Gửi Gắm Mùa Thu

05 Tháng Mười 20181:12 SA(Xem: 293)

Gửi Gắm Mùa Thu
(Từ bài To Autumn của John Keats)


fall leaves - la thuSương về tiết dịu ươm màu quả
Ấp ủ Mùa Thu với nắng lành
Chung sức làm nho đầy trái mọng
Dây bò phủ kín máng nhà tranh

Vườn táo cong oằn với trái thơm
Chín ngon vào giữa ruột thêm hườm
Căng phồng bầu bí dòn nâu dẻ
Nhụy mật nuôi ong cứ vẫn tươm

Ong lượn tìm hoa chẳng chút lo
Tưởng rằng thời tiết ấm trời cho
Mãi là quí báu kho vô tận
Tổ chứa tràn đầy mật ắp no

Ai chẳng thấy Thu giữa cửa hàng
Hay ngoài thoáng rộng lúc mùa sang
Thu ngồi lơ đễnh nền phơi hạt
Tóc xoã gió hiu đến quạt sàng

Trên cày nửa luống Thu buồn ngủ
Ngây ngất mùi hăng của túc hoa
Quên bẵng là mình tay bận hái
Nên chùm hoa dại bỏ sót qua


Thu cũng nhiều khi bộ láo liên
Như người đi mót ở trong miền
Hay là đau đáu nhìn chằm chặp
Táo bọt phập phều đã dậy men

Luyến nhớ làm chi khúc nhạc Xuân
Tiếng Thu cũng đậm sắc xa gần
Những đám mây tầng đâu vướng trãi
Nhạt nhòa ngày thở phút phù vân

Bất giác chiều ươm nắng rạ đồng
Côn trùng than vãn khúc chờ trông
Bờ sông liễu tỉ tê trầm bỗng
Theo gió nhẹ đưa tĩnh lặng dòng

Bên đồi trừu tới lứa be he
Hợp tấu dế lên khúc nhạc bè
Cổ đỏ chim vườn ca lảnh lót
Sang mùa én rạng hót về quê

Thái Huy Long

Bài thơ To Autumn được xem là một trong nhũng bài phổ biến nhất trong thế giới Anh Ngữ và là bài thơ được cho là hay nhất của John Keats.(Owlcation)
John Keats (October 31, 1795 – February 23, 1821) tốt nghiệp y sĩ giải phẩu nhưng chỉ thích văn thơ. Ông chết sớm vào tuổi 25 vì bị lao phổi như mẹ và anh trong gia đình.

Trong bài thơ này ông xem mùa Thu như một bà tiên đã cùng với Trời làm cho vụ mùa sung mãn nhưng cũng có nét tàn nhẫn. Thu dùng lưỡi hái cắt hoa màu, làm ong mật cứ lầm tưởng là hoa nở nhụy sẽ không khi nào dứt, trừu sinh đẻ mùa Xuân nay đã tới lứa (làm thịt), giun dế than vãn mùa Thu, chim thiên di …. Có lẽ những ý nghĩ buồn thảm xen lẫn trong cảnh vật nên thơ đã biểu lộ tâm trạng của người biết mình sẽ chẳng còn sống bao lâu (dùng chữ conspiring để nói bà Thu và Trời đã “mưu toan” cho vụ mùa sung mãn, hook và swat khô khan và độc ác !).

Thiện và ác ngàn đời vẫn là chu kỳ bất biến của Tạo Hoá mà vạn vật phải chấp nhận sự chuyển mùa thôi. Hãy quên đi khúc nhạc Xuân vì Thu cũng có những nhịp điệu đầy sắc màu trữ tình cá biệt. Côn trùng rỉ rả rồi cũng tìm phương cách trường tồn giống nòi và chim chuẩn bị thiên di ….

To Autumn
Season of mists and mellow fruitfulness,
Close bosom-friend of the maturing sun;
Conspiring with him how to load and bless
With fruit the vines that round the thatch-eaves run;
To bend with apples the mossed cottage-trees,
And fill all fruit with ripeness to the core;
To swell the gourd, and plump the hazel shells
With a sweet kernel; to set budding more,
And still more, later flowers for the bees,
Until they think warm days will never cease,
For Summer has o'er-brimmed their clammy cell.

Who hath not seen thee oft amid thy store?
Sometimes whoever seeks abroad may find
Thee sitting careless on a granary floor,
Thy hair soft-lifted by the winnowing wind;
Or on a half-reaped furrow sound asleep,
Drowsed with the fume of poppies, while thy hook
Spares the next swath and all its twined flowers;
And sometimes like a gleaner thou dost keep
Steady thy laden head across a brook;
Or by a cider-press, with patient look,
Thou watchest the last oozings, hours by hours.

Where are the songs of Spring? Ay, where are they?
Think not of them, thou hast thy music too,---
While barred clouds bloom the soft-dying day,
And touch the stubble-plains with rosy hue;
Then in a wailful choir, the small gnats mourn
Among the river sallows, borne aloft
Or sinking as the light wind lives or dies;
And full-grown lambs loud bleat from hilly bourn;
Hedge-crickets sing; and now with treble soft
The redbreast whistles from a garden-croft,
And gathering swallows twitter in the skies.
John Keats

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
BÀI THƠ CHO NƯỚC 1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập - Tự do... và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế. 2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền
Anh nằm xuống dưới chân em thiếp ngủ Ngọn cỏ thầm hứng gió mùa thu Vái ma quỉ, nàng thơ thần diệu quá! Ta đã yêu em suốt cuộc đời mơ... Kia, lá vàng rơi xuống đầu ta đã thẫm Và mặt trăng và bão tố tơi bời
Chiều rơi vọng khúc quê hương Bâng khuâng, nỗi nhớ, niềm thương góc trời Mênh mang câu hát nhẹ rơi Ầu…ơ, tiếng mẹ bên nôi ấm nồng
Đất nước ngàn năm Hiếm kẻ bán nước Có nhiều nhặn gì đâu, Một Trần Ích Tắc Một Lê Chiêu Thống Một Hoàng Văn Hoan.
Nói Lời Tạm Biệt (Từ bài Time To Say Goodbye) - Lòng cô quạnh mơ chân trời xa thẳm Biết nói gì khi chìm đắm nỗi niềm Phòng vắng như thiếu nắng lạnh vào đêm Vì người đã quên thềm hay lảng gót ?! Nhớ ngày ấy thăng hoa tình lảnh lót Người đã đem từng giọt ấm trường đời Dội vào lòng khao khát mãi chẳng ngơi Rồi chiếm hữu tình sáng ngời nhân thế …
THÁNG TÁM Tháng tám có hẹn đâu. Tự thu về chứ bộ Giọt nắng ngang tàng làm khổ lá trên cây Năm tháng mòn vơi cho cái tuổi thêm đầy Tài sản của ta là tấm thân gầy mang nỗi đau tròn trịa Thu lãng mạn gì đâu? Tại hàng cây ru khúc sầu thấm thía Kỷ niệm quật mồ lao trở về mai mỉa tiếng thời gian Tình thu cướp nỗi nhớ trong ta chỉ để lại chiếc lá vàng Ta bảo với hàng cây. Thôi bỏ đi! Thở than gì cho mệt Người Thi Sĩ rầu rầu với vần thơ bê bết Tranh thủ đứng lên nhặt tình Thu xâu kết tặng cho đời
Màu xanh điểm xuyết đỉnh trời Màu xanh chạm mắt thời gian trôi Tôi ngồi ngắm nhìn cõi tôi Chợt câu lục bát bồi hồi con tim Tự do đâu phải kiếm tìm Tự do góp nhặt nổi chìm nhân gian
Nhớ về kỷ niệm tuổi ấu thơ. Trò chơi ngày đó, khó phai mờ. Bắn bi, đánh khẳng, tìm bắt bướm. Chơi thẻ, nhảy dây, chạy cướp cờ. Nỗi niềm của kẻ ở xa quê. Nơi đây xứ lạ, mãi ê chề. Nghĩ đến quê hương, sao nhớ quá. Niềm vui, mong hẹn một ngày về. Thy Vân 10-06
( Lễ Suy Tôn Thánh Giá 14/9 ) “Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác Thánh Giá của mình mỗi ngày mà theo Ta” ( Lc.9 : 23 ) Thánh Giá là gì anh biết không ? Trời mây non nước nhuộm sắc hồng, Đỉnh cao vời vợi trông đẹp quá ! Thánh Giá vươn lên giữa không trung.
không thể định hình nổi mùa thu bên kia triền núi gầy guộc ở nơi ấy ba tôi lưng trần chân cộc vốc một nấm đất, gieo từng mầm non cơn mưa trôi qua màu xanh héo hon tôi bơi theo nỗi nhớ gãy vụn ký ức ngày thơ bé lần lượt rơi xuống không còn chỗ cho thi ca quê mình mùa này ánh nắng nhạt nhòa chập chờn sóng FM báo tin biển động đám mây vắt ngang lán trại gọi tên đỉnh núi từng làn làn mây trắng bay
Bảo Trợ