhưng không hề nhìn thấy ai. Anh ta nghĩ rằng đây chỉ là sự tưởng tượng của chính mình. Anh nhặt dụng cụ lên và trở về nhà vì anh cảm thấy không còn chút hứng thú nào để làm việc nữa. Nhưng khi anh về đến ngôi nhà nhỏ, anh đứng chết lặng trong sự ngạc nhiên, thay cho căn lều gỗ là tòa lâu đài trang nghiêm với những đồ đạc quý giá và trong số đó lộng lẫy nhất là chiếc giường với mọi chi tiết hệt như anh mơ ước. Anh mừng quýnh lên và trong cuộc sống mới, anh nhanh chóng quên đi cuộc sống nghèo khổ trước đó.

Đấy là đầu mùa hè, mỗi ngày mặt trời chiếu ngày một gay gắt hơn. Mới sáng sớm mà cái nóng đã gay gắt quá khiến người thợ đá cảm thấy khó thở. Và anh quyết định sẽ không ở nhà cho đến khi trời tối. Anh đi ra đường và nhìn thấy chiếc xe nhỏ đi qua. Chiếc xe được kéo bởi những người đầy tớ mặc quần áo màu xanh và trắng. Ngồi trên xe là một hoàng tử, trên đầu có chiếc lọng che cho chàng khỏi nắng. “Ôi giá như ta là hoàng tử nhỉ”, người thợ đá thầm ước ao khi chiếc xe trở hoàng tử đi khuất vào góc đường. “Nếu ta là hoàng tử, ta có thể đi khắp nơi trên chiếc xe như thế và chiếc ô vàng sẽ che cho ta khỏi nắng. Như thế thật sung sướng biết bao nhiêu!”.

Và anh đã trở thành hoàng tử. Anh ngồi trên chiếc xe kéo bởi đoàn tùy tùng mặc quần áo đỏ, vàng và chiếc ô mơ ước đang che trên đầu anh. Mọi thứ anh ao ước giờ đã nằm trong tay anh. Nhưng thế vẫn chưa đủ, anh cố nhìn xung quanh xem có thứ gì để ước không và khi anh nhìn thấy vũng nước anh đổ ra trên cỏ bị những tia nắng mặt trời sấy khô và hơn nữa cho dù có ô che trên đầu, da anh vẫn mỗi ngày một sạm đi, anh la lên giận dữ: “Mặt trời vẫn mạnh hơn ta, ôi giá như ta là mặt trời”.

blank
Mặt trời làm sạm da hoàng tử, và một lần nữa người thợ đá ước mình là mặt trời. (Ảnh minh họa: menfash.us)

Và vị thần núi đáp lời: “Ta đã nghe thấy lời ngươi cầu khẩn, ngươi sẽ trở thành mặt trời”. Người thợ đá trở thành mặt trời. Anh cảm thấy rất hãnh diện với sức mạnh của mình. Anh rọi ánh nắng lúc cao lúc thấp xuống trái đất và lên thiên đường, anh đốt cháy cỏ trên đồng, làm cháy sém mặt hoàng tử, và những người nghèo khổ khác.

Nhưng chẳng bao lâu anh cảm thấy mệt mỏi với sức mạnh của mình, dường như chẳng còn việc gì cho anh làm cả. Sự bất mãn một lần nữa lại ngập tràn tâm hồn anh. Một lần nữa đám mây che mặt anh, khiến anh không nhìn thấy mặt đất, anh gào lên tức giận: “Tại sao đám mây có thể cầm tù những tia sáng của ta? Có phải là nó mạnh hơn ta không? Ôi giá như ta được làm mây, ta sẽ mạnh hơn bất cứ ai”. Và vị thần núi trả lời: “Ta đã nghe thấy lời ngươi ước. Ngươi sẽ được trở thành mây”. Và người thợ đá trở thành mây, nằm giữa mặt trời và trái đất.

Anh tóm lấy những tia nắng và cầm tù chúng. Nhờ trò chơi mới vui vẻ này của anh, trái đất trở lại xanh tươi và hoa lại khoe sắc thắm. Nhưng với anh thế vẫn chưa đủ, anh vãi xuống những cơn mưa lớn trong suốt nhiều ngày liền làm nước sông dâng lên tràn bờ và dìm mùa màng trong làn nước. Những thành phố và làng mạc bị mưa phá hủy chỉ còn lại những tảng đá lớn ở trên sườn núi là vẫn đứng yên.

Đám mây rất ngạc nhiên về điều ấy và băn khoăn tự hỏi: “Có phải đá vẫn mạnh hơn mình không? Ước gì mình là đá nhỉ”. Thần núi đáp lời: “Ta đã nghe thấy lời ước của ngươi. Ngươi sẽ được trở thành đá”. Lập tức anh biến thành tảng đá. Anh rất hãnh diện với sức mạnh của mình bởi khi anh đứng đó thì cho dù là sức nóng của mặt trời hay sức mạnh của mưa cũng không thể làm anh nhúc nhích. “Đá đúng là mạnh nhất”, anh tự nói với mình.

blank
Đám mây có thể làm mưa phá huỷ mọi thứ, nhưng những tảng đá lại vẫn đứng yên. (Ảnh minh họa: imgcop.com)

Nhưng một ngày kia anh nghe thấy có tiếng động lạ dưới chân mình. Khi anh nhìn xuống xem có chuyện gì đang xảy ra, anh thấy một người thợ đá đang dùng đục đục vào thân mình. Thậm chí khi ấy anh còn cảm thấy cơn rùng mình chạy dọc suốt thân thể, và một tảng đá lớn vỡ ra rơi xuống mặt đất. Anh kêu lên tức giận: “Ôi chao, chỉ là một đứa trẻ trên trái đất cũng mạnh hơn đá hay sao? Chà ước chi ta trở thành người”. Và vị thần núi trả lời: “Ta đã nghe thấy điều nhà ngươi ước. Nhà ngươi sẽ được trở lại thành người. Tảng đá biến lại thành người và với những giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt, anh lại cần mẫn với công việc đục đá nặng nhọc.

Giường anh nằm thật cứng và thức ăn thì ít ỏi nhưng anh đã học được cách bằng lòng với điều ấy, anh không còn ao ước trở thành thứ gì khác nữa. Và khi anh không còn đòi hỏi những gì anh không có hoặc ao ước được trở nên mạnh hơn, vĩ đại hơn mọi người, cuối cùng anh đã cảm thấy hạnh phúc. Cũng từ đấy anh không bao giờ nghe thấy tiếng vị thần núi nữa.

Ước muốn của con người là vô cùng, nhưng xác định được vị trí, khả năng đích thực của mình để cảm thấy thỏa mãn với những gì mình đang có. Khi đó con người sẽ cảm thấy bằng lòng với chính bản thân, với tầng thứ hiện tại của mình và con người sẽ hạnh phúc.

Thanh Tâm 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Buổi sáng thứ Bảy trời mát, nắng ấm rọi vào tận ngạch cửa nhà, đã gần đến giờ học Giáo lý Thêm sức của thằng cu Tĩnh, mà nó còn loi nhoi nơi mấy con dế. Hôm qua đi học ở trường về, chiều thứ Sáu không có bài tập làm ở nhà, nó xin mẹ đi ra nơi đám ruộng gần nhà bắt dế./Đu đủ tím. 13 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 4454) Đặng Xuân Hường /
Cụ Nguyễn ngồi trầm ngâm với ly cà phê nơi một quán nhỏ trên đường Bolsa, gần khu thương mại Phúc Lộc Thọ. Tuổi già như cụ, sống nơi đất khách quê người, lắm lúc cụ cảm thấy cô đơn lẻ bóng, mặc dù con cháu của cụ cũng khá đông đảo./19 Tháng Mười 2013(Xem: 2959) Đặng Xuân Hường/
Ngày xưa có một chàng sư tử sống ở Phi Châu với những tên sư tử khác. Những tên sư tử khác rất hiểm độc và ngày ngày ăn tươi nuốt sống ngựa vằn, linh dương đầu bò, và mọi loài sơn dương. Đôi lúc những tên sư tử hiểm độc cũng ăn thịt người.//10 Tháng Bảy 2012(Xem: 5689) Ernest Hemingway - EbookVN
Sau khi sáng tạo các công trình vĩ đại bao gồm cả bầu trời, tinh tú...và mặt đất cùng các sinh vật, Ngài muốn tạo dựng nên một sinh vật trông giống Ngài, để tiếp tay với Ngài cai quản một vùng đất, trong đó đã được Ngài sắp sẵn mọi thứ. Adam đã được tạo thành, và Ngài rất hài lòng/14 Tháng Hai 2013(Xem: 6291)/
Con tàu cứu hoạ!  Sau khi Cain hãm hại em mình, rồi rời khỏi gia đình đi đến một miền đất xa.  Chẳng bao lâu, loài người càng ngày càng sinh sôi nảy nở đông đảo trên mặt đất, và khi sống chung trong một cộng đồng bao gồm cả những người hiền kẻ dữ, đã nảy sinh ra rất nhiều tệ đoan xấu. Nạn cướp bóc, dùng sức mạnh bạo lực để trấn áp người khác tràn lan. Con người mặc dù Trời sinh tự nhiên đã có những cảm nhận lẽ phải từ trong tâm trí, nhưng trước những cám dỗ, những lôi cuốn của dục vọng ham muốn bất chính, đã để lòng ngã theo điều xấu. Thiên Chúa, Đấng Thượng Đế đã tạo dựng lên vũ trụ và tất cả những gì hiện hữu trên mặt đất, Ngài lấy làm buồn lòng! Chính quyền năng của Ngài đã tạo dựng nên họ, nhưng cũng chính lòng nhân lành bao dung của Ngài đã để họ được tự do.
Ông Chiếng trầm ngâm bên cái chuồng gà trống không, tối hôm qua không biết thằng ăn trộm vô lương tâm nào đã tới nẫng nguyên bầy gà của ông. Đâu ít gì, cả thảy cũng gần hai chục con gà lớn nhỏ. Ông cảm thấy buồn trong lòng vô cùng, mới mấy ngày trước đây, thằng cháu nội mà ông cưng nhất, nó xin ông một con gà trống con, ông đã hứa cho nó, mà nó chỉ dám xin con nhỏ./30 Tháng Sáu 2012(Xem: 4600) Đặng Xuân Hường/
(Sự tích vui câu chuyện về thời học sinh xưa) - Ngày xửa ngày xưa, khi con người vừa phát minh ra chữ viết để tiện việc học hành thì cũng chính lúc đó, Ngọc hoàng Thượng Đế vừa để mắt tới đám... học trò dưới thế gian! Ngài ra lệnh cứ mỗi một trăm năm thì vị Thần Giáo Dục phải thân chinh xuống trần gian tìm hiểu xét đoán về việc học hành của con người phát triển như thế nào, vì như ngài nói:/18 Tháng Mười Một 2018(Xem: 3472)/
Nhà tôi treo một “lốc” lịch to nơi phòng khách. Mỗi sáng thức dậy, tôi gỡ một tờ, quăng đi… Khi ló tờ mới, tôi xem kỹ câu danh ngôn nếu có, coi đấy như lời dạy dỗ đầu ngày của các bậc tiền bối! Không biết ai sao, riêng tôi thấy tâm đắc việc này lắm!/27 Tháng Sáu 2012(Xem: 4675) Ngô Phan Lưu/
Duyên hôm nay trông vui tươi nói cười huyên thuyên với mọi người. Còn gần hai tiếng nữa chuyến bay mới khởi hành, nàng ngần ngừ chưa muốn vào phòng đợi ngay. Bè bạn đứa nào cũng lưu luyến, có đứa mắt ngấn lệ long lanh. Anh em của Duyên thì ai cũng vừa vui vừa lo lắng cho người nhà đi xa/25 Tháng Mười Một 2012(Xem: 2725)/
Khi nhận lệnh động viên, tôi về thăm gia đình trước khi lên đường nhập ngũ. Ngày tôi ra đi, mẹ tôi cho tôi một chuỗi Mân Côi, nói: “Biết con không tin gì ở những lời cầu nguyện với chuỗi Mân Côi, nhưng mẹ cho con chuỗi này và xin con một điều là luôn để chuỗi trong túi áo. Biết có chuỗi này trong túi áo con thì mẹ được an tâm.” Đó là loại chuỗi rất đẹp, dây bằng kim loại óng ánh, hạt bằng ngà trắng trong. Nghe lời mẹ, tôi để chuỗi vào túi áo và xem đó như một món trang sức kín đáo luôn mang theo người. Khi vào lính thì cuộc sống thành khác xưa. Áp lực cộng việc, những chuyến đi xa, những hiểm nguy về thời tiết, về đối phương lúc nào cũng rình rập quanh mình khiến lòng trí tôi luôn bị chi phối và dính chặt vào thực tế hàng ngày. Xâu chuỗi lúc nào cũng nằm trong túi áo.
Bảo Trợ