Truyện Cổ Phật Gia: Đức Phật Thích Ca Dạy Nhà Vua Phân Biệt Chính Giác

07 Tháng Mười 201812:29 SA(Xem: 1719)

Một lần, khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đang ở vườn Kỳ Thụ Cấp Cô Độc ở thành Xá Vệ, vua Ba Tư Nặc đã đến thăm Đức Phật.
Truyện cổ Phật gia: Phật Thích Ca dạy vua Ba Tư Nặc phân biệt chính giác

Vừa gặp Đức Phật, nhà vua cung kính đảnh lễ rồi ngồi sang một bên. Lúc đó có mấy người xuất gia của tôn giáo cổ Ấn Độ khác ở địa phương, họ đều có tướng mạo khôi ngô kỳ vỹ. Họ dừng lại, đi quanh quẩn trước tịnh xá Kỳ Viên. Vua Ba Tư Nặc thấy những người xuất gia của tôn giáo cổ Ấn Độ kia cứ đứng ngoài tịnh xá, liền đứng dậy đến trước mặt họ, chắp tay thi lễ, cung kính hỏi thăm, và tự giới thiệu bản thân mấy lần: “Trẫm là vua Ba Tư Nặc, là quốc vương nước Câu Tát La”.

Chờ vua Ba Tư Nặc trở lại tịnh xá, Phật Thích Ca hỏi: “Đại vương, tại sao ngài lại cung kính với những người đó, chắp tay hành lễ lại còn báo danh tính thân phận mấy lần như vậy?”.

Vua Ba Tư Nặc trả lời: “Trong lòng trẫm nghĩ, thế gian có các Thánh nhân giải thoát, mà những người này có đủ uy nghi, nhất định là bậc giải thoát”.

Phật Đà bảo vua Ba Tư Nặc rằng: “Ngài không nên vội vàng phán đoán! Ngài không biết xác thực những người này có phải là A La Hán hay không, vì ngài chưa có năng lực thấy được tâm ý của chúng sinh. Trước tiên ngài nên thân cận với họ, quan sát hành vi, tu trì của họ… Dần dà, sẽ tự nhiên biết được họ chân thực hay là giả. Không nên kết luận quá nhanh, mà nên quan sát kỹ lưỡng, nhất thiết không được qua loa. Cần phải vận dụng trí tuệ, không nên vô tri mù quáng theo. Trải qua rất nhiều gian khổ khó khăn như thế, thì mới có thể tự phân biệt được Pháp đúng hay Pháp sai. Đàm luận Pháp nghĩa với người khác, mới phân biệt thật hay giả. Điều này ắt phải trải qua nỗ lực tinh tấn cần mẫn trong thời gian dài, không phải một lúc là có được. Ắt phải trải qua tư duy chánh niệm nội tâm, dùng trí tuệ quan sát!”.

Vua Ba Tư Nặc nghe rồi nói: “Trong họ hàng của trẫm có người xuất gia, ăn vận dáng vẻ như thế này, đi vân du các nước khất thực, cuối cùng lại hoàn tục, về nhà hưởng thụ vui thú ngũ dục. Do đó trẫm biết khai thị của Thế tôn thực sự chí lý. Trước tiên nên thân cận tìm chứng thực, quan sát giới luật, và tu trì của họ, rồi sau đó mới có thể phân biệt được trí tuệ cao thấp giữa những lời nói”.

Truyện cổ Phật gia: Phật Thích Ca dạy vua Ba Tư Nặc phân biệt chính giác
Vua Ba Tư Nặc nghe Phật Thích Ca giảng nói thì trong lòng đã mười phần sáng tỏ. (Ảnh minh họa: pinterest.com)

Phán đoán một người có phải là bậc Thánh nhân giải thoát khỏi sinh tử hay không, quả thực phải xem hành vi thực tế của họ, xem tâm tính của họ biểu hiện ra trước những khảo nghiệm.

Hiện nay chúng ta dùng phương pháp mà Phật Thích Ca giảng để gần gũi thực sự với những người tu luyện, xuất gia hay tại gia, quan sát hành vi cử chỉ lời nói của họ trong một thời gian đủ dài, sẽ phân biệt được ai là chân tu ai là giả tu. Từ đó chúng ta có cách hành xử chính xác, có trí tuệ, không bị giả tướng, là những biểu hiện bề ngoài, là những danh vọng uy tín do tô vẽ, trang sức kia mê hoặc. Có như vậy, chúng ta mới không bị tổn thất tài vật, hao tổn phúc đức, và quan trọng hơn là có thể đắc được phúc báo thực sự. Điều này thật vô cùng quan trọng trong thời đại bùng nổ thông tin như ngày nay, các nguồn thông tin đa chiều, đan xen, rối rắm, thật giả khó phân, vàng thau lẫn lộn, nhưng chúng ta vẫn có được phương pháp chính xác để tự mình phân biệt được.

Theo Chánh Kiến
Nhất Tâm biên dịch

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Buổi sáng thứ Bảy trời mát, nắng ấm rọi vào tận ngạch cửa nhà, đã gần đến giờ học Giáo lý Thêm sức của thằng cu Tĩnh, mà nó còn loi nhoi nơi mấy con dế. Hôm qua đi học ở trường về, chiều thứ Sáu không có bài tập làm ở nhà, nó xin mẹ đi ra nơi đám ruộng gần nhà bắt dế./Đu đủ tím. 13 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 4454) Đặng Xuân Hường /
Cụ Nguyễn ngồi trầm ngâm với ly cà phê nơi một quán nhỏ trên đường Bolsa, gần khu thương mại Phúc Lộc Thọ. Tuổi già như cụ, sống nơi đất khách quê người, lắm lúc cụ cảm thấy cô đơn lẻ bóng, mặc dù con cháu của cụ cũng khá đông đảo./19 Tháng Mười 2013(Xem: 2959) Đặng Xuân Hường/
Ngày xưa có một chàng sư tử sống ở Phi Châu với những tên sư tử khác. Những tên sư tử khác rất hiểm độc và ngày ngày ăn tươi nuốt sống ngựa vằn, linh dương đầu bò, và mọi loài sơn dương. Đôi lúc những tên sư tử hiểm độc cũng ăn thịt người.//10 Tháng Bảy 2012(Xem: 5689) Ernest Hemingway - EbookVN
Sau khi sáng tạo các công trình vĩ đại bao gồm cả bầu trời, tinh tú...và mặt đất cùng các sinh vật, Ngài muốn tạo dựng nên một sinh vật trông giống Ngài, để tiếp tay với Ngài cai quản một vùng đất, trong đó đã được Ngài sắp sẵn mọi thứ. Adam đã được tạo thành, và Ngài rất hài lòng/14 Tháng Hai 2013(Xem: 6291)/
Con tàu cứu hoạ!  Sau khi Cain hãm hại em mình, rồi rời khỏi gia đình đi đến một miền đất xa.  Chẳng bao lâu, loài người càng ngày càng sinh sôi nảy nở đông đảo trên mặt đất, và khi sống chung trong một cộng đồng bao gồm cả những người hiền kẻ dữ, đã nảy sinh ra rất nhiều tệ đoan xấu. Nạn cướp bóc, dùng sức mạnh bạo lực để trấn áp người khác tràn lan. Con người mặc dù Trời sinh tự nhiên đã có những cảm nhận lẽ phải từ trong tâm trí, nhưng trước những cám dỗ, những lôi cuốn của dục vọng ham muốn bất chính, đã để lòng ngã theo điều xấu. Thiên Chúa, Đấng Thượng Đế đã tạo dựng lên vũ trụ và tất cả những gì hiện hữu trên mặt đất, Ngài lấy làm buồn lòng! Chính quyền năng của Ngài đã tạo dựng nên họ, nhưng cũng chính lòng nhân lành bao dung của Ngài đã để họ được tự do.
Ông Chiếng trầm ngâm bên cái chuồng gà trống không, tối hôm qua không biết thằng ăn trộm vô lương tâm nào đã tới nẫng nguyên bầy gà của ông. Đâu ít gì, cả thảy cũng gần hai chục con gà lớn nhỏ. Ông cảm thấy buồn trong lòng vô cùng, mới mấy ngày trước đây, thằng cháu nội mà ông cưng nhất, nó xin ông một con gà trống con, ông đã hứa cho nó, mà nó chỉ dám xin con nhỏ./30 Tháng Sáu 2012(Xem: 4600) Đặng Xuân Hường/
(Sự tích vui câu chuyện về thời học sinh xưa) - Ngày xửa ngày xưa, khi con người vừa phát minh ra chữ viết để tiện việc học hành thì cũng chính lúc đó, Ngọc hoàng Thượng Đế vừa để mắt tới đám... học trò dưới thế gian! Ngài ra lệnh cứ mỗi một trăm năm thì vị Thần Giáo Dục phải thân chinh xuống trần gian tìm hiểu xét đoán về việc học hành của con người phát triển như thế nào, vì như ngài nói:/18 Tháng Mười Một 2018(Xem: 3472)/
Nhà tôi treo một “lốc” lịch to nơi phòng khách. Mỗi sáng thức dậy, tôi gỡ một tờ, quăng đi… Khi ló tờ mới, tôi xem kỹ câu danh ngôn nếu có, coi đấy như lời dạy dỗ đầu ngày của các bậc tiền bối! Không biết ai sao, riêng tôi thấy tâm đắc việc này lắm!/27 Tháng Sáu 2012(Xem: 4675) Ngô Phan Lưu/
Duyên hôm nay trông vui tươi nói cười huyên thuyên với mọi người. Còn gần hai tiếng nữa chuyến bay mới khởi hành, nàng ngần ngừ chưa muốn vào phòng đợi ngay. Bè bạn đứa nào cũng lưu luyến, có đứa mắt ngấn lệ long lanh. Anh em của Duyên thì ai cũng vừa vui vừa lo lắng cho người nhà đi xa/25 Tháng Mười Một 2012(Xem: 2725)/
Khi nhận lệnh động viên, tôi về thăm gia đình trước khi lên đường nhập ngũ. Ngày tôi ra đi, mẹ tôi cho tôi một chuỗi Mân Côi, nói: “Biết con không tin gì ở những lời cầu nguyện với chuỗi Mân Côi, nhưng mẹ cho con chuỗi này và xin con một điều là luôn để chuỗi trong túi áo. Biết có chuỗi này trong túi áo con thì mẹ được an tâm.” Đó là loại chuỗi rất đẹp, dây bằng kim loại óng ánh, hạt bằng ngà trắng trong. Nghe lời mẹ, tôi để chuỗi vào túi áo và xem đó như một món trang sức kín đáo luôn mang theo người. Khi vào lính thì cuộc sống thành khác xưa. Áp lực cộng việc, những chuyến đi xa, những hiểm nguy về thời tiết, về đối phương lúc nào cũng rình rập quanh mình khiến lòng trí tôi luôn bị chi phối và dính chặt vào thực tế hàng ngày. Xâu chuỗi lúc nào cũng nằm trong túi áo.
Bảo Trợ